Nếu anh nói rằng anh yêu em

Chương 3



Học tập trên lớp cũng được một thời gian, khi đã dần dần quen được với môi trường đại học, cái tính bá đạo của Diệu Linh bắt đầu được cô ấy thể hiện rõ.

Ví dụ như nếu tôi cố gắng đứng thật xa khỏi phòng vệ sinh nữ trong lúc chờ đợi Diệu Linh, cô ấy sẽ cười tươi như hoa mà hung hăng lôi kéo tôi vào cho bằng được. Thực sự nếu một thằng con trai bước chân vào nhà vệ sinh nữ, các bạn sẽ nghĩ gì đầu tiền? Vâng, biến thái. Đích thực là biến thái.

Tôi gần như hi vọng dây thần kinh xấu hổ của mình bị chém đứt phăng đi cho rồi.

Hoặc khi có tiết học nhàm chán ở trên lớp, Diệu Linh sẽ một mực bắt tôi ngồi cạnh, rồi đem hết cả chân mà gác lên đùi tôi, thậm chí còn tựa đầu luôn vào vai tôi nữa. Tuy trong lòng thì sướng thật đấy, nhưng mà đây là giữa chốn đông người, không biết là bao nhiêu ánh mắt đang rót lên người tôi nữa.

A di đà phật. Không sao, không sao, vì ai cũng nghĩ tôi là Gay mà. Thế nên cử chỉ thân mật của Diệu Linh chắc chắn không làm ai mọi người kinh ngạc đâu. Mà có khi là do sốc phản ứng vì lần đầu thấy cô ấy như vậy!

“Cậu đi đâu?”

Cái điệu cười cười của Diệu Linh không khỏi làm tôi nổi một trận da gà. Được rồi, chắc chắn là do tôi nhạy cảm thôi.

“A, tớ đi xuống mua nước với mấy thằng con trai trong lớp.” Tôi cười nhưng trán đổ mồ hôi.

“Lại đây.” Diệu Linh vỗ vỗ xuống ghế.

Ách, đang ở lớp mà cô ấy cũng có thể dụ bé cưng như vậy được sao?

Nghĩ gì thì nghĩ nhưng tôi không dám chậm trễ mà vội ngồi xuống. Lập tức trên tai tôi một trận đau đớn dị thường. Phải, cô ấy nhéo tai tôi.

“Đã bao đi đâu thì cũng phải nói cơ mà? Sao lại cứ phớt bản cô nương vậy?” Diệu Linh chu môi, lực trên tay lại càng thêm mạnh.

Ôi bà nó, đau thất kinh tôi.

Tôi la oai oái, không ngừng năn nỉ cô gái bên cạnh : “Xin… xin lỗi đại tỷ, tha thứ cho em!”

“Nếu lần sau mà còn như thế, tớ lột áo cậu ném xuống sân đấy nhé.”

“Dạ, dạ!”

Cuối cùng cũng chịu tha cho tôi.

Tôi đã gây nên tội tình gì cơ chứ? Vì sao mà suốt ngày bị ngắt mũi, véo tai, véo má… bạo lực như vậy?

Được rồi, tôi sẽ rộng lượng mà bỏ qua cho Diệu Linh, vì cô ấy là người con gái mà tôi yêu.

Sau giờ học, Diệu Linh vẫn ngồi yên tại chỗ cho dù là mọi người đã ra về hết rồi. Tôi sốt ruột nhìn gương mặt tai tái của cô ấy, lo lắng hỏi : “Cậu không khỏe trong người hả?”

Diệu Linh gật gật, rồi kéo kéo vạt áo của tôi : “Vũ Phong…”

Hây, mĩ nhân, anh hùng không qua được cửa ải mĩ nhân.

Nhìn bộ dạng giống con cún của Diệu Linh lúc này, tôi thực sự muốn thả hồn mà say đắm. Nhưng cô ấy đã kịp kéo đầu tôi xuống, ghé sát tai tôi mà thì thầm : “Tớ đến ngày mất rồi.”

Ách, đến ngày? Có phải là giống như mẹ không vậy?

Thấy tôi ngẩn tò te, cô ấy lại lắc lắc tay tôi, nũng nịu : “Mua giùm tớ thứ đó đi, nha…”

Đây đích thực là một kiểu vùi dập tinh thần của thằng con trai chưa có một mảnh tình vắt vai mà lại còn bị mọi người nghĩ là bê đê nữa.

Ý cô ấy chính là muốn tôi đi mua thứ đó đó. Cái ‘bỉm’ chứ còn cái gì nữa.

Mắt tôi trợn tròn, căn nguyên chính là không thể động đậy. Gần đây miệng và mắt của tôi hình như hoạt động hơi bị phi thường năng suất thì phải.

“Mau đi lẹ lẹ, tớ nghĩ mình bị dính ra cả quần nữa rồi.” Diệu Linh khổ sở giục tôi.

Đúng vậy, làm sao mà tôi có thể không giúp cô ấy cho được? Thế là tôi đem cả một cái bụng lo lắng thấp thỏm, bước nhanh ra khỏi cổng trường và đi tới tiệm tạp hóa gần đó.

Lạy trời lạy phật đừng ai nhìn thấy. Tôi thầm khấn trong đầu, tay đã đánh tới mục tiêu. Phải, tôi nhanh gọn lẹ giấu túi ‘bỉm’ trong giỏ hàng, sau đó chạy vụt ra khỏi dãy đồ dùng cho con gái.

Ấy vậy nhưng lại bắt gặp thầy dạy tin học ngay chỗ thanh toán.

Mẹ kiếp, ông thầy của tôi thực sự biết nắm bắt thời điểm mà xuất hiện.

“Ồ, có chí khí, có chí khí.” Ông thầy nhìn vào giỏ hàng của tôi, gật gù.

Tôi cười trừ nhưng trong lòng muốn phát điên. Bà nội nó, kháy đểu nhau kinh khủng. Đích xác cái việc đi mua ‘bỉm’ như thế này là lần đầu tiên tôi làm đấy. Ở nhà mẹ cũng chưa bao giờ nhờ tôi mấy việc như thế này.

Nhưng vì người tôi yêu đang gặp rắc rối, nếu tôi không thể giúp thì mới không phải là một thằng con trai. Chí khí, chí khí cái đầu ông ấy! Việc này có vẻ vang thì cũng chỉ cần hai vợ chồng âm thầm tự hiểu, có cần nói toáng lên cho cả cái thiên hạ người ta thấy không hả zời!

Thế là bằng tốc độ ánh sáng, tôi thanh toán thật mau rồi hướng bước chân trở về phòng học cùng khuôn mặt xám xịt.

Nhưng khi nhìn thấy gương mặt tái nhợt mệt mỏi của Diệu Linh, lòng tôi không khỏi một trận xót xa. Tôi nhẹ đến vỗ vào vai cô rồi nói : “Cậu đi được không? Tớ dìu cậu xuống phòng vệ sinh nhé.”

“Vũ Phong…” Giọng cô ấy yếu ớt.

Có phải lần nào đến tháng cũng sẽ đau đớn như thế này không? Tôi thực sự thấy phục các bạn nữ quá.

“Ừ? Cậu mệt lắm hả?” Tôi vội vàng xoa xoa lưng cho cô ấy. Bởi có thi thoảng mẹ tôi trong những ngày này hay kêu đau lưng, thế nên tôi lại giúp mẹ vỗ vỗ lưng cho đỡ mỏi.

“Làm sao bây giờ? Máu… nó dính ra quần mất rồi.”

Ách, tình huống này thực sự khó giải nhé. Tôi ngó ngó xuống ghế chỗ Diệu Linh ngồi, càng thêm kinh hoàng khi nhìn thấy vài vết máu dây ra. Trời ơi, thực sự rất nhiều đó.

Tôi lo cô ấy không chịu được đau đớn, nên vội vã mở chai nước trong cặp đưa cho cô ấy uống tạm. Rồi suy nghĩ một lúc, tôi cởi phăng cái áo sơ mi kẻ trên người mình ra. Cũng thật vừa hay khi tôi còn mặc thêm áo phông bên trong nữa.

“Diệu Linh, đứng dậy một chút.” Tôi đỡ cánh tay của cô ấy kéo dậy.

Chắc do luôn nghĩ tôi là muội muội thân thiết, nên Diệu Linh cũng chẳng có chút gì ngại ngần với tôi. Cô ấy nhăn nhó một hồi, rồi lại phụng phịu xoa xoa bụng.

Rất mau chóng, tôi đem chiếc áo sơ mi quấn quanh eo cho cô ấy, để vạt áo phủ lên vết máu đằng sau quần của Diệu Linh.

Nhìn cái ghế ngồi lấm tấm máu mà lòng tôi không khỏi xót xa, thật sự chắc chắn là rất mệt đấy. Tôi gạt đi cảm giác buồn ọe vì mùi máu tanh, rút vài tờ giấy mà lau cho sạch chiếc ghế.

“Vũ Phong…” Diệu Linh đi bên cạnh tôi, cô ấy cười cười, “… Nếu mà không phải đồng tính thì chắc chắn sẽ là một người con trai dịu dàng.”

Tôi khổ sở đỡ cơ thể yếu ớt của cô ấy. Diệu Linh, tớ không phải Gay mà…

Lời này bao giờ có thể nói ra được đây?

Tôi đợi cho Diệu Linh vệ sinh xong xuôi, đón một chiếc taxi dặn dò người lái xe cẩn thận, sau đó mới để cô lên xe đi về.

“Về tới nhà tớ sẽ nhắn tin, đừng lo nhá.” Diệu Linh vẫy vẫy tay với tôi.

Tôi gật đầu, mỉm cười. Nhìn chiếc xe taxi đến khi chỉ là một chấm nhỏ trên đường, tôi mới thở dài chạy xe về nhà mình.

Cứ tiếp tục thế này, thì chắc chắn tôi sẽ phát điên bà nó mất thôi.

***

Ngày cuối tuần, đúng như đã hẹn trước đó, tôi đến quán cà phê ven hồ để ‘tâm sự tuổi ô mai’ với thằng bạn thân. Không nói cũng biết, đã là bạn thân thì thằng khốn này lúc nào cũng sẽ đến trễ giờ nửa tiếng đồng hồ. Thế nên tôi phóng đến tiệm cà phê vừa hay bắt gặp thằng này đang dựng xe đi vào.

“Mẹ thằng này, mày đến muộn thế?” Vừa nhìn thấy cái mặt tôi, Mạnh Quân đã càu nhàu.

Đệch, không phải mày cũng vừa mới đến sao thằng ranh?

“Mau mau, vào lẹ gấp lắm rồi.” Nó đẩy cửa, ngoái đầu nhìn tôi : “Đang cần trồng cây thông trên mông của chú đây, nhớ quá!”

“Bố ngay lập tức đi về!” Tôi quay đầu xe. Mẹ cái thằng, không nói được gì tử tế.

Thế là Mạnh Quân vội vã giữ xe tôi lại, cười hềnh hệch lôi lôi kéo kéo tôi vào trong quán.

Sau khi yên vị trên chiếc ghế gỗ, nó hướng ánh mắt xa xăm ra ngoài bờ hồ, giọng buồn rầu : “Cái con bé lần trước tao nói đấy, mấy hôm trước nó tỏ tình với tao.”

Ờ, ra là chuyện cái con bé cha nội mới quen ở trường đại học lúc đầu năm.

“Nói chúng hôm đấy là một ngày mưa, lãng mạn lắm, tao thật sự rất mông lung.” Mạnh Quân nhấp một ngụm sinh tố bơ, rồi nói tiếp : “… Cô ấy nói với tao rất nhiều điều…”

Thằng này đích thực là người thích phí lời mà.

“Sau đó thì như thế nào?” Tôi nhấn mạnh để nó đi vào chủ đề chính.

“Sau đó, tao trốn về.”

Tôi muốn phi cả cốc cà phê này vào mặt nó lắm rồi đấy.

Quên không giới thiệu, Mạnh Quân, thằng bạn tôi, cho dù đô con, đẹp trai, đua xe giỏi, con nhà đại gia… nhưng mà cực kì nhát gái. Cứ con gái tới gần, lông tay lông chân nó sẽ tự động mà dựng đứng lên cảnh giác.

Bếch thể hiểu nổi thằng cha này.

“Thế rốt cuộc mày muốn tâm sự cái mèng gì?” Tôi giật giật lông mày, chuẩn bị gắt gỏng.

Mạnh Quân vò vò mái tóc, nó nghiêm túc nói : “Mày xem tao nên làm thế nào đi.”

Nè cha nội, ông đây còn không biết mặt mũi hay tính nết con bé đó ra như thế nào, làm sao có thể giúp được đây?

“Mày có thích nó không?” Tôi kiên nhẫn hỏi.

“Tao cũng đếch biết nữa!”

Chẳng nhẽ tao lại cắn chết mày bây giờ?

Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng thật sự nếu mà cắn thì giống chó quá, nên lời định phun ra, tôi lại nuốt vào trong bụng.

“Nếu mày có cảm tình, tức là mày cũng thích nó rồi.” Tôi nhẫn nhịn chịu đựng thằng ngu này, “Nếu cả hai cùng thích nhau rồi, thì phải lập tức nói ra đi, đừng để dây dưa lằng nhằng nữa. Mệt mỏi lắm.”

“Nè, mày chưa yêu ai, sao mày tinh thông thế?” Mạnh Quân nhìn tôi bằng ánh mắt cảm phục, “Hay mày để ý thằng nào thật rồi?”

Bố mày cắn mày thật đây!

Thế là, tôi túm đầu thằng bạn, thân ái gặm cho nó một phát. Nó kêu đau oai oái, làm tôi thêm khoái trá mà cắn đau hơn.

Cho mày chừa, thằng khốn nạn.

Nó xoa xoa đầu sau khi tôi vừa buông, lại cau có : “Mày như con chó ý. Tao nói sai à?”

Tôi không thèm trả lời, vì lúc này trong đầu đang nghĩ vẩn vơ ở trên mây mất rồi.

Đích thực, yêu đơn phương thực sự rất khổ sở. Nhưng bị nghĩ là người đồng tính, thì càng khổ sở hơn.

Đến lúc nào tôi mới có thể dừng vai diễn tỷ tỷ muội muội này, và nói với Diệu Linh rằng, tôi yêu cô ấy?

Đến bao giờ đây?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.