Nếu anh nói rằng anh yêu em

Chương 17



“Có dậy chưa hả? Mày có biết đã hơn năm giờ chiều rồi không cái thằng này?” Mẹ tôi lật tung chăn của tôi lên, một luồng gió lạnh ập tới làm tôi run cả người. Mẹ tôi lại mắng tiếp : “Con với cái, mất dạy. Phòng thì bừa bộn như cái ổ chuột, dọn hết cái đống giấy tờ này lại nghe chưa?”
Mẹ tôi cứ thế mắng um lên một trận, còn tôi thì vẫn lì lợm mà rúc trong chăn ấm không chịu mở mắt ra. Dậy cũng có làm gì đâu, cả sáng đi làm mệt nhọc hai giờ chiều mới được tha, bây giờ ngủ mới được có tí mà mẹ đã ầm ĩ lên rồi.
“Mẹ về quê, sáng thứ hai mẹ lên. Mày ăn uống gì thì ăn, mẹ nấu sẵn cơm canh rồi chỉ cần quay nóng lên thôi.” Mẹ tôi vỗ vỗ vào mông đít tôi, “Tối đi đâu cũng nhớ khóa cửa cẩn thận đấy. Mẹ đi đây.”
Tôi rên lên một tiếng : “Mẹ đi cẩn thận ạ.”
Nghe tiếng bước chân đi xa dần rồi tiếng khóa cửa nhà lách cách phía dưới, tôi yên tâm ngủ tiếp. Hai ngày mẹ không ở nhà, tự do muôn năm!!
Thế là tôi ngủ thẳng đến hơn bảy giờ tối mới thèm mò dậy. Loanh quanh một hồi, tôi cũng ăn xong bữa tối đã được mẹ chuẩn bị cho từ trước. Đang định vác ghế ra ngoài sân ngồi, điện thoại tôi lại rung lên bần bật báo tin nhắn mới. Tôi uể oải mở ra xem.
Là của cô ấy : “Đến nhà tớ ngay!”
Tôi mơ mơ hồ hồ không hiểu được nội tình qua vài dòng vẻn vẹn, nhưng không dám chậm trễ mà vội đi luôn. Dù thế nào đi nữa, nếu cô ấy cần tôi, tôi vẫn sẽ ngay lập tức có mặt. Bảo tôi lụy tình cũng được, bảo tôi ngu cũng chẳng sao. Tôi chỉ là làm điều mình muốn làm, làm điều mà lòng mình thấy nhẹ nhõm.
Chẳng mấy chốc mà tôi đã tới khu chung cư của Diệu Linh. Mang theo tâm trạng hồi hộp xen cùng bối rối và lo lắng, tôi nhẹ nhàng bấm chuông cửa. Một lúc sau cánh cửa cũng từ từ hé mở, con tim tôi bỗng dưng cũng run lên.
“Đến muộn thế?” Không để tôi kịp ngớ người, Diệu Linh đã hùng hồn lôi xềnh xệch tôi vào bên trong.
“Cái này…” Tôi ngơ ngác nhìn cô ấy, “… Tớ đến rồi.” Và tôi nói cực kì ngu xuẩn.
Diệu Linh khoanh tay trước ngực, “E hèm” rồi nói : “Tớ đồng ý!”
Được thôi, cô ấy đồng ý, vậy tôi cũng đồng ý. Cái chính là, đồng ý việc gì vậy, có phải vẫn làm bạn với tôi không? Tự nhiên trong lòng có chút hồi hộp.
“Tớ… cũng đồng ý ạ.” Tôi gãi gãi đâu, bếch hiểu mình đang ám chỉ cái gì luôn.
Đốp —— Cô ấy thực sự tát vào mặt tôi.
“Nói cái gi?” Diệu Linh tức giận, nhíu mày lại mà nhìn tôi, “Cậu nói cậu yêu tớ, vậy đã nghe câu trả lời của tớ chưa mà hôm qua bỏ về thẳng thừng?”
Tôi đờ đẫn xoa xoa lên cái má đã in hằn năm vệt ngón tay, tự cảm thấy mình ngờ nghệch. Tôi chết lặng đứng nhìn gương mặt xinh đẹp đang giận dỗi kia, một chữ cũng không thốt ra được.
“Lần sau cậu mà tự động bỏ về thì chết với tớ, nghe chưa?” Diệu Linh “Hừ” một tiếng rồi xoay lưng đi.
“Dạ” Đây thực chất là theo thói quen phản xạ mà thốt ra thôi, chứ phần hồn tôi đang phiêu du tận phương nào rồi.
“Còn đứng đó?” Cô ấy gằn giọng.
Tôi đem cái xác như zombie mà tiến lại bên ghế sofa, ngồi bên cô ấy. Sau một hồi yên lặng, cô ấy mới lên tiếng : “Cậu không vui à?”
“Tớ có được thắc mắc không?”
Cô ấy nghiêm túc nhìn tôi, gật đầu.
Lúc này sau khi đã sắp xếp dòng suy nghĩ một cách logic nhất, rốt cuộc tôi cũng biết Diệu Linh đang nói về điều gì. Tuy trong lòng thật sự vui sướng, nhưng tôi cũng không tránh khỏi băn khoăn. Cô ấy đồng ý chấp nhận tình cảm của tôi, vậy còn bạn trai của cô ấy? Trong lòng cô ấy, thực ra có thực sự yêu tôi không, hay chỉ là muốn thương hại tôi?
Thế là lấy hết can đảm, tôi mạnh dạn hỏi : “Cậu không mặc quần à?”
Đệch mợ, mày đang nói lung tung cái gì đó hả Vũ Phong? Đây đâu phải điều mày muốn hỏi? Trời ơi, tôi bị cái gì thế hả trời? Tôi vội vàng chữa cháy : “Ý tớ là… không phải thế… là sao mặc mỗi áo sơ mi…”
Đây cũng không phải chuyện cần hỏi!
Cô ấy nhíu mày nhìn khuôn mặt bối rối của tôi, sau đó thản nhiên như không mà vén cái áo sơ mi dài thồ lồ kia lên chỉ chí vào cái quần màu vàng ngắn tũn : “Đây là quần. Và cái áo sơ mi này là của cậu.”
Tôi giả vờ “À” lên một tiếng, nhưng thực ra đại não đã trống trơn. Từ trước tới giờ tôi luôn cho rằng thằng Quân là người ngu nhất, nhưng bây giờ phát hiện ra mình còn ngu hơn nó, tôi có điểm oán thán.
“Nè, đồ ngốc…” Diệu Linh véo véo cái má đang xịu xuống của tôi, “… Người mà cậu vẫn nghĩ là bạn trai tớ, thật ra là Gay đó!”
CÁI GÌ? Lại một… một Gay nữa… Tôi hoảng sợ nhìn Diệu Linh. Đích thị người này rất thích liên quan đến vấn đề đồng tính… Ơ khoan đã, là sao? Sao bạn trai cô ấy lại là Gay? Chẳng nhẽ… chẳng nhẽ… cô ấy là chuyển giới?
Đốp —— Lại thêm một phát tát bên má còn lại.
Mẹ ơi, đau chết mất!
“Tớ không biết cậu đang nghĩ cái quái gì trong đầu nhưng ngừng lại ngay đi!” Cô ấy khó chịu nhìn tôi, “Cấm trố mắt ra như thế kia.”
Tôi thêm một trận kinh hoảng, sợ hãi nhưng không dám mở to mắt nữa.
“Anh ấy chỉ là một người bạn mà anh Bách nhờ tới để giúp tớ đóng kịch thôi!”
“Đóng kịch?” Tôi nghi hoặc.
“Chỉ đóng kịch trước mặt cậu thôi.” Cô ấy nhún vai, “Cậu có thấy ghen không?”
“Tớ có ạ.”
Đương nhiên rồi, nhìn người mình yêu ở cạnh thằng đàn ông khác có đứa nào mà không ghen không?
“Thế từ trước đến giờ cậu cứ bị mấy con khùng khùng ve vãn, không thấy tớ ghen à?”
Cái gì? Cậu ghen hồi nào? Cậu ghen… tức là có… có tình cảm với tớ?
Đầu óc tôi một trận quay cuồng, nên cái mặt lại thêm lần nữa mà thộn ra. Tôi có nên hỏi tại sao cô ấy lại ghen không? Thôi đừng, nhỡ đâu ăn tát.
“Vì tớ cũng thích cậu!”
Cô ấy nhích lại gần tôi, tựa cằm lên vai tôi rồi thỏ thẻ : “Nhưng vì cậu ngố quá, nên tớ cũng chả biết cậu đang nghĩ gì.” Rồi vòng tay ôm lấy cổ tôi, cô ấy lại nói tiếp : “Cậu có muốn trở thành bạn trai của tớ không?”
Từng đợt hơi thở nóng hầm hập của cô ấy phả lên cô làm tôi ngứa ngáy. Nhưng chút nhẫn nại trong tôi vẫn còn được duy trì vì sự bất ngờ đến ngạc nhiên này.
“Nếu có thì hôn tớ đi.”
Câu nói này của Diệu Linh như châm ngòi cho quả boom bùng nổ, chút nhẫn nại cuối cùng của tôi bị quấn phăng đi mất. Tôi ôm cô ấy vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi ngọt ngào của cô ấy.
Có, tôi muốn, đây chính là điều mà tôi không ngừng hi vọng : Tôi muốn là người nắm giữ trái tim của Diệu Linh.
Cô ấy nâng cằm, đáp lại nụ hôn của tôi.
Tôi chưa bao giờ hôn một ai, nhưng kinh nghiệm tự ‘trau dồi’ và luyện tập trước gương khiến mình mạnh dạn và cạy mở khóe môi đỏ mọng kia, trườn lưỡi vào khoang miệng cô ấy sục sạo. Mới đầu cô ấy rụt rè e ngại, nhưng rồi cũng quen thuộc mà quấn lấy lưỡi tôi. Tôi đê mê mà mút mát hương vị ngọt ngào kia.
Khác hẳn với lần đầu bị cưỡng hôn như là ăn lưỡi lợn luộc, nhưng lần này khác, là người con gái mà tôi yêu thương. Trước đây cứ thấy đáng sợ khi thấy người ta đá lưỡi, tôi tự nhủ đừng bao giờ như thế, vì chẳng khác nào ‘Trao nhau những cục đờm béo ngậy’ hay là ‘nhổ nước bọt vào mồm nhau’.
Nhưng bây giờ chính thức nghiện cảm giác mê hoặc này, tôi xin rút lại những suy nghĩ thơ trẻ kia.
“Reng, reng, reng!!!” Nhạc chuông điện thoại quen thuộc của tôi vang lên. Tôi thầm chửi rủa thằng nào dám phá đám ông, mặt dầy mà không chịu buông Diệu Linh ra. Nhưng rốt cuộc Diệu Linh cũng là người dứt ra, cô ấy phì cười, vỗ vỗ má tôi mà nói : “Nghe điện thoại đi.”
Tôi hậm hực rút điện thoại, còn chẳng thèm nhìn xem ai gọi tới, cáu tiết nói : “ALO!!!”
“MÀY LÀM CÁI GÌ MÀ MÃI MỚI NGHE ĐIỆN, THẰNG RANH, MÀY ĐANG Ở ĐÂU MÀ MẸ GỌI VỀ NHÀ KHÔNG AI NGHE MÁY?”
Oh shit, là mẹ. Tôi vội vàng đổi giọng ngay : “Con đang đi chơi ạ, một lát nữa con về.”
“Con với cái mất dạy.” Đây là câu cửa miệng của mẹ tôi, “Ăn cơm chưa? Đi đứng cẩn thận đấy.”
Tôi cười cười, nhìn Diệu Linh đang ở bên cạnh mà le lưỡi làm mặt xấu.
“Có nghe mẹ nói không thằng kia?”
“Con biết rồi mà!”
“Nhớ về nhà sớm đấy. Thôi nhá.”
Tôi vâng vâng dạ dạ rồi tắt máy. Ây da, mẹ cứ làm như tôi là thằng trẩu tre không bằng, hơi tí là lại phải kiểm tra. Chắc từ lần tôi nhập viện vì bị chúng nó oánh, mẹ không còn yên tâm khi tôi một mình ở lại thành phố nữa.
“Thôi tớ về nhé, không mẹ gọi lần nữa là chết.” Tôi gãi đầu, đứng dậy, “Cậu ngủ sớm đi, đừng thức khuya.”
“Nè, cậu quên không nói gì trước khi đi à?” Cô ấy khoanh tay trước ngực, bộ dáng sexy vô cùng làm tôi say đắm.
Nói là cậu cực đẹp được không?
“A, chúc cậu ngủ ngon.” Tôi chắc mẩm là mình còn quên điều này.
“Sai!” Cô ấy lắc đầu, “Điều gì mà hôm trước cậu nói với tớ?”
Tôi cố nghĩ lại. Hôm trước… hôm trước… tôi nói là… Có phải cô ấy muốn tôi nói lại không. Tôi xấu hổ đỏ mặt.
“Tớ… yêu … cậu…” Tôi bối rối, ấp úng mãi nới được thành câu.
“Vẫn sai rồi!”
Hả? Không đúng sao? Thế là cái gì nữa? Tôi nặn óc nhớ, chẳng còn cái gì hay ho mà tôi nói được nữa.
“Sửa lại xưng hô!” Diệu Linh nhướn mày, mỉm cười quỷ quyệt.
Đúng là tôi bị trúng ma chú của cô nàng này rồi. Thế là tôi ngượng ngùng hướng cô ấy mà nói : “A… Anh yêu… em…”
Lúc này cô ấy tiến tới gần tôi, ôm cổ và hôn chụt lên má tôi một cái, thì thầm nói : “Em cũng yêu anh.”
Tôi mỉm cười hạnh phúc!
Trên đường trở về, tôi vẫn cứ như người trên mây trên gió. Trước giờ cứ nghĩ mình dị ứng với mấy loại tình cảm sến súa như vậy, nhưng không ngờ có một ngày tôi cũng có thể nói ra được. Thậm chí còn sến hơn nhiều so với lúc thằng Quân nó tỏ tình với Hiền Anh nữa. Thôi không sao, dù gì bây giờ tôi cũng có người con gái mà tôi yêu rồi. Còn gì vui sướng hơn nữa?
Không ngờ khi yêu cũng khiến cho người ta trở nên thay đổi và suy nghĩ khác nhiều đi như vậy. Tôi không ngừng mỉm cười, xém nữa còn rú lên sung sướng giữa đường.
Nhưng cũng may, tôi kìm lại được cho đến khi về đến nhà. Tôi nhảy nhót lung tung, và lao như bay lên phòng, bật máy tính và thông báo tình hình cho thằng bạn thân của mình. Nó như không tin, nghi hoặc hỏi tôi : “Nãy giờ là mày cuồng dâm mà ra à?”
Tôi rất nhanh trả lời lại nó : “Mày tin tao cắn mày không? Tao còn hôn rồi nữa. Nước bọt của cô ấy vẫn trong mồm tao này mày.”
“Đệch mợ thằng khốn, những lời như vậy cũng nói được.” Mạnh Quân gửi cho tôi mấy icon khinh bỉ, “Thế thì mày đừng có đánh răng nữa.”
“Tao cũng định thế, mồm tao thơm sẵn rồi.”
“Thằng bệnh!!”
Chúng tôi chửi nhau thêm một lúc, rồi rất nhanh lập team để vào game làm vài ván.
~o0o~
Đến tận giờ này tôi vẫn chưa thể tin cô ấy đã là bạn gái của tôi, thậm chí tôi còn nghĩ hi vọng của mình quá hão huyền nữa. Bất giấc tôi mỉm cười, nhẩm nhẩm bài hát “Một nhà” ở trong đầu. Chẳng biết là đây có phải mơ không, nếu là một giấc mơ thì đừng bao giờ tỉnh lại cũng được.
Tôi còn đang mơ màng, tự dưng cảm thấy đau điếng bên tai, lập tức nhận ra người đang véo tai mình, tôi thầm than chết toi.
“Cậu cứ ngẩn ngơ cả sáng tới giờ, có muốn tôi cho cậu ăn đòn không hả?” Bà chị Hải Vân đe dọa, không ngừng tăng lực véo véo tai tôi.
“A… A… Em xin lỗi… Em đang… đang nhìn xem có khách nào cần thêm gì nữa không ạ…”
Mẹ kiếp, tôi chỉ muốn thả hồn một chút thôi mà.
“Mang cái này cho khách bàn số năm nhanh lên.” Bà chị ghê gớm để mấy chai rượu lên khay đưa cho tôi, “Còn một lần nữa tôi lập tức cho cậu vào chảo chiên giòn!”
Sống lưng lạnh toát, tôi vội vàng nhanh chân mang đồ cho khách. Đặt nhẹ mấy chai rượu xuống bàn, tôi nhẹ giọng nói : “Đây là đồ của quý khách ạ.”
Đang định mang chân rời đi, một giọng nói cợt nhả đã vang lên : “Ô, lại là mày à thằng Gay?”
Khốn nạn, sao chúng nó cứ thích xuất hiện phá tôi thế? Tôi bây giờ mới để ý tới mấy gã trai ngồi bàn số năm, toàn những mặt quen thuộc. Đương nhiên lần này lại có cả đại ca của chúng nó nữa, tên Nguyễn Hải Dương.
“Tôi không muốn gây sự nữa.” Tôi lạnh lùng nói, “Từ giờ đừng làm phiền nhau.”
Tên Hải Dương kia đứng dậy, hắn đô con và cao hơn tôi, nhưng chính là hắn đánh nhau không giỏi bằng tôi đâu, nên tôi chẳng sợ hãi mà trừng mắt nhìn hắn. Hắn nhếch miệng cười đểu : “Lần trước bọn em tao cho mày ăn đòn bấy nhiêu chưa đủ đâu!”
“Thế mày muốn như thế nào?” Tôi nhịn, tôi phải nhịn. Tôi không muốn làm mẹ phải lo lắng nữa, cũng đã hứa với Diệu Linh rằng sẽ không bao giờ đánh nhau.
Nhưng chính là thằng khốn này không bao giờ chịu đàm phán, hắn đốp chát : “Hôm nay tao không vui, mày có thể cho tao đánh một trận cho đỡ không?”
Nói rồi định giơ nắm đấm lên đập tôi. Khi tôi còn chưa biết phản ứng như thế nào, một bàn tay thon thả đã dơ lên giữ chặt lấy nắm đấm của hắn.
“Muốn gây sự ở quán chị đây à?” Hải Vân nhíu mày rồi đưa tay còn lại tát một cái thật đau lên má hắn, “Lần trước mấy cậu đập người của chị, chị đây còn chưa tính sổ, bây giờ muốn chị thanh toán như thế nào?”
Trước con mắt đầy kinh ngạc của tôi và những người còn lại trong quán, bà chị này đưa tay nắm tóc của hắn mà dúi xuống, tiếp tục nói : “Trẻ con trẻ mỏ đít đỏ đít xanh học đòi đánh đấm, muốn chị quất cho vài cái vào mông à?”
“BUÔNG RA!” Lúc này tên Hải Dương mới hết ngớ người. Hắn chậm chạp phản ứng trước bàn tay đầy thô bạo của Hải Vân. Tôi cảm giác hắn đã tức nghẹn họng rồi, càng thêm nhìn bà chị kia một phần ngưỡng mộ.
“Bây giờ biến ngay nếu không cái cảnh này đã lọt vào máy quay trong quán rồi, chị đây lập tức post lên facebook cho nhìn người thấy.” Bà chị này giở giọng châm biếm sau đó liếc nhìn mấy thằng đàn em của hắn đang chuẩn bị lao lên ẩu đả, “Còn chúng mày mau đi thanh toán hết tiền, không chị lấy kéo cắt hết của chúng mày đấy, cắt luôn tóc thằng này này.” Nói rồi còn kéo kéo tóc của tên Hải Dương thêm vài lần.
Tôi ở một bên đứng xem kịch hay, nhưng cũng góp vui, bèn giơ hóa đơn ra trước mặt một thằng : “Đây, trả tiền hoặc tôi lấy kéo cho chị ấy.”
“BỎ TÔI RA!” Tên Hải Dương quát lên, “CHỊ CÓ BIẾT TÔI LÀ AI KHÔNG HẢ?”
Hải Vân nhíu mày, rồi đưa bàn tay bạo lực kia nhéo cật lực đôi tai của hắn : “Cậu là ai mà tôi cần phải biết? Trả tiền nhanh trước khi tôi nổi cáu.”
“Con ranh này, tao đập quán của mày.” Lũ đàn em bắt đầu xông lên.
Đúng lúc tôi thầm thấy không ổn, định lao vào kéo Hải Vân ra, nhưng thật không ngờ bà này còn thân thủ nhanh nhẹn hơn cả tôi, lập tức dơ chân đạp một cái bàn văng vào cả người đám kia. Tôi há hốc mồm, mặc dù đã chứng kiến sức mạnh phi thường của bà chị khi đạp hõm cả cánh cửa, nhưng lại không ngờ lại kinh khủng như thế.
Nói thì dài nhưng chỉ mấy giây thôi, tôi vẫn đứng như trời trồng ở đó, trong khi bà chị kia tiếp tục đưa chân đá mạnh vào bụng một thằng đang lao đến, trong khi tay vẫn túm lấy cái tai của tên Nguyễn Hải Dương.
Võ công, đúng là bà chị này là tuyệt đỉnh, chắc chắn đã từng học qua môn phái nào đó rồi, y chang phim chưởng vậy.
“Mấy thằng ranh con này, hôm nay bà cho chúng mày một trận.” Bà chị bắt đầu cáu tiết, đạp thằng đại ca sang một bên, cầm ngay cán chổi nơi tối đứng, nhằm mông đít từng thằng mà quất, vừa quất vừa mắng : “Bố mẹ tụi mày không dạy dỗ được tử tế thì chị mày đây quất chúng mày nát đít.”
Cán chổi cứ dơ lên rồi hạ xuống, bà chị này thực sự đã nện túi bụi một đám thanh niên đô con gấp đôi mình. Đến lúc chổi định vung ra lần nữa, tên đại ca mới hô to : “Dừng lại, tôi trả tiền!”
Tôi há hốc mồm kinh ngạc! Đúng là sự thật khó tin.
Hắn đẩy cái cán chổi đang hua hua trước mặt mình, đập một đống tiền xuống bàn mà hằm hằm nói : “Cả đời tôi chưa bao giờ đánh con gái, cũng chưa từng để con gái đánh bao giờ. Chuyện hôm nay coi như tôi nhịn, nhưng không có lần kế đâu.” Rồi hắn quay lại nhìn lũ đàn em mình vừa bị ăn đòn tả tơi, gằn giọng nói : “Đi về!”
Thế là cả một lũ đem mình mẩy ê ẩm lôi lôi kéo kéo nhau bước ra ngoài quán, đúng lúc lại gặp Mạnh Quân hớn hở vừa đi giao hàng về. Hắn đi qua thằng bạn tôi, hung hăng trừng mắt với nó một cái, còn cố tình huých thật mạnh vào vai thằng bé. Bạn tôi còn ngơ ngác, nó nhìn quang cảnh lộn xộn quanh quán, rồi lại nhìn sang bà chị mình đang bình thản dơ dơ cái chổi, tức khắc hiểu rõ nội tình.
“Mọi người!” Hải Vân cất ra giọng cao vút thu hút các vị khách đang còn cả kinh vì trận chiến vừa rồi, “Thật sự xin lỗi vì chuyện này, bữa ăn của các vị hôm nay sẽ miễn phí!”
Lập tức mọi người hò reo, không khí trong quán lại ồn ã nhộn nhịp. Thật không thể tin được, người này nói cái gì cũng được hết.
“Thu dọn đống này đi nhanh lên, bực cả mình.” Bà chị lườm nguýt tôi và thằng Quân, sau đó ngúng nguẩy đi lên lầu.
Là chị vừa oánh nhau mà chứ có phải tụ này đâu cơ chứ!
Thế là mang theo cái bụng đầy ấm ức, tôi với thằng Quân lại lúi húi dọn dẹp đống lộn xộn mà Hải Vân vừa gây ra. Tôi không kìm được mà bé miệng hỏi nó : “Chị mày có phải là còn đi làm bảo kê cho dân xã hội đen không? Đánh nhau kinh vãi.”
Thằng bạn tôi chắc cũng đang ấm ức, nó rít qua kẽ răng : “Bảo kê cái đầu mày. Bà ý là luật sư đấy!”
Tôi há hốc mồm, rơi luôn viên kẹo đang ăn dở. Hèn nào chưa ai cãi đôi co được với bà này!
Nhưng mà sống mười chín năm trên đời, đây là lần đầu tiên tôi thấy một luật sư vác chổi quất đít người khác đấy. Đúng thật là không có chuyện gì là không thể xảy ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.