My Memory

Chương 20



Sáng hôm sau cả hai đứa dậy sớm. Cùng nhau tắm… Cùng nhau nấu cơm… Và cùng nhau đi học. Dĩ nhiên là phải về phòng nó lấy sách vở rồi. Gửi xe ở quán nước cổng trường xong thì nó bất ngờ gặp con Tomboy. Nó chẳng biết phải diễn tả cái ánh mắt đấy như thế nào nữa… Chút gì đó tức giận… Chút gì đó ghen… Và chút gì đó cam chịu… Nó hiểu là vậy. Nhưng có gái đi cùng nên nó cũng chỉ mỉm cười chào. Con Tomboy nhìn nó cười rồi gật đầu… Giờ mới để ý là con Tomboy đang nuôi tóc. Tóc dài đều qua gáy rồi uốn cong. Mái chéo… Đúng kiểu mái nó thích… Chậc…
Nó với gái quay ra đi lên trường thì gái cứ hỏi nó về con Tomboy… Nó kể hết.. Gái ậm ừ suy nghĩ gì đó…
Cuối cùng cũng trống vào giờ học…
Hnay lớp nó có cô giáo mới… Dạy tiếng anh mà công nhận là đẹp thật làm lớp nó ồ lên. Vì là lớp chọn nên sau này đôi khi lớp nó được học các môn học bằng tiếng anh. Nhưng nó thì vẫn dốt tiếng anh như thường…
Bà cô này tên Hòa. Theo nó thấy là đẹp ở cái tuổi 23 đó. Chứ không đẹp trẻ như chị… Haizz… Nó lại suy nghĩ về chị… Không biết giờ ra sao rồi…
Cũng hơi buồn nhưng thôi…
– Cậu ngồi cuối lớp đứng lên cho tôi….- tiếng cô giáo mới
– em ạ??? Nó ngơ ngác
– không cậu thì ai?
– ơ… Em ngoan mà????
– sao cả lớp vỗ tay mà cậu không vỗ… Cậu khinh tôi đấy à? – cô giáo mới bắt bẻ nó
– Em thấy hơi nhức đầu… – Nó lấy bừa lý do
– thế sao không vào bệnh viện tâm thần? – cô giáo mới tiếp tục
– Em nghĩ cô chọn nhầm nghề rồi…
– Cậu nói gì?
– Cô nên làm luật sư…
– …. – Cô giáo im lặng nhìn nó xong lại nói – chống đối giáo viên… Ra ngoài đứng…
Sau cái câu nói hơi quá của cô giáo mới thì nó cũng thấy hơi bực… Không ngờ bà này làm căng quá…
Thế đấy… Ấn tượng khó phai đấy… Đứng được 5′ thì bà lại cho nó vào bảo
– đây là lần đầu nên tôi tha… Anh chị nào còn muốn chống đối thì tôi sẽ cho ra tiếp…
Gái thì cứ nhìn nó dứ dứ nắm đấm… Thôi hỏng rồi…
Lúc ra về gái bắt nó đeo cặp gái… Vừa đi vừa véo tai nó đau điếng..
– Cái tội học hành không tử tế…
– chỉ là chưa kịp vỗ tay thôi mà…
– vẫn còn cãi được…
– á á… Chồng không dám nữa…
– …….
Trưa về nhà gái ăn cơm… Đúng là ăn chực ngon hơn ăn ở phòng bao nhiêu. Ăn xong gái bê mâm xuống rửa bát. Nó đứng đằng sau nhẹ nhàng vòng tay qua hông gái ôm. Hình như con trai ai cũng thích như nó
– làm gì thế? – Gái hỏi nó
– không có gì… Thấy yêu vợ hơn thôi…
– …. – Nó biết là gái cười mà
Gái bất ngờ quay lại hôn chụt vào môi nó
– lên nhà đi. Tí vợ lên. Bẩn áo đồng phục giờ…
– cho ôm tí nữa đi
Gái không nói gì. Cười mỉm rồi quay lại rửa bát…
rửa bát xong thì gái kéo nó lên phòng gái ngủ… Nó nghĩ nằm ôm người mình yêu trong cái thời tiết lạnh lạnh này có lẽ là một việc không thể quên được… Hoặc đơn giản là chỉ mình nó nghĩ vậy thì cũng vẫn được… Nó yêu cô gái này… Thật nhiều…
Rồi những ngày sau đó không có gì thay đổi cho đến một hôm gái ốm. Hôm đấy là chủ nhật… trời mưa nhỏ. Nhà gái không có ai ở nhà. Nó cầm cái cặp lồng, mặc áo mưa, lên xe chạy vội ra quán cháo. Mua ít cháo tía tô mang về cho gái ăn. Trên đường về nó thấy ai đó bị ngã xe. Hình như là cô giáo mới cuả nó. Mà mấy người đi đường với xung quanh cũng vô tâm thật. Thấy người ta ngã thì xuống giúp đi. Còn đứng mà chỉ trỏ. Cô thấy nó thì hơi ngạc nhiên
– là cậu à?
Nó ngồi xuống xem cái chân của cô giáo… đi thẳng vào vấn đề luôn….
– Cô đứng dậy được không?
– lắc lắc nhăn mặt nhìn nó
– Ừm… Chắc trật khớp rồi.. Nhà cô ở đâu?
– xxx – cô nhìn nó mà vai hơi run do lạnh
– cũng gần…. chờ em dắt xe đi sửa đã…
Nó vừa nói vừa loay hoay đỡ cô dựa vào xe nó. Định quay qua dựng xe thì rách luôn cái áo mưa. Gió lùa vào trong lạnh ghê gớm. Nó vội đi nên mặc mỗi cái thun với áo gió… May quá đâu đó có anh thanh niên ra dựng xe giúp cô và mang ra quán sửa xe cách đó 200m. Nó cảm ơn thanh niên đó. đỡ cô lên xe và chở thẳng về nhà cô theo hướng cô chỉ. Về đến nơi thì hóa ra cô ở cùng với mẹ. Nó đỡ cô vào phòng khách thì mẹ cô nói
– Cháu vào đây tắm để bác lấy quần áo cho thay không ốm
– dạ thôi… Cháu phải về luôn.. Bạn cháu đang ốm ở nhà…
– Tắm đã… Ướt hết rồi kìa… Ngồi đây cho ấm rồi về… – Cô nhìn nó nói
– Thôi.. Để khi khác. Em khỏe lắm.. Thế này ăn thua gì…
Thật ra là Nó đang lo cho gái nên xin phép về luôn
Về nhà gái thì thấy gái đứng ở cửa ngóng nó… Thương quá… Nhìn nó ướt như chuột lột run run vì lạnh mà gái cứ cuống lên…
– Chồng bị rách áo mưa nên thế thôi… Lên phòng nghỉ đợi chồng nấu lại cháo cho ăn…
– vâng… Gái vừa đi vừa quay lại nhìn nó
Nó vẫy vẫy gái đi lên… Ốm nhìn thương quá…
Nó cho cháo vào nồi. Bật cái bếp gas. Xong vào phòng vệ sinh gội qua cái đầu thay cái áo len. Ra thì cũng vừa kịp lúc. Lấy thêm cốc nước nóng. Bê cháo lên bón cho gái luôn
– A
– A
Thế là nó và gái lại tập đọc. Gái vừa ăn vừa cười khúc khích. Bón được hơn nửa thì gái không ăn nữa. Ép mãi mới được thêm mấy thìa. Nó lấy cốc nước lên thử thì cũng vừa ấm. Đưa cho gái xúc miệng…
Ngẩng mặt lên thì thấy gái nhìn nó lâu lắm
– nhìn gì?
– nhìn chồng.. Hi hi
– hấp.. Ngủ đi chồng rửa bát…
– không… Nằm xuống đây ôm mới ngủ
Nhìn gái dãy đành đạch làm nó buồn cười mà chả dám cười. Nó ra gần gái. Hôn nhẹ vào trán gái
– 5′ có mặt…
– vâng…
Hạnh phúc đơn giản là sự chia sẻ…
Hôm sau lại là thứ hai. Gái đỡ ốm nên đòi đi học làm nó đến trường phải lên ngồi cùng. Gái thì cứ cười tít mắt
– hôm qua đang mưa mà hôm nay lại nắng…
– nói nữa là ngồi một mình nhé…
– Hihi. Ngại kìa….
Ra chơi đang nghe gái chém thì con Tomboy ở cửa. Gái thì im luôn. Thế là nó lắc đầu về phía gái. Con Tomboy ủ rũ bỏ về….
– sao thế? Đang nói gì mà? – nó lay lay gái
– quên rồi…
– …… – Nó cầm tay gái thì gái dựt ra. Không thèm nhìn…
– không có gì đâu mà. Vợ hấp…. Kể hết rồi đấy thôi… – Nó cầm tay gái thì lần này mới để im… Mãi sau mới nói chuyện lại…
Trưa nó đèo gái về. Rẽ vào chợ mua mấy thứ để nấu cơm… Gái thì cứ ngồi xem nó nấu xong chỉ đạo…
– Chồng phải đặt nồi nước trước…
– …
– Chồng thái thịt đi xong nhặt rau…
– …
– đấy… Nước sủi rồi chồng cho rau vào đi
– …..
Mãi thì cũng xong. Nó và gái ăn xong nó đưa gái lên phòng. Cho gái ngủ xong mới về…
Chiều đang ở phòng thì ông K sang
– Có chỗ làm rồi cu ơi – ông thò đầu qua cửa sổ… Trông như con mực nhà nó ấy =)))
– đâu anh? – Nó chả dám cười
– xxx
– cũng được
– mày quyết định bỏ bà chị rồi à?
– Ừm…
Nó lại nghĩ đến chị. Chị giờ này chắc hạnh phúc rồi… Cũng buồn… Xong ông K lại đèo nó đi xem quán. Quán cafe này là chỗ người quen của bà Vân… Chủ quán là một người đàn ông trung tuổi. Nó xin làm ca chiều 4 tiếng. Lương vẫn thế… Nó bảo gái thì gái bảo
– thật sự là vợ không thích chồng phải đi làm đâu…
– đi cho quen thôi mà…
– không – Gái phụng phịu
– Hâm… Chồng đi làm chứ đi chơi đâu
– Vầng… – Gái ỉu xìu
– hê hê.. Ra đây cho ôm cái – Nó làm mặt đểu
– cấm đi linh tinh đấy… – Gái ra ngồi vào lòng nó mà vẫn cố nói
– Vớ vẩn… Vợ ngồi đây rồi còn gì? Đi đâu? – nó cười
– Chồng ý… Chồng mới Vớ va vớ vẩn ý….
– ……
Thế là gái cũng đồng ý rồi. Chỉ là đi làm thôi mà nhưng… biết đâu bất ngờ…..

Tạm bonus nhé các bác
Thì quá khứ… rất gần…
Hôm nay nó gặp lại nhỏ… Chả thể nhận xét được nhỏ chỉ với một hai từ bằng ngôn ngữ… Nhỏ xinh hơn, ngoan hơn, hay cười và biết nhường nhịn hơn… Nó và nhỏ ngồi trong quán cafe mà ai cũng nhìn nhỏ… Chuyện.. Du học sinh mà… Cái lối sống của nhỏ thì tây tây từ lúc nó gặp rồi… Nhỏ nhìn nó lâu lâu rồi mới mở lời.. Mặt buồn buồn
– Em nghe chuyện của anh rồi…
Nó im lặng tựa đầu vào thành ghế. Ngửa cổ lên, nhắm mắt hít một hơi dài…
– đừng nhắc đến nữa…
– Em vẫn muốn thử yêu anh… Một lần nữa… – nhỏ nhìn thẳng vào nó
– Em đến muộn mất rồi… – Nó vẫn đều đều
– Anh khác trước nhiều quá… – nhỏ thở dài
– Ừm.. Hình như là vậy… Xin lỗi em nhé…
– Anh thật là… Đừng có cười vậy… Em lại phải nhớ…
Nó bật cười thành tiếng… Đúng là nó khác thật.. Có người đã nói với nó là nó bây giờ sống phũ hơn… Bất cần hơn…
Kết thúc cuộc gặp. Nhỏ vẫn cố nói to với nó một câu làm ai cũng nhìn nó
– Anh cứ đợi đấy…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.