Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa – Chương 50



Thấy Lăng Lăng có vẻ do dự, Dương Lam Hàng lập tức hiểu ra, nhìn đồng hồ nói: “Hôm nay có lẽ muộn rồi, để hôm khác đi.”
Vừa nghe anh nói vậy, Lăng Lăng cảm thấy mình dường như lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, liền thốt lên: “Không sao đâu, cũng chưa có muộn lắm.”
Lập tức, dưới ánh mắt hơi khác thường và nghi hoặc của Dương Lam Hàng, cô đột nhiên ý thức được câu mình vừa nói ra vô cùng có ý nghĩa khác, muốn rút lại thì đã quá muộn, đành phải nhận mệnh theo anh lên lầu.

Đêm, một căn phòng, hai phần trà thơm, mối tình nồng thắm. Cho dù không có kế hoạch xảy ra chuyện gì, cũng có thể trong một giây thất thần mà phát sinh cái gì đó.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện Sex

Cô không biết đôi tay thon dài kia làm thế nào khoác lên vai mình, cũng không biết đôi môi nóng bỏng của anh làm sao dán vào sau tai cô… Cô chỉ biết có một dòng điện cao thế từ sau tai truyền khắp toàn thân, cả người cô run lên, không khỏi rên khẽ một tiếng, càng dựa sát vào lòng anh.
Nụ hôn quấn quýt đam mê, tình yêu cuồng dại say đắm, xa cách bao nhiêu ngày chờ đợi, hôm nay ôm hôn, mới hiểu rằng tình yêu thực sự không thể nào chịu đựng khoảng cách, một chút khoảng cách cũng không được…
Sau đó, tay anh bắt lấy tay cô đặt trên lưng ghế sô-pha, đầu ngón tay cùng đầu ngón tay giao nhau, đan cài sít sao. Hai đôi tay này, rốt cuộc không còn phải dựa vào bàn phím để biểu đạt tình ý…
Anh khom người khẽ đè lên cô trên sô-pha, càng hôn càng mê loạn, càng hôn càng cuồng nhiệt… Lăng Lăng dần cảm thấy áp lực trên ngực càng lúc càng lớn, nhịp tim cấp tốc của Dương Lam Hàng kích động nhịp tim cô.
Mọi cảm quan của cô đều tràn ngập hơi thở dịu nhẹ của anh, trong cơ thể, hơi ấm quen thuộc cùng sự nóng bỏng lạ lẫm hòa quyện vào nhau, khiến cô có loại cảm giác mê muội không biết bản thân đang trôi dạt nơi nao. Cô vụng về đáp lại anh, hai tay lại một lần nữa ôm chặt cổ anh, thân mình trống rỗng mềm mại từng chút một trượt xuống theo lưng ghế sô-pha, cùng lúc cái gáy gối lên tay vịn sô-pha, thể xác lẫn tâm hồn hoàn toàn không thể kháng cự được mà trầm luân…
“Có thể chứ?” Tay kia của anh tìm được cổ áo cô, mơ hồ hỏi.
Cô mở mắt ra, bốn mắt dây dưa quyến luyến, ánh mắt anh đục ngầu một mảnh, hơi thở ngày càng dồn dập…
Cái này bảo cô phải trả lời sao đây? Dù sao cũng không thể nói “Có thể, anh tiếp tục đi.”
“Đừng…” Cô thẹn thùng quay đi khuôn mặt đỏ ửng, nói với giọng run run.
Đối mặt với loại chuyện này, có cô gái nào mà không luôn miệng “Đừng” nhưng trong lòng vụng trộm chờ mong. Chỉ cần đàn ông chuyên chế, cương quyết một chút, có ậm ờ lấp lửng cũng nên chuyện.
Rủi thay thứ người nào đó tiếp nhận là giáo dục kiểu phương Tây, nên không hiểu rõ lắm sự rụt rè và e lệ của con gái phương Đông. Chỉ một tiếng “Đừng”, Dương Lam Hàng không hề dám vượt quá, dùng chút lý trí còn sót lại bức bản thân thu hồi bàn tay đặt ở cổ áo cô, ngồi thẳng dậy, bưng tách trà nguội ngắt uống một hơi hết nửa.
******
Chiều thứ Sáu, tổ đề tài như thường lệ tổ chức họp tổ.
Mỗi lần họp tổ, các sinh viên đều bồn chồn lo lắng, hôm nay lại càng nặng. Bởi vì không chỉ các giáo viên trong tổ đều tham dự, ngay cả hiệu trưởng Châu công tác bận rộn cũng có mặt.
Là chuyên gia tiếng tăm trong giới Vật liệu, hiệu trưởng Châu đối xử với sinh viên của mình hết sức nghiêm khắc. Vấn đề ông đặt ra cái nào cái nấy đều bén nhọn, phê bình học sinh câu nào câu nấy đều vô tình.
Nhìn mỗi sinh viên đều căng thẳng lo sợ đi lên, bị mắng cho thương tích đầy mình mới được đi xuống, Lăng Lăng rốt cuộc hiểu được nguyên nhân mình bảo vệ tốt nghiệp không đạt. Cô xui xẻo không phải do gặp Dương Lam Hàng, mà vì gặp phải hiệu trưởng Châu!
Đến lượt Lăng Lăng đi lên, cô đứng trước máy tính, len lén liếc nhìn Dương Lam Hàng. Anh mỉm cười gật đầu với cô.
Dưới ánh sáng xanh của máy chiếu, trong mắt cô chỉ còn lại một người là anh. Cô không hề hồi hộp, không hề bối rối, từng chữ từng chữ trình bày đề tài của mình, chỉ nói với một mình anh. Sau khi nói xong, có vài giáo viên đặt đôi ba câu hỏi, cô đều lần lượt trả lời hết.
Khi những người khác đều đã hỏi xong, hiệu trưởng Châu cầm bút hồng ngoại trong tay chỉ vào hình ảnh trên slide, giọng nói khiến người ta không rét mà run: “Tại sao em nói màng xếp lớp này là đa tinh thể? Theo như kết quả tách của em cho thấy, nó là đơn tinh thể!”
Chuyên gia quả là chuyên gia, vấn đề này vừa hay chính là cái mà cô và Dương Lam Hàng tuần trước đã thảo luận đến mười giờ đêm.
“Em cho rằng nó là một loại đơn tinh thể giả, bởi vì…” Cô trình bày quan điểm của mình.
Không ngờ hiệu trưởng Châu thẳng tay nói: “Đây chỉ là phỏng đoán chủ quan của em, kết quả thí nghiệm mới là khách quan nhất! Trừ phi em đưa ra được chứng cứ chứng minh đa tinh thể, nếu không kết luận của em là sai!”
“Em…” Lăng Lăng không dám chống đối hiệu trưởng Châu, lại càng không dám múa rìu qua mắt thợ.
Cô nhìn qua Dương Lam Hàng, anh đang nhìn cô, dường như đang chờ cô trả lời.
Giống như một màn từng gặp qua trước đây, đưa cô về cái ngày cô bị Dương Lam Hàng hỏi đến á khẩu không nói nên lời nhiều năm trước.
Cô mắng anh biến thái, anh lại nói với cô: “Sinh viên và giáo viên đều giữ ý kiến riêng của mình, tình huống đối chọi gay gắt là rất bình thường. Anh ta phủ định em, đề cao quan điểm của anh ta, không có nghĩa em phải phủ định chính mình, là do em không tự tin vào bản thân!”
Đúng vậy, khoa học không có quyền uy! Ai cũng có thể phủ định bạn, nhưng bạn không được phủ định chính mình!
Lăng Lăng đứng thẳng, ánh mắt kiên định nhìn về phía hiệu trưởng Châu. “Em tin kết luận của mình là đúng!”
Lời “đại nghịch bất đạo” từ miệng Lăng Lăng nói ra, các giáo viên phía dưới mặt đều biến sắc, sinh viên có người kinh ngạc, có người cười thầm, nhưng trên khuôn mặt chờ đợi nghiêm nghị của hiệu trưởng Châu không hề lộ vẻ khó chịu như cô dự đoán.
Lăng Lăng thở sâu, ổn định hồn phách treo lơ lửng, cố gắng bình tĩnh đặng trình bày lý do của mình… Hai mươi phút sau, cô nghe hiệu trưởng Châu nói: “Ý tưởng rất tốt, cần làm thêm chút phân tích chuyên sâu, chứng minh rõ hơn.”
Lăng Lăng giật mình, hiệu trưởng Châu chấp nhận quan điểm của cô ư? Cô cứ tưởng hiệu trưởng Châu chí ít nên ở trước mặt các giáo viên lẫn sinh viên trong tổ đề tài giữ thể diện cho bản thân đôi chút, bác bỏ cô đến tuyệt đường tranh cãi… Nhưng ông không làm vậy, ông xoay người, hỏi Dương Lam Hàng ngồi phía sau: “Cậu thấy thế nào?”
“Kết luận trên lý thuyết, cần làm thêm chút thí nghiệm chứng minh.” Dương Lam Hàng nói.
“Làm thí nghiệm sẽ rất khó khăn.”
Lăng Lăng lớn tiếng nói: “Rất khó khăn, nhưng em làm được ạ.”
Dương Lam Hàng cười gật đầu với cô, đôi mắt lấp lánh tựa hồ như đang nói: Em cuối cùng đã cho anh thấy Bạch Lăng Lăng trong lòng anh!
Cô rốt cuộc đã hiểu được sự lao tâm khổ tứ của anh, đã hiểu Dương Lam Hàng xuất thân cao quý tại sao lại từ bỏ cuộc sống xa hoa, lựa chọn con đường học thuật trông rất kham khổ này. Bởi vì khoa học có sức hấp hẫn độc đáo của nó, trong trời đất này, tồn tại hai chữ đã bị con người lãng quên từ lâu: công bằng!
Sau lưng xã hội phồn hoa ngày nay có rất nhiều quy tắc ngầm không mấy ai hay, sự tối đa hóa lợi ích khiến cho tính hám lợi trước mắt của con người càng thêm trầm trọng. Quy tắc sinh tồn dạy người Trung Quốc cái gì là “khom lưng vì năm đấu gạo”, còn ai tìm kiếm sự “công bằng”, còn ai thèm để ý đến “khí phách” không đáng một xu?! Nhưng trong giới học thuật, bạn thật sự có thể nhìn thấy một phương tịnh độ, một dòng suối trong!
Trong thế giới đó không có phân biệt thân phận địa vị, không có khom lưng phụ họa dối trá, càng không có nhượng bộ hèn mọn. Chỉ cần bạn nỗ lực hết mình, bạn tin tưởng quan điểm của bản thân, bạn không ngừng kiên trì, mặc kệ đối phương là hiệu trưởng hay chuyên gia danh tiếng, cũng đều sẽ tôn trọng bạn. Bởi vì trong thế giới nghiên cứu khoa học, cho dù có vĩ đại như Albert Einstein, ông ta cũng sẽ tôn trọng cùng một thứ – sự thật!

Trước khi Lăng Lăng đi xuống, cô cúi chào một cái thật sâu trước Dương Lam Hàng!
Nếu trên đời này không có Dương Lam Hàng, cô sẽ chỉ là một người phụ nữ bình thường, tốt nghiệp, lấy chồng, sống một cuộc đời bình thường, ngày làm tám tiếng. Giữa biển người mênh mông, cô gặp được anh, nhờ có anh, cô hiểu được sự lôi cuốn của ngành Vật liệu kỹ thuật, nảy sinh hứng thú mạnh mẽ với nghiên cứu khoa học.
Hứng thú cũng giống như tình yêu, cần thời gian hiểu biết, lĩnh ngộ. Đợi đến khi hiểu rõ, tự khắc sẽ nảy sinh hứng thú.
Nhưng khoa học không chỉ có hứng thú là đủ, muốn làm ra thứ có giá trị, còn cần phải trả giá bằng nỗ lực tâm huyết không ai hình dung nổi…

Đêm đã khuya, trong tòa nhà khoa Vật liệu rộng lớn chỉ còn lại tiếng bước chân của hai người một trước một sau. Lăng Lăng thích đi sau lưng Dương Lam Hàng như vậy, bởi vì nhìn khuôn mặt anh tuấn kia, cái cô thấy trong mắt chỉ là Dương Lam Hàng; còn nhìn bóng lưng anh, cô mới có thể cảm giác được bóng dáng của “Vĩnh viễn có xa không”…
“Lăng Lăng?” Anh đi chậm lại. “Sao em cứ đi phía sau anh vậy?”
“Vì em thích nhìn bóng lưng anh.”
“Bóng lưng?” Dương Lam Hàng hết sức khó hiểu: “Tại sao?”
Anh cúi đầu nhìn cô, ra chiều suy tư, Lăng Lăng cũng hơi ngẩng đầu lên nhìn anh, bị khuôn mặt hút hồn của anh dẫn dụ thần trí… Cô muốn rút lại lời nói vừa rồi!
Một tiếng ho nhẹ cố ý, cắt ngang hai người đang nhìn nhau đến quên cả trời đất, Lăng Lăng nhìn về phía xuất phát âm thanh, tim đột nhiên rơi đánh bịch.
Hiệu trưởng Châu đang đi tới, vừa đi vừa đánh giá họ.
Lăng Lăng vội cúi người hành lễ. “Chào thầy Châu ạ.”
Dương Lam Hàng tiếp lời: “Hiệu trưởng Châu, khuya vậy rồi sao thầy còn chưa về?”
“Tôi vừa cùng thầy Chu thảo luận về đề tài của các cậu một lát. Tôi nghe nói, Viện Khoa Học Trung Quốc có một thiết bị tạo tia ion hội tụ… Các cậu có thể dùng thử xem sao.” Hiệu trưởng Châu nghĩ nghĩ, rồi nói: “Có điều thiết bị này không dùng cho người ngoài viện. Cậu đến Viện Khoa Học một chuyến, nói chuyện với bọn họ cho thấu đáo. Chỉ cần có thể làm ra kết quả tốt, kinh phí không thành vấn đề.”
Dương Lam Hàng gật đầu. “Vâng, tuần sau tôi sẽ đi.”
“Tốt lắm.” Hiệu trưởng Châu vỗ vai Dương Lam Hàng, nhìn thoáng qua Bạch Lăng Lăng, cái nhìn không một chút trách cứ, phần nhiều là lo âu. “Hàng, sắp tới bình chọn giáo sư rồi, có một số việc… phải chú ý ảnh hưởng một chút.”
“Tôi… hiểu.”
“Hiểu là tốt rồi! Cậu còn trẻ, tương lai vẫn còn phải tham gia bình chọn Thanh niên kiệt xuất, học giả Trường Giang, có thể cả viện sĩ… Nhất định phải nắm chắc cơ hội thật tốt. Bố cậu kỳ vọng rất cao vào cậu…”
Lăng Lăng nghe ra, hiệu trưởng Châu nói những lời này không phải cho Dương Lam Hàng nghe, là ông cố ý nhắc nhở cô: Dương Lam Hàng không phải một chàng trai bình thường, cuộc đời anh sẽ được gắn với đủ loại vinh quang, những vinh quang đó tất nhiên không chấp nhận bất kỳ một vết nhơ nào… Nếu yêu anh, tất sẽ không muốn trở thành vết nhơ tẩy không đi trong cuộc đời anh, hủy hoại những vinh dự mà anh có thể dễ dàng đạt được!
Hiệu trưởng Châu đi rồi, Lăng Lăng mới nói: “Sau này… anh không cần đưa em về nhà trọ nữa. Nhỡ đâu để người khác biết quan hệ của chúng ta…”
Anh đã vì cô mà từ bỏ tất cả ở Mỹ, cô không thể lại làm cho anh “thân bại danh liệt”.
“Loại chuyện này có thể giấu được một lúc, không giấu được một đời, người khác sớm muộn gì cũng biết.”
“Nhưng không phải lúc này.”
“Anh không quan tâm người ta nói cái gì, thật đấy!” Anh nói với cô: “Cùng lắm anh không làm giáo sư, không làm thầy giáo nữa.”
“Nhưng em quan tâm! Thầy Dương, em là sinh viên của anh, ít ra anh nên chịu trách nhiệm với em chứ…” Cô nở nụ cười, cười đến vô cùng xinh đẹp: “Đợi em tốt nghiệp tiến sĩ, em sẽ không làm sinh viên của anh nữa. Em vẫn còn trẻ, em có thể chờ…”
“Lăng Lăng…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.