Ma nữ dâm đãng

Chương 9



Mặt Tuyết tươi hẳn lên, nàng có vẻ thích thú nói:
– Da.. dạ để em mua đồ ăn liền bây giờ nhe anh.
Tuyết vừa định bước lên bờ. Hưng nắm tay nàng nói.
– Em cầm ít tiền đã chứ.

Vừa nói, chàng vừa dúi vô tay Tuyếtmộtmớ bạc, chẳng biết là bao nhiêu. Tuyết không ngần ngại cầm tiền đi ngay. Chỉ một lúc sau, nàng đã trở về, tay sách, nách mang cả đống đồ ăn. Hưng cười khoan khoái nói.
– Bây giờ em còn sức chèo thuyền ra khơi không?
Tuyết mỉm cười bẽn lẽn.
– Được được mà anh. Bây giờ đâu có phải ra tới ngoài đảo nữa đâu. Hơn nữa trời cũng hết nắng rồi, em đâu còn sợ nữa.
– Vậy tốt, em chèo thuyền ra xa xa một chút, rồi vòng ra sau ngọn núi kia, neo thuyền ở đó chúng mình ăn cơm. Tuyết vừa tháo dây vừa hỏi.
– Anh muốn tới đó làm chi. ờ đấy không có ghe, thuyền nào qua lại đâu.
Hưng mỉm cười.
– Vậy thì càng tốt. .Hình như Tuyết đã đoán được Hưng muốn gì. Nàng mỉm cười chúm chím liếc chàng một cái thực nhanh. Hưng làm bộ lờ đi như không nhìn thấy nụ cười tình tứ ấy của nàng. Chàng thủng thẳng bày đồ ăn ra trên khoang thuyền. Chàng không ngờ Tuyết mua nhiều tới thế. Có cả bia, cả đồ nhắm và trái cây. Đó là không kể một mâm cơm khổng lồ phải ba, bốn người ăn mới hết. Chàng cười hì hì nói:
– Chắc Tuyết muốn đãi anh một bữa tiệc cưới hay sao mà đồ ăn nhiều quá vậy nè.
Tuyết thực thà nói:
– Anh đưa bao nhiêu tiền thì em mua hết bấy nhiêu nên mới nhiều như vậy đó.
Hưng chọc.
– Chứ không phải em bầy tiệc cưới hả?
Tuyết buộc miệng hỏi:
– Cưới ai hở anh? ‘
Hưng cười ha hả.
– Ở đây chỉ có hai đứa mình. Chứ còn ai cưới ai nữa. Nước biển đang rút ra nên Tuyết chèo thuyền đi thực nhanh. Hơn nữa, vòng ra sau ngọn núi này chỉ một quãng ngắn nên chẳng mấy chốc Tuyết đã thả neo cho thuyền đậu lại rồi. Nàng chui vô khoang thuyền hỏi Hưng.
– Lúc nãy anh nói gì em nghe không rõ?
Hưng nắm lấy tay nàng kéo vào lòng.
– Anh nói bữa ăn này là tiệc cưới hai đứa mình.
Tuyết cười khúc khích, bá lấy cổ Hưng hỏi.
– Anh có dám không?
Hưng chồm tới, kéo Tuyết ngả xuống khoang thuyền. Chàng đặt lên môi nàng một nụ hôn thực nhẹ nhàng. Chính Hưng cũng không hiểu tại sao mình chinh phục cô gái này một cách dễ dàng và mau chóng như vậy.

Vòng tay Tuyết đã ôm chặt lấy lưng Hưng. Tự nhiên nàng có cảm tình với anh chàng Việt Kiều này một cách lạ lùng. Anh chàng tán gái thực nhanh và dịu dàng làm sao. Chẳng bù với tối qua. Chồng nàng lè nhè, hùng hục như một con trâu điên. Có lẽ anh ấy coi nàng như một món đồ chơi hay một con vật thôi. Bộ quần áo mà nàng thích nhất đã bị anh ta xé tang bang. Hai tay lụp chụp, giật nịt áo làm nàng muốn trẹo cánh tay. Đã thế, hơi thở đầy men rượu nồng nặc phà lên mặt nàng muốn ngộp thở. Tuyết đã vùng lên, nhưng sức nàng làm sao chống lại được với sức lực của một người chuyên lao động như chồng nàng. Tay chân nàng bị banh ra. Đè xuống như người ta thiến một con chó. Cuộc làm tình man rợ này không phải tối qua là lần đầu tiên xảy tới cho nàng. Ăn ở với nhau đã hơn hai năm. Nàng không còn nhớ được bao nhiêu lần bị chồng uống nlợu rồi hành hạ nàng như vậy nữa. Lúc chồng nàng xoay đầu Tuyết lại, bắt nàng ép mặt vô hạ bộ anh ta. Tuyết đã cắn vào đùi non của chồng tới chảy máu. Anh ta đau quá đã hất nàng ra và nhân cơ hội ấy, Tuyết chạy ra bến đò Nhảy xuống thuyền, chèo ra khơi, ngủ một mình cho tới sáng nay mới chèo vô bờ đón Hưng.

Bây giờ đây, trong vòng tay nhẹ nhàng và êm ái của Hưng, Tuyết cảm thấy dễ chịu và sung sướng làm sao. Nàng run rẩy, le lưỡi nhè nhẹ liếm môi chàng. Hưng nhẹ nhàng nút gọn đầu lưỡi làm Tuyết run lẩy bẩy rên lên.
– Anh ơi… anh.Mặt trời đã khuất hẳn sau rặng núi. Bóng tối phủ lên mặt biển thực nhanh. Sóng nước rì rào vỗ vào mạn thuyền như một điệu nhạc du dương thật tình tứ. Đã hơn một tiếng đồng hồ rồi. Hưng chỉ ôm ấp và hôn hít nàng. Tuyết chịu hết nổi rồi. Nàng muốn chàng tiến xa hơn nữa. Bây giờ giữa sóng nước mênh mông. Thế giới chỉ có hai người, còn có gì mà Tuyết không dám cho Hưng tất cả nữa chứ. Nàng là gái có chồng hơn hai năm rồi. Lại chưa có con, những thèm khát ân ái như thế này, Tuyết đã từng mơ ước từ lâu. Bỗng dưng hôm nay chợttới. Nàng như người lạc vào Thiên Thai mộng mị. Thân thể Tuyết vặn vẹo, cong cớn. Nàng rên lên trong bóng đêm huyền hoặc. Con thuyền chồng chềnh khi nàng chồm lên. Tự mình muốn làm tất cả những gì ước ao từ trước tới nay…

Nằm ngửa trên khoang thuyền, Hưng nhìn ra bóng tối mông mênh trên mặt biển. Chàng chú ý ngay tới những đốm lửa chập chờn trên mặt nước. Dầu biết chắc đó là những ánh đèn của những thuyền đánh cá, nhưng Hưng vẫn liên tưởng tới những ngọn nến trong nghĩa trang tại San Jose, nơi cô gái tóc vàng ma quái kia nằm đó.

Cũng vì thế mà thân thể chàng nóng bừng bừng lên cả giờ rồi. Có lẽ bây giờ Tuyết chịu không nổi nữa. Nàng nằm mọp trên mình chàng thở hổn hển. Hưng vòng tay ôm lấy lưng nàng hỏi nhỏ.
– Em có mệt không?
Tuyết thì thầm.
– Chưa bao giờ em tệ như lần này.
Những lần em ngủ với chồng em không như thế này hay sao?
– Dạ, chưa bao giờ xảy ra như thế này cả. Anh ấy khỏe như trâu thực, nhưng chỉ vài chục phút sau là sụi lơ, nằm thở hì hì rồi ngủ ngay. Trong khi đó em vẫn đnh bơ. Nhiều khi còn bứt rứt trong người nữa là đằng khác.
– Vậy không bao giờ anh ta làm em thỏa mãn sao?
– Cũng có, nhưng chưa bao giờ em cảm thấy thoải mái như ngày hôm nay.
– Có phải lần đầu tiên trong ngày động phòng anh ta làm em sợ không ?
Tuyết cười hi hí, nói:
– Anh ấy đâu có phải là người đầu tiên trong đời em.
– Bộ em có chồng trước nữa hả?
– Dạ.
– Anh ta đâu rồi?
– Ông ấy lấy em chưa đầy một tháng là chết rồi. Tại sao vậy?
– Bị chìm tàu, chết ngoài biển.
Hưng xoay mình cho Tuyết nằm ngang lại bên mình. Chàng gác một chân lên đùi nàng hỏi:
– Ông ấy có khá hơn người chồng hiện tại không?
– Nói ra thì mắc cỡ. Em lấy ông ta cũng chỉ vì tiền.
Bởi vì ông ấy có vợ rồi.
– Bộ ông ấy giàu lắm hay sao?
Dạ, ông ấy có tàu đánh cá và vựa nước mắm nữa.
– Như vậy thì khi chết đi, ít nhất ông ta cũng để lại cho em chút vốn chứ phải không?
– Cũng có chút ít, nhưng chẳng được bao nhiêu?
– Tại sao vậy?
– Em nói là chồng trước, nhưng thực sự tụi em chỉ lén lút với nhau thôi, chứ có dám công khai đâu.
– Như vậy ông ta lại càng phải thương em nhiều chứ có phải không?
– Đành rằng như thế, nhưng mà mới có một tháng thì ông ấy đã chết rồi.
– Lúc ông ta chết, em ở đâu?
– Dạ, em ở nhà ông ấy.
– Em muốn nói ở chung với vợ ông ta à?
– Dạ.
Hưng ngạc nhiên hỗi:
– Lúc ấy bà ta không biết em lấy ông ta hay sao?
– Dạ không, bà ấy mà biết em lẹo tẹo với ông ta chắc em bỏ mạng rồi.
– Bộ bà ấy dữ lắm hả?
– Còn hơn bà chằng nữa.
– Biết thế mà sao em dám lẹo tẹo với chồng bà ta? Tuyết thở dài.
– Em đâu có bao giờ nghĩ tới chuyện lấy ông ta đâu. Phải nói lần đầu bị ông ta làm ẩu thì đúng hơn.Hưng tò mò hỏi.
– Ông ấy làm ẩu thế nào?
– Có một hôm tàu cặp bến. Cá thực nhiều, em gánh tới khuya vẫn chưa xong. Thợ thuyền về hết. Em phải ráng làm cho hết hầm cá. Ai ngờ tới chợp tối, nhân cơ hội trên tàu có một mình em. Ông ta làm ẩu ngay trong hầm cá.
– Như vậy em làm công cho vựa cá của gia đình ông ấy à?
– Dạ.
– Sao lúc ấy em không la lên?
– La làm sao được, ở trong hầm cá dù có la cũng không ai nghe. Hơn nữa, hôm ấy trời lại mưa lớn, trên bến chẳng có ai thì la lên có ích lợi gì cơ chứ.
– Tại sao thợ thuyền về hết mà em không về?
– Em không nghỉ được vì chỉ còn lại một ít cá thôi, phải làm cho hết đặng nla hầm. Hơn nữa, em là người duy nhất làm công mà ăn ở luôn tại nhà ông ấy nên làm sao mà nghỉ được.
– Lần đầu tiên trong đời con gái mà bị hãm hiếp như vậy làm sao sau này em không sợ hãi mà mất đi ít nhiều cảm hứng phải không?Tự nhiên Tuyết cười khúc khích, nói:
– Mặc dù hôm ấy em bị ông ta làm ẩu, nHưng có phải là lần đầu tiên em tiếp xúc với đàn ông đâu.
Hưng ngạc nhiên hỏi.
– Như vậy là em còn có một đời chồng trước nữa à?
Tuyết cười lớn hơn, nói:
– Làm gì mà có nhiều chồng thế. Chỉ vì trong thời gian đó, em đã có bồ rồi. Em cặp với thằng nhỏ thuyền chài ở xóm trên, nó còn nhỏ lắm, nhưng tụi em ăn nằm
với nhau hoài à.
– Bởi vậy nên lúc ông chủ tầu đó đè em ra, em đâu có đau đởn gì phải không?
– Dạ không. Trái lại, ông ta còn làm em thích thú nữa.
– Tại sao vậy?Tuyết có vé mắc cỡ nói nhỏ lại.
– Cho tới lúc đó, em chỉ có một thằng bồ nhỏ. Còn ông chủ em to con. Anh biết dân đi tàu làm cá mà?
– Và em thương ông ấy ngay à?
– Nói là thương thì không đúng. Nhưng bảo là ghét thì cũng không phải.
– Như vậy là làm sao?
Anh nghĩ xem, tự nhiên đè người ta ra làm ẩu thì làm sao mà thương cho được. Nhưng mà dù sao hàng ngày ông ấy rất tử tế với em. Hơn nữa, khi đó em mới khám phá ra, ăn nằm với người lớn tuổi, có kinh nghiệm hứng thú hơn với mấy đứa nhỏ như bồ em nhiều. Như thế thì làm sao ghét ông ta cho được. .
– Vậy lúc ấy em phản ứng ra sao?
– Lúc đầu em đâu có chịu. Nhưng bị ông ta ôm cứng, đè đại xuống hầm cá. Lột hết quần áo em ra.
– Em có chống cự không?
– Dĩ nhiên là em dẫy dụa kịch liệt rồi. Nhưng làm sao lại được với một người lực lưỡng như ông ta.
– Nhưng khi người đàn bà nhất định không cho người đàn ông làm cái vụ đó thì đâu có dễ làm gì được.
– Anh nói đúng. Nhưng với một người khỏe hơn mình nhiều thì chịu thua thôi. Hơn nữa, khi đã bắt đầu rồi thì phải chịu, vì dẫy dụa cũng thếthôi. Chuyện đã rồi mà anh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.