Ma nữ dâm đãng

Chương 8



Hưng cúi xuống hôn lên ngực nàng thì thầm:
– Thôi… bây giờ anh phải đi, nếu không ra tới ngoài biển tối mất, chẳng còn làm ăn gì được nữa.
Lan mỉm cười, sửa lại quần áo cho chàng.
– Dạ… anh dẫn con Hai theo đi. Về lúc nào cũng được. Em coi bộ nó cũng thích đi chơi với anh lắm đó.
Hưng không hiểu sự ẩn ý của Lan. Chàng mỉm cười.
– Ừ, nó cũng vẫn còn tuổi ham vui mà.
Lan cười khúc khích.
– Thế từ giờ trở đi, em giao nó cho anh dạy dỗ nhé.
Hưng cười hì hì.
– Em không sợ anh bắt nó theo luôn hay sao?
Lan hôn nhẹ vô má Hưng nhí nhảnh nói.
– Em còn cầu cho anh bắt nó đi luôn nữa. Được theo anh là phước đức ông bà nó để lại đó.Hưng chợt nhớ tới bàn tay con Hai hôm đầu tiên chàng ngủ chung với cả gia đình này trên chiếc giường duy nhất trong nhà. Chàng làm bộ ỡm ờ nói:
– Em không sợ anh dạy cho nó hư sao ?
Lan cười thực lớn. Nàng nói thật lẵng lơ.
– Nếu anh làm cho nó hư được thì em cũng có phước.
Hưng cười ha hả, ôm Lan thực chặt. Chàng cúi đầu xuống sát mặt nàng thì thầm.
– Nếu anh phá đời con gái nó thì sao?
Lan nói nhây:
– Nếu vậy mẹ con em cùng thờ một chồng có sao đâu.
– Em nói thực không?
Lan biết Hưng chưa biết nàng đã biết hết chuyện đêm hôm con Hai mò mẫm trên thân thể chàng. Nàng cố vẽ đường cho chàng đi.
– Để bữa nào em bảo nó đấm bóp cho anh. Con bé có bàn tay nhỏ nhắn như vậy mà đấm bóp tài tình không chịu được. Mỗi lần em đau mình, nhức lưng là phải nhờ tới bàn tay của nó đó.
Hưng vô tình mắc vô bẫy của nàng. Chàng hí hửng nói:
– Nếu vậy thếnào anh cũng phải nhờ nó một chuyến.
– Anh muốn lúc nào mà không được.
Hưng kéo Lan trở vô nhà.
– Bây giờ anh đi nhé.

Lan gật đầu đưa Hưng và con Hai ra cửa. Hai chiếc xe Honda ôm lại lao về phía Cầu Đá. Chàng đã mướn sẵn một chiếc ghe để đưa mình ra ngoài đảo. Khi xuống ghe, Hưng mới phát giác ra chỉ có một mình cô vợ. Không thấy anh chồng đâu. Hai vợ chồng chủ ghe này đã lấy tiền đặt cọc mướn ghe của chàng để chèo ra khơi cả ngày hôm nay. Không hiểu tại sao lại chỉ có cô vợ, còn anh chồng không
thấy tới. Hưng thắc mắc hỏi cô ta.
– Chồng em đâu?
Cô vợ rươm rướm nước mắt trả lời.
– Chồng em cứ mỗi lần có tiền là lại mua rượu uống cả đêm. Bởi vậy hôm nay anh ấy dậy không nổi. Một mình em chèo ghe cũng được mà.
Hưng hơi bực mình, cau mày nói.
– Em có chắc làm được không. Từ đây ra ngoài đảo xa lắm chứ không phải chơi đâu. Loạng quạng có chuyện gì thì phiền phức lắm đó.
Cô gái có vẻ tự tin nói.
– Anh đừng lo. Em ra ngoài đó một mình hoài mà.
Hưng có vẻ nghi ngờ. .
– Biết làm sao hơn được? cứ thử xem sao.

Cô chủ ghe vội vàng tháo giây, đẩy ghe rời khỏi bến như sợ Hưng đổi ý kiến. Biển thực yên, mặt nước chỉ lăn tăn những lớp sóng nho nhỏ nên ghe đi rất dễ dàng. Tuy nhiên, trời nắng chang chang. Hưng đã thấy mình mẩy cô chủ ghe ướt đẫm mồ hôi. Tay chèo đã bắt đầu chậm lại. Thế rồi một hồi sau, người nàng hơi lảo đảo. Mặt mũi đã đỏ bừng bừng. Hưng biết là không yên rồi. Ghe mới đi được hơn nửa đường. Bây giờ có chuyện gì. Đi cũng khổ mà quay về còn khổ hơn. Chỗ này đã thật xa bờ, không có ghe thuyền nào lảng vảng nơi đây mà cầu cứu.Đúng như chàng dự đoán. Chỉ chèo được mấy chục phút nữa là cô chủ buông mái chèo, ngồi bệt xuống sàn ghe. Mọi người hốt hoảng kéo cô ta vô khoang thuyền.Trong khi Hưng và Jean luýnh quýnh thì con Hai lại có vẻ thành thạo việc cứu cấp hơn ai hết. Nó cởi quần áo cô chủ ghe ra, lấy khăn thấm nước lạnh, lau mình cho cô ta. Rồi lấy chai dầu Nhị Thiên Đường trong túi áo thoa cho cô nàng này. Xong đâu đấy, nó lật úp cô ta lại, cạo gió một hồi rồi thoa dầu lên khắp lưng cô ta một lần nữa.

Chiếc ghe không người lái thả trôi bồng bềnh trên sóng nước. May mà biển lặng, không có sóng lớn nên chiếc ghe chỉ bập bềnh trên mặt nước chứ không có gì nguy hiểm cả. Cô chủ ghe đã bắt đầu khỏe trở lại, nàng lấy tay gạt nước mắt khóc rưng rức. Con Hai vỗ nhè nhẹ lên lưng cô ta nói:
– Thôi chị để em chèo ghe về nhé.
Hưng nhìn con Hai ngạc nhiên hỏi.
– Bộ cháu cũng biết chèo ghe nữa hả?
Con Hai mỉm cười.
– Dân miền biển mà chú, có đứa nào lại không biết chèo ghe cơ chứ.

Nói xong, nó không đợi cho ai trả lời đã bò ra sau, nắm tay chèo, hướng mũi ghe vào bờ, chèo tới. Mặt trời đã lên thực cao, chiếu ngược từ đằng sau ghe về phía trước. Bóng con Hai đổ dài vô khoang thuyền, gió thổi từ trong bờ ra làm quần áo con nhỏ bay phần phật, dính sát vô thân thể.

Bỗng Hưng thấy mặt Jean hí hửng, nàng bầy đồ nghề ra hí hoáy vẽ. Chỉ một lúc sau, chàng đã nhìn rõ bức tranh con Hai chèo thuyền ngược chiều gió trên biển cả. Bức tranh thực có hồn. Nhất là cặp mắt con Hai được Jean vẽ thật sắc sảo. Hai có cảm tưởng nhưcon mắt trong tranh kia phảng phất một cái nhìn thật man dại giữa đại dương trên sóng nước. Vẽ một hồi, Jean quay lại hỏi Hưng.
– Anh có thể bảo cô ta cởi hàng nút áo trước ngực ra cho em vẽ được không?
Hưng mỉm cười hỏi.
– Em trả cho cô ta bao nhiêu để làm người mẫu đây?
Jean không do dự nói ngay. .
– Hai chục đô la một giờ có được không anh?
Hưng gật đầu.
– Như vậy thì tốt. Để anh nói với cô ta cho.
Hưng bò ra phía sau, chàng tiến tới sát bên Hai nói nhỏ.
– Cô Jean muốn cháu cởi hàng nút áo trước ngực ra cho cô ta vẽ và chịu trả hai chục đô la một giờ, cháu có chịu không?
Mặt Hai hơi đỏ lên, nói:
– Thì trước khi đi chú đã nói với mẹ cháu rồi phải không!
– Như vậy là cháu bằng lòng rồi chứ gì?
Hai gật đầu nhe nhẹ, nói:
– Nhưng mà chú không được nhìn đó nhe.
Hưng được dịp ghé sát vô tai con bé nói nho nhỏ.
– Tối hôm đó chú đã thấy hết rồi còn gì nữa.
Hai ré lên nho nhỏ, buông mái chèo đập mạnh vô vai Hưng. Chàng nhân cơ hội nắm lấy tay nó và nói:
– Để chú cởi khuy áo cho cháu nhé.

Hưng đã tưởng nó la lên nữa, ai ngờ con Hai cười mím chi, gật đầu rồi nhưưỡn ngực ra cho Hưng cởi nút áo. Hưng không chần chờ một giây nào nữa. Cởi hàng nút áo trước ngực Hai ra ngay. Chàng đứng trước mặt con Hai, quay lưng về phía Jean nên Hưng biết Jean không nhìn thấy chàng đang làm gì. Nhân cơ hội đó, Hưng xoa nhẹ lên ngực con Hai thực nhanh. Mắt con bé dại hẳn đi, miệng hé ra
như muốn chồm về phía trước.

Chàng lại chui vô khoang thuyền, ngồi bên cạnh cô chủ ghe. Dù Jean ngồi chắn phía ngoài, nhưng Hưng vẫn thấy hết thân thể trần trụi của con Hai phía sau ghe. Hình như nó đang hát một bài tình ca nho nhỏ. Hưng chợt để ý. Mái tóc bồng bềnh của Jean vàng hoe óng ánh dưới nắng trưa hằn lên trên nền biển xanh thăm thẳm. Qua suối tóc vàng mướt ấy. Hưng nhìn thấy đôi bàn tay bé nhỏ của con Hai nắm cứng mái chèo đưa đẩy.

Tự nhiên thân thể chàng nóng lên bừng bừng. Vừa rồi nhìn thực sát bộ ngực như cau non của con bé, chàng đã không cầm lòng được mà bóp nhẹ lên vùng thịt da chắc nịch con gái ấy. Bây giờ ngồi đây ngắm nhìn đôi bờ da non ấy lồ lộ trong nắng, lòng chàng lại càng rạo rực. Bỗng Hưng run lên vì một vòng tay vừa ôm lấy đùi chàng. Hưng biết ngay cô chủ ghe nằm sát đó thút thít khóc lóc từ lâu mà chàng không để ý tới. Có lẽ vì vậy cô ta ôm đùi để mong sự chú ý của chàng. Hưng cúi xuống hỏi.
– Em đã khỏe chưa?
Cô chủ ghe vẫn sụt sùi, nói nho nhỏ:
– Em có sao đâu. Tại tối qua thức khuya đánh lộn với chồng em, nên sáng nay hơi đuối sức một chút thôi. Anh có giận em không?
Giận cô cái gì chứ?
– Tụi em làm anh lỡ hết công việc.
Hưng mỉm cười.
– Hôm nay không đi được thì để hôm khác có sao đâu.
– Mà tối qua cô đánh lộn với chồng cô ra sao hả?
– Thì anh ấy uống rủợu say sưa. Em nói không nghe, còn muốn đè em ra hành hạ, nên em mới nổi khùng lên. Hưng cười hì hì, nắm lấy tay cô chủ ghe, nói:
– Em nổi khùng lên thì làm gì được anh ta cơ chứ.
Cô chủ ghe dụi đầu vô đùi Hưng cười trong nước mắt. Em dữ lắm chứ không hiền như anh tưởng đâu. Hưng ôm lấy mặt cô chủ ghe bằng cả hai tay, kéo mặt
cô ta lên hỏi:
– Dữ thì em làm được cái gì chứ?
– Em cắn anh ấy chảy máu luôn.
Hưng thích thú hỏi.
– Em cắn vào đâu?
Cô chủ ghe luồn một tay vô đùi non Hưng bóp nhè nhẹ:
– Chỗ này nè.

Hưng cười hì hì, nắm lấy tay cô ta đẩy lên cao hơn một chút. Tay nàng đụng vô da thịt Hưng. Chàng đã tưởng cô bé thế nào cũng ré lên và rụt tay lại. Ai ngờ nàng để yên bàn tay ở đó. Ngước mắt nhìn chàng thực lẳng lơ… Không ai ngờ được con bé Hai đã chèo ghe tới bến một cách an toàn như vậy. Chỉ có điều hơi chậm một chút, nhưng con nhỏ thực dẻo dai. Nó không tỏ vẻ gì mệt mỏi cả Còn Jean cũng đã sắp hoàn tất bức họa. Nàng cho biết chỉ còn tô điểm lại vài nét chấm phá nữa là hoàn toàn xong một bức họa mà nàng cho là tuyệt tác. Tuy nhiên, Jean muốn con Hai theo nàng về nhà để hoàn tất những nét độc đáo đó Nó theo Jean ngay, còn Hưng ở lại để nói chuyện với cô chủ ghe một lát nữa. Nhìn theo chiếc xe Honda ôm chở Jean và con bé Hai đi. Hưng nói với cô chủ ghe.

– Em coi, không ngờ con bé nhỏ tí teo, ngồi lọt thỏn giữa anh chàng lái xe Honda và Jean như thế kia, lại có thể chèo chiếc ghe tổ chảng này từ ngoài khơi vô bờ được, kể cũng là một kỳ công.
Nghe Hưng nói, cô chủ ghe có vẻ áy náy. Nàng thở dài buồn bã nói:
– Cũng tại em không nên thân, làm hư việc của anh. Hưng chui vào trong khoang thuyền nói:
– Thôi.. chuyện đã qua rồi, bỏ đi. Bây giờ em đã khỏe hẳn chưa?
Cô chủ ghe gật đầu.
– Em khỏe hẳn rồi?
– À, từ hồi nào tới giờ quên chưa hỏi tên em là gì.
– Dạ, em tên Tuyết.
– Tuyết đã đói bụng chưa?
Tuyết hơi ngơ ngác hỏi.
– Anh nói cái gì cơ ạ?
Hưng mỉm cười.
Bây giờ cũng còn sớm, anh thì đói bụng rồi. Bởi vậy muốn em lên Cầu Đá mua ít đồ ăn rồi chèo ghe ra biển ăn có được không ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.