Ma nữ dâm đãng

Chương 7



Nói xong, Lan chung vô mùng đẩy con bé lớn xuống dưới chân. Kéo hai đứa nhỏ nằm sát vào phía trong, rồi nàng nằm kế chúng để Hưng một khoảng thật rộng phía bên ngoài.
– Anh nằm xuống đây đi, còn nhiều chỗ lắm mà. Đây là lần đầu tiên trong đời, Hưng nằm trên một chiếc giường có tới năm người. Chân chàng hơi dài nên đụng
vào cẳng con nhỏ lớn đang nằm phía đưới chân. Nó rụt chân lại, nằm co người lọt thỏn vào phía dưới chân hai em và mẹ. Nếu chân Lan duỗi thẳng, có lẽ cũng gác lên bụng con bé, nHưng nàng cũng co chân lại, gác lên mình Hưng. Chiếc giường vừa vặn cho năm người nằm khít khao. Tự nhiên Hưng thích thú với sự xếp đặt của Lan. Chàng mỉm cười trong bóng tối.
– Em khéo xếp đặt quá hén.
Lan hôn nhẹ vô môi Hưng nói.
– Người ta nói:”Khéo ăn thì no, khéo co thì ấm” phải không anh?
Hưng cười thành tiếng.
– Em cũng khéo ví von, hay quá hả.

Lan cười khúc khích. Tự nhiên Hưng thấy Lan hồn nhiên như một đứa trẻ, thực vô tư. Cười nói với nhau một lúc nàng lịm đi trong giấc ngủ hồi nào Hưng cũng không hay. Hai tay nàng vẫn ôm cứng lấy chàng.

Có lẽ không quen ngủ cái kiểu tập thể này nên Hưng không thế nào nhắm mắt được. Chàng trằn trọc mãi cho tới quá nửa đêm mới thiu thiu vào giấc ngủ. Bỗng gió thổi ào ào phía ngoài, trời trở nên lành lạnh. Những âm thanh của cây lá lào rào thực lạ tai. Bỗng Hưng thấy rờn rợn. Chàng nín thở nằm thực yên. Bên dưới hình như có một bàn tay nhỏ nhắn đang vuốt ve nhè nhẹ trên bàn chân chàng. Lúc đầu, đôi bàn tay ấy còn rụt rè, chỉ để trên chân Hưng. Sau mạnh bạo hơn, nó bắt đầu vuết ve nhè nhẹ bên dưới. Rồi từ từ lần lên trên. Hưng đã bắt đầu nghe thấy tiếng sột soạt và bàn tay từ từ di chuyển lên tới đầu gối chàng. Quần áo Hưng đã bị Lan cởi ra hết và đạp xuống dưới chân giường từ lâu. Thân thể trần trụi nghe rờn rợn khi bàn tay nhỏ bé đó lần mò lên trên mỗi lúc một táo bạo hơn.

Hình ảnh cô gái tóc vàng và bàn tay của cô ta hiện ra thực rõ trong đầu chàng. Hưng bắt đầu run lên. Những cảm giác ngây ngất nhưng ớn lạnh tràn lan khắp cơ thể. Người chàng cứng lại. Hưng ôm Lan thực chặt. Chàng rít lên nho nhỏ…

Máy móc đã được Hưng và’Tiến lôi ra xếp đặt đâu vào đó trong chiếc phòng rộng nhất của căn nhà. Hưng cũng đã mướn thợ mộc đóng một số kệ và bàn làm việc hẳn hoi, căn phòng ngủ này bây giờ trở thành phòng thí nghiệm cho phái đoàn làm việc thật đầy đủ và tiện nghi. Hai anh chàng kỹ sư Mỹ cũng đã tới nơi. Mọi việc kể nhưbắt đầu ổn định. Bây giờ công việc nghiên cứu phải tiến hành gấp rút để gửi những kết quả thu lượm được đầu tiên về cho hãng.

Mấy hôm nay, Hưng bắt đầu thu lượm những mẫu cát ở quanh vùng. Có lẽ chàng phải ra mấy hòn đảo ngoài biển lấy thêm mấy mẫu cát nữa về nghiên cứu.

Mặt trời đã lên thực cao. Hưng vào phòng thí nghiệm cho mọi người biết chàng đi lấy cát ở ngoài khơì. Tiến và hai anh chàng kỹ sư Mỹ phải ở nhà phân tích những mẫu Cát đã Có. Chỉ có Jean muốn theo Hưng ra ngoài đảo định vẽ một bức tranh tại đó. Hưng bằng lòng cho nàng theo. Jean hí hửng xách túi đồ nghề theo chàng. Ra Cầu Đá mua ít đồ ăn xong. Jean hỏi Hưng.
– Anh Hưng à, mấy bữa nay anh ra ngoài có quen ai có thể làm mẫu cho em vẽ được không?
– Jean muốn mướn người mẫu như thế nào?
Jean nheo mắt nhìn ra biển nóị:
– Em định vẽ một cô gái đang nghịch cát trên bãi biển.
– Khoảng bao nhiêu tuổi thì được?
– Tuổi tác không thành vấn đề. Miễn là thân hình nhỏ nhắn một chút là được.
Hưng mỉm cười nói.
– Ở cái xứ này, kiếm mấy người mập thì khó, chứ mấy cô nàng nho nhỏ thì thiếu gì.Jean vui vẻ nắm lấy tay Hưng.
– Vậy anh giúp em nhé.
Hưng gật đầu. Chàng nhớ tới gia đình Lan và mấy đứa con nàng.
– Vậy anh đưa em tới gia đình này. Họ có một mẹ và ba đứa con, em muốn lựa ai cũng được.
Jean mừng rỡ bá lấy cổ Hưng hôn mạnh lên môi chàng.
Hưng cười bảo Jean.
– Tiến mà thấy em hôn anh cái kiểu này, coi chừng nó ném em xuống biển đó.
Jean cười ngả ngớn.
– Lúc ấy em kéo anh theo luôn.
Hưng nheo mắt nhìn Jean, nói:
– Sao em khôn quá vậy.
Jean ghé sát vô tai Hưng nói nho nhỏ.
– Bộ anh không thích em hay sao?
Hưng bóp mạnh tay Jean cười lớn.
– Em có chồng rồi mà còn ghê quá đi.

Nói xong, chàng ngoắc hai chiếc xe Honda ôm đậu gần đó, nhờ họ chở tới nhà Lan. Xe vừa đậu lại, mấy đứa trẻ đã túa ra reo hò ầm ỹ. Chúng nhìn thấy Hưng đi với Jean nên tò mò nhìn nàng đăm đăm. Lan cũng vừa chạy ra, nàng ngạc nhiên hỏi.
– Ủa, anh Hưng. Hôm nay anh đi đâu mà tôi đây sớm quá vậy?

Không muốn mất nhiều thì giờ, Hưng nói ngay. Anh tính ra ngoài đảo lấy mẫu cát. Còn cô bạn này định ra đó vẽ một bức tranh nên nhờ anh mướn một đứa trẻ làm người mẫu cho cô ta vẽ. Không biết con Hai có chịu theo tụi anh không?
Lan cười.
– Tưởng cái gì chứ cho nó theo anh làm người mẫu có sao đâu.
– Nhưng nó có chịu không?
– Chịu chứ tại sao không?
Hưng ghé sát vô tai Lan nói nho nhỏ.
– Bạn anh muốn vẽ hình khỏa thân đó.Lan cười ré lên, liếc nhìn bé Hai nói.
– Anh đừng lo, để em dụ nó cho.
Nói xong, Lan kéo bé Hai ra xa một chút. Hai mẹ con thì thào to nhỏ với nhau một hồi. Hưng thấy mặt bé Hai đỏ ửng, lúc đầu con bé lắc đầu ngầy nguậy. Một lúc sau nó nhìn Hưng cười tủm tỉm rồi gật đầu nhè nhẹ. Lan tới bên cạnh chàng nói.
– Nó chịu rồi đó, em giao nó cho anh muốn làm gì thì làm.
Hưng mỉm cười giao hẹn.
– Em nói anh muốn làm gì thì làm đó nhe.
Lan nhéo mạnh vô đùi chàng đay nghiến.
– Cái anh này chỉ được cái thế thôi.

Nói xong, nàng kéo Hưng ra sau nhà, khuất sau một bụi cây rậm rạp, ôm cứng lấy Hưng, hôn lên miệng chàng thực lâu. Bàn tay Lan cũng đã mò vô mình chàng.Hình ảnh cô gái tóc vàng lại hiện ra thực rõ trong đầu óc Hưng. Bàn tay thon nhỏ đó mò mẫm làm chàng mê mẩn. Cho tới bây giờ, Hưng đã chắc chắn cô nàng tóc vàng kia không phải là người rồi. Những ánh đèn trong nghĩa trang ở San Jose quả thực là do thân nhân người chết đốt lên. Tuy nhiên, chàng đã hỏi rõ, người con gái chết nằm trong gò mả kia không còn ai là thân nhân ở đó nữa. Có lẽ nàng là một di dân từ vùng Nam Mỹ tới. Chết cách đây cả mấy chục năm rồi. Chưa có ai thấy thân nhân cô ta thăm viếng bao giờ. Ngay cả người giữ nghĩa trang cũng không biết nàng là ai. Mặc dù ông ta coi sóc cái nghĩa trang này hơn ba mươi năm rồi. Người ta lộng hình nàng và ghi tên trên thánh giá mộ bia là Mary De Carlo và chỉ có thế. Không ai biết gì hơn nữa. Có một điều làm cho mọi người điên đầu là gần đây, tự nhiên lâu lâu lại có một người chết nằm trên mộ nàng. Nạn nhân toàn là dân không nhà. Nhà chức trách không để ý lắm về sinh mạng những kẻ bụi đời này. Tuy nhiên, những cái chết của họ thực ly kỳ, không ai giải thích nổi. Nhưng điều này có lẽ Hưng biết hơn ai hết. Đã hơn một lần chàng chạm trán với cô gái tóc vàng tré đẹp kia rồi. Bàn tay ấy và mái tóc kia hằng ám ảnh chàng ngay từ lần đầu nhìn thấy trong đêm tân hôn. Cũng vì vậy mà mỗi lần có cô nào luồn tay vô mình chàng là hình ảnh cô gái tóc vàng và bàn tay của nàng lại hiện ra thực rõ trong đầu chàng.

Bàn tay Lan vẫn lục đục trong quần chàng. Hưng biết là Lan đã biết yếu điểm của chàng ngay từ hôm chàng ngủ lại nhà nàng lần đầu tiên. Cứ mỗi lần nàng định tiến tới tuyệt đỉnh của sự ân ái thì người chàng lại teo lại và lạnh ngắt. Còn như mò mẫm như thế này, thân thể chàng nóng lên bừng bừng cả giờ không nguôi. Cũng vì vậy mà Lan đã đánh đúng tâm lý Hưng. Nàng còn biết ngay trong đêm đầu tiên ăn nằm với Hưng. Con nhỏ Hai đã chuyển thế nằm ở dưới chân giường. Thay vì đầu nó quaỵ về phía trong, dưới ngay chân hai em, chân nó ở dưới chân Hưng, Nhưng nó đã nằm quay đầu lại vào lúc quá nửa đêm. Hai tay lần mò lên đùi Hưng. Lúc ấy Lan đã tính đạp cho nó một cái để cảnh cáo. Nhưng nàng đã kịp dừng lại ngay. Bởi vì trước đó, nàng đã leo lên mình Hưng khi thấy chàng bắt đầu rên rỉ và đòi hỏi làm cái chuyện đó. Nhưng lạ lùng thay, nàng vừa mới bắt đầu thì người chàng teo lại và lạnh ngắt như một thây ma. Lúc ấy nằm trên mình chàng, Lan không làm sao cho Hưng trở lại trạng thái bình thường được Sau cùng nàng đành phải leo xuống. Tâm thần thật hoang mang. Không biết mình vừa phạm phải lỗi gì. Lan đã nằm đó mà nước mắt chạy quanh. Tới khi con Hai tưởng nàng và Hưng đã ngủ. Nó chuyển thế nằm, gác đầu lên chân Hưng. Hai tay mò mẫm lên đùi chàng thì lạ lùng thay. Thân thể Hưng nóng lên bừng bừng ngay. Sau đó, chính chàng đã làm cái gì mà Lan loay hoay cả giờ không làm được Mặc dù không được lâu như những người bình thường. Nhưng quả thực, chưa bao giờ nàng thấy một người đàn ông nào mạnh bạo kinh hồn như vậy. Chàng như một con mãnh thú đói khát lâu ngày. Nay chụp được con mồi, lồng lên cấu xé thật man dại. Sau đó, Lan đã lịm đi vào giấc ngủ, chân tay rã rời. Mặc dù nàng biết là thế nào sau đó, con Hai sẽ trườn mình lên, nhưng cũng không còn sức cản nó nữa.

Tuy nhiên, điều này cũng không làm nàng bận tâm bao nhiêu. Vì nó cũng đâu còn trong trắng gì. Mấy tháng trước, chính nàng dụ nó ngủ với thằng cha chủ tiệm chạp phô để đổi lấy bao gạo và trù đi số tiền nàng còn thiếu bấy lâu không thế nào trả được. Bởi vậy, cho dù bây giờ nó có ngủ với Hưng cũng là điều nàng mong muốn thôi. Chỉ có điều, Lan không hiểu tại sao nó lại thích cái chuyện đó. Thằng cha chủ tiệm chạp phô đã chẳng làm nó đau đớn cả tháng là gì. Bây giờ mỗi lần đụng tới đàn ông là nó sợ xanh mặt. Đã có lần Lan dụ nó đi bán đậu hũ với nàng để mồi chài mấy anh hảo ngọt, ưa của lạ, trái non. Nhưng con Hai đã khóc lóc nhất định không chịu theo. Nàng đã giải thích cho nó hiểu là ở bãi biển, không ai dám đè nó ra cả. Khách hàng ăn đậu hũ, bất quá chỉ chụp giật mò mẫm chút đỉnh thôi. Nàng đã lớn tuổi rồi, buôn bán khó khăn nên hụt vốn hoài, không thếnào xoay trở gì được nữa. Vậy mà con Hai cũng nhất định không chịu. Nó nói thà chết chứ không chịu tái diễn cái cảnh như hôm theo thằng chủ tiệm chạp khô vô phòng ngủ trên Đà Lạt nữa.

Vậy mà đêm đó nó lại táy máy trên thân thể Hưng. Nhưng cũng vì vậy mà nàng khám phá ra yếu điểm của chàng. Và từ đó, mỗi lần gặp nhau. Lan lại làm cho Hưng điên đảo lên vì bàn tay của nàng. Cuối cùng, chính Hưng đã thú nhận cái bệnh di truyền quái ác của giòng họ chàng cho nàng biết. Bây giờ xúi con Hai theo Hưng ngày hôm nay. Lan biết rằng thế nào nó cũng tìm dịp gần gủi chàng.Mặc dù hai mẹ con, không ai nói với ai một lời nào về chuyện đó. Nhưng cả hai đều biết chuyện của nhau như thế nào rồi. Chỉ có một mình Hưng là chưa biết cả hai đã biết chuyện của nhau. Chàng vẫn tưởng là con Hai chỉ nghịch ngợm, tò mò chuyện người lớn, nên không muốn cho nó bị mẹ la mà lờ đi chuyện đêm hôm đó. Chàng vẫn đối với nó như một đứa con nít chưa biết gì. Khi nó mò mẫm trên mình chàng, mặc dù chàng đã điên lên vì bàn tay bé nhỏ của nó. Nhưng Hưng đã không để ý gì tới con Hai mà chàng đã chồm lên thân thể mẹ nó.Chàng biết là chính Lan không ngờ, nhờ có con Hai đang táy máy ở dưới mà làm cho chàng nổi điên lên dễ dàng như vậy, để chàng có thể kết thúc cuộc ái ân một cách hoàn hảo nhưnàng đang mong muốn. Tuy nhiên, sau lần đó, Hưng không còn để ý tới con Hai nữa.

Bây giờ, chàng đã cho Lan biết hết những yếu điểm của mình trong sự ân ái. Hưng không ngờ Lan lại mau chóng hiểu biết và thích ứng được những gì chàng đòi hỏi một cách dễ dàng như vậy. Mấy hôm nay, Lan đã không còn lang thang gánh thùng đậu hũ đi bán dọc theo bãi biển để cho khách hàng gỡ gạc trên thân thể nàng nữa. Hưng đã cho nàng những số tiền mà dù cho có bán đậu hũ cả năm trên bãi biển, cũng không kiếm được bằng tiền chàng cho bây giờ. Cả nhà đã có cơm ăn hàng ngày. Không còn phải ăn đậu hũ trừ cơm, hoặc nhịn đói nữa. Cũng vì vậy mà mỗi lần Hưng tới Lan lại kéo chàng ra sau nhà. Bàn tay và miệng lưỡi nàng đã làm cho chàng điên đảo.

Lan ép thật sát thân thể nàng vô mình chàng. Bộ ngực nàng tuy nhỏ nhắn nhưng săn cứng. Mỗi lần hôn Hưng, Lan đã dùng nó chà sát trên mình chàng làm Hưng điên dại. Như thế, chẳng khác gì nàng đã có tới bốn bàn tay. Lan đã cho Hưng tất cả những gì chàng ước muốn trong cuộc sống sinh lý này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.