Ma nữ dâm đãng

Chương 25



Bé Hai cười khúc khích, chờ mẹ ra khỏi phòng, nàng phóng tới sau lưng Hưng, nhảy lên ôm lấy cổ chàng. Hưng vòng một tay ra sau lưng, luồn qua bụng bé Hai, ôm lấy hông nàng kéo ngửa ra phía trước. Bé Hai nằm ngửa thực gọn vô lòng chàng. Hưng cúi xuống ngay, bờ môi chàng tê đi trên môi đứa con gái mới mười bốn tuổi này. Khi chàng ngước lên, bé Hai nũng nịu, nhún nhảy nói:
– Chú xấu quá hà. Không mua bánh cho cháu.
– Hai muốn ăn bánh gì?
– Bánh gì cũng được.Hưng vén tà áo bé Hai lên khỏi ngực. Con bé chẳng bao giờ mặc áo lót. Bộ ngực nhưcau non nhu nhú đỏ hồng. Tự nhiên người Hưng tê đi.
– Hay là bây giờ tụi mình ra bãi biển ăn quà đi?
Bé Hai chịu liền, vừa tính nhổm dậy thì Hưng đã luồn tay vô trong quần con bé. Chiếc giây lưng lỏng lẻo căng ra để tay Hưng rà vô trong thực dễ dàng. Bé Hai không ngờ hôm nay Hưng lại táo tợn như vậy. Từ trước tới nay dù có cái gì hơn thế này đi chăng nữa, Hưng cũng lén lút chứ đâu có dám công khai bạo phổi như ngày hôm nay. Tự nhiên bé Hai cảm thấy mình trở thành người lớn rồi. Hèn chi mẹ luôn luôn tạo cơ hội cho nàng gần gủi chàng. Bé Hai nhìn thẳng vào mắt Hưng, lấy tay đánh nhẹ vô tay Hưng nũng nịu nói:
– Anh hư quá mất rồi.

Không hiểu sao những câu nói nhẹ nhàng trẻ con ấy làm Hưng run rẩy. Chàng ngây ngất với cảm khoái ngút trời Hưng vội vàng cúi xuống vùng da thịt cỏ non ấy hít thực mạnh. Hương thơm con gái tê chồn đầu môi. Chàng rên lên nho nhỏ…
– Anh ơi… đi ra biển đã mà…

Hưng ngước đầu lên, ánh mắt thèm thuồng còn đọng lại khắp lối Chàng đỡ bé Hai đứng dậy. Con bé xốc lại quần áo, mỉm cười chúm chím.
– Chúng mình ra bãi biển ăn bánh nghe anh.

Hưng mỉm cười gật đầu thực dễ dãi. Cả hai bước ra nhà ngoài. Hai nói lớn:
– Mẹ ơi, chú Hưng rủ con ra bãi biển ăn đồ đó mẹ.
Lan nhìn con tươi cười nói:
– Mày lại vòi vĩnh chú ấy chứ gì.
Hưng đỡ lởi ngay.
– Không phải đâu. Anh rủ nó đi cho đỡ buồn thôi mà. Mấy hôm nay đám tang của Tiến làm thần kinh anh căng thẳng chịu không nổi.
– Tại sao vậy anh?
Hưng từ từ ngồi xuống mép giường bên cạnh Lan, nói:
– Không ai ngờ cái chết của Tiến lại rắc rối như vậy.
Ngưng một lát Hưng nói tiếp:
– Lúc đầu thì hai ba cô dành chôn cất. Ai cũng là vợ, ai cũng là người thân nhất. Bây giờ thì mọi người cùng biến mất một lượt.
– Như vậy thì xác anh Tiến bây giờ ở đâu?
– Vẫn còn để đó, khóa cửa lại.Lan trợn tròn mắt hỏi.
– Cái gì? Anh tính không chôn xác anh ấy nữa hay sao?
– Chôn thì nhất định là phải chôn rồi. Nhưng không biết ai là người lãnh cái trách nhiệm này đây?
– Hôm qua em lên thăm xác anh ấy, thấy mọi người đông lắm cơ mà.
– Phải, cũng vì đông như vậy mà bây giờ anh Tiến nằm đó một mình thôi. Thật là nhức cái đầu, ngày mai anh về cũng chưa biết thế nào nữa.
– Vậy thì anh dắt con Hai ra biển chơi đi cho khuây khỏa. Em sẽ giăng mùng sẵn trong phòng, nếu có về khuya, anh cứ vô đó mà ngủ với nó. Em ngủ ngoài này với hai đứa nhỏ cũng được rồi.

Hưng không ngờ Lan dám nói công khai như vậy. Như thế có khác nào nàng chính thức tuyên bố gả con Hai cho chàng rồi còn gì. Tựnhiên Hưng thấy ngượng, chàng không biết để chân tay vào đâu. Nếu phải như mọi lần, Hưng đã đè Lan xuống giường rồi. Lúc này không biết con Hai chạy đi đâu và hai đứa em nó cũng không có trong nhà. Hình như Lan đọc được những ý tưởng trong đầu Hưng. Nàng để một tay lên đùi chàng nói nho nhỏ:
– Có gì đâu mà anh ngại. Trước sau gì cũng như vậy thôi mà, em không có câu nệ gì đâu.

Nói xong, Lan chồm mình lên hôn vô miệng Hưng thực tự nhiên. Hưng từ từ ngả mình nằm xuống giường, trong khi Lan trườn lên…

Cả giờ sau Hưng mới dắt được Hai ra khỏi nhà. Lúc Hưng đưa Hai về nhà cũng đã gần nửa đêm. Chàng để nguyên quần áo chun vô mùng. Cả nhà đã đi ngủ từ hồi nào không hay. Bé Hai cũng đã quá mệt mỏi, nàng chung vô mùng ôm lấy Hưng ngủ thiếp đi hồi nào không biết. Bây giờ mọi chuyện gần như công khai giữa hai mẹ con nàng và Hưng. Ngay lúc Hưng sắp dắt nàng ra bờ biển ăn cơm, bé Hai ra sau hè tắm rửa chờ cho Hưng nói chuyện với mẹ. Khi nàng trở lại thấy Hưng và mẹ nàng đã đem nhau vô phòng trong đóng cửa lại rồi. Bé Hai nghe thấy tiếng rên rỉ quen thuộc của mẹ. Nàng biết Hưng đang làm gì, bé Hai tò mò dòm qua kẽ lá vô trong phòng. Ngọn đèn dầu sáng choang để ngay trên bàn soi rõ hai người đang nhấp nhô trên giường. Người bé Hai nóng lên bừng bừng. Nàng nghĩ tới đêm Tiến đè nàng ra trên con đường đưa nàng xuống núi. Bé Hai định bụng lát nữa Hưng đưa nàng ra bờ biển sẽ bắt chàng làm như vậy.

Bây giờ thì bé Hai mệt mỏi quá rồi. Nàng không ngờ Hưng dai sức như vậy. Lúc ăn cơm xong, bé Hai bảo Hưng mướn một chiếc thuyền cho nàng chèo ra biển. Thế rồi nơi đó chỉ có trời cao biển rộng. Hưng đã làm nàng thoả mãn hơn bao giờ hết. Và có lẽ đây cũng là lần đầu trong đời Hưng, chàng một mình một ngựa, mắt chỉ cần nhìn những ngọn đèn leo lét của các thuyền câu gần đó mà tới mức ăn thua oanh liệt như vậy. Cái bệnh di truyền quái ác kia hình như được trị lành mạnh hẳn hoi bởi cả hai mẹ con nhà Lan mất rồi.

Hưng ngủ mê man cho tới sáng mới cựa mình thức dậy. Có lẽ vì Lan vô hôn lên mình chàng mới làm Hưng thức giấc, bé Hai cũng vừa hí mắt, nàng thấy mẹ đang hôn vô cổ Hưng. Bé Hai vòng một tay ôm lấy đầu mẹ thì thầm:
– Con thương mẹ quá mẹ ơi…
Cho tới gần trưa, Hưng mới trở về nhà. Chàng gặp ngay một thiếu nữ ngồi ở phòng khách. Thấy Hưng, cô ta đứng dậy cúi đầu chào và hỏi ngay.
– Thưa ông, nếu tôi không lầm thì có phải ông là kỹ sư Hưng không ạ?
Hưng gật đầu trả lời.
– Phải, cô tìm tôi có chuyện chi không?Thiếu nữ vui mừng nói.
– Thưa ông, tôi là em họ của anh Tiến. Vừa được tin anh ấy mất nên cố thu xếp tới đây liền. Nhưng rủi quá, xe đò từ Sàigon xuống đây lại bị nằm đường nên tới sáng sớm ngày hôm nay mới tới nơi.
– Ồ? xin lỗi cô, tôi làm cô phải đợi lâu quá phải không. Quan tài anh Tiến còn để ở dưới kia. Cô đã tới đó chưa?
– Dạ thưa ông kỹ sư. Lúc sáng mấy ông Mỹ đã mở cửa cho tôi vô thắp mấy nén nhang cho anh ấy rồi ạ. Nhưng tôi không hiểu sao lại có sự thay đổi lạ lùng như vậy: Bởi vì theo chỗ tôi biết, anh Tiến làm gì có họ hàng bà con gì ở Mỹ nữa mà đem xác anh ấy về đó chứ?

Hưng lắc đầu, chàng móc trong túi ra bức thư của vợ Tiến để lại cho thiếu nữ coi rồi nói:
– Xin cô đọc bức thư này sẽ hiểu.

Thiếu nữ cầm bức thư đọc thực nhanh. Nước mất nàng từ từ chảy xuống gò má trắng hồng. Giọng nàng nhỏ lại:
– Tôi không ngờ sự việc lại xẩy ra như vậy. Nhưng ông có chắc là chị ấy sẽ trở lại không?
Hưng hơi bàng hoàng vì câu nói của thiếu nữ. Quả thực chàng chưa nghĩ tới chuyện đó. Hưng lắp bắp hỏi:
– Tại sao cô lại nghĩ như thế?
Thiếu nữ im lặng một lúc rồi từ từ nói:
– Khi ba má anh Tiến qua đời. Họ hàng duy nhất ở miền Nam với anh ấy là gia đình tôi. Hồi đó còn ở Đà Nẵng. Bởi vậy anh Tiến sống với chúng tôi từ hồi còn học tiểu học. Khi anh Tiến vượt biên ít năm, có trở về nhà thăm tụi tôi một lần ở Saigon, và nghe nói là anh ấy trở lại xóm cũ cặp bồ với cô hàng xóm năm xưa. Nhưng bị ba tôi la nên bỏ luôn, vì nghề nghiệp của cô ta không được tốt cho lắm. Nhưng theo tôi biết thì cô nàng cũng bùa phép dữ dằn lắm nên lâu lâu anh Tiến có gửi ít quà về cho. Khi tôi được ông báo tin cho biết anh Tiến qua đời, tôi có đánh điện cho chị Thuỷ hay, nghĩ là chỗ bạn bè quen biết xưa. Ai ngờ chị ấy lại giở trò ra như vậy?
Hưng chới với hỏi:
– Cô nói nhưvậy có nghĩa cô Thuỷ nào đó không phải là vợ chính thức có giá thú của anh Tiến hay sao?
Thiếu nữ lắc đầu nói:
– Ang Tiến có lấy ai ở Việt Nam bao giờ đâu mà có giá thú chứ. Hơn nữa, theo chỗ tôi biết, chị Thuỷ đã có chồng và hình nhưcó một đứa con gì đó với anh ta rồi mà.

Hưng chưng hửng. Như vậy thì rõ ràng là chàng bị gạt rồi. Lúc cô nàng đó tới nói là vợ chính thức của Tiến là nói với Jean chứ có nói với chàng đâu. Hưng cũng chắc chắn là Jean đâu có được coì hôn thơ hôn thú gì của cô nàng này. Mới chỉ nghe nói là đã đùng đùng nổi giận rồi mới sinh ra cớ sự. Bây giờ không biết phải làm sao đây!

Bỗng Hưng chợt nhớ tới Jean. Chàng mừng rỡ nói:
– Như vậy thì êm rồi.
Thiếu nữ ngơ ngác hỏi:
– Ông nói sao cơ ạ?
Hưng mỉm cười nói:
– Như lời cô nói thì chắc chắn là tôi bị lừa rồi. Bây giờ chỉ còn cách là gọi vợ anh Tiến trở lại ià hay nhất.
Thiếu nữ nhướng mắt hỏi:
– Vợ nào nữa vậy?
Hưng nói:
– Có lẽ bây giờ cũng trễ rồi. Tôi mời cô ra phố ăn cơm rồi chúng ta nói chuyện nhiều hơn. Thú thực, bây giờ tôi cũng phải ra đó đánh điện tín về Saigòn cho vợ anh ấy nữa.
Thiếu nữ gật đầu đứng dậy ngay, nàng nói:
– Vâng, có lẽ cũng tới giờ cơm rồi. Nhưng ông có thể cho tôi biết anh Ticn còn vợ nào nữa đó.

Hưng vừa đi, vừa nói cho thiếu nữ nghe hết những gì xẩy ra mấy ngày hôm nay, cũng như thân thế và đám cưới của Tiến và Jean. Nghe xong, thiếu nữ đứng dừng lại. Tự nhiên nàng gục đầu lên vai Hưng khóc nức nở. Hai người đang đi trên con đường xuống núi nên nơi đây không có ai. Hưng tưởng cô em họ của Tiến xúc động về cuộc đời gian nan cúa anh ta mà khóc, nên chàng cũng đứng lại để cho thiếu nữ ngả vô mình chàng khóc tự nhiên.

Một lúc sau, chàng mới nói:
– Chuyện đã như vậy rồi, bây giờ chúng mình phải lo cho anh ấy thôi.
– Ông nói bây giờ tôi lấy tư cách gì mà lo cho anh ấy đây?
Hưng trố mắt hỏi.
– Cô không phải là người thân duy nhất trong gia đình của anh ấy hay sao?

Thiếu nữ lắc đầu, nàng từ từ ngồi xuống bờ cỏ ven đường, bên một bụi cây thực rậm rạp che khuất ánh mặt trời Hưng ngạc nhiên ngồi xuống bên cạnh nàng, nhìn thiếu nữ đăm đăm chờ nàng trả lời. Một lúc thực lâu, thiếu nữ mới gạt nước mắt, cúi đầu nhìn xuống đất nói nho nhỏ.
– Thú thực với ông, danh từ “em họ” là do anh Tiến đặt cho tôi. Thực tình, anh Tiến không còn một thân nhân nào nữa đâu.Gia đình ông chú mà tôi nói vừa rồi đã chết hết trong chuyến vượt biên cùng với anh ấy năm nào rồi. Hưng chới với, không ngờ câu chuyện lại ly kỳ như vậy. Chàng tò mò hỏi thiếu nữ:
– Như vậy cô tên gì, đối với anh Tiến có liên hệ ra sao?
– Tôi tên Ngọc. Anh Tiến thường gọi đùa tôi là em họ. Thực ra khi anh Tiến vô Saigon học, tụi tôi quen nhau, rồi thương nhau. Tôi tưởng một ngày nào đó, anh Tiến học hành xong, sẽ về cưới tôi. Ai ngờ anh ấy đã lấy vợ rồi còn nói làm gì nữa!
Hưng thở dài than.
– Hèn chi, tôi thấy trong cuốn sổ tay ghi địa chỉ của anh Tiến, ghi tên cô là em họ cua anh ta, nên mới đánh điện cho cô. Ai ngờ đó chỉ là một cái tên mật mã.

Bỗng thiếu nữ ngước mặt lên, lấy tay quẹt nước mắt, nhìn Hưng một cách khác thường, nói:
– Anh Hưng, chuyện anh Tiến với em tới đây kể như chấm dứt. Ân tình anh ấy dành cho em, sáng nay em cũng đã trả xong. Cả buổi sáng, ngồi bên quan tài anh ấy khóc lóc như một người vợ thực sự cũng đã đủ rồi. Ăn cơm với anh xong, em xin phép về Sàigon ngay. Bởi vì em không muốn làm bận tâm người vợ có cưới hỏi đàng hoàng của anh ấy đâu.

Quyết định mau lẹ và cách thức xưng hô thay đổi của thiếu nữvới chàng làm Hưng ngạc nhiêntới sững sờ. Chàng nắm lấy tay nàng nói:
– Chuyện đâu còn có đó. Chúng mìnb đi ăn cái gì đã, rồi hãy quyết định, được không em?
Ngọc gật đầu, vịn vai Hưng đứng dậy.
– Anh nói phải. Chúng ta đi ăn đã, em cũng đói bụng lắm rồi.

Hưng để ý, bây giờ hình như Ngọc không còn giữ gìn, kiểu cách với chàng như lúc mới gặp nữa.. Nàng thực tự nhiên và còn có vẻ gần gủi với chàng như một người thân lâu ngày là đằng khác.
– Em muốn ăn gì?
– Tùy anh. Em chưa bao giờ tới đây thành ra đâu có biết Nha Trang này có cái gì đặc biệt đâu.
– Thôi được rồi, chúng ta ra nhà hàng mới mở bên bãi biển ăn cơm cho mát mẻ nhé. Ngọc gật đầu nhè nhẹ, nàng đi sát vô mình Hưng hơn nữa. Hơi ấm trong thân thể Hưng truyền qua làm nàng cảm thấy đễ chịu lạ thường. Tự nhiên Ngọc thấy có cảm tình với người đân ông xalạ này một cách khác thường. Ánh mắt anh ta dịu dàng và quyến rũ làm sao. Nàng cũng không hiểu tại sao lại quá dễ dàng đỉ bên chàng như một người tình như thế này nữa.

Cho tới khi đi qua một khúc quanh nhỏ, có bóng cây khuất hẳn ánh mặt trời. Cánh tay Hưng choàng lên vai nàng thì Ngọc đã ngả hẳn vào mình chàng thật sát rồi. Chính nàng cũng không biết lúc nào Hưng cúi xuống, hôn lên miệng nàng. Ngọc chỉ còn nhìn thấy đôi mắt tròn to và cặp lông mày xếch ngược chiếu ra những tia tình tứ làm cho nàng không thế nào cưỡng lại được những ham muốn xác thịt sôi lên một cách khó hiểu trong thân thể mình.

Nàng run rẩy trong vòng tay Hưng một cách kỳ lạ. Rồi ngay lúc đó, chàng kéo nàng vào ven đường, đi sâu hẳn vô bên trong những bụi cây rậm rạp mà dù cho có người đi bên ngoài cũng không thế nào thấy hai người đang làm gì trong đó nữa.

Quần áo Ngọc từ từ rơi rớtxuống, máng lên những cành cây trong bụi rậm. ánh mắt tình tứ man dại của Hưng mỗi lúc một sôi sục. Thân thể Ngọc vặn vẹo, miệng nàng rên lên những lời ân ái điên cuồng. Đến khi Hưng kéo nàng nằm xuống. Ngọc đã một lần tính cưỡng lại, nhưng không hiểu sao, thân thể nàng lại ưỡn hẳn lên đón nhận những đê mê cuồng nhiệt ấy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.