Ma nữ dâm đãng

Chương 24



– Nếu như vậy thì tiền bạc nó bó vào hãng hùn vốn ra sao hả ông?
Hưng mỉm cười. Chàng cố nói thực nhẹ nhàng.
– Chắc anh Tiến nói chơi thôi. Hãng tụi cháu làm, vốn đầu tư cả chục tỷ Mỹ kim. Anh Tiến mới ra trường, lo trả nợ tiền học chưa xong, làm gì có tiền mà đầu tư như vậy cơ chứ.
Ông bố vợ Tiến trông thẫn thờ ra mặt, nói như rên rỉ:
– Không lý nó đám gạt cả tôi hay sao?
Hưng bỗng thấy một bàn tay luồn dưới bàn nắm chặt lấy đùi mình. Chàng biết ngay là bàn tay của vợ Tiến nên quay lại xem cô ta muốn nói gì.
– Anh Hưng ơi… Xác anh Tiến còn nằm kia. Quan tài chưa đậy nắp. Anh không nói chơi đó phải không? Dù biết là vợ Tiến thò tay nắm lấy đùi mình một cách
kín đáo để nói một chuyện gì đàng hoàng. Nhưng quả thật đây là chỗ yếu của Hưng. Thân thể chàng từ từ nóng lên thực nhanh. Mặc dù câu nói của nàng làm cho Hưng ớn lạnh. Hưng run run nói:
– Những gì tôi nói đây. Bác và chị Tiến có thể hỏi Jean và cả hai anh chàng kỹ sư Mỹ làm việc với chúng tôi thì biết ngay chứ gì.

Nước mắt vợ Tiến từ từ chảy dài xuống má. Răng nàng cắn chặt lên môi. Nhưng quả thực điều đó không làm Hưng bận tâm mà là bàn tay nàng đang nắm chặt lấy đùi chàng. Không hiểu vô tình hay cố ý. Bàn tay ấy lại nắm tuốt lên phía trên, nên khi cơ thể Hưng nóng lên. Bắp thịt căng cứng thì đụng vô tay nàng liền. Vợ Tiến vẫn để yên tay ở đó Nhưng tự nhiên ánh mắt khác lạ. Hưng không dám nhìn vô mắt nàng. Làm bộ quay qua bố vợ Tiến nói:
– Bác có muốn gặp Jean liền bây giờ không?
Ông ta xô ghế đứng dậy ngay, lật đật nói:
– Dạ… dạ… cảm phiền ông kỹ sư, cho tôi nói chuyện với bà Jean ít câu liền bây giờ được không ạ? Hưng mừng trong bụng, quay qua vợ Tiến hỏi:
– Chị Tiến có muốn đi chung khôngl
Vợ Tiến gật đầu. Ba người lật đật rời bàn ăn lên nhà trên. Tự nhiên Hưng thấy hình như vợ Tiến cố tình đi sát vô mình chàng. Lên tới nhà trên Hưng gặp nay một anh chàng kỹ sư Mỹ đang lon ton đi ra. Chàng vờ hỏi:
– Anh thấy Jean thức dậy chưa?
Anh chàng kỹ sư Mỹ biết Hưng dàn cảnh. Vì lúc nãy Hưng và Jean đã cho mọi người trong nhà biết hết sự thực rồi. Bởi vậy anh ta đáp tỉnh bơ:
– Từ sáng tới giờ tôi không thấy cô Jean đâu cả. Không biết có ở trong phòng không?

Hưng cám ơn anh ta rồi tới phòng Jean gõ cửa. Chàng gõ liên tiếp mấy lần mà không có tiếng trả lời. Hưng còn lạ gì giờ nay Jean đang ở đâu nữa. Nhưng đã đóng then thì phải đóng cho trọn vẹn vai trò của mình. Chàng tiếp tục gõ cửa cho tới khi ông bố vợ Tiến nóng ruột nói:
– Hay là ông kỹ sư cứ mở cửa vào đại đi.

Hưng không nói gì, vặn ống khóa mở cửa liền. Lẽ dĩ nhiên là trong phòng làm gì có ai. Đồ đạc bừa bộn. Cả vợ Tiến và ông bố vợ cùng ngẩn ngơ như người mất hồn: Vợ Tiến sau một lúc mất thần. Nàng bình tĩnh lại ngay và bắt đầu lục lọi Đồ đạc của Tiến còn nguyên. Quần áo, thư từ, sách vở, cho tới những món kỷ niệm nhỏ nhặt mỗi lần về thăm vợ cũng còn đây. Bỗng ông bố vợ Tiến nhặt lá thư để trên mặt bàn run run nói:
– Hình như con nhỏ này để lại một lá thư.
Hưng làm bộ nói.
– Cô ấy gửi cho ai thưa bác?
– Có lẽ cho vợ thằng Tiến đây mà. Ông kỹ sư giúp tụi tôi đọc lá thư này xem sao.Hưng cầm lá thư bóc ra, trong khi vợ Tiến ngưng lục lọi tới bên cạnh chàng nói:
– Anh dịch ra dùm đi anh.
Hưng hằng hắng lấy giọng rồi dịch từng chữ trong bức thư. Nghe dịch xong bức thư. Ông bố vợ Tiến lật luôn mấy cuốn sổ nhà băng và thấy chỉ còn ở đó vài chục bạc. Ông xem luôn một xấp giấy nợ thẻ tín dụng mà Tiến còn thiếu, thở dài ảo não nói:
– Như thế này còn ở đây làm cái gì nữa. Tôi đâu có ngờ thằng Tiến nó đốn mạt như vậy?
Nói xong, ông quay qua vợ Tiến tiếp luôn.
– Thôi, trưa nay tao về Đà Nắng. Chồng con mày, mày muốn làm gì thì làm. Tao không muốn dính vô nữa.
Vợ Tiến hốt hoảng nói to:
– Trời ơi, bố bỏ con ở đây hay sao?
Ông bố vợ Tiến gắt:
– Chứ tao làm được cái gì bây giờ. Mày không thấy con nhỏ Mỹ nó viết cái lá thư đó hay sao. Bây giờ chưng tờ hôn thú ra mà ở đây trả nợ à? Về đi thôi!

Vợ Tiến ngồi bệt xuống giường thút thít khóc. Trong khi ông bố vợ vùng vằng bỏ ra ngoài. Ông ta đi được một lúc, trở lại nói với Hưng.
– Bây giờ xin ông kỹ sư lo giùm cho chúng tôi một việc sau cùng. .
Hưng lật đật nói.
– Dạ… dạ, thưa bác muốn cháu làm gì ạ?

Ông có thể để tôi thu xếp đồ đạc còn lại của thằng rể tôi về Đà Nẵng chiều nay được không?
– Dạ… dạ được chứ thưa bác.
– Còn một điều nữa, ông đã làm ơn xin làm ơn cho trót
– Dạ, bác cứ nói đi.
– Xin ông kỹ sư đừng tiết lộ vụ này ra với ai. Để rồi chúng tôi ưnh sau.
– Dạ, xin bác cứ yên tâm. Chuyện riêng tư của anh Tiến mà. Cháu đâu có đám xía vô.
– Được vậy thì chúng tôi xin cám ơn ông kỹ sư lắm.

Nói xong, ông ta bỏ đi ngay và chỉ một lúc sau. Một chiếc xe lam chạy tới đậu trước sân. Mấy người đi chung với ông vô phòng Tiến dọn nhà liền. Thựcra thì cũng chẳng có gì nhiều. Mấy va ly quần áo, sách vở và một chút đồ đạc lặt vặt Tiến để ý thấy ông thu dọn luôn cả đồ đạc của Jean, nhưng chàng cố lờ đi như không biết.

Lúc ấy vợ Tiến lại bám sát lấy chàng hỏi han đủ chuyện. Nàng theo luôn Hưng về phòng chàng, nên dù cho Hưng có muốn ngăn cản ông bố vợ Tiến dọn dẹp những gì của Jean cũng thật khó nói. Nước mắt vợ Tiến chảy dài trên gương mặtnhỏ nhắn. Nàng luôn luôn đứng sát vô mình chàng. Nhất là những lúc không có ai. Hưng đã để ý thấy những đụng chạm ấy không còn là vô tình nữa. Bộ ngực của nàng tì mạnh vô lưng chàng nhiều lần và hơi thở ấm áp của nàng cũng đã phà lên gáy Hưng…

Bây giờ Hưng đã nắm được trọn vẹn câu chuyện về cuộc đời Tiến và cả vợ con Tiến nữa. Đúng là kẻ cắp gặp bà già. Gái giang hồ, gặp trai tứ chiến. Đứa con của vợ Tiến kia làm sao là con của Tiến được. Tính vào thời gian Tiến học hành không trở về Việt Nam được và thời gian vợ Tiến mang bầu là biết ngay. Nàng lại là chủ tiệm một quán cà phê ôm như vậy thì còn gì để nói nữa.

Khi Hưng đưa vợ Tiến trở về ng.ọn tháp hải đăng, nơi để xác Tiến thì mọi người vẫn còn ăn nhậu. Chàng để ý không thấy ông bố vợ Tiến và đứa nhỏ nói là con Tiến đâu Nhưng không hiểu sao, vợ Tiến vẫn thật bình thản. Nàng luôn đi sát bên Hưng hỏi han và nhờ vả đủ chuyện. Cho tới chiều tối. Vợ Tiến bảo nhà hòm đậy nắp quan tài lại Nước mắt nàng vẫn ràn rụa hầu như không bao giờ ngừng chảy từ sáng tới giờ.

Sau khi nắp quan tài đậy lại rồi. Vợ Tiến cho cả đám thầy cúng, đội kèn đám ma và thầy chùa tụng niệm về hết. Nàng nói mọi người mệt mỏi rồi nên về nhà nghỉ một đêm, để sáng mai đưa linh cửu Tiến ra nghĩa trang. Căn phòng được đóng cửa lại với quan tài của Tiến nằm trong đó. Khi bóng tối chụp xuống. Vợ Tiến xin phép Hưng cho nàng ngủ tạm ở phòng của Jean và Tiến vì không dám ở lại bên quan tài Tiến một mình. Bây giờ Hưng mới thấy tài tháo vát của vợ Tiến. Một mình nàng quyết định mọi việc thật đâu vào đó.

Chàng cũng biết rằng, thế nào tối nay vợ Tiến cũng mò sang phòng chàng. Vừa chợp tối, Hưng đi tắm rửa vì sự xét đoán của Hưng không thế nào sai được. Lúc chiều, trước khi rời khỏi phòng. Vợ Tiến đã ngả vô lòng chàng khóc nức nở rồi bất chợt, nàng ôm lấy Hưng hôn vô môi chàng một nụ hôn tưởng không bao giờ rứt. Hai bàn tay của nàng cũng mò mẫm trên thân thể Hưng làm chàng phải tê dại…

Cũng vì thế mà tối nay, Hưng phải tắm rửa cẩn thận và lên giường nằm chờ. Lẽ dĩ nhiên, cửa phòng chàng hé mở để nàng có thể tự tiện mở lấy nếu chàng ngủ quên. Hưng biết rằng tối nay có thể là đêm sau cùng chàng ngủ với một người đàn bà lạ một cách đễ dàng và thoải mái như thế này. Vì tối mai, vợ chàng sẽ tới phi trường Saigon rồi. Nếu có mặt Đào ở đây, mọi chuyện nhăng nhít kể như phải chấm dứt, nếu có cũng chỉ còn là những lén lút vụn trộm mà thôi.

Suy nghĩ miên man mãi tới lúc ngủ quên đi hồi nào không hay. Khi thức dậy, mặt trời đã lên cao. Vài tia nắng đã chiếu qua cửa sổ len lói vô phòng. Hưng giật mình nhìn đồng hồ. Chàng ngồi bật dậy, mặc quần áo tới xem tang lễ đang cử hành ra sao. Hưng ngạc nhiên khi thấy nhà cửa vắng tanh. Căn phòng chứa xác Tiến vẫn đóng cữa im lìm. Chàng vội vàng rảo bước xuống xem chuyện gì đã xảy ra. Tới nơi, chàng thấy trước cửa có dán một miếng giấy đề mấy chữ.

“Xin quí vị ra về. Linh cửu của anh Tiến sẽ được chở về Mỹ cho thân nhân chôn cất theo lời yêu cầu của gia đình. Mọi chi phí trong những ngày qua, xin liên lạc với ông Hưng vào sáng mai. Chân thành cảm tạ qúi vị.”

Hưng đọc đi đọc lại lá thư vợ Tiến để trong phòng ngủ. Chàng không biết phải nguyền rủa hay thương hại cho người quả phụ tré tuổi này. Bây giờ, dù cho nàng có làm cái gì chăng nữa thì tội tình của Tiến vẫn còn nằm đó. Trên giấy trắng mực đen đàng hoàng.

Sáng nay, lúc Hưng đọc tấm giấy dán trên cửa trước phòng vẽ của Jean, chàng đã nổi giận, xé nát tấm giấy. Tới khi về phòng ngủ tìm được lá thư của vợ Tiến để lại cho chàng. Hưng lại lấy tấm giấy khác viết nguyên văn như tờ giấy cũ rồi đem dán trở lại. Thế rồi chàng bật cười đọc đi đọc lại câu:”Mọi chi phí vào những ngày qua, Xin liên lạc với ông Hưng”. Như thế là tự nhiên Hưng đã mặc nhiên đồng ý gánh hết mọi phí tổn trong những ngày qua.

Còn cái chuyện đem xác về Mỹ cho thân nhân. Vợ Tiến đã giải thích chỉ là lý do để bà con đừng xôn xao, vì nàng sẽ trở lại âm thầm mai táng Tiến cho đỡ phí tổn. Lý do rất đơn giản là hiện nay nàng không có một đồng xu nào dính túi hết. Trong thư nàng cũng hứa sẽ thu xếp trả lại số tiền mà Hưng ứng trước cho những nhạc công và thầy cúng, cũng như nhà quàng. Điều này thực sự Hưng không lo lắng gì, vì đối với Hưng, số tiền này cũng chẳng là bao nhiêu. Chàng có thể cho Tiến cũng còn được. Há gì trong lúc này, anh ta đã nằm xuống rồi.

Cả ngày hôm nay, Hưng bận rộn trả lời những câu hỏi chẳng ra đâu vào đâu. Chàng bèn nghĩ ra cách tới nhà Lan lánh mặt luôn. Tiền bạc trong danh sách vợ Tiến để lại trong thư Hưng giao cho anh chàng kỹ sư Mỹ thanh toán dùm luôn. Điều này cũng chẳng có gì khó, vì vợ Tiến đã ghi rất rõ trả cho ai bao nhiêu rồi. Tất cả chưa tới ngàn bạc đâu có to tát gì.

Bây giờ Hưng yên tâm tới nhà Lan lánh mặt. Mẹ con Lan gặp Hưng thật mừng rỡ. Những đứa trẻ reo lên vì biết rằng khi nào chàng tới chơi là chúng có quà bánh. Hưng xoa đầu con nhỏ út hỏi:
– Mấy bữa nay con có ngoan không?Đứa bé níu lấy chân Hưng ngọng nghịu nói.
– Con… con ngoan… Chú có kẹo không?
Hưng lôi ra trong bọc một gói bánh thực lớn vừa mua ở Cầu Đá, trao cho mấy đứa nhỏ nói:
– Tốt, tụi con ngoan là chú cho bánli ngay. Đem ra
ngoài kia ăn. “Lan mỉm cười, nàng biết khi Hưng nói với tụi nhỏ đem ra ngoài kia ăn là muốn đuổi khéo chúng để cho chàng tự nhiên với nàng thôi. Bé Hai vẫn còn tính trẻ con, thấy bánh cũng nhào lại định kéo mấy đứa em ra ngoài. Lan vội vàng .
bảo nó:
– Hai à, con bưng nước vô phòng cho chú uống đi chứ. Lớn rồi còn bánh kẹo gì nữa.
Bé Hai nghe mẹ nói, hiểu ý mẹ mình muốn gì ngay.
Nhưng nó vẫn còn tiếc gói bánh vừa rồi nên còn tần ngần.
Thấy vậy, Lan nói nhỏ vô tai nó:
– Mày ngu vừa vừa chứ. Vô phòng rồi muốn chú ấy mua cái gì cho mà không được. Còn phải dành ăn với em nữa hay sao hả?
Bé Hai liếc Hưng cười chúm chím, nói:
– Cháu bưng nước vô phòng cho chú uống nhé.

Nói xong nàng te te đi vô phòng ngay. Cho tới hôm nay, Hưng đã biết Lan cố tạo cơ hội cho chàng gần gủi bé Hai. Trong phòng của bé Hai, bây giờ có kê thêm một cái bàn nho nhỏ cạnh chiếc giường. Trên bàn có ấm nước và mấy cái ly thủy tinh. Cạnh đấy cũng có mấy cái ghế đẩu để ngồi uống nước. Căn phòng này tự nhiên trở thành phòng khách của nhà Lan. Bởi vì nhà ngoài chỉ có một chiếc giường lớn cho tụi trẻ ngủ. Bếp nước tùm lum ngay bên cạnh chân giường. Nhất là bây giờ lại thêm con gà mẹ và một đàn gà con làm ổ ngay góc nhà.

Hưng theo bé Hai vô trong. Nàng chỉ chiếc ghế bảo Hưng.
– Chú ngồi chơi đi, để cháu ra nấu nước trà nóng cho chú uống nhé.
Hưng vừa tính cản thì Lan bước vô nói:
– Thôi mày ngồi nói chuyện với chú cho vui đi. Để tao nấu nước cho.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.