Ma nữ dâm đãng

Chương 23



Tiếng kèn đám ma bắt đầu rung lên những âm điệu làm Hưng thấy rờn rợn. Chàng bước vào phòng trong màn hương khói mịt mù.
– Thưa ông kỹ sư, sắp tới giờ liệm xác rồi.
Hưng trả lời như một cái máy.
– Dạ, xin các ông cứ làm theo những gì gia đình mong muốn.
Người đàn ông lớn tuổi vừa nói, ngập ngừng hỏi chàng.
– Dạ… thưa ông kỹ sư. Chúng tôi muốn nói tới bà Jean ạ
– Các ông thấy cần sự có mặt của bà ấy hay không?
Người đàn ông nhanh nhẹn nói.
– Dạ… dạ… phải có mặt bà ấy mới được chứ ạ.
Hưng nhìn thực nhanh chung quanh. Chàng thấy người thiếu phụ ôm đứa con ngồi bẹp dí trong một góc phòng.
Chàng hỏi:
– Còn ý kiến của bà vợ chính thức ông Tiến ra sao thưa ông?
Người đàn ông trả lời ngay.
– Bà Jean rộng lòng cho cơ ấy dự tang lễ này là quí hóa lắm rồi.
Hưng sửng sốt, chàng ngẩn nhơ nhưmình vừa nghe lộn một điều gì.
– Tôi muốn nói vợ chính thức có hôn thú và con ông Tiến đó thưa ông.
– Dạ… thưa ông kỹ sư tôi biết.
– Tôi có thể nói chuyện với bà ấy một chút được không?
– Dạ… dạ, thưa ông kỹ sư. Nếu ông muốn, xin cứ tự nhiên ạ.Hưng tiến tới gần thiếu phụ nọ. Chàng ngồi xuống hỏi:
– Thưa chị, tôi xin lỗi hôm qua chưa kịp nói chuyện với chị. Tuy nhiên, tôi đã được bà Jean cho biết hết những gì chị cho bà ấy hay. Hôm nay tôi muốn hỏi xem ý kiến của chị thế nào về tang lễ của anh Tiến ạ?
Ngần ngừ một lúc, vợ Tiến nói:
– Thưa ông kỹ sư, bà Jean còn giữ nhiều tiền của chồng tôi nữa không ạ. Tôi muốn tang lễ này phải làm cho bà con họ hàng biết một chút để mẹ con tôi còn dám nhìn mọi người chung quanh nữa.

Hưng thấy như sáng nay mình lạc vào một thếgiới khác lạ Những gì chàng phân vân từ tối qua tới giờ trở nên lãng xẹt Chàng nhìn một vòng. Mấy ông thầy chùa đang tụng kinh. Mấy ông thầy cúng đang ngồi nhai trầu nhóp nhép. Một dàn nhạc đám ma cũng có tới sáu bảy ông. Trong phòng chật ních những người chàng chưa hề biết mặt. Ai nấy mặt mũi hớn hở, cười nói luôn mồm. Bên dưới quan tài một chiếc bàn không biết ai mang từ đâu tới. Trên bàn đầy thức ăn. Chàng thấy cả một con heo quay thực to và năm bảy con gà luộc, còn cả nguyên con trên đa.
Chàng tần ngần nói:
– Thưa chị, tôi cũng không biết gì về chuyện này.
Có tiếng người đàn ông lớn tuổi vừa nói chuyện với Hưng nói từ đằng sau tới.
– Thưa ông kỹ sư. Xin ông lo cho chúng tôi về cái khâu này. Nếu không thì kẹt lắm đó ạ.
– Ông muốn tôi phải làm gì?
– Xin ông kỹ sư can thiệp dùm, xem anh Tiến còn để lại bao nhiêu tiền cho bà Jean, để bà ấy chi cho chúng tôi nữa ạ.

Bây giờ thì Hưng mới vỡ lẽ ra, con đường sáng nay chàng đang bước vào là cái giống gì! Có một điều không biết khi chàng nói ra. Người ta có chịu tin hay không. Hiện nay trong ngân hàng của Tiến chẳng những không còn một đồng xu nào nữa. Mà tiền chàng nợ thẻ tín dụng có lẽ hơi nhiều. Đó là chưa kể tới tiền học mượn của chính phủ chưa trả được bao nhiêu. Có lẽ tết nhất bây giờ đừng nên dính vào chuyện này nữa là hơn. Hưng thủng thẳng nói:
– Dạ, xin ông để tôi chuyển lời lại với bà Jean. Nhưng có lẽ khi nói chuyện với bà ấy phải có mặt người thân của anh Tiến thì mới hợp lý.
Người đàn ông lớn tuổi nói ngay.
– Thưa ông kỹ sư, để tôi và con gái tôi tới nói chuyện với bà Jean có được không ạ?
– Dạ, xin lỗi ông. Như vậy ông là bố vợ của anh Tiến phải không ạ?
– Dạ, thưa ông vâng ạ.
Hưng mừng thầm, như vậy là chàng sẽ đổ tránh nhiệm lên đầu thằng cha này. Chàng hơi cúi mình làm ra vẻ lễ phép, nói:
– Dạ, thưa bác, vậy mà từ hôm qua tới giờ bác không nói. Để cháu lên nhà trên bảo Jean xuống đây gặp bác ngay.
Bố vợ Tiến có vé hân hoan lắm nói:
– Dạ, xin ông kỹ sư chuyển lời giùm.Hưng trở về phòng. Chàng nói hếtmọi chuyện cho Jean nghe. Nàng mỉm cười, đưa cuốn sổ ngân hàng cho Hưng coi rồi nói:
– Có lẽ em phải trở về Mỹ nay ngày hôm nay. Bởi vì với anh Tiến, em chẳng còn nhiệm vụ gì nữa. Tất cả gia tài của anh ấy em để lại đây cho gia đình bên vợ anh ấy muốn làm gì thì làm.
Hưng ngẩn ngơ về quyết định đột ngột của Jean, chàng hỏi.
– Còn công việc của hãng thì sao?
– Anh còn lạ gì nữa. Từ hôm qua đây tới giờ, em đã làm cái gì đâu. Tất cả mọi chuyện đều do anh xếp đặt hết rồi phải không?
– Nhưng ít nhất, giấy tờ đều do em ký tên chuyển về Mỹ mà.
– Anh muốn em phải làm sao bây giờ?
Suy nghĩ một lúc, Hưng đề nghị.
– Hay là em vô Saigon lánh mặt ít hôm rồi quyết định sau có được không?
Jean gật đầu, hỏi:
– Anh tính bao giờ em lên đường?
– Có lẽ ngay bây giờ là tốt nhất. Anh có nhà mấy người thân, em cứ tới đó ăn ở tự nhiên. Có chuyện gì anh sẽ đánh điện cho em. Bây giờ em viết một lá thư từ giã, để lại cho mọi người, như vậy anh dễ ăn nói với họ.

Jean ôm chầm lấy Hưng, hôn lên môi chàng. Chưa bao giờ nàng thấy được ai lo lắng cho mình trong nhưng lúc bối rối này nhưHưng. Nàngchắc chắn mộtđiều; nếu không đi lánh mặt, thế nào cũng bị rắc rối về những người trong gia đình của bên nhà vợ Tiến. Nàng viết thư liền và ra đi ngay.

Hưng nhờ một anh kỹ sư Mỹ dắt Jean đi vòng theo mé hông nhà xuống núi để không ai nhìn thấy họ. Hai người mướn xe ôm ra phi trường rồi anh ta mới trở về nhà. Trong khi ấy, đám ma tưng bừng như một ngày hội lớn. Người ta ăn uống ồn ào chẳng khác gì một tiệc cưới. Chàng tìm gặp ông bố vợ Tiến cho biết không thấy Jean ở nhà trên, chàng nói có gõ cửa phòng ngủ mà không thấy ai trả lời. Ông ta có vẻ tự tin nói:
– Thưa Ông kỹ sư, có lẽ bà ấy mệt mỏi vì bận rộn lo lắng cả ngày hôm qua, nên cứ để cho bà ấy ngủ một chút nữa cũng không sao. Chúng tôi dời giờ tẩm liệm, đóng nắp quan tài tới chiều cũng được.

Hưng mừng thầm trong bụng. Như vậy càng hay, tới khi mọi người biết Jean không còn ở đây nữa thì nàng đã tới Saigon rồi. Càng đỡ phải lo nghĩgì nữa. Nghĩ vậy Hưng thủng thẳng nói:
– Thưa bác, mọi sự đều do bác định đoạt.
– Thưa ông kỹ sư, được mà. Chuyện nhỏ thôi. Bây giờ mời ông kỹ sư dùng với chúng tôi một chút gì cho ấm bụng buổi sáng nhé.

Không đợi cho Hưng có bằng lòng hay không. Ông bố vợ Tiến kéo ghế cho chàng ngồi chính giữa vợ Tiến và ông. Hưng lật đật nói.
– Dạ… dạ… xin phép bác cứ để cho cháu tự nhiên mà.
– Được được, xin ông kỹ sư cứ tự nhiên cho.
Hưng quay qua bắt chuyện vởi vợ Tiến.
– Chị Tiến thành hôn với anh ấy bao lâu rồi?
– Dạ… thưa anh. Tụi em lấy nhau cũng bốn năm năm rồi. Ngay từ khi anh ấy lấy bằng kỹ sư ạ.

Hưng mỉm cười. Chàng còn lạ gì Tiến vừa ra trường được mấy tháng nay. Như vậy là anh chàng này làm đám cưới với cô nàng từ khi mới lên đại học. Sau khi tốt nghiệp, may mắn xin được vô hãng chàng đang làm rồi lấy Jean liền. Kể ra cái số thằng này cũng hào hoa thực. Hưng hỏi:
– Chị được mấy cháu rồi?
Dạ, tụi em mới có một đứa con trai này thơi.
– Cháu mấy tuổi rồi?
– Dạ thưa anh, cháu được hơn một tuổi rồi ạ.
Hưng. ngạc nhiên hỏi:
– Tại sao chị không qua Mỹ sống với anh ấy?
– Thưa anh, không hiểu sao, giấy tờ tụi em trục trặc mãi chưa xong.
– Sao chị không lo luật sư làm giấy cho mau?
– Dạ… anh Tiến nói lo xong rồi, nhưng còn chờ chính phủ Mỹ trả lời.
– Hôm anh Tiến qua đây làm việc có báo cho chị biết không?
– Dạ… anh ấy có viết thư bảo sẽ về thăm nhà trong tháng này. Chứ em đâu có biết là anh ấy đã tới đây rồi.

Hưng nghĩ ra ngay, làm sao Tiến có thể để vợ biết được mình về Việt Nam làm việc. Bởi vì còn cô vợ Mỹ này dấu vào đâu. Hèn chi anh chàng xin phép mình cuối tuần này, có một chút kết quả về mẫu cát rồi thì đi nghỉ phép một tuần lễ thăm bà con.
– Vậy ai cho chị biết anh Tiến qua đời?
– Dạ… cô em họ anh ấy ở Sàigon đánh điện tín cho em mới biết.
Hưng chép miệng nói:
– Kể ra anh Tiến cũng tệ thực. Nếu tôi biết anh ấy có vợ con rồi. Tôi đã để cho anh ấy về thăm chị ngay từ hôm đặt Chân tới đây.
– Dạ thưa anh. Các anh qua đây lâu chưa?
– Cũng mấy tuần rồi.
Hưng biết không nên nói nhiều về chuyện có thể dính dáng tới Jean nên chàng cố tình nói qua chuyện khác, chàng hói:
– Chị quen anh Tiến lâu chưa?
– Thưa anh, anh Tiến ở cùng xóm với em từ thuở nhỏ.
– Ở đâu lận?
– Dạ, tụi em ở Đà Nẵng.

Bây giờ Hưng mới để ý vợ Tiến. Có lẽ nàng cũng bằng hoặc hơn tuổi anh ta. Thân hình thon nhỏ, nhưng khuôn mặt trái xoan với nước da bánh mật thật có đuyên. Mặc dù đã có vài nét nhăn nho nhỏ trên khóe mắt.
– Anh Tiến ở chung với cha mẹ à?
– Dạ không, anh Tiến mồ côi từ thuở nhỏ ở nhà ông chú làm nghề chài.
– Tôi lại cứ tưởng Tiến là con nhà giàu, được ăn học đàng hoàng nên mới giỏi giang như vậy.
– Dạ… dù nghèo nàn, mồ côi, nhưng anh Tiến chăm học lắm. Bởi vậy khi anh ấy trốn ông chú đi vượt biên. Qua Mỹ mới có mấy năm là đã có bằng kỹ sư rồi.
– Anh Tiến có gửi tiền về nhà đều đặn không?
– Anh ấy nói tiền phải đầu tư vào công ty. Chờ cho mẹ con em qua mới khá được.
– Nhưng Tiến cũng phải có chút đỉnh hàng tháng cho chị nuôi con chứ?
– Dạ, sau đám cưới. Anh ấy có gửi chút ít. Rồi cho mãi tới tháng vừa qua mới có vài trăm.

Hưng biết ngay, dù cho Tiến có muốn gửi tiền cho vợ cũng làm gì có tiền mà gửi. Vừa rồi gửi được vài trăm là vì sau khi tốt nghiệp đại học. Có việc làm nên mới nhín ra chút ít gửi về. Hơn thếnữa, tiền có dưbao nhiêu cũng phải trả nợ ngân hàng, vì Tiến tiêu vào thẻ tín đụng nhiều quá rồi. Có lẽ là ngay từ khi đám cưới với cô nàng này.
Chàng hỏi:
– Rồi làm sao mẹ con chị sống được?
– Dạ, hồi chưa lấy anh Tiến em cũng đã có cái quán cà phê nho nhỏ rồi.
– Từ ngày cưới tới giờ. Anh Tiến có về thăm chị thường không?
– Dạ, chỉ có lần đó, rồi bận làm ăn miết, anh ấy cứ hẹn hoài.Hưng từ từ nói:
– Không biết chị có muốn nghe tôi nói thực không?
– Dạ… dạ… xin anh cứ nói. Em muốn nghe mà.
– Tôi làm chung sở với Tiến, nên biết được rằng, anh ta chỉ lấy được bằng kỹ sư mấy tháng nay thôi.

Cả vợ Tiến và ông bố vợ cùng chưng hửng. Hưng thấy ông ta từ nãy tới giờ để chàng nói chuyện với con gái, ngồi ăn uống thật ngon lành. Bỗng nghe chàng nói, đang cho miếng thịt vào miệng, vội vàng bỏ ra liền, quay qua Hưng
hớt hải hỏi:
– Thưa ông kỹ sư… Chuyện đó có thực sao? Không lý nào…
Hưng quay về phía ông ta nói:
– Thưa bác, cháu là cấp trên của Tiến. Không lý cháu lại không biết một chút khả năng gì của nhân viên mình hay sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.