Ma nữ dâm đãng

Chương 21



Bỗng Jean giật bắn mình vì con mèo đen xuất hiện bất ngờ, từ phía sau nhẩy vọt vô trong bức tranh nàng vừa vẽ và biến mất. Gió từ từ dịu lại. Sóng nước nhấp nhô xa dần. Tiếng hải âu im bặt. Bức họa lại ph’lng lỳ những mầu sắc nàng vừa tô lên. Jean bàng hoàng tới sát giá vẽ nhìn thật kỹ bức họa. Mặt vải vẫn thẳng băng. Những đường nét nàng vừa vẽ cũng vẫn còn đó. Không có một đấu hiệu gì vừa có sự chuyển động trong tranh.

Bỗng một tiếng ầm vang lên như bom nổ làm Jean hoảng hốt, quay ngược lại phía sau. Hai cánh cửa vừa bật tung. Chắc chắn phải có một sức đẩy thật mạnh đập vô mới làm cho nó mở ra bằng một cách dữ dội như vậy.Tiến hiện ra trước ngưỡng cửa như một vị hung thần. Chàng thét lên:
– Bây giờ mày còn chối cãi gì được nữa không hả?

Jean ngỡ ngàng, nhìn Tiến trừng trừng. Nàng chưa hiểu Tiến đang nói về vụ gì. Bởi vậy Jean im lặng chờ đợi. Tiến bước vô phòng, đóng ập cửa lại ngay. Chàng quay lại nhìn Jean khinh bỉ hỏi:
– Ngạc nhiên lắm phải không. Chưa kịp mặc quần áo vô nữa à.

Dù lúc nãy có ôm ấp Hưng, nhưng Jean nghe giọng nói của Tiến thì có lẽ chàng không biết chuyện vừa rồi nàng và Hưng làm tình ở bờ biển. Có lẽ chàng tưởng là nàng ngủ với ai đó trong phòng này, nên mới có thái độ như vậy.
Jean thét lên:
– Anh đang nói cái gì đó?
– Nói cái gì hả? Tôi đang nói cái mà bà vừa mới làm trên chiếc giường này, chứ còn cái gì nữa hả con đàn bà đốn mạt.

Jean sấn lại tát vô mặt Tiến một cái thực mạnh. Nhưng Tiến đã nhanh tay nắm lấy cổ tay nàng. Bẻ quặp ra phía sau, kéo lên làm Jean phải cong người cúi xuống. Nàng chu chéo:
– Buông tao ra, thằng khốn kiếp. Mày có biết đang làm cái gì đó không hả?
Tiến cười ha hả.
– Tới giờ này mà mày còn hù tao được nữa hay sao. Ở đây không có điện thoại cấp cứu 911 cho mày xử đụng đâu.

Nước mắt Jean dàn dụa, nàng cố vùng vẫy nhưng vô ích. Cánh tay Tiến cứng như thép nguội đã khóa chặt lấy tay nàng. Jean rít lên:
– Bây giờ mày muốn làm gì hả?
– Làm gì ư? Để tao xuống chiếc hầm bí mật của mày, lôi lên thằng chó đẻ nào vừa ngủ với mày trong căn phòng này rồi mới tính nhé.

Nói xong, không chờ Jean trả lời. Tiến xô mạnh nàng chúi đầu, té nhào về phía trước. Trong thế mất thăng bằng ấy Đầu Jean đập xuống sàn nhà, mắt đổ hào quanh. Nàng muốn xỉu đi được. Trong khi ấy Tiến hùng hổ chui vô phòng tắm, kéo chiếc khoen, lật tấm ván nắp hầm lên. Dù đầu đập xuống sàn nhà đau điếng. Jean cũng không khỏi ngạc nhiên sao Tiến lại biết trong phòng này có một căn hầm bên dưới. Từ hồi nào tới giờ nàng có nghe ai nói tới bao giờ đâu.

Jean cố chịu đau, lom khom bò lại bên Tiến. Trong khi Tiến cầm chiếc đèn pin, lục đục leo xuống chiếc thang dốc ngược. Bỗng một tiếng rắc vang lên và tiếng Tiến thét lên thực lớn:
– A… A…

Jean hốt hoảng, nhào mình lom khom nhìn xuống dưới hầm. Chiếc đèm pin vẫn còn chiếu sáng, rọi vô một bên thân thể Tiến. Chàng nằm sóng soài, thân thể đang co giật.
Jean la thất thanh.
– Anh Tiến… Anh có sao không?
Tiến vẫn nằm yên. Chiếc hầm không sâu lắm, có lẽ chĩ cao độ hơn đầu người. Dù có té từ trên xuống cũng đâu có tới nỗi chết được. Nhất là bên dưới lại là nền đất ẩm ướt thế kia, làm sao giết được Tiến nhanh như vậy.

Jean biết một mình không thế nào giúp gì được Tiến, nàng vội vàng mặc quần áo vô thực nhanh. Chạy lên nhà trên cầu cứu. Hai anh kỹ sư Mỹ nghe tiếng la thất thanh của Jean, hốt hoảng chạy ra. Hưng đi đâu tới giờ chưa về. Bởi vậy ba người lục đục tìm cách đưa Tiến lên khỏi căn hầm.

Một chiếc đèn điện được thòng xuống dưới. Bỗng anh kỹ sư Mỹ la lên:
– Trời ơi, anh Tiến bị rắn cắn chết rồi. Coi kìa, khủng khiếp quá đi.

Phương tiện liên lạc và cấp cứu ở Việt Nam đã không cấp thời cứu Tiến thoát khỏi tay tửthần. Khi người ta mang được Tiến lên, thân thể chàng đã cứng đờ. Miệng xùi bọt mép. Chàng đã té xuống dưới hầm vì chiếc thang tre mục nát, có lẽ ở đó đã mấy chục năm rồi. Hơn thế nữa, Tiến lại nằm đè lên ngay cặp rắn hổ mang và bị chúng mổ tứ tung khắp mình mẩy. Tai nạn xẩy ra thực bất ngờ. Không ai có thể lường trước được.

Tiến không có anh em ruột thịt gì ở Việt Nam. Nhưng một số họ hàng xa đã nghe tin ngay ngày hôm sau, lục dục kéo nhau về Nha Trang khá đông. Kẻ bàn ra, người tán vào về tang lễ của Tiến phải cử hành ra sao. Một số thầy cúng đã được người ta tự ý mướn tới tụng niệm cho người quá cố mà không cần ý kiến của Jean. Mặc dù hiện giờ chính nàng mới là người có đủ tư cách quyết định mọi sự.
Nhưng Jean cũng chẳng màng gì tới chuyện đó.

Lúc đầu, nàng định đưa xác Tiến về Mỹ chôn cất. Sau thấy họ hàng của Tiến có vẻ quá nhiệt tình với chàng về vấn đề để Tiến nằm lại nơi chôn rau cắt rốn của chàng, nên Jean cũng chiều ý mọi người. Đồng ý tổ chức chôn cất Tiến ở đây. Nhưng phải thú thực, chính Jean cũng không muốn dính dáng tới Tiến nhiều hơn nữa.

Nàng không thế nào tưởng tượng được, một người học thức như Tiến, lại giở giọng ăn nói đểu cáng, hạ cấp như vậy Hơn thế nữa, hành động vũ phu của chàng lại càng làm nàng kinh tởm. Nếu Tiến không chết, và những hành động đó xẩy ra ở Mỹ, chắc chắn Tiến vào tù rồi.

Bây giờ xác chàng đã được đặt vô quan tài đàng hoàng. Hưng cũng đồng ý cho phép Jean dùng phòng vẽ của nàng làm nơi cử hành tang lễ cho Tiến. Nàng đã thu dọn tất cả tranh ảnh đem về treo tại phòng ngủ, dành chỗ để quan tài Tiến và mọi người thăm viếng chàng. Jean cũng đồng ý để cho họ hàng Tiến giúp nàng tổ chức đám táng theo ý mọi người, như phong tục của họ.

Lẽ dĩ nhiên, nàng phải là một quả phụ bất hạnh. Trên danh nghĩa vợ chính thức, lo chôn cất chồng cùng với bao nhiêu đớn đau, buồi tủi. Bởi vậy nàng đã nhận được không biết bao nhiêu lời phân ưu cũng như an ủi, cho số phận đắng cay phải cam chịu.

Jean thấy thật mỉa mai và khôi hài làm sao. Bởi vì cái chết của Tiến quả thực là một giải thoát êm đẹp nhất mà chàng dành cho nàng. Lẽ dĩ nhiên, đó không phải là hảo ý của chàng rồi. Bây giờ, hơn lúc nào hết, những lời êm dịu ngọt ngào của Hưng văng vẳng bên tai nàng. Đêm thực khuya, mọi người đã đi ngủ hết, Jean cũng lên giường ngay từ chợp tối. Những bận rộn và căng thẳng của những ngày qua làm nàng lả đi vào giac mộng. Nhưng tới quá nửa đêm, tự nhiên Jean thức giấc. Thân thể nàng run lên vì cặp mắt ma quỉ lại hiện về ngay trong phòng ngủ của nàng.

Chiếc mền từ từ bị kéo lệch qua một bên, để thân thể Jean trần truồng lồ lộ. Hai tay nàng tự động đưa lên che bộ ngực. Nhưng không hiểu sao lại là những hành động xoa bóp, nhào nắn kích thích tột cùng. Hai chân nàng cố khép thật kín, nhưng lại là cử động cong cớn, vặn vẹo của sự sảng khoái đê mê tuyệt vời.

Jean há miệng thực to, muốn thét lên. Nhưng lưỡi nàng nhưcó người ngậm cưng, nút chặt. Tiếng thét thành lời rên rỉ đê mê. Nàng mở mắt trừng trưng như trợn ngược con ngươi. Những khoái cảm rợn ngươi dâng trào không thế nào kìm hãm được. Trên tường, bức họa “Mắt biển” nàng còn đang vẽ dở dang như chuyển động, sóng nươc dâng trào, giông tố cuồn cuộn. Cặp mắt trở nên đỏ ao như máu, đôi lông mày nhíu lại và xếch ngược.

Trong lúc điên cuồng với sự kích thích ma quái đó. Bỗng cửa sổ bật tung. Gió lạnh từ ngoài thổi vào phòng ào ạt như một cơn lốc. Tiếng gió rít lên như ma kêu quỉ hú. Thân thể Jean bỗng bật lên. Nàng cảm thấy hình như có ai vừa nhấc khỏi thân thể nàng cả ngàn cân. Jean ngồi bật dậy, vớ lấy chiếc mền vừa bị kéo tuột xuống che lấy thân thể đang trần truồng.

Trong phòng mọi thứ như xáo trộn, đồ đạc tung bay theo chiều gió, quay cuồng trong cơn giận dữ điên đảo. Hình như nàng đang bị một cơn chóng mặt vì địa chấn tới cùng tột. Bức họa “Mắt biển” rớt xuống đất, cặp mắt trong tranh nhăn nhúm, trắng bạch. Jean nhìn lờ mờ một giòng máu từ khóe mắt rỉ ra, từ từ chảy xuống má. Nàng thét lên thực lớn, tiếng thét hãi hùng của Jean làm Hưng và cả hai anh chàng kỹ sư Mỹ đang ngủ cùng giật mình. Mọi người vội vàng chạy qua phòng Jean, xô cửa ùa vô phòng. Jean đang ngồi trên giường, hai tay níu chặt chéo mền che lấy thân thể không quần áo. Hưng hỏi thực nhanh:
– Có chuyện gì xẩy ra vậy em?

Jean nhớn nhác nhìn quanh phòng. Đồ đạc vẫn không có gì thay đổi. Mọi người đang xúm quanh nhìn nàng. Jean chỉ tay lên bức họa treo trên tường, cặt mắt nàng vẽ trong tranh đang nhìn mọi người trừng trừng.
– Em thấy… em thấy máu chảy ra từ cặp mắt trong tranh.

Hai anh kỹ sư Mỹ chạy lại bên bức họa cười hì hì.
– Đúng rồi, em thật nhiều ý tưởng phong phú. Cặp mắt rướm máu trên vùng biển cuồng phong này em vẽ thực có thần. Nó diễn tả được cơn giận dữ điên cuồng tới rướm máu của tạo hóa. Tại sao em lại sợ chứ?

Hưng quay lại nhìn lên bức họa. Bây giờ chàng mới thấy lần đầu bức tranh này. Cặp mắt trợn ngược kia làm sao chàng quên được. Cặp mắt của chồng Tuyết với đôi lông mày xếch ngược đã hiện ra mấy lần làm chàng điên đảo Bây giờ Jean lại vẽ lên mặt vải như thực. Hưng rùng mình nói:
– Nghệ thuật hội họa của em đã tới mức tuyệt hảo rồi?
Jean nắm lấy tay Hưng hớt hải hỏi:
– Anh cũng tin là em đã vẽ bức tranh này như thế kia hay sao?Hưng chưa kịp trả lời. Một anh kỹ sư Mỹ đã bật cười ha hả, nói:
– Jean à, em định nói tự nhiên bức họa này nó chảy máu mắt ra phải không. Anh đã sờ lên bức tranh rồi, máu người ta mà lại là chất sơn dầu đó hay sao hở em?
Anh chàng kỹ sư Mỹ kia điềm đạm hơn, nói:
– Jean à. Anh nghĩ chồng em mới chết. Hơn nữa, cái chết thật bất ngờ và thê thảm nên em mới bị mất tinh thần đến mê sảng vậy thôi. Hãy nghỉ ngơi vài ngày nữa, tinh thần sẽ thoải mái hơn.Jean biết rằng không thế nào làm cho mọi người tin được. Nàng thở dài nói cho qua.
– Chắc là em nằm mơ, quả thực là một cơn ác mộng. Thôi, ngủ đi nhé. Chúc Jean ngủ ngon.
Hai anh chàng kỹ sưMỹ đi rồi. Hưng vẫn còn ngồi bên Jean. Chàng phân vân không biết những điều Jean nói vừa rồi ra sao. Bởi vì con mắt kia, quả thực có nhiều sự huyền bí chứ không phải chỉ đơn thuần như một bức tranh. Jean đã vẽ giống hệt như những gì chàng thấy. Hưng hỏi:
– Lúc nãy đông người, anh không tiện nổi. Vừa rồi cặp mắt kia lại hiện ra phải không?
Jean gật đầu, nói:
– Anh ra đóng của lại đi. Em nói hết cho anh nghe.
Hưng ra đóng cửa phòng rồi trở lại ngồi bên Jean.
– Bây giờ em nói đi. Anh biết rằng những gì em sắp nói không phải là một giấc mơ đâu. Bởi vì chúng mình là những người trong cuộc. Hơn ai hết, phải chấp nhận những điều hầu như hoang đường này.Jean gật đầu. Nàng nắm lấy tay Hưng nói:
– Anh nói đúng. Lúc nãy em biết không thế nào làm cho các anh ấy tin được nên nói cho qua chuyện thôi. Với anh, anh có lẽ sẽ hiểu nhiều hơn.
– Đúng rồi, bởi vì tụi mình cùng là nạn nhân mà. Em cứ nói đi.
Jean gật đầu, nàng nhìn lên bức họa nói:
– Anh biết là đêm nay đâu có dễ gì ngủ sớm được phải không. Nhưng vì quá mệt mỏi, mãi rồi em cũng chợp mắt được một lúc và thức dậy. Em đang còn nằm thao thức. Bỗng cặp mắt kia hiện ra ngay trên bức họa của em. Lúc đầu em còn tưởng mình hoa mắt. Sau mởi biết mình đang trong trạng thái bình thường hơn bao giờ hết. Cặp mắt kia bất quá những lần trước xuất hiện trên tường. Nay nó nhập vào bức tranh em vừa vẽ. Những con sóng trong tranh chuyển động và thực ghê hồn như một trận bão biển thực sự Gió thổi điên cuồng cùng những tiếng gầm thét thật ghê gớm. Thân thể em bắt đầu bị kích thích nSay khi nhìn thấy tia mắt đó nhìn mình như thôi miên. Quần áo em tự động cởi ra cho tới không còn một mảnh vải nào nữa. Tay chân mình tự nhiên làm những cử động dâm dật tới man dại. Anh đã nhìn thấy em một lần như vậy rồi phải không.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.