Ma nữ dâm đãng

Chương 20



Hưng im lặng một lúc rồi từ từ nói:
– Hôm đó, khi anh đưa em vô tháp hải đăng. Vừa bước chân vô trong là nhìn ngay thấy trên tường một cặp mắt hiện ra nhìn anh dữ dội. Cặp mắt này anh làm sao quên được Nó to, tròn và đôi lông mày xếch ngược. Đó là cặp mắt của chồng cô gái chèo thuyền mà anh vừa ngủ với cô ấy ngoài biển. Đêm hôm ấy, em còn nhớ không. Em đi với bé Hai về trước để vẽ nết phần sau của bức họa nó chèo thuyền trên biển. Anh ở lại trên thuyền. Và nàng con gái chèo thuyền ấy đã ngả vào vòng tay anh như một cặp vợ chồng đêm tân hôn. Khi thuyền cặp bến, cũng là lúc người ta vởt được xác anh chồng cô ta uống rượu say rớt xuống biển. Khi tụi anh tới. Người ta để cho tụi anh coi mặt người chết. Anh đã thấy cặp mắt của chồng cô gái vừa làm tình với anh, trợn lên nhìn anh tới ghê hồn. Cũng vì vậy mà khi thấy cặp mắt ấy xuất hiện trên vách tường trong tháp hải đăng, anh cắm đầu chạy liền. Nghe Hưng nói xong, Jean buột miệng nói:
– Anh chạy được còn là may.
Hưng sửng sốt hỏi:
– Bộ em cũng đã gặp cặp mắt ấy rồi hay sao?
– Không phải chỉ gặp nó xuất hiện mà thôi đâu.
Hưng run run hỏi: .
– Còn chuyện gì xẩy ra nữa?
Jean nhìn thẳng vô mắt Hưng hỏi:
– Anh có hứa dấu kín chuyện này không?Hưng gật đầu quả quyết.
– Nhất định anh không hé miệng ra điều gì em không muốn.
– Được vậy em xin nói cho anh nghe. Đã mấy lần rồi, cặp mắt ấy đã hiện ra. Và mỗi lần nhưvậy, không hiểu sao thân thể em bị kích thích tới tột cùng. Có thể nói là một người vô hình nào đó, đè em ra làm tình một cách thật hung bạo. Em không thế nào cưỡng lại được sự ân ái này. Lúc ấy, đừng nói chi là bỏ chạy, mà muốn kêu cứu cũng không được.
– Có chuyện đó thực hay sao?
Jean buồn bã gật đầu. . .
– Phải, đã có một lần anh Tiến vô tình tới phòng vẽ, trong khi em đang bị bóng người vô hình đó làm tình. Đứng ngoài cửa nghe thấy tiếng em rên rỉ, anh Tiến đã nổi ghen xông vào phòng nhất định bắt cho bằng được kẻ ngoại tình với em. Nhưng làm sao anh ấy thấy được bóng ma này.
– Thế em có nói cho anh ấy nghe không?
– Làm sao em có thể làm cho anh ấy tin được chuyện vô lý như vậy?
– Bây giờ Tiến thế nào rồi?
– Em chắc chắn là anh ấy vẫn để tâm bắt tại trận kê ngoại tình với em.

Hưng thở dài, nói:
– Thật không ngờ lại có chuyện xẩy ra như vậy.
– Anh bảo bây giờ em phải làm sao?
Suy nghĩ một lúc, Hưng nói:
– Điều cần nhất bây giờ là sức khỏe của em ra sao, sau mỗi lần cặp mắt ấy xuất hiện?
– Bây giờ thì cũng bình thường thôi. Chỉ có điều, ngày nào sự việc này cũng xảy ra. Bởi vậy không biết em có sức chịu nổi về lâu về dài hay không?
– Sức chịu đựng là cần thiết. Tuy nhiên, đó không phải là kế vẹn toàn được. Bởi vì ma và người âm dương cách biệt. Chắc chắn không tốt rồi.
– Anh phải biết một điều; không phải cặp mắt ấy chỉ hiện ra ban đêm không thôi đâu nhé. Nó tới với em bất cứ giờ giấc nào thuận tiện.
– Thuận tiện là như thế nào?
Những lúc em ở một mình nơi vắng vẻ.
– Kinh hồn đến như vậy được hay sao. Có nghĩa là hồn ma này có thể xuất hiện được cả ban ngày nữa à!
– Đúng như vậy!Trầm ngâm một lúc, Hưng nói:
– Nếu đã như vậy, nhất định chúng ta phải có cách tiêu diệt con ma này.
Bằng cách nào đây hả anh?
– Ở Việt Nam có rất nhiều đạo sĩ bắt ma trừ tà.
– Anh có biết ông nào không?
– Dù bây giờ không biết, anh có thể đi hỏi được mà Jean có vẻ tin tưởng nói.
– Vậy chờ gì mà anh không giúp em tìm một vị như vậy xem sao.
Hưng nắm tay Jean nói.
– Được rồi, bây giờ em về đi. Để anh đi hỏi xem gia đình cô Lan có biết ai không.
Jean ôm láy Hưng, hôn thực mạnh lên miệng chàng. Bàn tay nàng từ từ rà xuống dưới làm Hưng run lên. Có lẽ bây giờ ‘Jean chỉ còn trông cậy ở người con trai này có thể cứu nàng thôi. Những cảm ớnh nồng nàn nàng dành cho chàng trong lúc này có thể còn nhiều hơn Tiến gấp bội.

Mặt trời đã khuất hẳn sau chân trời từ lâu. Những ánh sáng phản chiếu sau cùng trên mặt biển đã nhạt nhòa.

Bóng tối đang từ từ nhuộm xậm không gian. Hưng ôm chặt lấy Jean trong cái hôn nồng nàn không muốn rời xa. Từ bấy lâu nay, những người ngả trong vòng tay Hưng chưa có thân thể nào đẫy đà như của Jean bây giờ.

Bộ ngực đầy ắp, nặng nề, nhưng vẫn ngỏng cao nóng bỏng, đang ép sát vô mình chàng. Hưng đã nhìn thực rõ khối thịt khổng lồ này trước khi hai đứa rủ nhau ra đây tâm tình. Người chàng nóng hực, những chà sát, uốn éo, hít hà của Jean càng làm sự ham muốn đòi hỏi của Hưng lên thực cao. Chỉ có điều, Hưng biết chắc rằng; nếu tiến xa hơn chút nữa, thân thể chàng sẽ teo lại, lạnh ngắt.

Chỉ có một trường hợp duy nhất, làm cho chàng hăm hở tiến tới tột đỉnh ái ân lâu hơn bao giờ hết là ngủ với Lan. Trong khi bé Hai lén lút mò mẫm bên dưới. Cái cảm giác vụng trộm đêm hôm đó kích thích tột cùng, nó đã kéo dài thời gian ái ân tưởng không bao giờ dứt.

Có lẽ đó cũng là ảnh hưởng của những hình ảnh cô gái tóc vàng, và bàn tay của cô ta, mò mẫm trên thân thể chàng lúc còn ở San Jose. Sự thực không hiểu sao, đã biết chắc nàng là ma. Nàng cũng đã làm cho chàng sợ tới lạnh mình, vậy mà cứ mỗi lần nghĩ tới mái tóc vàng, và bàn tay thon nhỏ đó, lại làm người Hưng nóng lên bừng bừng cả tiếng đồng hồ được.

Có lẽ sự kiện này không ai biết được ngoài chàng. Vừa rồi, trước khi ra đây, Jean đã tưởng chàng vì Tiến mà không nỡ đè nàng xuống. Chứ Jean đâu có biết được căn bệnh di truyền ác nghiệt này của chàng. Bây giờ ôm Jean trong vòng tay. Thân thể Hưng lại nóng lên bừng bừng vì chàng chợt nhớ tới cô gái tóc vàng và bàn tay của nàng. Nhất là những ánh đèn ngoài biển đã bắt đầu nhấp nháy trên những con sóng bạc đầu, chẳng khác gì các đốm lửa trong nghĩa trang tại San Jose, làm cho hình ảnh cô gái tóc vàng càng hiện rõ trong đầu óc chàng hơn bao giờ hết.

Hưng từ từ kéo nốt đoạn giây kéo sau lưng chiếc váy của Jean để cho bộ đồ tuột khỏi hẳn thân thể nàng. Có lẽ đã chủ ý từ trước, ngoài chiếc váy này, bên trong Jean không bận một thứ quần áo lót nào. Da thịt nàng giờ đây run rẩy trong vòng tay Hưng nóng hổi.
– Anh Hưng ơi, tại sao chúng mình không gặp nhau sớm hơn hả?
Hình như Hưng đã nghe Jean nói một lần như vậy rồi. Chàng không trả lời câu hỏi mà chồm lên, ngậm lấy lưỡi nàng vừa hé ra, nút chặt.

Bỗng một vừng sáng lóe lên ngoài biển làm Hưng giật mình, buông Jean ra. Gió từ đâu thổi tới nhưbão táp. Sóng lùa vô bờ, đập vào ghềnh đá ầm ầm. Cả Hưng và Jean cùng nhìn rõ từ xa xa. Một cặp mắt to, tròn và đôi lông mày xếch ngược từ từ hiện ra.

Thân thể Jean run rẩy, hai tay nàng đưa lên bóp lấy ngực một cách man dại. Miệng nàng há hốc, thân thể vặn vẹo như tái tê. Hưng biết ngay chuyện gì đang xẩy ra. Chàng nghiêng mình, ghé vai vô bụng Jean. Hai tay ôm lấy đùi nàng nhấc bổng, vác lên vai chạy thục mạng lên núi.

Chính lúc này Hưng cũng không hiểu sao chẳng lại khỏe như vậy. Thân thể phì nộn của Jean đâu có nhẹ gì. Vậy mà trong cơn hoảng hốt cấp bách ấy, Hưng đã vác nàng chạy như vác một đứa trẻ lên ba. Nhưng có lẽ sức người có hạn. Chàng chạy khỏi bờ biển vài chục thước thì hai đầu gối khụy xuống. Thân thể Jean đè lên mình chàng trên thảm cỏ ven đường. Hình như Jean đã tỉnh cơn mê. Nàng ôm lấy Hưng lăn vô bụi rậm gần đó. Cả hai ôm nhau thở hồng hộc một lúc. Jean lên tiếng hỏi:
– Anh đã đỡ mệt chưa?
Hưng nói trong hơi thở hào hển.
– Xong rồi… anh không sao đâu. Em cảm thấy dễ chịu chưa?
Cám ơn anh, hết rồi. Bây giờ thì anh thấy tận mắt rồi phải không?
– Anh không ngờ cặp mắt đó ghê gớm như vậy. Có lẽ tối nay anh phải đi kiếm thầy trị con ma này ngay mới yên. Bây giờ em về đi, để anh lo vụ này cho.Tự nhiên Jean cười khúc khích, nói:
– Anh quên là cả hai đứa cùng đang trần truồng đó hay sao.
Hưng chợt nhận ra thân thể của cả hai đứa không một mảnh vải che đậy. Chàng ngồi dậy nói:
– Để anh trở lại bãi biển lấy quần áo cho em nhé.
Jean sợ hãi, níu lấy tay chàng.
– Có sao không anh?
Hưng mỉm cười, cố trấn an Jean, mặc dầu trong lòng chàng vẫn còn nơm nớp sợ hãi.
– Anh chắc không sao đâu. Mọi chuyện qua rồi mà.
Jean ôm lấy Hưng hôn thật mạnh lên môi chàng, nói nho nhỏ:
– Anh phải cẩn thận nghe. Em chờ ở đây.
– Em cứ yên tâm đi, không sao đâu.

Nói xong, Hưng bước ra khỏi bụi cây. Chàng chạy thực nhanh xuống bãi biển. Tuy trời đã tối, nhưng chàng vẫn còn nhìn rõ đường đi và chỉ một lúc sau, chàng đem cả hai bộ đồ về chỗ Jean đứng chờ. Nàng mừng rỡ ôm cứng lấy Hưng. Trong thâm tâm Jean, bây giờ Hưng như một người hùng thời La Mã. Một vị thần linh tình ái hào hùng trong con tim nàng. Hôn chàng một lúc sau, Jean quì gối xuống thảm cỏ, hai tay ôm lấy đùi Hưng, từ từ vục mặt vô mình chàng.

Thân thể Hưng run lẩy bẩy vì miệng lưỡi Jean. Chàng ưỡn hẳn người về phía trước. Hai tay ôm lấy đầu Jean ghì thực chặt. Ngửa mặt lên trời, dù hai mắt nhắm nghiền, nhưng Hưng vẫn thấy muôn ngàn tinh tú xoay tròn lồng lộng…;Sau khi Hưng đi rồi, Jean trở về nhà. Nàng vẫn chưa thấy ai trở về. Tự nhiên Jean nghĩ tới cặp mắt hiện ra trên mặt biển vừa rồi lại cảm thấy có hứng vẽ lại quang cảnh kinh hồn lúc đó. Nàng vội vàng tới phòng vẽ, lấy một khung vải máng lên giá vẽ. Hai tay nàng tự động vẽ lên những nét đầu tiên của bức họa mà Jean không cần suy nghĩ như khi nàng vẽ những bức tranh khác từ trước tới nay. Tới khi phần phác thảo những nét chính trong bức họa bằng bút chì xong. Nàng mới chợt nhận ra trên khung vải là cặp mắt to, tròn và đôi lông mày xếch ngược một cách dữ dội trên biển cả.

Thân thể Jean tự nhiên nóng lên hừng hực. Nàng cởi bỏ y phục, ném xuống sàn nhà. Jean lấy cọ, bắt đầu tô lên những màu sắc trong trí tưởng còn in đậm trong đầu nàng. Chưa bao giờ Jean say sưa vẽ nhưngày hôm nay. Khi buông cọ xuống, nàng đã nghe thấy tiếng gà gáy sáng và bức họa đã gần như hoàn chỉnh.

Jean lui lại, nheo mắt nhìn tác phẩm sắp hoàn thành. Bỗng nàng lảo đảo nhìn thấy cặp mắt vừa vẽ sáng lên như có chất lân tinh. Có tiếng mèo gào lên đâu đây. Gió từ đâu thổi về lồng lộng. Sóng nước trong tranh cuồn cuộn nhấp nhô. Tiếng hải âu gọi nhau quang quác.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.