Ma nữ dâm đãng

Chương 19



Nghĩ lại đêm qua lúc gạt Jean là trời đã sáng để phá nàng chơi. Jean bảo chàng ra phốmua đồ ăn sáng cho nàng ngủ nướng thêm chút nữa. Tiến mỉm cười ghé vô một nhà hàng mua ít đồ ăn. Chàng nhất định phải làm cho nàng hoang mang mà quên đi cả thời gian lẫn không gian trong cuộc cút bắt ái tình này. Chàng cao hứng đi thực nhanh về nhà. Nhất định phải bắt cho bằng được kẻ ngủ với Jean tại phòng vẽ của nàng. Hôm nay lại là ngày cuối tuần. Thế nào Jean cũng lấy cớ giam mình cả ngày đêm trong phòng vẽ để hú hí với tên nhân tình đốn mạt nào đó.

Vừa đi, Tiến vừa nghĩ phải làm cách nào gài bẫy tụi này nội trong ngày hôm nay mới được. Bỗng chàng nghĩ ra một cách; khoái trí cười lên ha hả. Chỉ vài chục phút sau, Tiến đã về tới nhà. Mọi người đã đi đâu hết. Chàng đi một vòng chung quanh nhà. Không thấy ai nên thủng thẳng xuống phòng vẽ tìm Jean. Cửa phòng mở toang. Jean đang ngồi trước giá vẽ. Tiến làm bộ âu yếm hỏi:
– Cuối tuần mà em không đi đâu chơi hay sao?
– Em phải cố vẽ cho xong bức họa này nội trong ngày hôm nay: Sắp hoàn tất rồi anh thấy không?
Tiến nói nửa đùa nửa thật:
– Anh đã đi mua đồ ăn sáng cho em rồi đó. Bây giờ em phải cho anh cưng một cái mới được. Làm gì mà ngủ cho tới sáng vẫn còn mê man vậy không biết nữa.
Vô tình Jean vẫn tưởng Tiến nói thực, nàng cười ỏn ẻn, nói:
– Lúc em dậy, các anh đã đi chơi hết rồi. Loanh quanh một lúc mới xuống đây, vừa vẽ vừa chờ anh về đó.Tiến đứng sát phía sau lưng Jean: Chàng rà cả hai tay qua bờ vai nàng, luồn xuống ngực, bóp nhè nhẹ. Jean mỉm cười ngước đầu lên để Tiến hôn vô miệng nàng. Bây giờ anh cưng em một cái rồi ăn sáng nghe. Jean vòng tay vít lấy cổ Tiến, đứng dậy. Nàng xoay mình ôm cứng lấy chồng, nheo mắt thật tình tứ nói:
– Anh chỉ được cái vậy thôi. Sáng rồi mà còn làm ăn cái gì nữa chứ.
– Tại tối qua em say mèm mà.
Jean luồn tay xuống quàn Tiến, cười khúc khích
– Anh coi này, có còn gì nữa đâu mà đòi ấy chứ.

Tiến biết mình đang đóng kịch. Sau một đêm quần thảo với Hồng, chàng làm gì còn sức lực để bây giờ ăn nằm với Jean được nữa cơ chứ. Tuy nhiên, phải làm bộ để dò xét ý tứ của Jean ra sao.
– Đêm qua tụỉ mình uống nhiều quá nên bây giờ hết xí quách rồi. Nhưng mà anh vẫn muốn em. Jean ép sát thân thể vô người chàng thì thào:
– Hay là để lúc khác đi anh. Em cũng mệt lắm, để em vẽ cho xong bức họa này rồi anh muốn gì cũng được.
Trong đầu Tiến ưnh toán thực nhanh, chàng buông Jean ra, nói:
– Anh định nhân ngày nghỉ tuần này, đi Saigon thăm bà chị họ, vậy em cố vẽ cho xong. Mấy ngày nữa anh về có được không?
Rồi không để cho Jean kịp trả lời, Tiến nói tiếp:
– Đường đi từ đây về Saigon xấu lắm. Anh tính rủ em đi luôn, nhưng em còn mệt, vậy để khi khác cho khỏe một chút, chúng mình đi cho thảnh thơi nhe em.
Jean mừng rỡ gật đầu nói:
– Như vậy càng hay, em có thể vẽ xong bức họa này. Tiến nhìn nét mặt hớn hở của Jean, mừng thầm trong bụng. Chàng nghĩ, như vậy là nhà ngươi mắc lừa ta rồi. Đêm nay ta sẽ bất ngờ trở về coi chúng mày còn chạy đi đâu được nữa. Tiến làm bộ dậm mạnh chân lên sàn nhà, cười ha hả:
– Nếu vậy anh đi ngay bây giờ. Tha cho em cái vụ ấy đó.

Nói xong, Tiến làm bộ chạy vô phòng tắm rửa tay và lau sơ qua cái mặt. Jean cười khúc khích, nàng không để ý tới những bước chân ình ình của Tiến nện trên sàn nhà một cách khác lạ. Ra khỏi phòng vẽ, bây giờ Tiến đã chắc chắn một trăm phần trăm dưới nền nhà có một căn hầm ít nhất phải lớn bằng nửa căn phòng bên trên này. Chàng đã dậm chân thử đi thử lại nhiều lần rồi. Tiến cũng đã khám phá luôn ra được miệng hầm. Lúc chàng làm bộ rửa tay. Tiến đã nhìn thấy một cái khoen để nhấc tấm ván miệng hầm nằm sátngay vách nhà trong phòng tắm. Chàng đã đạp mạnh lên tấm ván mấy cái và nghe thấy những tiếng âm vang thực dễ dàng xuống bên dưới. Bây giờ chỉ còn là chờ đợi cho tới tối, trở về làm thịt đôi gian phu dâm phụ này nữa là hả cơn giận.

Chàng nghĩ tới Hồng, cô gái làng chơi gầy gò xanh xao tối qua. Thực là khác nhau như hai thái cực. Một đằng Jean đẫy đà lanh lợi, thông minh nhưng lại hững hờ với chàng trong thú ái ân. Một đằng, gầy gò, ngây thơ tới khờ khạo, nhưng lại làm tình một cách nhiệt thành đầy kinh nghiệm, chiều chuộng chàng như một vị vua chúa.

Tuy nhiên, nếu bây giờ phải chọn lựa cho một cuộc vui trong thời gian ngắn thôi. Chắc chắn Tiến phải tới với Hồng rồi. Cái thân thể tiều tụy kia chỉ vì thiếu ăn. Nếu chàng tài trợ, chu cấp thuốc thang, tẩm bổ..Bảo đảm chỉ một thời gian thật ngắn. Hồng sẽ phải thực sự là .một đóa”hồng tươi thắm bên chàng. Gái mười bảy, một con. Còn đòi hỏi gì hơn nữa. Đối với Jean, chắc chắn chỉ còn mấy tiếng đồng hồ nữa chàng sẽ vạch trần ra sự phản bội của nàng. Chắc chắn phải là ly dị ngay sau đó. Tại sao bây giờ không ươm một đóa hoa khác. Một đóa hoa đã có sẵn trong tầm tay. Sự chiều chuộng và vâng phục tuyệt đối kia không phải là những ước mong của chàng từ trước tới nay hay sao.

Tiến lại nghĩ tới tối qua. Khi chàng bế Hồng đặt lên giường. Nàng như một con búp bê nhỏ bé. Chàng muốn vầy vò làm sao cũng được. Nàng chỉ còn biết rên rỉ, cong cớn theo sở thích của chàng. Đã có những lúc Tiến thấy tội nghiệp Hồng về sựmạnh bạo của chàng trong đêm qua. Nhưng không hiểu sao, lúc ấy chàng không dừng lại được. Thân thể nhỏ bé của Hồng hình như có sức nam châm hút chặt và kích thích tột cùng. Bây giờ chàng phải tìm nàng. Để đốt đi cái thời gian chờ đợi từ giờ cho tới tối trở về thanh toán món nợ tình này.

Khi Tiến đi rồi. Jean cẩn thận đóng cửa lại, cài then bên trong hẳn hoi. Nàng yên trí ngồi vẽ cho xong bức họa ưng ý này. Tới chiều, bức họa đã vẽ xong hoàn toàn. Jean thấy tâm hồn thực hứng thú làm sao. Nàng bắc ghế treo lên tường như vị trí đã định sẵn.

Hình ảnh bé Hai trần truồng ôm con mèo, ngồi dưới một gốc dừa trên bãi biển mới thần tiên làm sao. Những đường cong ngọc ngà của tuổi thơ ngây được cây cọ của Jean tô lên những mầụ sắc thật tuyệt hảo. Nhất là con mèo đen, với ánh mắt trong xanh nhìn đăm đăm vào những ngọn sóng bạc đầu nhấp nhô xa xa thật sống động.

Jean lùi vào sát chân tường đối diện bức tranh, nheo mắt ngắm nhìn mãi bức họa không thấy chán. Bỗng nàng thấy hình như cặp mắt mèo trong tranh nhấp nháy. Từ đó tỏa ra một ánh sáng khác lạ hơn là mầu sắc trong tranh. Trên đầu con sóng bạc, chỗ mắt con mèo nhìn, từ từ hiện ra một cặp mắt to tròn. Cặp lông mày xếch ngược nhìn Jean đăm đăm. Tim nàng đập tình thịch, Jean muốn chạy bung ra cửa nhưng hai chân cứng lại. Thân thể run lẩy bẩy. Trong bức tranh, cặp mắt mở càng lớn, ánh mắt đó càng trở nên man dại lạ lùng.

Không hiểu có một sức sai khiến gì làm Jean từ từ cởi hàng nút áo trước ngực. Mở giây lưng quần, tụt xuống và hất sang một bên. Bộ ngực nàng bỗng nóng lên nhưcó bàn tay vô hình nào nhào bóp. Những bắp thịt trong cơthể nàng cũng co thắt. Jean không chịu nổi sự kích thích lạ lùng ấy nữa, nàng từ từ ngồi xuống sàn nhà rồi nằm dài ra. Hai chân Jean dạng thực rộng và dơ lên cao. Hai bàn tay nàng nắm chặt chéo áo kéo ra ngoài. Jean há miệng thực rộng, muốn thét lên thực lớn nhưng âm thanh không sao thoát ra ngoài được.

Chẳng bao lâu, nàng quằn quại trong hoan lạc ngất trời. Những cơn gió biển như reo vang trên đầu các ngọn sóng bạc. Tiếng chim hải âu quang quác gọi nhau. Tiếng ì ầm Của sóng nước tuôn trào. Bản nhạc trùng dương muôn thủa đó quện lấy nhau, réo lên trong đầu óc Jean.

Hai con mắt hiện lên trong bức họa dại hắn đi. Đờ đẫn và nhạt nhòa, từ từ biến đi trong sự trở lại bình thường của Jean. Nàng vội vàng nhổm dậy, vơ lấy mớ quần áo vừa cởi ra. Chạy vô buồng tắm, mở nước xả đi những nhầy nhụa trong cơ thể vừa tiết ra.Nàng không thế nào tưởng tượng được, sự việc này đã xẩy ra hai lần rồi. Không biết đó là cái gì đây. Tới bây giờ Jean vẫn còn thấy âm hưởng ái ân vừa rồi rào rạt trong cơ thể. Tắm rủa xong, nàng vội vàng chạy lên nhà trên. Bỗng gặp Hưng từ trong nhà đi ra. Jean ngoắc chàng lại hỏi:
– Anh Hưng định đi đâu đó?
Hưng chào Jean rồi trả lời:
– Anh tính ra bãi biển dạo chơi một lúc. Từ sáng tới giờ làm việc một mình trong phòng thí nghiệm đừ quá rồi.

Jean ngạc nhiên hỏi:
– Ủa, em tưởng các anh đi chơi từ sáng rồi chứ. Anh làm việc trong phòng mà tại sao em không thấy?
Hưng mỉm cười.
Lúc Jean mở cửa phòng, anh đang lui khui nhặt tờ giấy rớt xuống đất. Khi nhỏm dậy định hỏi Jean còn gì thì em đã đóng cửa phòng đi rồi.
– À thì ra thế, lúc ấy em cũng linh cảm như trong phòng có người, nhưng chẳng thấy ai, nên vội vàng xuống phòng vẽ ngay.
– Tiến đâu rồi?
– Sáng ra anh ấy mua đồ ăn sáng cho em xơng, nói đi Saigon thăm cô em họ, tới mai mới về.
Hưng nắm tay Jean hỏi:
– Bây giờ em đi nghỉ hay muốn đi chơi thì đi với anh cho vui.
Jean mỉm cười, nàng nhớ tới cái hôn nóng bỏng của Hưng trên con đường về nhà tối hôm đó nên đồng ý ngay.
– Để em lên nhà thay đồ rồi chúng mình đi nhe anh.
– Mặc váy cho nó mát.Nói xong Jean nắm tay Hưng kéo vô nhà. Biết chắc ở nhà không có ai, tự nhiên Jean thấy thoải mái lạ thường. Nàng kéo luôn Hưng vô phòng ngủ, nói:
– Anh vô đây gài cái móc áo phía sau cho em nhé.

Hưng mỉm cười, chàng đoán ngay được hàm ý của Jean nên không nói gì, lẳng lặng theo nàng vô phòng. Jean cởi hết quần áo ra thực tự nhiên. Nước da trắng hồng, lốm đốm những tàn nhan như đồi mồi lồ lộ. Nàng lấy một chiếc váy dài, ướm vào mình rồi quay lại hỏi Hưng:
– Em mặc bộ đồ này đi ra bãi biển có được không?

Hưng chưa kịp trả lời, Jean đã buông tay xuống, kéo theo luôn bộ đồ xuống phía dưới, để bộ ngực trần ngỏng cao vươn về phía trước. Nàng nheo mắt nhìn Hưng như khiêu khích. Hưng tiến lại thật gần, vòng tay ôm lấy Jean trong khi nàng buông bộ đồ cho rơi xuống sàn nhà.

Mặt chàng kề sát mặt Jean, mớ tóc vàng óng ả lòa xòa trước mắt. Tự nhiên hình ảnh cô gái ma quái tóc vàng tại nghĩa trang San Jose lại hiện ra trước mặt Hưng thực rõ. Có một bàn tay đang mò mẫm bên dưới. Người chàng cương lên thực mau. Nhưng tới khi Hưng kéo nàng xuống giường thì tự nhiên thân thể teo lại, lạnh ngắt.
Jean mỉm cười hôn vô miệng chàng, nói nho nhỏ:
– Em biết anh còn nghĩ tới anh Tiến nên không nỡ đi xa hơn phải không: Thôi, chúng mình ra biển chơi đi.

Hưng bằng lòng ngay, chàng nắm tay Jean đi xuống núi. Vòng ra phía sau, men theo bờ biển. Nơi đây ít ai lui tới vì toàn ghềnh đá và phải vượt qua con đường băng qua tháp hải đăng mới đi vòng xuống được bãi biển này. Ở đây cũng chẳng có gì đặc biệt, ngoài những tảng đá đầy rêu phong chồng chất lên nhau. Bởi vậy giờ này chỉ có Jean và Hưng ngồi cheo leo trên ghềnh đá nhìn ra biển.

Hưng nhìn mớ tóc vàng hoe của Jean bay lấtphấtngang mặt nàng. Tự nhiên Hưng muốn nói cho nàng biết chuyện cô gái tóc vàng trong nghĩa trang tại San Jose. Chàng ướm lời:
– Jean có tin chuyện ma qui hiện hình không ?
Jean mở to cặt mắt nhìn Hưng đăm đăm hỏi:
– Em có linh cảm anh biết nhiều về chuyện ma quỉ ở đây lắm phải không?
– Em còn nhớ đêm đầu tiên anh đưa em vô tháp hải đăng không?
– Lần anh làm em giận hết mấy hôm liền đó à?
– Đúng rồi.
– Tánh em dễ giận mà cũng dễ quên. Hôm ấy anh làm cho em quê kinh khủng. Nhưng anh thấy đó, chỉ vài bữa là em lại quên ngay. Nhưng quả thực, tới nay vẫn không hiểu sao anh làm như vậy?
Hưng men lại chỗ Jean, ngồi sát bên cạnh nàng.
– Đáng lẽ anh phải nói ngay hôm đó cho em biết.Nhưng thấy em giận quá đành phải chờ một dịp thuận tiện như hôm nay mới dám nói.
Jean cười hi hí nói:
– Vậy thì anh còn chờ gì nữa mà không nới cho em biết đi.
Đúng rồi anh không nói bây giờ thì chờ tới bao giờ mới cho em biết nữa đây.
– Nhưng chuyện gì mà anh cứ úp úp mở mở hoài vậy?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.