Ma nữ dâm đãng

Chương 18



Cô gái cài lại hàng nút áo, chạy ra quầy hàng đem tờ giấy tính tiền lại cho Tiến rồi kéo chàng đi ngay. Tiến trả tiền xong, nắm tay cô ta hỏi:
– Em tên gì?
– Dạ, em tên Hồng.
– Nhà em ở đâu?
– Dạ, em ở ngay con hẻm sau quán ru”ợu này, đi vài bước là tới ngay anh à. Vì vậy mà bao giờ em cũng là người về sau cùng.
Tiến nắm tay Hồng bóp nhè nhẹ, nói:
– Như vậy thì đem bồ về nhà tiện quá phải không?
Hồng lắc đầu nói:
– Hồi này làm ăn ế ẩm lắm anh à. Ít có người nào có tiền ngủ đêm với tụi em lắm. Cả tháng nhiều khi chỉ có một hai mối thôi.
– Như vậy tụi em sống bằng cái gì?
– Thì uống rượu chia với chủ thôi.
– Đủ sống không?
– Ngày hai bữa thì được. Còn phải cáng đáng con nhỏ và cha mẹ già như em cũng chật vật lắm.
– Em có con rồi à?
– Dạ, em được một thằng con trai cũng gần một tuổi.
– Chồng em đâu?
– Em cũng không biết ông ấy ở đâu bây giờ.
– Tại sao lạ vậy?
– À … hồi đó tàu ông ấy thường hay cặp bến ở đây.
– Tụi em gặp nhau ở quán rượu. Ông ta mua cho em căn nhà đang ở. Đi lại với nhau cũng gần một năm, mỗi khi tàu ông ấy cặp bến. Rồi bẵng đi gần hai năm nay không thấy ông ta đâu nữa.
– Thế con tàu ấy còn tới đây hay không?
– Dạ còn.
– Em có xuống dưới đó hỏi không?
– Có chớ anh.
– Người ta nói sao?
– Đám thủy thủ toàn người lạ. Họ nói con tàu này đụng vô đá ngầm, nên chủ cũ bán cho hãng khác rồi.
– Thế những người cũ đâu?
– Em cũng không biết. Nghe nói lúc tàu chìm, có một sốthủy thủ chết. Một số khác sống sót, có lẽ họ ở lại Hồng Kông làm cho hãng khác. Còn ông chồng em bặt tin tức luôn, không biết sống chết thế nào.
– Ủa, chồng em là người Tàu à?
– Dạ.
– Em biết nói tiếng Tàu sao?
– Dạ, cha mẹ em người Quảng mà. Nhưng em sanh tại Nha Trang này.
– Thế ông chồng đó không liên lạc thư thừ gì với em hay sao?
– Dạ không. Cái này ông ta ky lắm.
– Tại sao vậy?
– Anh là Việt kiều em mới dám nói. Thú thực, khi ăn ở với em, ông ta không nhằm mục đích ân ái nhiều đâu. Ông ấy cũng lớn tuổi rồi mà.
– Thế ông ta đòi hỏi cái gì?

Hai người đã tới nhà. Hồng vừa lấy chìa khóa mở cửa vừa nói:
– Ông ta dùng em như một nơi để buôn bán hàng lậu.
Chuyện vợ chồng chỉ là việc phụ thôi.
– Buôn bán hàng quốc cấm à?
– Cũng không hẳn là như vậy, nhiều khi boat ngọt, nấm đông cô, chén bát Hồng Kông, dầu gió, có khi tơ lụa nữa.
– Như vậy đâu có đáng giá bao nhiêu.
– Nhiều lắm chứ anh. Mỗi lần chuyển hàng cả đêm chứ không vừa gì.
– Rồi ai đem đi tiêu thụ?
– À. có những bạn hàng tới tận nhà em chở đi.
– Em bắt mối cho ông ta à?
– Dạ không, ba má em lo cái vụ đó. Nói đúng ra là má em, còn ba em bị hưhai con mắt rồi không làm gì được.
– Bây giờ em ở với ba má em sao? ‘
– Dạ. Ông bả coi chừng thằng con cho em đi làm.
– Em đem khách về nhà như thế này không sợ ông bả biết hay sao?
– Nếu em không đi làm, lấy tiền đâu mà sống. Nhiều khi lâu quá không có khách, má em còn nóng ruột nữa chứ nói gì ngăn cấm.

Hồng vô nhà, bật đèn. Tiến thấy căn phòng khách cũng xinh xắn, mỗi chiều được khoảng gần bốn thước. Nhà xây tường gạch đàng hoàng. Một chiếc bàn và bốn cái ghế đặt giữa phòng khách, phía sau là tủ làm bàn thờ, trên thấy có lư hương và hai cái chân nến. Sát vách tường bên phải căn phòng có kê một chiếc đi văng bằng gỗ.
– Em ngủ ở chiếc đi văng này à?
– Dạ không, em có phòng riêng. Vô đây đi anh.
Vừa nói, Hồng vừa kéo Tiến vô phòng phía trong. Phòng này kế ngay phòng khách. Có một cái vách ngăn ra lối đi riêng. Hồng chỉ vô phía sau nói:
– Trong kia là nhà bếp và buồng tắm. Chút nữa anh vô đó lau mình đi cho mát mẻ.
– Thế còn ba má và thằng con em đâu?
– À.. mọi người cứ tới tối là rút lên trên lầu. Lúc nãy trời tối nên anh không để ý chiếc ban công lôi ra ngoài đường đó.
– Thế cầu thang lên lầu ở chỗ nào?
– Dạ, sau nhà bếp.
– Hèn chi anh không thấy. Kể ra căn nhà này cũng rộng rãi đó chứ.
– Dạ, tiền của ông chồng em mua. Nếu không, tụi em vẫn còn ở căn nhà tôn tuốt phía bên trong tận cùng đường hầm này.
– Thì ông ấy mua căn nhà này để buôn bán chứ gì.
– Dạ, nếu không làm gì tụi em có nhà chứ. Đâu có phải ông ấy mê em đâu. Có biết bao nhiêu gái đẹp ở đây mà nói.

Vừa nói Hồng vừa xô cửa phòng kéo Tiến vô trong. Nhìn chung quanh phòng, ngoài chiếc giường còn có chiếc bàn phấn và tủ đựng quần áo gần đó. .Bây nhiêu đồ đạc cũng đã chiếm gần hết diện tích căn phòng rồi.

Hồng cởi quần áo thực tự nhiên trước mặt Tiến. Nàng mở tủ lấy ra một chiếc áo ngủ thực mỏng khoác vô. Thân thể nàng lồ lộ nhưkhông được che đậy gì. Tiến mỉm cười:
– Em kiếm đâu ra chiếc áo ngủ này vậy?Hồng kiễn chân, xoay người một vòng như người mẫu biểu diễn thời trang.
– Anh có thích không. áo ngủ ở Mỹ đó anh.
Tiến mỉm cười, nói:
– Anh biết loại áo này bán rất nhiều trên đường Broadway ở San Francisco. Nhưng mà không phải ở Mỹ ai cũng mặc loại ảo này đâu.
Hồng ngơ ngác hỏi.
– Thật không anh. Năm ngoái có một anh Việt Kiều cho em cái áo này, anh ấy nói ở Mỹ đàn bà con gái đi ngủ ai cũng mặc cái áo này hết mà.
– Rồi anh ta bảo em bận vô cho anh ấy coi phải không?
– Dạ.
– Anh ta làm nghề gì ở Mỹ?
– Nghe anh ấy nói là phi hành gia.
Tiến cười ha hả.
– Như vậy thì đúng rồi.
– Đúng cái gì hả anh?
– Ở Mỹ, vợ con mấy ông phi hành gia này, phải mặc như thế mới lên cung trăng được.
– Họ lên cung trăng thường lắm hay sao anh?
Tiến cười hóm hỉnh, nói:
– Ừ, tối nào mà chúng không dắt nhau lên cung trăng.

Hồng biết Tiến nói phỉnh mình. Nàng ré lên, nhẩy lại đập mạnh vô vai chàng. Tiến ôm lấy nàng ghì chặt lại. Nhìn thực gần khuôn mặt không phấn son của cô gái làng chơi này Tiến mới thấy những nét ngây thơ của tuổi con gái lồ lộ. Vậy mà nàng đã dấn thân trong nghề ân ái này mấy năm rồi. Lại có con với một anh thủy thủ già ngoại quốc nữa. Tự nhiên Tiến thấy ngao ngán. Đáng lẽ cái tuổi này đang phải cắp sách tới trường mới đúng. Tại sao giờ này nàng lại nằm trong vòng tay mình thế này…

Tiến lại nghĩ tới bé Hai và cái đêm chàng đè nó ra trên con đường đưa nó về nhà. Hình như con bé mới có mười ba, mười bốn tuổi gì đó thì phải. Nó cũng đâu còn đi học nữa. Và chàng cũng đâu phải là người đầu tiên làm tình với nó. Tiến không muốn suy nghĩ xa hơn về cái xã hội mới này nữa. Chàng cố ru mình trong giấc ngủ ân ái chập chờn này.

Khi Tiến thức dậy. Mặt trời đã đứng bóng rồi. Hình như Hồng đã thức từ lâu. Nhưng nàng vẫn nằm bên cạnh chàng. Tiến choàng một tay qua vai nàng hỏi:
– Em thức dậy lâu chưa?
– Dạ, cũng hơi lâu rồi. Thấy anh ngủ ngon quá, em không dám làm anh giật mình.
Tiến mỉm cười.
– Vậy em nằm đây từ sáng tới giờ coi anh ngủ hả.
Hồng hồn nhiên gật đầu.
– Dạ.
Tiến để ý thấy chân mình còn gác lên mình Hồng, có lẽ vì vậy mà nàng không dám nhúc nhích. Một mối thương cảm dâng lên. Tiến bỏ chân xuống, ôm lấy nàng, thì thào:
– Sao em chịu cực quá vậy. Đã thức rồi thì dậy đi có sao đâu.

Hồng cười khúc khích, bá lấy cổ chàng cắn nhè nhẹ. ánh nắng rọi qua cửa sổ, chiếu vô căn phòng một vệt dài. Bây giờ Tiến mới nhìn thật rõ thân thể trần truồng của Hồng lồ lộ. Da nàng trắng ngần tới xanh mét. Ngoài bộ ngực con gái căng tròn, còn tất cả đều gầy gò xương xẩu. Hai bên cạnh sườn Hồng nổi lên rõ những xương sườn chạy dài từ lồng ngực ra phía sau. Bờ mông cong vòng nhưng cũng nhìn rõ lằn nét xương chậu gồ ghề. Tay nàng khẳng khiu đùi nàng lép kẹp, cặp lại một vùng thịt căng phồng phủ đầy lông mướt đen. Vừa mới thức dậy nên thân thể Tiến cương cứng. Chàng leo lên mình Hồng, ngồi lên cặp đùi nhỏ bé của nàng hỏi nhỏ:
– Em có mệt không?

Hồng nhìn chàng thật tình tứ, lắc đầu nhè nhẹ. Hai chân nàng dạng rộng ra hơn chút nữa. Bờ môi cong lên. Tiến cúi xuống, hôn lên bờ môi ngọt ngào ấy thực mạnh. Hồng vòng tay ôm cứnglấy thân thể chàng. Tiếnrun rẩy vì những chiều chuộng thần tiên ấy. Chàng lịm đi một lúc thực lâu trên mình nàng. Phải tới cả tiếng đồng hồ sau, Tiến mới nhổm dậy. Chàng kéo nàng ngồi lên nói:
– Chúng mình đi ăn sáng nghe em.

Hồng cười thực tươi, hởn hở nhảy xuống giường cái đùng. Tiến nghe âm thanh của tiếng động có gì hơi là lạ. Chàng nhổm dậy, leo xuơng giường. Lấy chiếc giày gõ mạnh xuống sàn gạch chỗ Hồng vừa nhảy xuống rồi từ từ gõ lan ra khắp phòng. Hồng ngạc nhiên hỏi:
– Anh làm cái gì vậy?
Tiến ngửng lên nói:
– Có phải dưới nền nhà này có một cái hầm không?
Hồng ngạc nhiên hỏi:
– Ủa, sao anh biết?
Lúc nãy khi em nhảy xuống sân nhà. Anh nghe có tiếng là lạ. Bởi vậy anh mới lấy chiếc giày này gõ thứ chung quanh thì khám phá ra rằng, chỗ em vừa nhảy xuống hình như bên dưới rỗng. Nên anh mới đoán ra là có một cái hầm bên dưới.
Hồng cười thích thú nói:
– Anh nói đúng rồi.
– Em đào hầm dưới nền nhà này làm gì vậy?
– À mấy tháng trước. Cái hầm phân dưới bếp tràn đầy Tụi em phải đào cái hầm này chứa phân ấy mà.
Tự nhiên Tiến cười lên ha hả, nói lớn:
– Như vậy thì đúng rồi, đúng rồi. Có thế mà không nghĩ ra. Phen này mày phải chết với tao.

Vừa nói, Tiến vừa ôm cứng lấy Hồng, hôn lên miệng nàng chùn chụt. Chàng vội vàng mặc quần áo. Móc bóp lấy ra một trăm đô la trao cho Hồng nói:
– Cám ơn em… cám ơn em. Bây giờ anh phải về liền. Để chút xíu nữa anh trở lại đi ăn sáng với em nhé.

Hồng đứng ngẩn ngơ, không hiểu Tiến đang làm cái gì Không biết nàng có làm gì phật lòng Tiến hay không. Nhưng mà nhìn hành động lạ lùng của chàng vừa rồi, rõ ràng là có chuyện gì đang xẩy ra. Hồng chưa kịp nói năng gì Tiến đã chạy như ma đuổi. Nhờ cái nhảy từ trên giường xuống sàn nhà thật trẻ con của cô gái làng chơi đêm nay mà Tiến đã nghĩ ra, thế nào trong phòng vẽ của Jean cũng có một cái hầm ở phía dưới sàn nhà. Từhồi nào tới giờ, chàng không để ý. Những bước chân trên sàn nhà trong phòng vẽ nhẹ nhàng nên không ai chú ý ở dưới đó có hầm hay không. Nhưng bây giờ đã có lý do phải chú ý tới sự việc này rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.