Ma nữ dâm đãng

Chương 17



Một lúc thực lâu, nàng vẫn không nói lên được một lời nào nữa. Bây giờ Tiến vẫn còn ôm chặt lấy nàng mà chỉ buông tay bịt miệng Lan ra mà thôi. Cũng vì vậy mà tự nhiên Lan nẩy ra ý định phải mua chuộc người đàn ông này bằng mọi giá. Mà nàng còn có cái gì có thể mua chuộc được những dân Việt Kiều giàu có này hơn là thân thể người đàn bà nữa. Nghĩ vậy, Lan gục ngay đầu vào vai Tiến, thân thể nàng ép sát vô mình chàng. Hai tay vòng ra sau lưng Tiến ôm cứng lấy thân thể chàng, nàng làm bộ sụt sùi nói nho nhỏ:
– Tưởng ai xa lạ, thì ra là anh. Tuy chúng mình chưa gặp mặt nhau, nhưng gia đình em đã mang ơn anh chị nhiều rồi. Không lý bây giờ anh nỡ nào hại mẹ con hay sao.

Tiến không ngờ chàng xoay ngược nnh thế tài tình như vậy Chàng thừa thắng xông lên. Làm ra cái bộ thương hoa tiếc ngọc lắm, chàng thì thào.
– Nếu là người khác thì anh đã ra về từ lúc biết anh Hưng tới đây rồi. Nhưng lại là em nên anh mởi cố nán lại, để tìm dịp gặp em báo tin. Ai ngờ em chui ra đây làm anh chới với.
– Vậy anh không cho vợ anh Hưng biết tụi em phải không?
– Nhất định là như vậy rồi. Em không tin hỏi con Hai xem anh đối xử với nó như thế nào.
Không ai biết con hơn là mẹ. Lan đoán ngay là con Hai thế nào cũng có cái gì với anh chàng này rồi. Nàng làm bộ nói:
– Anh cho nó nhiều tiền lắm phải không?
Tiến vô tình nói.
– Có bao nhiêu đâu.

Rồi như chợt nhận ra là mình lỡ lời. Nói như vậy có khác gì tự thú là chàng đã có cái gì với con nhỏ này rồi hay sao. Chàng vừa tính nói trớ đi thì Lan đã kiễn chân lên hôn vô miệng chàng làm Tiến không nói được lời nào nữa.Chàng lại nghe Lan nói:
– Anh xem hai mẹ con em có giống nhau hay không? Vừa nói, Lan vừa nắm tay Tiến kéo xuống bụng nàng, rồi đẩy nhẹ xuống dưới. Tiến như được nước bóp mạnh. Người chàng nóng lên hừng hực. Miệng lưỡi Lan lại tràn ngập bờ môi chàng. Thân thể nhỏ nhắn và săn cứng của Lan đã làm Tiến run lên bần bật. Vừa rồi chàng đã đè Jean ra, vậy mà bây giờ Tiến lại thấy ham muốn tột cùng rồi.

Lan đã tháo dây lưng quần Tiến ra hồi nào chàng cũng không hay. Nàng gác một chân lên hông chàng. Tiến đã đỡ lấy đùi nàng, nâng lên cao hơn nữa. Không may cho chàng, Lan mất thăng bằng thế nào té nghiêng vô vách nhà, kéo Tiến theo. Vách lá không chịu nổi sức nặng hai người lõm vô trong tạo lên tiếng động thực lớn. Cái vách này lại là vách bên phòng con Hai. Bởi vậy cả Hưng và Hai cùng giật mình ngồi bật dậy, la lên.
– Trời ơi… nhà xập, nhà xập…

Tiến hoảng hồn chụp quần áo cắm cổ chạy thục mạng về phía anh chàng xe ôm đang đứng chờ. Lan cũng chới với, nửa khóc nửa cười, cố ngồi dậy. Nàng bị một thanh tre gẫy trong vách lá đâm vô đùi đau thấu xương. Chỉ một lúc sau, cả Hưng và Hai cùng ra đỡ Lan dậy. Hưng xót xa hỏi:
– Em có cần anh đưa đi nhà thương không?
Lan lắc đầu lia lịa nói:
– Khỏi mà anh. Em chỉ bị thương ngoài da thôi mà.

Để anh bế em vô trong nhà rọi đèn xem sao nhé. Nói xong, không để cho Lan có đồng ý hay không. Hưng bế xốc nàng lên đem vô trong nhà đặt nàng lên giường. Bé Hai cũng đã mang chiếc đèn dầu lớn vô phòng. Nàng vặn cho bấc cháy to hơn một chút nữa. Bây giờ mọi người đã nhìn thấy rõ vết tre đâm ngay trên bắp đùi Lan. Máu chảy ra tùm lum, đỏ cả một bên đùi nàng. Hưng hối Hai lấy một thau nước, chàng chùi sạch vết máu. Móc bao thuốc lá trong túi, xé mấy điếu ra rịt vô vết thương cho nàng cầm máu, rồi xé chiếc áo thung cột chặt vết thương cho nàng. Cả nhà loay hoay mãi tới gần sáng mới đi ngủ.Hôm nay, sinh nhật của John. Một trong hai kỹ sư Mỹ trong hãng, nên Hưng tổ chức tiệc sinh nhật cho anh ta. Lẽ d’nhiên là phải thật bất ngờ.

Chiều tới, John định ra phố chơi thì Hưng dắt anh ta vô căn phòng kế bên. Phòng này từ hồi nào tới giờ chưa được ai xử dụng nên còn bỏ trống. Cửa mở, John vừa bước vô đã tá hỏa tam tinh vì một tràng pháo nổ ngay dưới chân. Anh ta nhảy dựng lên trong khi mọi người vỗ tay cười nghiêng ngửa. Jean chạy lại ôm lấy John chức mừng sinh nhật trước tiên. Cái ôm cũng bình thường như những lần tiệc tùng chúc mừng nhau như phong tục của người tây phương từ trước tới giờ. Nhưng không hiểu sao, tự nhiên lần này Tiến thấy gai mắt dễ sợ. Chàng nhìn rõ ràng bộ ngực nung núc, nhún nhẩy của vợ ép chặt vào thân thể thằng bạn Mỹ cùng sở này. Những âm thanh rên rỉ trong khoái lạc của Jean lại vang vang trong đầu Tiến. Chàng nhớ lại đêm hôn đứng ngoài cửa nghe Jean rên rỉ. Lần đó Tiến đã tưởng người ngủ với nàng là Hưng, nhưng ngay sau đó, Tiến đã theo Hưng tới nhà người tình của anh chàng này. Chứng klến cảnh làm tình của anh ta. Tuy nhiên, Tiến biết tánh Hưng ưa của lạ. Anh ta cũng có thể một lúc có nhiều người đàn bà chung quanh lắm. Mà biết đâu, một trong những người đó không phải là vợ chàng.

Tới bây giờ, trông thấy cái hôn của vợ với anh chàng kỹ sưMỹ đồng nghiệp này. Tiến dám quả quyết Jean phải có cái gì với anh ta rồi. Tuy nhiên, đêm hôm đó, anh ta trốn ở đâu trong phòng vẽ nhỏ bé của Jean cơ chứ. Không lý trong đó còn có hầm hốnào có thể ẩn núp được nữa hay sao? Trí tưởng tượng của Tiến đi thực xa. Chàng nhớ lại một vài câu chuyện trong các bộ phim Trung Hoa về các đường hầm bí mật, và đinh ninh rằng thế nào trong căn tháp hải đăng kia cũng phải có một con đường hầm tương tự như vậy. Nếu thế, chỉ còn một cách duy nhất có thể bắt tại trận vụ ngoại tình này là khám phá cho bằng được con đường hầm bí mật đó.

Nhưng làm thế nào bây giờ. Có lẽ phải cắn răng chịu cho vợ ngoại tình thêm một thời gian nữa, để chàng có thì giờ vạch trần hành động khốn nạn này trước khi ly dị. Lẽ dĩ nhiên chàng sẽ không để tên kỹ sưchó kia yên thân rồi.

Tiến ngửa cổ uống một hơi hếtly rượumạnh. Mọi người đã ăn uống no nê. Ai trở về phòng nấy nghỉ ngơi. Hôm nay Jean cũng uống hơi nhiều nên nàng trở về phòng ngủ là leo lên giường ngay, không xuống phòng vẽ như mọi đêm.

Tiến vẫn bị những âm thanh rên rỉ của vợ, và cái ôm của nàng với thằng kỹ sư đồng nghiệp lúc ban chiều ám ảnh. Chàng không thế nào chợp mắt được. Có lẽ cũng gần nửa đêm rồi chứ không sớm sủa gì nữa. Tiến gác một chân lên mình vợ. Bàn tay chàng mò lên ngực nàng. Bộ ngực no tròn nung núc những thịt. Jean cựa mình hất chân chàng xuống, giọng nói lè nhè.
– Khuya rồi, để yên cho em ngủ mà.
Tiến làm bộ nói: .
– Khuya đâu mà khuya, gần sáng rồi đó. Dậy đi em.
Jean mở hi hí mắt nói:
– Sáng thật rồi sao anh. Sao mà em vẫn còn buồn ngủ quá đi.
Tiến kéo bung áo ngủ của vợ ra, vục mặt lên vùng da thịt ấm áp đó nói đùa:
– Để anh cưng em một cái rồi ra phố mua đồ ăn sáng cho em nhe.

Jean vẫn còn trong cơn mơ ngủ. Nhất là nàng đã uống quá nhiều rượu nên tưởng Tiến nói thực. Mắt vẫn nhắm nghiền. Nàng vòng tay ôm lấy Tiến nói trong hơi thở như mê man.
– Anh ra phố mua đồ ăn đi. Để cho em ngủ nướng một chút nữa rồi anh về làm gì thì làm nhé anh.

Nói chưa hết câu, vòng tay Jean đã nới lỏng, chứng tỏ nàng đã chìm vào giấc ngủ mê man rồi.

Tiến rụt tay lại, trở mình quay mặt ra ngoài. Nằm một lúc sau, chàng trở dậy, đi ra ngoài sân. Nhìn xuống chân núi ánh đèn điện của mấy tiệm về đêm trên Cầu Đá sáng lấp lánh. Tự nhiên chàng nghĩtới mẹ con Lan. Không hiểu sao Tiến lững thững xuống núi. Vừa đi, chàng vừa suy nghĩ miên man tới cái đêm đè con bé Hai ra trên con đường này và lúc ôm ấp mẹ nó trong phòng tắm sau hè căn nhà lá. Tới Cầu Đá, Tiến đi dọc theo con đường chính ven biển. ánh đèn từtrong các quán rượu chiếu ra ngoài đứờng loang lổ trong đêm tối. Một cô gái nhỏ đứng bên cửa quán rượu níu lấy tay Tiến, õng ẹo nói.
– Anh đi đâu lang thang thế này. Vô đây uống với em một ly đi.
Tiến mĩm cười nói:
Anh không biết uống rượu.
– Thì anh cứ vô đây với em đi, uống cái gì mà không được cơ chứ.
– Tại sao cứ phải vô đó mới được. Đi chỗ khác không được hay sao?
– Đi đâu cũng thế thôi mà anh. Vô đây uống với em một ly đi, em cũng sắp tới giờ về rồi.
– Sắp tới giờ về rồi còn uống cái gì nữa?
Cô gái cười khúc khích.
– Cái anh này nói chơi hoài à. Vô đây với em đi. Anh muốn cái gì cũng được hết đó, em không làm khó anh đâu.

Vừa nói cô gái vừa kéo Tiến qua một bên khuất ánh đèn từ trong tiệm chịếu ra. Chỗ này ánh sáng lờ mờ. Nàng đẩy Tiến dựa lưng vô tường rồi chồm mình, kiễn chân lên hôn vô môi chàng thực bạo.

Bàn tay Tiến lùa vô mình cô ta. Những chiếc nút bấm trên tà áo dài bật ra thực nhẹ nhàng. Bên trong tà áo mỏng manh này không có một lớp áo lót nào khác. Bộ ngực chắc nịch dính sát vô tay chàng. Tiến hội nho nhỏ:
– Em làm ở đây lâu chưa?
– Dạ, cũng mấy năm rồi.
– Trông em độ mười mấy tuổi sao mà đi làm được mấy năm rồi lận.
Cô gái lại cười khúc khích nói.
– Em già rồi đó anh.
Tiến chỉ mặt trăng lờ mờ trên trời hỏi:
– Em già bằng mặt trăng kia không?
– Ý… em còn lớn tuổi hơn trăng tròn nữa đó.
– Mười lăm hay mười sáu?
Người ta mười bảy rồi chứ bộ.
– Như vậy vẫn là con gái dưới tuổi vị thành niên rồi.
– A… em đoán ra rồi. Anh là Việt kiều phải không?
– Tại sao em nghĩ như vậy?
– Tại vì mấy anh Việt kiều vô đây uống rượu hay thắc mắc ba cái vụ tuổi tác lắm. Ông nào cũng sợ ngủ với gái dưới tuổi vị thành niên bì lôi thôi. Nhưng khi biết nhau rồi thì ông nào cũng khoái gái tơ cả.
– Vậy em còn tơ không?
Cô gái ép thực sát thân thể vô mình Tiến, hỏi:
– Anh thấy thế nào?
Tiến làm bộ hỏi:
– Thấy cái gì?
– Thôi mà… anh đừng có giả bộ nữa chứ. Vô đây uống với em vài ly đi. Rồi về nhà em ngủ nhé.

Vừa nói, cô gái vừa cài hàng nút áo trước ngực lại. Tiến theo cô ta vô trong quán. Ngồi xuống chiếc ghế khuất sau một chậu dừa kiểng. Cô gái ngoắc anh chạy bàn lại, kêu hai chai bia ngay, không cần hỏi Tiến có đồng ý hay không. Xong, nàng xà xuống, ngồi ngay lên trên đùi chàng. Tiến ôm ngang bụng nàng hỏi:
– Mấy giờ ở đây mới đóng cửa hả em?
– Thường thường thì hai giờ sáng. Nhưng nhiều khi không có khách, tụi em đóng cửa về sớm hơn.
– Hôm nay thì sao?
– Lúc nãy tụi em định đóng cửa rồi. Mấy cô bạn đã về hết. Lúc em tính ra về thì thấy anh đi lang thang từ xa nên đứng lại chờ.
Tiến cười thành tiếng hỏi:
– Em có hẹn với anh hồi nào mà đứng chờ nữa hả?
Cô gái ôm lấy Tiến, vít đầu chàng vô ngực nàng day diến.
-Từ nãy tới giờ, anh chuyên môn chọc quê em không hà. Mấy đứa bạn em nó về hết rồi, nếu không tụi em xúm lại hãm anh chết luôn đó.
– Vậy tối mai anh tới sớm hơn một chút, bảo mấy cô bạn em đợi anh nhé.
– Bộ anh muốn chết hả?
– Anh đang buồn tình muốn tự vận mà.
Anh nghĩ tốì nay em không giết anh được hay sao?
– Em có chắc không đó?
– Anh dám cá không?
– Cá thì cá chứ sợ gì.
– Nếu anh chết trước thì tính sao ?
Tiến cắn nhẹ vô ngực nàng nói: .
– Chết thì hết đời chứ còn tính cái gì nữa.
Cô gái cười ha hả, lại ôm chặt lấy đầu Tiến, ép cứng vô ngực mình. Tà áo dài đã bật tung ra tự hồi nào, bộ ngực săn cứng của cô lồ lộ trong ánh đèn mờ ảo. Cả quán bây giờ chỉ còn Tiến và cô ta với anh chàng chạy bàn ngồi ngáp dài trong quầy hàng. Cô gái bảo chàng:
– Anh muốn về nhà em chưa?
Tiến gật đầu.
– Đi đâu thì đi, có sao đâu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.