Ma nữ dâm đãng

Chương 15



Vô tình, Tiến nhìn lên vách tường. Chàng thấy bức hình bé Hai khỏa thân chèo thuyền trên biển. Bộ ngực cau non tròn lẳng, mát rượi. Từ hồi nào tới giờ, Tiến vẫn ao ước những thứ nho nhỏ xinh xinh nhưthế. Lớn lên ở Mỹ, những người bạn gái chàng toàn là dân da trắng, thân thể to lớn, kềnh càng đầy ăm ắp. Tới khi lấy Jean, da thịt nàng cũng thuộc loại quá khổ. Bộ ngực to như trái dưa hấu, khi cởi quần áo, xệ xuống tới gần bụng thấy mà ghê.

Hai cặp đùi nàng to như hai cái cột đình. Khi banh ra trống hốc. Cũng vì vậy mà khi được tin theo Hưng về Việt Nam làm việc, Tiến mừng vô hạn. Chàng tin chắc chắn rồi sẽ được hưởng lạc thú trên thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của cây nhà lá vườn rồi.

Tuy nhiên, chàng như bị mắc cái eo. Jean theo chàng sát nút như hình với bóng, nên Tiến chưa có dịp nào du hí một mình mà tìm của lạ được. Chỉ có một lần. Tối đó chính Jean lại nhờ chàng đưa bé Hai về. Nàng sợ nó còn nhỏ, đi đêm một mình nguy hiểm. Hôm ấy đi vẽ trên biển về, Jean vẽ chưa xong nên đưa bé Hai về nhà vẽ tiếp. Còn Hưng đã ở lại trên thuyền mãi tới khuya vẫn chưa thấy đâu. Bởi vậy, Tiến mới có dịp đưa bé Hai về.

Con đường từ nhà trên sườn núi xuống tới Cầu Đá tối om, Tiến phải dùng đèn pin soi đường. Cây đèn pin và những cục pin làm tại Việt Nam này chỉ soi sáng lờ mờ một khoảng trước mặt chưa đầy một thước. Chàng và bé Hai phải đi thực chậm, trăng lưỡi liềm lù mù chẳng giúp ích được bao nhiêu.
Bé Hai và chàng phải đi sát vào nhau cho khỏi vấp té.
Đi xa nhà một đoạn dài, im lặng mãi, Tiến mới khơi chuyện nói với bé Hai cho đỡ buồn.
– Cháu mấy tuổi rồi?
– Dạ, cháu gần mười lăm tuổi rồi.Tiến ngạc nhiên kêu lên.
– Cháu mười’ lăm tuổi rồi thực hay sao. Chú trông cháu chỉ bằng đứa trẻ lên bảy, lên tám ở Mỹ là cùng. Bé Hai cười khúc khích hỏi Tiến, làm chàng ngẩn người
tới thích thú.
– Tuổi bảy hay tám gì đó ở Mỹ tụi chúng nó đã biết ngủ với con trai chưa hả chú?
Tiến nghĩ con bé này chịu chơi nên không ngần ngại trả lời.
– Tuổi đó chắc chắn chưa biết gì, nhưng tuổi mười lăm thì đa số đã có bạn trai rồi. Em có bạn trai chưa?
Hình như con bé bị chạm tự ái, cười hì hì, nói:
– Chú tưởng chỉ có gái Mỹ ở tuổi đó. Thân thể to con mới có bạn trai được thôi hay sao. Còn gái Việt Nam nhỏ con như cháu chưa biết gì như con gái bảy tuổi ở Mỹ hay sao. Ai thì không biết, còn cháu thì đi xa hơn cái chuyện đó nhiều.
– Không lý em có chồng rồi hay sao?
– Con gái ở Việt Nam, mười lăm tuổi có chồng là chuyện thường. Cháu thì chưa có chồng. Nhưng chuyện vợ chồng đối với cháu chưa chắc gì đứa con gái nào có chồng rồi cũng biết nhiều hơn cháu đâu.
Tiến ôm nhẹ lấy vai Hai hỏi nhỏ.
– Như vậy em đã từng ngủ lén với con trai rồi hay sao?Hai cười khúc khích nói.
– Chỉ có dám ngủ lén thôi hay sao?
– Không lý em dám công khai à?
Hai có vẻ đắc ý nói.
– Công khai thì không dám công khai, nhưng mẹ cho phép.
Tiến ngạc nhiên hỏi.
– Có vụ đó thực hay sao. Thằng con trai nào mà lại có phước như vậy?
– Không phải là thằng con trai nào. Mà là một ông lớn tuổi rồi.
– Mấy tuổi mà em cho là lớn tuổi?Có lẽ y cũng vào khoảng trên dưới bốn mươi gì đó.
– Bộ em thương thằng cha già này à. Kể cũng là một mối tình ly kỳ đó.

Hai nói thực nhanh.
Cháu có nói thương y bao giờ đâu.
– Ủa, thế sao em bảo đã ngủ với nó, lại còn nói được mẹ cho phép nữa?
– Ngủ thì có, cả tuần lễ như là đi hưởng tuần trăng mật. Mẹ cho phép cũng không sai. Thương thì không dám đâu.
Tiến vừa tò mò, vừa thấy vui vui. Chàng hỏi tới.
– Như vậy có lẽ em chỉ tò mò đi chơi cho biết thôi phải không. Hay là bị mẹ em bắt buộc?
– Thực sự nói là mẹ bắt buộc cũng không đúng, vì bả có đánh đập gì cháu đâu. Còn nói tò mò không thì cũng không phải. Bởi vì quả thực hàng ngày cháu hay tìm hiểu Chuyện người lớn lắm. Nhiều đêm nằm một mình còn tự mình mò mẫm nữa.
– Rồi ông già đó có làm em thỏa mãn trong cả tuần lễ ấy hay không?
– Thỏa mãn sự tò mò thì có. Nhưng ông ấy làm cho cháu sợ cả tháng không dám mò tay xuống dưới đó nữa.
– Tại sao vậy? .
– Hai cười khúc khích nói.
-Chú muốn nghe à? .
– Muốn chứ?
– Đêm phá trinh một người con gái, tưởng chú có vợ rồi phải biết nhiều hơn cháu chứ.
Tiến buồn rầu nói.
– Chú không có cái may mắn đó.
Hai ngạc nhiên hỏi.
– Tại sao vậy?
– Từ khi lớn lên, chú chỉ biết tìm những cô gái giang hồ ngủ với họ và trả tiền. Loại này cháu biết rồi, làm gì
có trinh mà phá.
– Còn cô Jean thì sao? . . .
– Trước khi lấy chú. Vợ chú có cả tá người yêu. Bên Mỹ họ ngủ với nhau là chuyện thường thôi. Trinh tiết không quan trọng như ở đây đâu.
– Như vậy thật là tội nghiệp cho chú quá đi.

Vừa nói, Hai vừa dựa sát vô mình Tiến. Tiến thấy hình như cơ hội gần gủi đứa con gái đầu tiên ở Việt Nam này đã tới Chàng làm bộ choàng tay lên vai nó thực thân mật và từ từ rà xuống dưới xem phản ứng nó ra sao. Bàn tay Tiến đã để trên bộ ngực nhỏ nhắn một lúc rồi mà Hai không nói gì. Tiến mạnh bạo hơn, bóp nhè nhẹ.

Cánh tay Hai kề sát mình Tiến, bỗng tử từ choàng ra sau lưng chàng ôm thực chặt. Con nhỏ đứng chỉ tới vai chàng nên tay nó ôm chàng ngay ngang bờ mông. Bàn tay nó để ngay đó bấu cứng. Chàng biết là con nhỏ đã mở đường cho mình đi. Tiến không chần chờ gì được nữa. Từ lúc nói chuyện với nó và nhất là sự cọ sát khi đi bên nhau đã làm cho thân thể chàng nóng hổi lên rồi. Chàng đứng lại, buông cây đèn pin rơi xuống đất. Xoay mình Hai lại phía trước, cúi xuống hôn thật mạnh trên môi con nhỏ. Miệng nó há ra ngay và lưỡi chàng lùa qua đó thực nhanh.

Một lúc sau, Tiến kéo nó vô lề đường, sát một bụi cây. Chàng chắc chắn dù cho có người đứng cách đó mươi thước cũng không nhìn thấy hai đứa đâu. Chàng càng yên tâm kéo nhẹ hàng nút áo trước ngực nó ra. Bàn tay chàng rà
lên vùng ngực mới nhô săn cứng rồi từ từ ngồi xuống bờ cỏ ven đường. Kéo chiếc quần nó xuống chân. Tự nhiên con bé dạng chân ra thực rộng. Hai tay nó ôm lấy đầu chàng vít lại. Bờ lông non mền mại cọ vô mặt Tiến làm chàng run rẩy.

Cho tới một lúc, Tiến không còn chịu nổi nữa. Chàng kéo con nhỏ xuống, đè ngửa nó ra trên thảm cỏ. Tới bây giờ con bé mới lên tiếng.
– Chú ơi… đừng làm cho cháu sợ nhé.
Tiến cố trấn tĩnh nó. Chàng nói thực dịu dàng.
– Không có đâu. Em ngoan ngoãn anh cho nhiều tiền nữa.
– Chú nói thiệt không?
– Anh không gạt em đâu.
– Chú cho cháu bao nhiêu?
– Em muốn bao nhiêu cũng được.
– Chú có cho cháu nhiều bằng cô Jean không?
Tiến chùn mình xuống, làm con nhỏ rên lên. Chàng nói thực nhanh.
– Anh sẽ cho em nhiều hơn số tiền cô Jean cho em nữa.
– Chú đừng nói dối nghe chú.
– Anh… anh… không nói dối đâu…

Con nhỏ nằm dưới không nói gì nữa. Nó bắt đầu rên rỉ Chân nó càng dạng ra thực rộng. Hai tay bấu cứng lấy tay Tiến. Chàng không còn tự chủ được nữa. Thân thể rập xuống liên hồi với hết sức mạnh của mình. Bây giờ nằm trên mình Jean, Tiến cũng làm như vậy. Chỉ khác chàng vác hai chân nàng lên vai, chứ không như ngày hôm đó như bé Hai dạng chân ra hai bên nữa.

Những âm thanh rên rỉ và sự cong cớn của bé Hai đêm hôm đó hiện rõ ràng trong đầu Tiến làm chàng hứng khởi vô cùng. Thân thể chàng cứng lại như sắt nguội làm Jean ngạc nhiên hết sức. Tấm ván giường cấn bên dưới như giữ cứng thânthểnàng lại mỗi lầnTiến rập mìnhxuống. Không nhúc nhích vào đâu được. Tuy nhiên, nàng cũng không thế nào nóng người lên được nữa.

Lúc nãy, Jean đã bị cặp mắt ma quái thôi miên và con người vô hình nào đó đưa nàng tới khoái cảm ghê hồn rồi. So sánh với Tiến bây giờ có thấm vào đâu. Tuy nhiên, không muốn để chồng biết được điều này. Có thể làm hại tới hạnh phúc của nàng, nên Jean phải giả vờ uốn éo, rên rỉ như những khi ngủ với chàng.

Nhưng làm sao nàng qua được mắt Tiến. Cái hứng tình bây giờ của chàng là hình ảnh bé Hai nằm bên dưới đêm hôm đó, chứ có phải vợ chàng đâu. Bởi vậy Tiến mặc kệ Jean muốn làm gì thì làm. Chàng chỉ mượn cái thể xác nàng để làm môi trường cọ sát da thịt mình mà thôi.

Đầu Tiến vẫn ngửng lên nhìn đăm đăm vào bức họa khỏa thân của bé Hai treo trên tường. Miệng con bé chu ra thực khiêu gợi. Bộ ngực mới nhú lên đã được Jean vẽ lớn hơn một chút càng thêm kích thích chàng hơn nữa. Chàng rít lên trên thân thể Jean.
– A… a… a…

Nằm trên mình Jean một lúc lâu, Tiến lăn qua một bên thở hổn hển. Chàng không ngờ mình lại có thể dùng trí tưởng tượng mà làm tìnhđược nhưvậy. Chắc chắn vợ chàng không thế nào hiểu nổi, tại sao Tiến lại có thể sung sức như vậy. Nàng phải cho là màn kịch rên rỉ, vặn vẹo rẻ tiền của nàng thành công thật mỹ mãn. Như vậy càng hay cho chương trình đang dự tính trong đầu, bắt quả tang tên đàn ông đốn mạt nào đó đã ngủ với nàng.
Tiến vờ hỏi Jean.
– Em còn muốn ở lại đây đêm nay vẽ nữa không?
Jean vô tình thực thà nói.
– Nhất định em phải vẽ cho xong một phần nào nữa trên bức họa này. Có lẽ nghỉ ngơi một chút em lại bắt đầu vẽ ngay.
Tiến vẫn vờ vĩnh lo lắng cho nàng.
– Em phải tắm rửa đi đã chứ.
– Dạ, tắm chứ anh. Để như thế này làm sao chịu nổi.
Tiến nghĩ có lẽ như vậy là đã quá đủ cho phần đầu của tấnkịchnày rồi. Chàng hôn nhẹ lênmôi vợ từgiã về phòng.
– Chúc em ngủ ngon nhé.
– Anh cũng vậy nghe cưng.

Tiến lững thững trở về phòng. Nhưng khi nghe tiếng Jean đóng cửa lại. Chàng rảo bước thực nhanh, nhẩy lại sát bên cánh cửa phòng vẽ, lắng tai nghe ngóng động định bên trong.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.