Ma nữ dâm đãng

Chương 14



Nàng đã định la lên nhiều lần mà cuống họng khô lại, tắc nghẽn. Chiếc váy đã tuột ra khỏi chân. Bay xuống. sàn.. nhà. Thân thể Jean bây giờ lồ lộ, những đường cong nẩy lửa phơi trần. Cặp mắt xanh lè trên khuôn vải vẫn nhìn nàng đăm đăm, không hề chớp. Jean thấy thân thể như bốc lửa. Những cảm giác đê mê từ từ len lỏi vào châu thân. Tự nhiên nàng vặn vẹo, cong cớn.

Jean nhìn rõ thân thể mình trần truồng mà không hiểu tại sao lại có cảm giác nhưđang có ngườí đè lên trên. Tấm ván gỗ lim chắc nịch dưới lưng nàng ép sát, chịu sức nặng hình như không phải chỉ của thân thể nàng. Hình như da thịt nàng đang bị ép chặt xuống dưới. Nàng cố ưỡn người lên, nhưng chỉ cảm thấy tê chồn mà không thế nào nhúc nhích lên cao hơn được nữa.
Chỉ một lúc sau, Jean đã phải rên lên.
– A… a… chết… chết mất thôi.

Ngay lúc ấy Tiến cũng vừa tới bên cửa phòng vẽ. Chàng định đưa tay gõ cửa thì nghe thấy tiếng rên rỉ làm tình trong phòng. Chàng tức uất người lên, định tông cửa xông vào. Nhưng vốn là người bình tĩnh. Tiến đứng im lặng, ghé sát tai vô cửa nghe ngóng. Tiếng rên rỉ trong phòng vẫn phát ra mỗi lúc một dồn dập hơn, nghe tới nóng người.
– A… a… thôi mà… thôi mà, chịu hết nổi rồi, ơ… ơ…

Nghe đã thực rõ, không còn hồ nghi gì được nữa. Một lần nữa, Tiến lại định tông cửa tràn vô. Nhưng chàng thấy cần phải cẩn thận mới được. Tiến đi vòng quanh ngọn tháp hải đăng. Chàng định tìm một cái lỗ nào có thể nhìn vào trong được. Nhưng chàng thất vọng, vì ngọn tháp này tuy xây đã lâu đời, như có lẽ phải xếp lớp ba bốn từng. Vì qua những bức tường này, chàng không còn nghe thấy tiếng rên rỉ nữa.

Tiến trở lại cửa ra vào, chàng lại nghe thấy tiếng rên rỉ ngay. Vừa rồi đi vòng quanh ngọn tháp, Tiến đã để ý không thếnào có thể leo lên hoặc tụt xuống được. Vì ngọn tháp xây tròn vo. Cao hơn hai mươi thước, thẳng đứng không một chỗ bám víu. Bây giờ chàng nhất định phải bắt cho bằng được tên gian phu đốn mạt này.

Chàng lui lại mấy bước lấy đà tông thực mạnh vô cửa. Một tiếng ầm vang lên. Hai cánhcửa vẫn không lay chuyển chút nào. Trái lại, vai chàng đau rần. Có tiếng Jean hốt hoảng la lên.
– Ai đó ?
– Tiến đây. Mở cửa mau lên.
– Anh làm cái gì kỳ cục vậy?
– Em đang nằm trong đó với thằng nào. Mở cửa ngay đi.
Anh có điên không?
– Phải rồi, anh đang điên đây. Mở cửa ra mau lên, coi tên khốn nạn nào trong đó.
– Làm gì có ai trong này chứ. Anh làm cái gì vậy?
– Mở cửa đi, đừng nói nữa.

Hai cánh cửa mở toang một lượt. Tiến nhào vô thực nhanh. Chàng cũng lẹ tay đóng cửa, gài then lại ngay. Nhất định có tên nào ở trong này thì không có lối nào mà xông ra ngoài tẩu thoát được nữa. Chàng nhẩy lại chụp ngọn đèn dầu soi vòng quanh phòng. Trong khi Jean rít lên:
– Anh làm cái gì vậy?
– Còn hỏi làm cái gì nữa hay sao?

Vừa nói, Tiến vừa bưng đèn lục lọi khắp nơi. Chàng chưng hửng vì không có bóng dáng ‘người nào trong này cả Nhưvậy thì nó trốn nơi đâu. Tiến vò đầu, bứt tóc. Bỗng chàng cười lên ha hả. Chỉ vào chiếc cầu thang nói lớn.
– Tưởng mày trốn đi đâu, ai ngờ leo lên trên ấy mà thoát được hay sao. Để tao leo lên đó xem mày có giỏi thì nhẩy xuống đất tao coi.

Tiến vừa nói xong, bỗng đèn điện vụt sáng. Chàng càng khoái chí hơn, nghĩ phải chơi trò mèo vờn chuột cho bõ ghét. Chàng nắm lấy hai vạt áo ngủ Jean banh ra, cười hăng hắc, nói:
– Lúc nãy em ngủ với thằng nào mà sung sướng quá vậy. Coi nè.

Bộ ngực Jean vươn lên cao vót, trần trụi, trắng ngần và thằng đứng. Hơi thở nàng còn nóng hổi. Tiến kéo phăng luôn chiếc áo ngủ của nàng ra, ném xuống đất. Bỗng chàng nhìn thấy chiếc váy ngắn và áo sơ mi của Jean liệng dưới đất lại càng làm chàng tin tưởng tên khốn kiếp vừa ngủ với vợ mình đang ẩn mình trên ngọn đèn hải đang ở từng trên.

Tiến cười hì hì, hai mắt đỏ ao, chàng gằn từng tiếng.
– Em nói đi. Tôi có cái gì thua kém ai đâu mà em phải ngoại tình hả?
Jean run lẩy bẩy, nàng nói như muốn khóc.
– Anh đừng có ăn nói hồ đồ nghe không. Em ngoại tình với ai hả?
Tiến trợn mắt, chỉ lên tầng trên nói.
– Được rồi, để tôi lên đó lôi nó xuống đây cho em dễ nói chuyện hơn phải không.

Nói xong, Tiến nhìn quanh phòng. Chàng thấy chiếc kéo cắt vải, cầm lấy rồi trèo lên từng trên ngay. Máu nóng đang bốc lên ngùn ngụt nên Tiến leo lên thực lẹ như một chú mèo trèo lên cây. Lên tới trần nhà, chàng đẩy tấm ván chắn lỗ hổng ăn thông lên từng trên bật tung ra thật dễ dàng. Tự nhiên chàng nghĩ thật vô lý. Nếu phải là chàng trốn trên đó, nhất định sẽ ngồi trên tấm ván ấy thì có tài thánh đứng dưới cũng không thế nào đẩy tấm ván lên trên được Bởi vì kẻ leo lên bằng chiếc thang nhỏ nhắn, dốc ngược lên nhưthế này làm gì có thế mà đẩy được tấm ván có người ngồi trên đó. Hơn nữa, chàng nhớ rõ, trên tấm ván lại có then cài, để khi người ta lên trên đó rồi, lật miếng ván lại cho an toàn. Thế mà thằng cô hồn nào ở trên đó lại ngu như vậy.

Tiến leo lên thực nhanh. Chàng cũng hồi hộp vì nghĩ tên lưu manh đó đứng trên mà đá thốc vào mặt chàng đang, lúc chơi vơi nhưthếnày thì có là thánh mới đỡ được. Nhưng không có chuyện gì xẩy ra cả. Từng trên trống trơn. Ngọn đèn hải đang cũ kỹ mốc meo, chơ vơ, lạnh lùng. Cái tháp này xây theo hình trụ. ở bên dưới rộng, bên trên nhỏ lại nên từng trên chỉ độ vài thước vuông.

Tiến ngạc nhiên đến lạnh người. Chàng nghĩ không lý tên côn đồ này có cánh bay xuống được hay sao. Tháp cao hơn hai mươi thước chứ ít gì. Nếu nó nhảy xuống đất có chăng là muốn tự vận thôi. Nhưng chàng cũng cẩn thận đi một vòng, ngó chung quanh xem có gì lạ không. Bên ngoài, trời tối âm u. Không có gì lạ cả. Tiến tần ngần một lúc rồi tụt xuống. Cái mặt chàng tiu nghỉu trông thực thảm thương.
Chàng đã tưởng Jean sẽ sỉ vả mình thậm tệ và có thể đòi ly dị nữa. Nhưng không hiểu sao? Jean lại tới gần bên chàng, nhỏ nhẹ nói:
– Anh có sao không?
Tiến khôngbiếtphải nói với nàng cái gì bây giờ. Chàng im lặng nhìn Jean thật yếu ớt.
– Em đã nói với anh là không có ai ở trong này mà.
Khi anh leo lên trên ấy, em mới nhớ ra mình vừa qua một cơn ác mộng.
Tiến lí nhí hỏi.
Em mơ thấy cái gì?
– Em mơ thấy bị một con quỉ hãm hiếp ngoài biển.
Tiến vòng tay ôn lấy Jean khi nàng ép sát đầu vào mình chàng.
– Anh xin lỗi em về hành động vũ phu vừa lồi.
Jean lắc đầu nhè nhẹ nói.
– Chỉ vì anh thương em nên mới nổi ghen lên như vậy thôi Anh có lỗi gì đâu.
Tiến nấc lên về cử chỉ yêu thương cửa vợ. Chàng ẵm bổng nàng lên, đặt nàng lên giường. Cúi xuống hôn lên môi nàng, thân thể trần truồng của Jean cuộn lấy chồng.

Lần đầu tiên trong đời, Tiến được nằm trên một chiếc giường bằng gỗ lim để làm tình. Mặt phẳng rắn chắc của tấmphản nâng thân thể vợ lên sát sạt và vững vàng. Không như những loại giường nệm, mỗi lần dập mình xuống là thân thể người nằm dưới cũng lún xuống theo, làm mất đi sự cọ sát cần phải có.

Cùng một lúc với sự hưởng thụ thể xác. Đầu óc Tiến quay cuồng về lòng chung thủy của vợ. Mặc dù chàng tỏ vẻ hối hận vì sự vũ phu và ghen tương vô lý của mình. Nhưng thực sự Tiến vẫn tin tưởng là vợ chàng nhất định phải ngủ với một người nào đó, chứ không như lời nàng nói chỉ là một giấc mơ được.

Bằng chứng là quần áo nàng đã lột bỏ ngổn ngang dưới đất tới khi chàng tông cửa vô, nàng chỉ kịp choàng đại chiếc áo ngủ luýnh quýnh tới mặc áo ngược ra mở cửa mà không hay. Lúc ấy Tiến đã tính nói, nhưng biết rằng thế nào nàng cũng chối phăng đi nên lại thôi. Để chờ bắt được tên đàn ông đốn mạt nào đó ngủ với nàng xong, kể tội cũng không muộn.

Một bằng chứng khác nữa, không thể nào Jean có thể chối cãi được là trong thân thể nàng đã ướt nhẹp. Thậm chí khi nằm lên giường, tay chàng còn đụng phải cả nước nhờn rơi rớt trên tấm phản gỗ này nữa. Tiến đã cốcắn răng lờ đi như không biết. Bởi vì chàng biết rằng, nếu để lộ sơ hở, thế nào cũng có sự phòng bị những lần sau, khó cho chàng bắt quả tang được.

Bây giờ nằm trên thân thể nàng. Tiến còn thấy rõ hơn nữa những sung sướng giả bộ của vợ. Trời đất sanh ra, dù là đàn bà, sau khi ân ái đã tới tột đỉnh của khoái lạc rồi thì thân thể mềm mại trở lại, chứ không thế nào cương cứng lên được như lúc làm tình ban đầu nữa.

Hơn ai hết, Tiến còn lạ gì khi vợ chàng hứng tình lên. Những bắp thịt trên thân thể nàng săn cứng lại, co thắt và run rẩy tới tê người. Bây giờ đây, dù nàng có làm bộ sung sướng mà rên rỉ, vặn vẹo cũng làm sao có thể giả tạo được những đặc tính trời sanh ra cho con người.

Càng nghĩ, càng tức tới máu dồn lên khắp thân thể nóng bừng bừng. Tiến dập mình xuống mạnh bạo như một sự trả thù cho hả cơn tức giận. Chàng thấy rõ Jean ôm cứng lấy chàng, cố ưỡn mình lên như một sự chịu đựng. Cũng vì vậy mà cả giờ rồi, chàng không thế nào đạt tới được tuyệt đỉnh khoái cảm của sự ái ân.

Sau cùng, chàng mệt ngất ngư, đành lăn ra mà thở hào hển. Jean nằm bên cạnh chàng vuốt ve âu yếm. Dù bàn tay và miệng lưỡi nàng có mò mẫm cách mấy cũng không thế nào làm cho chàng hứng tình lên được nữa. Tiến mở mắt trừng trừng nhìn lên khắp phòng. Chàng tức tối không hiểu thằng cha nào lại có phép thần thông biến ra khỏi căn phòng này được kể cũng lạ.

Tiến cố kiểm soát xem mình có sơ hở gì để cho tên đốn mạt ấy lợi dụng mà thoát ra ngoài được hay không. Nhưng chàng thấy mình không có một mảy may sơ xuất nào cả. Căn phòng nhỏ nhắn này thì núp vào đâu. Nó phải là một thằng đàn ông to tướng chứ có phải là con kiến đâu mà ẩn núp dễ dàng như vậy.

Sau cùng, Tiến nghĩ ra một cách. Chàng làm bộ nói:
– Em có mệt không. Anh về phòng để em ngủ kẻo mất sức ảnh hưởng tới tinh thần làm sao ngày mai em vẽ được.
Jean vẫn ôm cứng lấy chàng nũng nịu nói.
– Em chưa mệt đâu, anh nằm với em chút nữa nghe. Nghe Jean nói, Tiến càng tức muốn hộc máu ra. Chàng muốn trở mặt xáng cho nàng một cái bạt tai cho hả cơn giận. Nhưng Tiến cốnhịn nhục, chàng hôn lên miệng nàng thì thầm.
– Thôi, em ngủ đi. Anh biết mấv hôm nay em lo cho căn phòng này nên mệt lắm rồi. Để anh về ngủ nghe. Anh nhất định về ngủ thực sao. Hình như anh còn chưa có gì mà…

Tiến biết vợ mình rất tinh ý. Chàng còn chưa đạt được khoái cảm sau cùng thì làm sao qua mắt được nàng. Có lẽ đóng kịch thì phải đóng cho tới cùng. Tiến lại làm bộ nói.
– Em có chắc là không mệt mỏi gì phải không?
Jean cắn nhẹ vô tai Tiến cười thực dâm dật.
– Em còn muốn anh làm cho em mệt ngất ngư nữa kìa. Từ nãy tới giờ đã có gì đâu.

Tiến thấy vợ chàng đóng kịch thực giỏi. Nàng nói như vậy có nghĩa là chàng chưa làm cho nàng hứng tình lên được Như vậy có khác gì bào chữa thật tài tình cho vụ
thân thể nàng mềm sèo lạnh ngắt này đâu. Tiến cắn răng leo lên mình vợ. Chàng làm bộ ngả ngớn.
– Tưởng em mệt rồi nên anh cho em nghỉ. Nếu vậy anh làm cho em biết nhé.
Jean nói như thách thức.
– Ừ, anh làm đi. Em đang chờ đợi nè.

Tiến kéo hai chân vợ gác lên vai. Đẩy cho thân thể nàng cong lên như con tôm luộc. Hai tay chàng nắm lấy ngực nàng đè mạnh thân thể xuống. Chàng biết, dù có làm gì đi nữa mà đầu óc chàng còn vương vấn vụ ngoại tình của vợ vừa rồi, cũng không thế nào làm chàng hứng tình lên được. Tiến nghĩra một cách. Cứ tưởng tượng như người nằm dưới thân thể mình bây giờ là một cô gái khác, chắc chắn sẽ đem tới lạc thú cho thân thể dễ dàng hơn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.