Ma nữ dâm đãng

Chương 13



Chứ bày tùm lum ra phòng khách như thế mất hứng hết, khó làm việc lắm. Hơn nữa, mọi người thấy em ăn tiền của hãng mà cứ ngồi vẽ tranh chình ình ra trước mặt họ thì chướng mắt quá phải không anh.

Hưng nghĩ Jean nói thực đúng, vì mấy bữa nay chàng đã nghe hai anh chàng kỹ sư Mỹ nói bóng nói gió về nàng rồi. Chàng bảo nàng.
– Em thấy ngọn tháp hải đăng thế nào?
Mặt Jean tươi hẳn lên.
– Ờ phải đó. Anh cho em xí ngọn tháp hải đăng đó làm phòng vẽ thì tuyệt vời quá đi. Những máy móc chúng mình để đó đã đem vô trang bị trong phòng thí nghiệm hết rồi. Ngọn tháp có cửa nẻo đàng hoàng. Chẳng những làm chỗ vẽ tranh mà còn đủ cả chỗ kê một cái giường ngủ nữa đó anh.
Hưng tán thành ngay.
– Nếu em chịu thì xong rồi. Làm phòng vẽ ở đó không ai nói gì mình được. Còn nếu lấy một căn phòng riêng trong nhà còn sợ mọi người nghị dị hơn là em vẽ ở phòng khách nữa.
Jean mừng rỡ chồm lên hôn vô môi Hưng một cái thực nhanh. Hưng sợ nàng mừng quá làm tới, mọi người chung quanh để ý nên chàng chàng nói nho nhỏ.
– Phong tục tập quán của người Việt ở đây không cởi mở như ở Mỹ đâu. Em phải coi chừng, chúng mình lẹo tẹo với nhau dễ tới tai Tiến lắm đó.

Jean cười khúc khích liếc nhanh chung quanh nhà hàng. Nàng nhận thấy quả thực Hưng nói đúng. Hình như nhiều người đang hướng mắt về bàn mình. Nàng cười khúc khích.
– Chúng mình ăn mau rồi về nghe anh.
Hưng mỉm cười.

Nói thì nói thế chứ, dù cho chúng mình sống ở đây, bên cạnh mọi người thực, nhưng cũng chẳng khác gì một thế giới riêng biệt đâu.

Jean gật đầu, thích thú ăn uống. Chiều nay nàng cảm thấy cao hứng tột cùng. Vừa chụp được cả trăm bức hình ưng ý làm đề tài vẽ tranh. Vừa được Hưng cho phép dùng ngọn tháp hải đăng làm phòng vẽ. Trong đầu nàng liên tưởng tới ngày triển lãm tranh không còn bao lâu nữa, mặc dù cho tới bây giờ nàng mới thực sự bắt đầu.

Ăn xong, Hưng và Jean đi bộ trở về nhà. Đó là ý của Jean, vì nàng muốn đi bộ cho tiêu cơm. ở Mỹ không bao giờ Jean ăn bữa cơm tối nhiều như thế này trước khi đi ngủ. Nàng cũng muốn nhân cơ hội đi bộ lên núi trở về nhà để kéo thời gian dài hơn chút nữa, tâm tình với Hưng cho thỏa thích.

Trời tối thực nhanh, mặt trời vừa lặn được ít lâu mà đã tối mù rồi. Hưng phải dùng đèn bấm soi đường đi lên núi. Đi gần tới nhà. Bỗng Jean bảo Hưng tắt cây đèn pin để đi dưới ánh trăng chơi.

Trăng hôm nay thực èo ọt, lù mù làm sao. Jean đi sát vào Hưng, cả hai đi thực chậm. Nếu không có ánh sáng đèn điện chiếu ra từ căn nhà phía trước thì không thế nào hai người thấy đường mà đi được. Tuy nhiên, cũng chỉ nhìn đó theo hướng mà đi chứ cũng chẳng giúp gì được bao nhiêu.

Bỗng Jean đứng lại, kéo Hưng sát vào lề đường, dưới một bụi cây thực lớn. Nàng thì thào:
– Hôn em đi anh.

Hưng không phải cúi xuống nhưmỗi lần hôn Lan hoặc Đào Chàng chỉ chồm mình tới trước là miệng đã chạm bờ môi Jean rồi. Có lẽ đây là lần đầu tiên chàng hôn Jean mạnh bạo như vậy. Người nàng cong lại ngay. Bộ ngực núi lửa nung núc ép sát vô da thịt chàng. Chiếc lưỡi của Jean chưa gì đã liếm qua miệng chàng và đi thực sâu vô trong miệng Hưng rồi.

Mấy hôm nay, chàng quen với những cái hôn rụt rè, e lệ của nếp sống á Đông. Đêm nay, cái hôn ngổ ngáo của Jean như đổi món làm thân thể Hưng tê đi thực nhanh. Chàng run lẩy bẩy trong vòng tay cô gái Mỹ này. Trong bóng tối. Hưng thì thào.
– Jean ơi, em làm anh sung sướng quá đi.
– Anh Hưng yêu quý của em. Tại sao tới giờ này em mới biết anh hả. Hôn em nữa đi anh ơi.
Hưng nói thực sát bên tai nàng.
– Em phải là nàng tiên của anh từ kiếp trước. Chúng ta nhất định phải có cái duyên từ kiếp nào rồi mới hưởng được sự sung sướng ngày hôm nay. Phải không em?
– Anh ơi, anh có biết anh đang làm em điên đảo lên đây hay không?
Hưng không còn nói gì được nữa, vì miệng lưỡi Jean đã khóa chặt tiếng nói của chàng. Chàng chỉ còn có thể thở hào hển trong vòng tay nàng. Một lúc sau, Jean buông chàng ra. Tụt xuống dưới chân. Hưng vòng tay xuống dưới ôm lấy đầu nàng ghì thực chặt. Chàng mở mắt thực lớn, nhìn những ánh lữa chập chờn ngoài biển như ma chơi. Bàn tay và mớ tóc vàng hoe của cô gái ma trong nghĩa địa San Jose lại hiện ra thực rõ trước mặt Hưng.

Chàng tưởng chừng như chlnh Jean là cô gái nọ hiện hồn lên ôm ấp chàng đêm nay. Đêm hôm ấy, Khi nhìn thấy hình cô bé tóc vàng trên mộ bia. Lúc đầu, Hưug tá hỏa tam tinh, cơ hồ muốn ngất xỉu. Nhất là khi thấy cô gái giang hồ tự tay bóp cổ chết dưới thân thể chàng trên nấm mộ. Thần kinh chàng lúc ấy như tê liệt. Tứ chi cứng đờ, bất động. NHưng chỉ vài phút sau. Tự nhiên chàng lấy lại bình tĩnh thực lạ lùng. Hưng đã nhổm dậy. Phải nói có người đỡ chàng đứng lên mới đúng. Và kẻ ấy lại chính là cô gái tóc vàng, ngườì chết trong nấm mộ. Tiếng nàng ấm và ngọt ngào làm sao. Bây giờ vẫn còn vang vang lên bên tai chàng.
– Anh ơi, tại sao phải sợ khi em tự tìm tới dâng hiến tất cả cho anh chứ. Hãy yêu em đi, người yêu muôn thuở của em. Em không bao giờ làm hại anh đâu. Trái lại, em sẽ luôn luôn theo sát bên anh để giúp đỡ anh trong mọi cơn nguy biến.

Tiếng nói của nàng lúc ấy có một sức thu hút quyến rũ lạ lùng. Âm thanh ấy đã làm sự sợ hãi cóng buốt tan đi thực nhanh, và trái tim chàng đã bốc lửa bùng bùng. Hưng đã vòng tay ôm lấy nàng. Sự sợ hãi chết chóc không còn một mảy may nào trong con người chàng nữa. Hưng cũng đã nghĩ tới những nàng chồn tinh, hiện hình lên vào những thế kỷ trước, trong chuyện liêu trai. Các thư sinh hồi bấy giờ thiếu gì người lấy ma. Chàng mạnh bạo hôn vào môi nàng. Và cho tới ngày hôm nay, cứ mỗi lần thân thể chàng nóng lên là hmh ảnh cô gái tóc vàng và bàn tay kỳ diệu của nàng lại hiện ra thực rõ trong đầu chàng.

Bây giờ Hưng đang run rẩy trong vòng tay Jean, hình ảnh cô gái tóc vàng cũng lại hiện ra ngay trước mắt chàng. Những ánh lửa của các ngọn đèn từ các thuyền đánh cá lập lòe trước mặt có khác gì những ánh sáng của các ngọn nến trong nghĩa trang San Jose về đêm đâu. Hưng nói nhỏ.
– Jean ơi, em có muốn vô ngọn tháp hải đăng bây giờ không?
Jean như chợt tỉnh khi nghe Hưng lên tiếng. Nàng hớn hở thì thầm.
– Ý kiến hay đó anh. Cứ đứng như thế này trong bụi rậm mãi làm sao em chịu nổi.

Chẳng mấy chốc, hai người đã dìu nhau vô ngọn tháp hải đăng. Dưới chân lâ sàn gỗ. Tuy khôn’g sạch sẽ lắm, nhưng cũng bằng phẳng tạm để cho Jean ngả lưng. Hưng vừa tính đóng cửa lại. Bỗng chàng nhìn thực rõ một cặp mắt thực no, tròn và đôi mày xếch ngược hiện lên trên tứờng. Hưng rú lên, tông cửa chạy ra ngoài.

Gió biển về đêm thực lạnh’, vậy’mà mồ hôi chàng cũng đã vã ra như tắm. ‘Hưngchạy bán sống bán chết về nhà. Phía sau có tiếng chân đuổi theo thật gấp rút. Tiếng thở phì phò lại càng làm cho Hưng chạy nhanh hơn…Mấy ngày nay, Jean không thèm nhìn mặt Hưng. Chàng cố gợi chuyện với nàng mấy lần mà Jean vẫn lờ đi nhưkhông nghe thấy gì. Lời chào buổi sáng nàng cũng làm bộ không thèm nghe. Tuy nhiên, vụ này chỉ có nàng và Hưng biết. Ngay cả Tiến vẫn tưởng không có chuyện gì xẩy ra giữa Hưng và vợ mình cả. Hơn thế nữa, Tiến lại còn tưởng Hưng và Jean thân mật nhau hơn, sau ngày Hưng giúp Jean đi chụp hình người mẫu nữa. Nhất là Hưng còn đồng ý cho Jean xử dụng tháp hải đăng để làm phòng vẽ cho nàng.

Trong khi mọi người bận rộn phân tích những mẫu cát Hưng đem về từng vùng một thì Jean và đám thợ do nàng mướn về, lo dọn dẹp và trang hoàng cho phòng vẽ của nàng trong ngọn tháp hải đăng.

Cho tới chiều tối hôm nay. Không ai tưởng tượng được Jean đã biến ngọn tháp hải đăng thành cái phòng vẽ quy mô như vậy. Nàng mua cả một chiếc giường bằng gỗ lim dầy cả tấc, bóng lưỡng, kê trong góc phòng làm giường ngủ. Nhất là chiếc màn kéo kín một góc phòng làm nơi tắm rứa thật trang nhã và tiện lợi. Jean còn cho bắt ống nước từ nhà trên xuống đây nữa.

Giá vẽ cao lêu nghêu, cùng với chiếc kệ đầy nhóc sơn màu, bút chì, giấy vẽ. Đẹp nhất là bức họa bé Hai đang chèo thuyền trên biển, treo ở trên cao. Chung quanhphòng, Jean cũng đã đóng sẵn nhiều đinh và treo đầy khuôn hình còn để trắng chưa lộng tranh. Có lẽ nàng đã trù tính phải vẽ cho đủ số tranh treo trong phòng này như là một phòng triển lãm trong tương lai.

Đặc biệt nhất là hệ thống đèn được nàng thiết kế không khác gì trong những phòng triển lãm quốc tế. Bây giờ mọi người mới biết Jean đã mướn một nhà thầu trong tỉnh, nhờ họ thiết kế như thế này.

Chiều nay, khi Jean mời mọi người xuống coi phòng vẽ của nàng làm ai nấy phải há hốc miệng vì ngạc nhiên. Nàng để chiếc bàn nhỏ chính giữa phòng, cùng mấy chai champagne và bánh ngọt. Jean mở đầu lời khai mạc phòng vẽ nàng hướng về Hưng nói:
– Xin chân thành cảm tạ anh Hưng đã cho. phép tôi xử dụng căn phòng này làm phòng vẽ. Những thành quả trong ngày tôi triển lãm tranh tại Hoa Kỳ trong tương lai, phải nói là công lao của anh không ít.

Khi Jeanbắttay Hưng, mọi ngưel’ vỗ tay đầy thiện cảm. Chỉ có điều chưa aì biếtJean giận Hưng mấy bữa naykhông thèm nhìn mặt. Trước khi mở champagne. Tlến đã ôm hôn vợ với lời chúc thành công tết đẹp nhất. Mọi người uống rượu tới khuya mới về phòng. Riêng Jean xin chồng cho phép được ở lại phòng vẽ đêm nay, để vẽ một bức tranh kỷ niệm ngày đầu tiên trong phòng vẽ này. Tiến vui vẻ ôm hôn vợ và về phòng cùng mọi người.

Khi mọi người về hết. Jean đóng cửa phòng bắt đầu ngồi vào giá vẽ. Nàng đem xấp hình chụp bữa trước ra lựa mấy tấm bé Hai ôm con mèo trên bãi biển, gài vào giá vẽrồi bắt đầu phác thảo những đường ngoại hình. Đang vẽ, bỗng Jean giật nẩy mình vì vừa có con gì cọ vào chân nàng. Jean nhìn xuống, thấy ngay chú mèo đen bữa trước đang cong đuôi, vặn mình cọ vào chân nàng.

Hơi một chút ngạc nhiên, không biết con vật này chui vào phòng vẽ bằng cách nào. Nhưng nàng cũng chẳng để ý tới vấn đề đó làm gì. Bởi vì trên trang giấy, nàng vừa kéo lên đường nét đầu tiên về con vật trong lòng bé Hai. Bây giờ có nó ở đây cho nàng vẽ còn gì bằng nữa. Jean thích thú, cúi xuống ôm con mèo vào lòng. Nó nằm yên cho nàng nựng nịu một hồi rồi nhảy phắt lên bàn, trước giá vẽ, nằm thật gọn như khi đang nằm trong lòng bé Hai.

Quả là một điều không thể nào ngờ được. Jean đưa tay vẽ thực nhanh tưthếđó lên bức tranh nàng đang phác thảo. Đôi mắt con mèo mở thật lớn nhìn ra biển cả trông thực có hồn. Nàng mới vẽ bằng bút chì mà đã cảm thấy thích thú quá rồi.

Rồi không để lỡ cơ hội. Jean lấy vội cây cọ, hòa màu tô lên bức tranh luôn. Chỉ một lúc sau. Cái đầu con mèo đã hầu như hoàn tất. Đây là lần đầu tiên trong đời, Jean vẽ một bức họa mà phá tất cả các lề luật, để bắt đầu hoàn tất ngay một phần nhỏ trong bức tranh, trong khi chưa phác thảo xong toàn bộ họa phẩm.

Nàng thích thú lùi lại vài bước, nhìn vào cái đầu con mèo trong tranh. Cặp mắt xanh lè của nó lóe lên như có chất lân tinh thật rực rỡ. Ngắm nhìn một lúc, Jean lại bắt đầu phác thảo sơnhững chỗ còn trống. Nàng vẽ thực nhanh vì trong đầu đã có sần dàn bài cho bức họa. Nhất là những tấm hình gắn chung quanh giá vẽ đã giúp ích cho nàng rất nhiều.

Phần nền bức họa bắt đầu được tô lên, làm nổi bật chủ đề của bức tranh ngay. Nàng quẹt thêm một lớp màu nữa vào toàn diện bức họa, và chỉ trong chưa đầy ba tiếng đồng hồ, màu sắc’sơ khởi đã được tô lên khắp nơi trong bức họa. Jean không ngờ nàng làm việc nhanh tới như thế. Đành rằng hoàn tất họa phẩm này cũng phải mất ít nhất hơn một tuần lễ. Nhưng hôm nay mới quẹt những nét màu phác thảo đã làm Jean ưng ý lắm rồi.

Bỗng đèn điện mờ dần đi một lúc, chớp tắt, rồi tắt ngủm. Jean thở dài vì biết là lại bị cắt điện rồi. Tmh trạng này đã xảy ra nhiều lần, nên Jean đã chuẩn bị sẵn đèn dầu trong phòng. Nàng thắp lên cây đèn dầu thực lớn, nhưng cũng chỉ đủ sáng một vùng nho nhỏ chứ không thế nào để vẽ và pha chế màu sắc được.

Nàng máng cây cọ vào giá vẽ, leo lên giường nằm. Hy vọng vài phút sau may ra có điện lại. Bỗng Jean chú ý nhìn lên một khuôn hình trống treo bên góc phòng đối diện. Trên khuôn vải trắng, từ từ hiện ra một cặp mắt xanh lè như lân tinh, đôi lông mày xếch ngược nhìn nàng đăm đăm không chớp mắt.

Tự nhiên Jean như bị thôi miên vì cặp mắt sắc sảo ấy. Có tiếng sóng biển ào ạt. Gió thổi và cả tiếng hải âu kêu quang quác. Bức màn che trên tường rung rinh. ánh sáng chập chờn của cây đèn dầu trở nên tím ngắt. Màu mắt trong khuôn hình càng xanh thêm. Đôi lông mày như nhíu lại Thân thể Jean run lên bần bật. Tự nhiên những nút áo trước ngực nàng bung ra từng cái. Tà áo bật qua một bên để lộ ra bộ ngực trần trụi trắng ngần. Chiếc váy ngắn cũng từ từ tuột xuống chân như có ai cầm kéo nhẹ nhàng. Jean hốt hoảng níu lấy dây lưng, nhưng vô ích. Chiếc váy vẫn từ từ tuột ra trông thực nhẹ nhàng mà Jean không thế nào níu lại được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.