Ma nữ dâm đãng

Chương 12



Cũng vì vậy Hưng cảm thấy thực thích thú. Cái thú vị của một kẻ ăn vụng làm chàng muốn nổi điên lên. Hưng siết chặt Hai trong vòng tay nhưmuốn nghiền nát tấm thân nhỏ bé của nàng ra từng mảnh vụn.

Bỗng có tiếng mèo kêu thực lớn làm Hưng giật mình. Tiếng kêu nghe thảm thiết thực ghê rợn. Phải nói đó là tiếng gào lên nhưkhi mèo đực hứng tình trong đêm khuya, chứ không phải tiếng mèo kêu bình thường. Hưng ngước đầu lên, nhìn thấy ngay trên đầu giường một con mèo đen thực to đang nhìn chàng trùng trừng. Hai con mắt nó xếch ngược và đỏ ao. ánh mắt phát ra một luồng hào quang rực rỡ tới ghê hồn. Tự nhiên chàng rùng mình buông Hai ra ngay. Thân thể teo lại và lạnh ngắt chàng nói lớn:
– Cháu coi kìa, con mèo kia trông ghê quá đi.

Hai quay lại ngạc nhiên. Từ hồi nào tới giờ nàng chưa bao giờ thấy con mèo này. Không biết nó ở đâu lại đi lạc vô phòng nàng. Từ nhỏ Hai đã rất thích mèo, nàng vội vàng buông Hưng ra tới bên nó vuốt ve. Con mèo nhắm mắt lại, lim dim như thích thú lắm. Nàng ôm lấy nó vào lòng, nói:
– Chú coi nè, nó thích cháu rối đó.
Lúc ấy Lan cũng vừa nấu nước xong. Nàng vô phòng thấy Hưng đứng sững sờ, còn Hai đang vuốt ve con mèo nên hỏi:
– Con mèo này ở đâu ra vậy?
Hai thích thú nói.
– Con cũng không biết, tự nhiên nó leo lên giường con kêu om sòm đó mẹ.
– Thôi bỏ nó đi. Mèo vào nhà thì khó, chó vào nhà mới giàu đó con.
Hai ôm con mèo chạy ra nhà ngoài, phụng phịu nói:
– Con không chịu đâu. Con mèo này con xí được mà.
Lan mỉm cười bảo Hưng.
– Con nhỏ còn con nít quá đi phải không anh. Thôi mặc kệ nó, chúng mình uống ly nước trà nóng đi nghe anh.

Hưng không ngờ Lan lại đem nước trà vô phòng này, chàng còn đang đứng lơ ngơ thì Lan đã đóng cửa phòng, gài then lại hẳn hoi. Nàng kéo chàng ngồi xuống giường, bưng ly trà lên thổi nhè nhẹ rồi kê vô miệng Hưng. Tự nhiên Hưng cảm thấy thật thích thú với cử chỉ săn đón của Lan. Chàng nhấp một ngụm trà trong khi tay Lan xoa nhè nhẹ trên đùi chàng. Thân thể Hưng lại từ từ nóng lên.
Chàng ôm lấy nàng kéo Lan nằm xuống giường.
– Mấy hôm nay anh không tới làm em nhớ anh quá đi.
Hưng nói dối tỉnh bơ.
– Công việc bề bộn quá, anh không còn thì giờ ra ngoài nữa.

Sự thực mấy hôm nay, Hưng tới giúp Tuyết chôn cất cho chồng nàng. Ma chay xong xuôi. Tuyết lưu chàng lại nhà rồi đem xuống thuyền chở ra khơi. Nàng lấy cớ thân cô quả buồn chán nên cần Hưng ở bên cạnh an ủi. Lúc đầu Hưng sợ thiên hạ dị nghị. NHưng sau Tuyết đóng cửa nhà, đem chàng xuống thuyền chèo ra khơi neo ở đó mấy hôm liền. Hưng cũng đã báo cho Tiến và mấy người bạn biết chàng đi vài bữa ra mấy hòn đảo lấy mẫu cát rồi.

Trong khoang thuyền trên biển cả mênh mông đó. Những ngày đầu Tuyết đã làm cho chàng điên đảo trong thú ái ân. Nàng có cái dáng của kẻ khổ sở không nơi nương tựa đã làm Hưng mủi lòng. NHưng ôm ấp mặn nồng mà không tiến xa hơn nữa càng làm cho Hưng ngây dại. Vô tình Tuyết đã đánh đúng yếu điểm của chàng mà không hay. Những lúc Hưng điên lên, muốn đè nàng ra. Tuyết lại năn nỉ, viện cớ chồng mới chết, xin khất lại vài ngày nữa cho tâm thần êm ả, rồi hãy làm cái chuyện ấy thế nào cũng được. Hưng đành chìu nàng. Cũng vì thế mà thú ái ân kéo dài cả tuần lễ trên mặt biển.

Nhưng một tuần lễ trôi qua. Hưng không còn chần chờ được nữa. Chàng bảo nàng.
– Trước sau gì chúng mình cũng ăn nằm với nhau mà. Bây giờ một tuần lễ đã trôi qua rồi. Anh phải trở về làm việc. Những mẫu cát đã lấy đầy đủ rồi. Phải đem về cho anh em phân chất. Vậy em chìu anh một lần trước khi ra về nhé.

Tuyết biết không thế nào ngăn được Hưng nữa. Nàng đành ôm lấy chàng thủ thỉ.
– Anh ơi, bây giờ em chỉ còn mình anh. Đừng bỏ em bơ vơ nhe anh.
Hưng hôn nhẹ lên mắt nàng thì thầm.
– Không đâu, con thuyền này sẽ là tổ uyên ương của chúng mình mãi mãi mà em.
Tuyết sụt sùi.
– Mai mốt anh về Mỹ thì sao?
– Anh sẽ gửi tiền cho em sanh sống. Nhưng lo gì điều đó Hãng anh sẽ dời qua đây và anh sẽ ở luôn bên em mà.
Còn vợ anh thì sao?
– Vợ anh ở mãi bên Mỹ lo gì tới bà ấy chứ.
– Bộ chị không theo anh về đậy hay sao?
Hưng bịa chuyện.
– Chắc thỉnh thoảng bà ấy cũng qua thăm anh. Nhưng cơ sở làm ăn ở Mỹ lớn lắm, làm sao dám bỏ đi hoài được ở đây anh chỉ có em thôi.

Chưa bao giờ Tuyết thấy an tâm như ngày hôm nay. Chồng nàng chết cũng chưa chắc là cái họa. Hưng đã tới với nàng thực đúng lúc. Chàng nhljcái phao cứu nạn trong khi đắm tàu. Tuyết ôm thật chặt thân thể Hưng trong vòng tay đam mê của nàng.

Cả tuần này nàng mới lấy lại được thăng bằng sau khi chồng chết. Phải nói thực, lúc đầu Tuyết còn sợ bơ vơ, cô quả Nhưng những ngày Hưng kề cận, nàng cảm thấy an tâm vô cùng. Một tương lai uy hoàng còn hơn lúc chồng còn sống mở ra trước mắt Tuyết chói lòa. Nàng nhất định phải giữ Hưng lại bằng mọi giá.Bây giờ Hưng muốn gì mà nàng không chìu chàngđược nữa. Nơi đây, trời nước mênh mông. Hai tâm hồn gắn bó, hai thể xác cận kề. Tuyết ưỡn hẳn người lên khi Hưng đè mạnh nàng xuống khoang thuyền.

Bộ ngực vun cao vời vợi. Da thịt căng lên. Tuyết sẵn sàng đón nhận tấtcả những gì Hưng đang đem tới cho nàng. Trong lúc đam mê ấy, bỗng trời nổi cuồng phong. Con thuyền chòng chành, hất Hưng xuống khỏi mình Tuyết. Hưng chới với, Tuyết lụp chụp bận quần áo vô, chạy ra sau lái giữ vững tay chèo. Nàng nhìn thấy sóng gió cuồn cuộn nổi lên mịt mù…

Bây giờ nằm đây, nhớ lại những ngày trên thuyền đầy mộng mị làm Hưng xao xuyến. Chàng kéo banh quần áo Lan ra thực nhanh, nhưng Lan đã ôm cứng lấy chàng như mọi lần làm Hưng không nhúc nhích gì được nữa. Máu nóng trong người mỗi lúc bốc lên thật dữ dội. Thân thể Hưng muốn nổ tung ra từng mảnh. Chàng không thế nào chịu nổi nữa, chồm lên.
– Mẹ ơi, có khách.

Tiếng con Hai đập cửa ầm ầm bên ngoài làm Hưng ngẩn ngơ. Chàng sực nhớ ra Jean đang đợi bên ngoài nên vội vàng vơ nhanh quần áo mặc vào. Lan ép đầu vô ngực Hưng thì thào.
– Bây giờ có khách thì để tối nay anh trở lại đây nghe.
Hưng miễn cưỡng gật đầu nói.
– Thế nào tối nay anh cũng trở lại. Anh chắc con Jean nó chờ lâu nên tới kiếm anh thôi.
Lan mỉm cười.
– Lúc nãy em đã thấy cô ấy rồi, nhưng mời cô ấy vào nhà cô ấy không chịu.
Hưng hôn mạnh lên môi Lan, nói:
– Thật tình, con nhỏ phá đám quá đi.Lan cười khúc khích xoa nhè nhẹ trên trên đùi Hưng. Tối nay anh muốn làm gì thì làm mà, em vẫn còn đây lo gì chứ.
– Mẹ ơi, cô Jean muốn nói cái gì với mẹ kìa.
Lan xốc lại quần áo lật đật nói:
– Ra ngay, ra ngay đây…
Lan mở cửa phòng đã thấy mấy đứa nhỏ đứng chung quanh Jean giữa nhà. Nàng bảo Hưng.
Anh nói với cô ta dẫn con Hai đi chụp hình đi.
Hưng quay qua nói chuyện xí xa xí xô gì với Jean một lúc rồi quay lại bảo Lan.
– Cô ấy muốn dẫn tất cả mấy đứa nhỏ đi chụp hình một chuyến, từ bây giờ tới chiều tối và bằng lòng trả cho chúng một trăm đô, em có chịu không?
Mặt Lan tươi hẳn lên, nàng hấp tấp trả lời.
– Cô ấy muốn sao cũng được. Miễn là anh coi chừng chúng nó dùm em là được.
Hưng mỉm cười nói.

Em đừng lo cái vụ đó, nhất định anh phải coi sóc chúng đàng hoàng rồi.

Mấy đứa nhỏ biết được đi chơi thích chí reo hò ầm ĩ. Chúng đã được Jean cho mỗi đứa mấy cái kẹo rồi nên rất mến nàng. Hai vẫn ôm con mèo trên tay. Nó nằm yên có vẻ an phận lắm, không để ý gì tới mọi người chung quanh, hai mắt lim dim thở khò khè nho nhỏ trong lòng Hai.

Hưng phải bao luôn một chuyến xe Lam cả ngày cho Jean đi chụp hình. Được cái anh tài xế xe Lam cũng là người biết nhiều phong cảnh tuyệt đẹp nên Jean có phải trả một số tiền hơi nhiều trong ngày hôm nay nàng cũng ưng ý lắm.

Có một điều lạ lùng là con mèo đen lúc nào cũng lẩn quẩn bên chân Hai. Nó không rời nàng nửa bước. Có lúc Hai bế nó, cũng có lúc nàng thả nó muốn đi đâu thì đi. Nhưng con mèo này không bao giờ xa nàng. Hai rất thích thú với con vật mới quen này.

Nhưng không hiểu sao Hưng lại thấy ơn ớn mỗi khi con vật gần chàng. Từ nhỏ Hưng đã rất ghét mèo. Nhất là loại mèo đen lại càng làm chàng ky hơn nữa. Cái con mèo này đã màu đen. Nó lại có con mắt lúc đỏ rực, lúc xanh lè trông như quỉ như ma. Nhưng hôm nay chàng không thế nào thuyết phục Hai bỏ con mèo đó đi được. Phần vì chàng sợ con bé giận dỗi; không thèm làm người mẫu nữa. Phần thì sợ nó nổi xung lên khao tùm lum chuyện chàng mò mẫm nó thì mất mặt. Bởi vậy Hưng đã bàn với Lan cho Hai ôm con mèo theo. Chờ đi thực xa, bỏ con mèo lại cho nó hết biết đường về nhà.

Bởi vậy lúc Jean quyết định trở vc. Hưng đã làm cho Hai quên con mèo đó đi bằng cách bắt nàng phải bế con nhỏ út đã bắt đầu nhõng nhẽo vì mệt mỏi. Hai vô tình không biết thâm ý của Hưng. Nàng bị lùa vào trong cùng thùng xe lam với hai đứa nhỏ. Hưng và Jean ngồi ngoài. Tới một khúc quanh Hai đang ngủ gà ngủ gật, không để ý Hưng túm lấy con mèo quăng ngay xuống đường.

Chàng khoan khoái vẫy vẫy chú mèo đang cong đuôi chạy vô lề đường. Jean ngạc nhiên hỏi Hưng.
– Anh chơi cái gì kỳ cục vậy?
Hưng cười hì hì.
– Em không thấy đó là một con mèo ma đó hay sao?
Jean lắc đầu. .
– Con mèo này của con Hai nuôi mà.
– Không phải đâu, nó mới vô nhà tựi nó sáng hôm nay thôi. Chính mẹ tụi nhỏ đã bắt đuổi con mèo ra, nhưng chúng nó không chịu. Bởi vậy cô ta mới nhờ anh dụ chúng mang con mèo này theo chúng ta chụp hình, rồi tới chỗ nào thực xa thì đuổi nó đi.
Jean tiếc rẻ nói:
– Nếu biết thế em đã xin con mèo đó về nuôi rồi.
Hưng lắc đầu nguầy nguậy.
– Em đừng có bao giờ làm như thế nhé. Trong đời anh ghét nhất là giống mèo. Nhất là những con mèọ đen ma quái này.

Jean có vẻ hơi bất mãn nói:
– Anh có biết những bức hình đẹp nhất là lúc con Hai khỏa thân ôm con mèo đó trên bãi biển không. Chắc chắn đó sẽ là những đề tài thích thú nhất của em trong đời hội họa này.
Hưng nói cho Jean vui.
– Thì em cũng đã chụp hình được hết những gì mà mình muốn rồi mà. Sau này những tác phẩm đó của em mới là bất tử. Còn con vật kia cũng như ngay cả con nhó Hai này nữa, thời gian cũng sẽ đem chúng vào lòng đất thôi. . .
Nét mặt Jean trở nên thực rạng rỡ, nàng nói:
– Anh nói phải, đời sống của con người cũng như loài vật rồi cũng phải biến đi. Chỉ có tác phẩm là tồn tại tới muôn đời. Người nghệ sĩ sấng tác khi nằm xuống, quả thực lúc ấy mới là cuộc sống thiên thu bắt đầu. Họ sẽ sống mãi mãi với tác phẩm của họ.

Hai cũng vừa tỉnh dậy. Nàng nghe Jean và Hưng nói chuyện từ nãy tới giờ mà chẳng hiểu hai người nói cái gì. Lúc mơ mơ màng màng, ngủ gà ngủ gật. Hai cũng nghe hai người xí xa xí xô với nhau. Nhưng nàng chẳng để ý gì nhiều vì có hiểu được họ đang nói với nhau những gì đâu. Cũng vì vậy mà nàng tiếp tục nhắm mắt ngủ.

Khi xe quẹo vào đầu hẻm, Hai mới phát giác ra con mèo đâu mất rồi. Nàng hỏi Hưng.
– Chú Hưng ơi, con mèo đâu mất rồi?
Hưng làm bộ nói.
– Chú cũng không biết, nó biến mất từ lúc nào vậy?
Hai có vẻ tiếc ngẩn ngơ, nói:
– Uổng quá đi. Biết thế cháu ôm nó trong lòng thì đâu có mất.
Hưng làm bộ an ủi Hai.
– Cháu lo gì, có tiền mua mấy con mèo như vậy mà không được.
Hai cũng không muốn làm cho Hưng bận tâm về mình nhiều, nàng nói lảng qua chuyện khác.
– Hôm nay đi mệt ghê chú héng. Quả thực ăn được tiền của cô Mỹ này cũng không phải dễ đâu.
Hưng nói lấy lòng Hai.
– Chú biết cháu nể chú nên giúp cô Jean làm người mẫu thôi, chứ tiền bạc bây nhiêu có đáng gì đâu phải không.

Hai rà một tay lên đùi Hưng bóp nhè nhẹ. Nàng liếc nhìn chàng như thầm ý cám ơn những gì Hưng đang làm cho gia đình nàng. Cái nhìn còn hàm ý thật tình tứ và mời mọc làm Hưng nóng ngươi lên ngay. Bây giờ Hai mới để ý lời mẹ nói thực đúng. Anh chàng này thực nhạy cảm. Chỉ mới đụng tới là đã thấy sự thay đổi ngay trên da thịt rồi. Nhưng còn cái vụ lãnh cảm khi làm tình không biết ra sao. Nàng nghĩ ngay tới những lời dặn dò của mẹ tối hôm qua, khi hai mẹ con thủ thỉ, thỏ lộ hết tâm tình cho nhau nghe về Hưng.

Xe đã gần tới nhà. Con đường chật hẹp không đủ chỗ Cho xe lam chạy vô nên anh tài xế phải đậu xe lại cho lũ trẻ xuống. Lan cũng ra tận nơi đón chúng về nhà. Jean đưa tiền cho Lan và dục anh tài xế cho xe chạy về nhà ngay vì nàng cũng đói bụng rồi.

Hưng hẹn Lan đưa Jean về rồi tới tối sẽ trở lại. Xe tới Cầu Đá, Hưng bảo anh tài xế xe lam.
– Thôi được rồi, bác ngừng lại đây đi. Tụi tôi muốn ăn uống xong rồi mới về.

Nói xong, Hưng trao tiền xe cho bác tài xế xe lam ngay. Ông ta cầm tiền cám ơn Hưng rối rít rồi vội vã cho xe chạy ngay. Có lẽ đi cả ngày cũng đã mệt quá rồi, nên nhận tiền xong là bác ta lái xe chạy về như ma đuổi. Hưng nói với Jean.
– Có lẽ ông ta cũng đói lắm rồi nên chạy xe bạt mạng như vậy.
Jean mỉm cười bảo Hưng.
– Anh muốn ăn cơm ở nhà hàng này phải không?Hưng gật đầu nắm tay Jean vô trong nhà hàng. Chàng chọn một cái bàn khuất hẳn bên trong, kéo ghế cho Jean ngồi bên cạnh rồi gọi thức ăn. Hưng biết Jean rất thích món chả giò ở đây nên chàng kêu ngay không cần hỏi ý kiến nàng nữa. Jean nheo mắt nhìn Hưng thật tình tứ nói:
– Anh khéo chiều đàn bà ghê đi. Vợ anh thực có phúc.
Nếu em gặp anh trước, chắc chắn em đã theo anh rồi.
– Thì bây giờ chúng mình gặp nhau cũng chưa muộn mà phải không?
Jean nhướn mình lên hỏi.
– Anh có dám không?
Hưng cười hì hì.
– Dám hay không thì ngay hôm ở trong ngọn tháp hải đăng em đã biết rồi phải không. Còn phải hỏi nữa à.
Jean luồn một tay xuống dưới gầm bàn nhéo vào đùi Hưng một cái thực mạnh.
Để ăn cơm xong, về nhà anh sẽ biết tay em.
– Em không sợ Tiến thấy hay sao?
– Anh không sợ thì em có sợ gì anh ấy chứ.

Hưng lùa tay xuống dưới gầm bàn nắm lấy tay Jean. Nói thì nói thếthôi. Em có làm gì cũng đừng để quá lộ liễu nghe không. Tai tiếng về trong hãng, chúng mình
khó ăn khó nói với mọi người lắm đó.
Jean nháy mắt thực đĩ nói:
– Anh yên tâm đi, em không làm anh khó xử đâu.
Nhưng mà em muốn anh giúp em một việc.
– Em cần cái gì nói đi.
– Em muốn có một căn phòng riêng biệt để vẽ tranh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.