Ma nữ dâm đãng

Chương 11



Nàng mở mắt ra, cố nhìn xuyên qua bóng đêm. Trên vách lá, cặp mắt kia càng rõ ràng hơn, nó chớp chớp rồi từ từ hiện ra ở đó cả khuôn mặt của một người đàn ông, rồi chẳng mấy chốc, một thân thể thật lực lưỡng đã từ từ bước ra khỏi vách lá, lặng lẽ, chậm chạp đi tới bên giường Hai. Hai vội kéo manh chiếu che đi thân thể trần truồng của nàng. Nhưng người đàn ông kia đã cúi xuống, đưa một tay kéo nhè nhẹ mảnh chiếu đó ra. Tay chân Hai đờ đẫn, nàng nhưtê cóng không còn nhúc nhích gì được nữa. Người đàn ông ấy leo lên giường nhẹ nhàng như hơi sương. Vòng hai tay ôm lấy thân thể Hai ghì sát lại. Hơi thở nàng hổn hển, miệng há ra đón nhận những cảm giác ngất ngây chưa từng có một lần trong đời. Chỉ một lúc sau, nàng không thế nào chịu nổi nữa, phải thét lên thực lớn:
– A… a… chết mất… chết mất đi thôi.
Bỗng có tiếng gõ cửa gấp rút ở ngoài. Tiếng mẹ Hai vọng vào.
– Hai… Hai ơi.
Hai cố ngậm miệng thực chặt. Không dám kêu lên nữa. Người đàn ông cũng từ từ ngửng đầu lên, nhìn ra ngoài rồi nhổm dậy. Tiếng mẹ Hai gọi lớn hơn:
– Hai ơi, Hai… Hai ơi, mày làm cái gì ở trong đó vậy?
Hai vội vàng ngồi dậy vơ lấy quần áo mặc thực nhanh.
– Hai ơi, mở cữa. Mở cửa đi mau lên.
– Dạ… dạ… con ra mở cửa đây.
Hai vừa tháo chốt cửa thì mẹ nàng đã xô cửa tràn vào phòng nhìn dáo giác.
– Mày ngủ nghê cái gì mà la lối um nhà lên vậy hả con khỉ?

Hai nhìn quanh, không trả lời. Mẹ nàng cầm cây đèn dầu soi chung quanh phòng. Bà còn khum xuống nhìn vào gầm giường. Nhưng làm gì có ai ở đây ngoài Hai ra.
Mẹ tìm cái gì đó?
– Lúc nãy tao nghe rõ ràng có tiếng thở hổn hển thực khác lạ Rồi tiếng mày la lối chết chóc um sùm nữa là cái gì vậy?
Hai lấy tay dụi mắt.
– Chắc con ngủ mơ chứ làm gì có ai nữa đâu.

Lan nhìn con biết ngay là Hai nói dối. Nàng còn lạ gì tâm tính con bé này. Khi nói điêu ngoà một điều gì thì mặt đỏ tía tai, hai con mắt chớp lia chớp lịa. Nhưng trong phòng này ngoài nó ra còn có ai nữa đâu. Chiếc phòng nhỏ bé trống trải này nếu có người thứ ba thì núp vào đâu bây giờ. Tuy nhiên, Lan vẫn không an tâm. Vì tai nàng rất thính và đã nghe rõ những tiếng rên rỉ ấy. Của hai người khác nhau chứ không phải một. Những âm thanh ấy quá quen thuộc với nàng cả mấy năm nay làm sao nghe lầm được. Nàng để cây đèn dầu lên chiếc bàn nhỏ kê cạnh đầu giường. Leo lên giường ngồi.
– Con mơ thấy cái gì mà rên rỉ lên vậy?

Hai biết khó dấu mẹ. Nhưng nàng không thế nào thổ lộ chuyện khó nói này được. Vì nó mơ hồ và hoang đường quá Mặc dù nàng biết là người đàn ông ấy nhất định không phải là người trong giấc mộng. Bằng chứng là trong mình nàng hiện giờ đang ướt chèm nhẹp. Hơn nữa, giường chiếu sốc sếch thế kia, còn có gì phải hoài nghi cuộc ân ái vừa rồi là mộng mị nữa đâu. Hai đành lặng thinh. Nàng từ từ
leo lên giường nằm cạnh mẹ.
– Mẹ ơi…
– Cái gì?
– Con hỏi mẹ cái này nhé.
– Ừ nói đi.
– Cái vụ này kỳ lắm.
– Cái gì mà kỳ mới được chứ?
– Con nói ra sợ mẹ không tin.
– Thì mày đã nói đâu mà biết tao tin hay không tin chứ.
Hai im lặng một lúc rồi hỏi.
– Có bao giờ ban ngày, mình nghĩ về một người nào nhiều quá mà ban đêm lại có một người khác tới ngủ với mình hay không hả mẹ?
Lan phì cười vì câu hỏi ngây ngô của con.
– Mày nói gì lạ vậy. Nếu ban ngày mình tưởng nhớ tới người nào nhiều quá thì may ra là có thể tối đến, mơ về người đó thôi chứ làm sao lại có người khác ngủ với mày được cơ chứ.
– Không phải đâu mẹ.
– Không phải là làm sao?

Ngọn đèn từ từ cháy nhỏ lại vì cạn dầu. Bóng tối lan ra khắp phòng rồi ụp xuống thực nhanh khi ngọn đèn lóe lên lần sau cùng và tắt ngủm. Lan nằm xuống cạnh đứa con gái lớn đã hơn một lần nàng lùa nó vào tay đàn ông vì miếng cơm trong cuộc sống khó khăn này. Nàng im lặng đợi con bé trả lời.
– Mẹ cũng biết con thích chú Hưng rồi phải không?
– Ừ.
– Con cũng biết đêm đầu tiên chú ấy ngủ ở nhà mình. Con mò lên mẹ vẫn còn thức phải không?
– Ừ.
– Trong đêm đó con cũng chẳng làm gì quá đáng phải không mẹ.
– Con có nói cho chú ấy biết là mẹ biết chuyện đó không?
– Dạ không đâu. Ai mà nói kỳ vậy.
– Phải đó, không được nói ra những chuyện như thế nghe không. Đàn ông họ hứng lên thì cái gì cũng dám làm.
– Nhưng lại rất sợ nói ra miệng đó, con biết không?
– Dạ biết.
– Hôm con đi làm người mẫu ngoài biển, chú Hưng có làm gì con không?
– Cũng chẳng có gì.
– Cũng chẳng có gì là làm sao?
– Chỉ là khi cô Jean muốn con cởi hàng nút áo trước ngực ra cho cô ấy vẽ, chú Hưng có xoa nhẹ lên ngực con một cái thôi.
– Chú ấy dám làm như thế trước mặt cô Jean sao?
– Không có đâu. Lúc ấy chú ấy đứng xoay lưng về phía cô Jean, che khuất tầm mắt cô ấy mà.
– Rồi sau đó, chú ấy có nhắc với con chuyện đó nữa hay không?
– Dạ không. Nhưng con biết một chuyện nữa của chú ấy.
– Chuyện gì?
– Lúc cô Jean ngồi vẽ hình con. Chú Hưng vô khoang thuyền ngồi bên cạnh cô Tuyết, sau lưng cô Jean. Cô Tuyết còn khóc và sau đó ôm lấy đùi chú Hưng. Chú ấy đã luồn tay vô ngực cô Tuyết thực lâu, tưởng không ai thấy. Nhưng có biết đâu ánh nắng chiếu ngược từ sau lưng con vô khoang thuyền nên con nhìn thấy hết trơn. Còn chú ấy nhìn ra bị ngược chiều nắng nên không biết con thấy hết trơn
từ đầu tới cuối.
– Cô Tuyết là ai? .
– Thì cô chủ ghe ấy mà.
– À con nhỏ chồng vừa chết chìm đó phải không?
– Dạ.
– Hèn gì.
– Má nói cái gì cơ?
– Tao nghĩ cũng vì con nhỏ này mà chú Hưng không tới đây nữa.
– Tại sao vậy má?
– Tao biết con nhỏ đó đỉ ngựa lắm. Nó thấy chú Hưng có nhiều tiền nên tính chuyện đào mỏ chứ gì. Hèn chi chú ấy không tới đây nữa.
– Con nghĩ không lý chồng cô ấy vừa chết mà dám sao.
– Thì mày không nhìn thấy lúc trên thuyền ngoài biển đó rồi à?
– Đành rằng là như vậy. Nhưng lúc đó cô Tuyết chưa biết chồng cô ta chết. Chứ mấy bữa nay lo ma chay choó chồng mà còn đi ngủ với trai được hay sao?
– Biết đâu thời buổi này mà con. Ai không vì nồi cơn manh áo của mình chứ.
– Như vậy chú Hưng không tới đây nữa hay sao hở mẹ?
– Chú ấy không tới thì mình phải làm cho chú ấy tới mới được chứ. Nếu bị con Tuyết cướp đi cái mối này, nhà mình lại đói khổ thôi.

Cả hai mẹ con cùng lặng thinh. Tiếng sóng biển ầm ì từ xa vọng lại làm Hai liên tưởng tới bàn tay Hưng ngày hôm đó. Nếu chàng mê Tuyết mà không trở lại đây nữa thì thật là buồn. Mà cũng có thể điều này xảy ra lắm. Bởi vì Hai đã nhìn thật rõ bộ ngực nõn nà của Tuyết căng lên trong bàn tay của Hưng trong khoang thuyền. Ngực nàng làm sao so sánh được với ngực Tuyết cơ chứ. Còn mẹ Hai, dù sao thì cũng sanh hai ba lần rồi. Hơn nữa, Hai còn lạ gì bộ ngực choắt cheo của mẹ. Có lớn hơn ngực nàng bao nhiêu đâu. Đàn bà chỉ có bấy nhiêu cho đàn ông say mê mà như vậy thì Hưng xa vào tay Tuyết là đương nhiên rồi. Làm sao mà giựt lại được nữa. Nghĩ thế, Hai buột miệng than:
– Khó lắm mẹ ơi.
– Tại sao?
– Con đã nhìn thấy thân thể cô Tuyết và những gì chú Hưng làm trong khoang thuyền rồi.
– Thì sao?
– Chú ấy mê cô Tuyết chứ còn sao nữa.
– Sao mày biết?
Mò mẫm nhau như vậy, còn gì mà không biết chứ.
– Nhưng chưa chắc gì con Tuyết đã biết chìu chú ấy đâu.
– Cô Tuyết để chú ấy muốn làm gì thì làm còn chìu cái gì nữa?
– Tại con chưa biết thôi.
– Thì mẹ nói con nghe đi.
– Chú Hưng có một yếu điểm.
– Yếu điểm là cái gì hở mẹ?

Đáng lẽ Lan không bao giờ nói cho con nghe điều này. Bởi vì dù cho con nhỏ có tò mò và Hưng có lén lút rờ rẫm nó thì cũng chỉ có thế thôi, chứ nàng không bao giờ muốn Hai thực sự đi xa hơn nữa. Trừ khi nàng bất lực phải nhờ tới tay con. Nhưng sự việc ngày hôm nay đã xảy ra ngoài dự liệu của nàng rồi. Con Tuyết đã nhảy vào mê hoặc Hưng thì bằng mọi giá nàng phải giữ chàng lại. Cái ý nghĩ dù cho hai mẹ con cùng thờ một chồng lại hiện ra thực rõ trong đầu nàng hơn bao giờ hết.

Đã chẳng có lần Lan dụ con Hai đi bán đậu hũ với nàng, câu đám khách mò mẫm để kiếm tiền rồi là gì. Đó là chưa kể tới lần nàng lùa nó vào tay lão Tầu bán chạp phô nữa. Bây giờ có huấn luyện nó mồi chài Hưng cũng là tình thế bắt buộc phái làm thôi. Nàng thở dài nói.
– Sự thực chú Hưng là người bất bình thường về cái vụ ấy lắm. Nếu chỉ rờ rẫm thì chú ấy sẽ tiến tới như người bình thường. Nhưng còn tiến xa hơn thì thân thể chú ấy sẽ lạnh ngắt, teo lại và xô con ra ngay. Bởi vậy khi trên thuyền ngoài biển, có mặt con và cô Jean. Con Tuyết không làm gì được hơn là để chú Hưng mò mẫm. Bởi vậy chú ấy mê nó. Nhưng nếu sau này, nó làm tới thì kể như chú ấy sẽ chạy mất ngay.Hai ngạc nhiên hỏi: .
Tại sao kỳ vậy hả mẹ?
– Mẹ cũng đâu có hiểu tại sao:
Vậy tại sao mẹ biết?
– Con có nhớ đêm đầu tiên chú Hưng ngủ ở nhà mình không?
– Nhỡ cái gì cơ?
– Tối đó, mẹ và chú ấy mò mẫm nhau chờ cho tụi con ngủ rồi mới dám làm cái vụ ấy. Tới khuya, tưởng tựi con ngủ hết rồi, mẹ mới hối chú ấy tiến tới. Ai ngờ vừa mới nhập cuộc, chú ấy sụi lơ ngay. Mẹ làm thế nào chú ấy cũng không trở lại trạng thái bình thường được nữa. Đang loay hoay thì con tò mò với tay lên rờ rẫm chú ấy. Tự nhiên chú ấy như sống lại, hùng hổ làm cái chuyện ấy một cách điên cuồng. Con còn nhớ không?Hai cười khúc khích, nói:
– Cũng vì vậy mà mẹ không la con phải không?
Lan đập mạnh vô đầu con mắng yêu.
– Cái con quỉ cái, mày cũng đ ngựa lắm.
Hai ôm lấy mẹ, thì thầm:
– Con còn biết mẹ định co chân lên đạp con, nhưng sau đó không hiểu sao mẹ lại nằm yên, rồi chú Hưng chồm lên mình mẹ làm con ngạc nhiên hết sức. Bây giờ mới biết tại sao mẹ không la con về vụ đó.
Lan luồn tay vô áo con. Nàng xoa nhè nhẹ lên bộ ngực cau non của nó, nói nho nhỏ:
– Con biết như vậy rồi. Bây giờ đã hiểu con Tuyết chưa chắc gì đã đoạt được chú Hưng trong tay mẹ con mình đâu phải không?
Tự nhiên Hai thấy thương mẹ vô cùng. Nàng thủ thỉ:
– Bộ mẹ chịu cho con làm như vậy sao?
– Chứ con không muốn à?
– Thú thực con thích lắm chứ. Nhưng mà dù sao chú Hưng cũng là người yêu của mẹ mà.
– Con thử nghĩ xem, mẹ có thương con không. Hơn nữa, nếu không có con, con Tuyết sẽ dưsức cướp chú Hưng trong tay mẹ phải không. Con thừa sức hiểu điều này mà.
– Nhưng bây giờ chúng mình đâu có để cho nó làm cái chuyện đó phải không mẹ?
– Ừ, con hiểu rồi mà.

Vừa nói, Lan vừa mân mê nhè nhẹ, nhào bóp bộ ngực chớm nở của con gái. Nàng thừa hiểu rằng, ở tuổi này, những đứa con gái có hơi hám đàn ông, bộ ngực đã căng lên thực to rồi. Nàng ôm con ngủ đi hồi nào không hay.

Sáng nay hai mẹ con dậy thực trễ. Hai đứa nhỏ ở nhà ngoài đùa nghịch với nhau la chí chóe mới đánh thức Lan dậy. Con Tý chạy vào bí bô nói:
– Mẹ ơi mẹ. Có chú nào kiếm mẹ kìa.
Lan vừa ló đầu ra đã thấy Hưng vô tới tự hồi nào. Nàng mừng rỡ nắm lấy tay chàng hớn hở nói:
– Lâu quá không thấy anh ghé thăm tụi em.
Hưng cười hì hì nói.
– Thú thực, mấy hôm nay anh bận quá. Nếu cô Jean không nhờ anh qua đây nói bé Hai đi làm người mẫu cho nó thì có lẽ anh cũng chưa có thì giờ ra phố đâu.
Hai nghe Hưng nhắc tới tên mình, lật đật chạy ra nhà ngoài la lên.
– Chú Hưng. Cô Jean muốn cháu làm người mẫu cho cô ấy vẽ nữa hả? Hưng gật đầu, nắm lấy bờ vai nhỏ nhắn của Hai cười cười nói:
– Hôm nay cô Jean không vẽ đâu. Cô ấy chỉ mướn cháu để chụp hình thôi. Cô ta hết tiền rồi nên mới mướn cháu làm người mẫu để chụp hình rồi mới vẽ sau.
– Sao cô ấy khôn quá vậy. Cháu không chịu đâu, như thế có được bao nhiêu tiền đâu.
Hưng mỉm cười.
– Con bé này cũng biết tính toán ghê hé.
Hai nhí nhảnh nói.
– Chú tính đi, Nếu trả hai chục đô la một giờ. Cô ấy đem cháu ra bấm máy lia lịa chừng vài phút là có cả chục tấm hình thì cháu được mấy đồng chứ.
Hưng tát nhè nhẹ vô má Hai mỉm cười.
– Cháu đã đi làm người mẫu chụp hình bao giờ chưa mà dám tính toán ẩu như vậy?
– Thế cô ấy trả cho cháu bao nhiêu hả chú?
– Cháu đừng lo, chú không để cho cháu thiệt thòi đâu.

Tuy nhiên, nếu đã chụp hình rồi thì có lẽ đây là lần sau cùng cô ấy mướn cháu. Vì khi có cả trăm tấm hình của cháu rồi thì không cần cháu làm người mẫu nữa.
Hai cười hì hì.
– Chú đừng lo, cháu cũng chỉ muốn làm lần này nữa thôi là mẹ cháu có chút vốn làm ăn rồi. Chứ cởi quần áo cho cô ấy vẽ hoài cháu cũng ngán lắm.
Bỗng Hưng để ý thấy có gì hơi là lạ trong căn nhà nhỏ nhắn này, chàng nhìn quanh mới phát giác ra sự đổi mới đó Hưng reo lên.
– A… thì ra bé Hai có phòng riêng rồi phải không. Hèn gì từ nãy tới giờ chú thấy có cái gì là lạ ở đây. Lan nhân cơ hội nhắc khéo con.
– Hai đưa chú vô coi phòng của con đi. Để mẹ đi rữa mặt rồi nấu miếng nước cho chú uống nhé.
Hai hiểu ngay mẹ muốn nói gì. Nàng nắm tay Hưng kéo vô phòng trong liền.
– Chú vô coi phòng của cháu đi. Nhờ tiền hôm đó làm người mẫu cho cô Jean vẽ mà cháu có căn phòng này đó.

Tự nhiên Hưng thấy vui vui. Chàng theo con nhỏ vô phòng trong ngay. ánh sáng nơi đây lờ mờ vì phòng không có cửa sổ thông ra ngoài. Chàng hỏi:
– Tại sao cháu không làm cái cửa sổ cho căn phòng có ánh sáng một chút.
Hai cười hí hí nói.
– Mẹ nói làm cửa tốn tiền lắm. Hơn nữa phòng này để ngủ thôi mà, đâu có cần cửa sổ làm chi.

Hưng còn đang quay qua quay lại nhìn quanh thì Hai đã đứng sát vô người chàng tự bao giờ. Lúc đầu chàng không để ý. Tới khi bàn tay Hai ôm lấy ngang hông chàng siết lại, Hưng mới khám phá ra con nhỏ này quái quỉ thiệt. Chàng nhìn ra cửa không thấy ai mới xoa nhè nhẹ vô lưng. Hai nói:
– Coi chừng mẹ cháu vô đó.
Hai thì thào.
– Mẹ đi nấu nước rồi, chú đừng sợ.

Hưng không ngờ Hai táo tợn như vậy. Bàn tay nó đã luồn hẳn vô trong quần chàng rồi. Hưng đâu có biết tối qua hai mẹ con đã bàn bạc với nhau cả đêm về chàng. Bây giờ Hai còn sợ gì nữa cơ chứ. Hai thấy người Hưng nóng lên ngay khi da thịt chạm vô bàn tay nhỏ bé của mình. Nàng nhớ lại những gì mẹ nói đêm qua.

Cũng vì vậy mà Hai hành động thực liều hnh. Tuy nhiên, muốn cho Hưng yên tâm, nàng kéo chàng ra sau cửa để lỡ có ai vô phòng bất tử, chàng có thể biết liền.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.