Ma nữ dâm đãng

Chương 10



– Như vậy em chỉ chống cự lúc đầu, rồi để yên cho ông ta muốn làm.gì thì làm à?
– Chẳng những để yên, mà em còn phải năn nỉ nữa.
– Sao lạ vậy?
– Anh không nhớ em nói; ông ta lột hết quần áo rồi đè đại em ra trong hầm cá à?
– Đành rằng vậy, nhưng tại sao phải năn nỉ chứ?
– Anh có biết trong hầm cá nó như thế nào không?
– Không.
– Bởi vậy anh mới không hiểu. Lúc ông ta lột quần áo em ra thì em dãy dụa, chống cự ghê lắm. Nhưng khi hai đứa cùng trần truồng rồi. Ông ta đè em xuống làm cái vụ đó thì dưới lưng em đủ thứ cá làm sao em chịu nổi. Em mới nói: “Thôi được rồi, chú muốn làm gì thì làm. Nhưng đi chỗ khác chứ ở đây dơ dáy quá.”
– Thế ông ta nói sao?
– Lẽ dĩ nhiên là ông ta chịu liền.
– Rồi ông ta đưa em đi đâu?
– Ông ấy bế em qua phòng lái tàu. Trải khăn đàng hoàng cho em lót lưng rồi mới bắt đầu.
– Lúc ấy em có cự nự nữa không?
– Còn cự nự cái gì nữa chứ?
– Như vậy chắc ông ta khoái lắm phải không?
– Còn phải nói nữa. Vợ ông ấy béo như cái thùng chứa nước, lại dữ như bà chằng, làm sao bì với em được. Cũng vì vậy mà ông ta mê em luôn.
– Rồi em cũng chịu luôn hay sao?
– Tới nước này rồi còn gì nữa mà không chịu chứ
– Như thế em càng có lợi phải không?
– Phải thú thực, sau đó em sống sung sướng hơn trước nhiều. Nhưng cũng hồi hộp lắm.
– Hồi hộp cái gì?
– Anh còn phải hỏi nữa. Vợ ông ta mà biết được thì tiêu đời
– Sau khi ông ta chết em sống thế nào?
– Tàu đánh cá bị chìm nên vợ ông ta phải mua cá của các thuyền đánh cá nhỏ để làm nước mắm. Vì thế em gặp chồng em bây giờ. Anh ấy có cặp mắt và đôi lông mày giống hệt ông ấy. Bởi vậy em mới lấy anh ta.
– Em có nhớ ông ấy không?
– Nhớ chứ anh. Ông ta thương em còn hơn cái gì nữa. Nhưng thú thực, anh là người đầu tiên em nói chuyện này. Vậy anh hứa đừng nói với ai nhé.
– Nhất định là anh không nói với ai đâu. Nhưng em thấy thương ông ấy hơn hay chồng em hiện nay hơn.
– Mỗi người nó có một cái khác anh à.
– Khác thế nào?
– Em thương ông ấy phải nói vì sự tử tế của ông ta. Nhưng mà ông ta đâu có thuộc về mình đâu. Phải lén lút và trên danh nghĩa mình vẫn là người làm công trong gia đình người ta. Còn chồng em hiện tại, tuy cọc cằn, nhậu nhoẹt say sưa, nhưng nó quả thực là của mình hẳn hoi. Hưng hôn lên miệng Tuyết, chàng ghì chặt nàng vào thân thể mình. Da thịt hai người như dán hẳn vào nhau. Có lẽ thổ lộ ra câu chuyện vừa rồi cho Hưng nghe đã làm Tuyết gần gủi chàng hơn trước nhiều. Hai chân nàng cặp chặt lấy thân thể chàng. Hưng rướn người lên khi Tuyết ưỡn hẳn về phía trước… Nhưng tự nhiên thân thể Hưng teo lại Người chàng lạnh ngắt làm Tuyết hụt hẫng. Nàng ngạc nhiên tới cùng tột kêu lên.
– Anh làm sao vậy?
Hưng bùi ngùi nói.
– Có lẽ khuya rồi. Chúng mình về đi.Sự thực, trong cơn khoái cảm vừa dâng lên đó, Hưng không thếnào lạnh ngắt ngay nhưvậy được. Nhất là những ánh lửa chập chờn ngoài biển kia, cùng bàn tay đam mê của Tuyết đang đẩy thân thể Hưng cương lên. Nhưng chàng vừa chợt nhìn thấy một cặp mắt nhìn mình đăm đăm trong bóng tối. Với cặp lông mày xếch ngược, giống hệt cặp mắt của chồng Tuyết mà nàng lại vừa nói là cặp mắt ấy giống cặp mắt của ông chủ tàu chồng hờ của nàng, đã chết trên biển vì đắm tầu. Hưng rùng mình nhìn vào bóng đêm chập chùng. Trong khi Tuyết đang chèo mạnh con thuyền về bến cũ. Gần tới bến. Cả hai người cùng nhìn thấy trên bờ có chuyện lạ. Một đám đông bu lại trên Cầu Đá. Hưng ngạc nhiên hỏi:
– Tại sao giờ này trên cầu tàu đông thế kia hả Tuyết?

Tuyết cũng ngẩn ngơ trả lời.
– Em cũng không biết. Hồi nào tới giờ chưa thấy bao giờ.
Một lúc sau, thuyền cặp bến. Cả hai cột thuyền lại, vội vã len vô đám đông đang bu quanh trên cầu tàu. Có người vừa len ra khỏi đám đông nói:
– Thằng cha ấy chết là phải rồi, say rượu, rớt xuống biển là tới số thôi.

Hưng và Tuyết cũng vừa nhìn thấy người chết. Trong khi Tuyết thét lên, nhào lại thây ma thì Hưng cũng vừa nhìn thấy cặp lông mày xếch ngược và đôi mắt của anh ta giống hệt như cặp mắt vừa rồi chàng nhìn thấy trong bóng tối khi đang làm tình với Tuyết…

Sau khi nhà chức trách chở thây ma chồng nàng và Tuyết đi rồi. Hưng mới lững thững trở về nhà. Thân thể chàng rã rượi và đầu óc căng thẳng. Trong đầu chàng lúc nào cũng mường tượng có cặp mắt xếch ngược nhìn mình đăm đăm.

Đêm đã khuya. Có lẽ mọi người đã đi ngủ rồi, mặc dù đèn đuốc ngoài phòng khách vẫn sáng choang. Hưng bước vô nhà, nhìn ngay thấy bức họa bé Hai chèo thuyền trên biển còn trong giá vẽ đặt giữa phòng khách. Chàng không ngờ bức họa lại đẹp như vậy.

Tà áo của bé Hai bay ra sau làm cho chàng liên tưởng tới những ngọn gió ngoài khơi mát lạnh trong buổi trưa nắng gắt trên mặt biển. Bộ ngực bé Hai căng tròn, nhú lên to hơn bộ ngực thực của nó. Cái eo thon nhỏ và những đường cong dính sát vô chiếc quần của người đứng ngược chiều gió trên biển cả trông mới man rợ làm sao.

;;Có thể nói, khuôn mặt bé Hai trong tranh là cả một kho tàng nghệ thuật thực sống động. Chiếc miệng con nhỏ chu lên trông mới bướng bỉnh làm sao. Nhất là cặp mắt nhướng cao làm cho người coi tranh nhìn thấy ngay động tác trườn mình về phía trước của người đang chèo thuyền. Hưng say sưa nhắm nhìn bức họa không chớp mắt. Chàng có cảm tưởng như mình đang ngồi trên thuyền như hồi trưa trên biển cả.

Bỗng Hưng rùng mình, lạnh tóc gáy. Chàng vừa nhìn thấy cặp lông mày trong tranh xếch ngược. Cặp mắt như mở lớn hơn. Con ngươi đứng tròng và trợn ngược. Màu sắc trong tranh đảo lộn. Hình nhưcó gió biển thực sự thổi lồng lộng trong tranh vẽ.

Hưng lui lại vài bước, chàng vịn tay vô thành ghế. Sóng nước mịt mờ trước mặt. Âm thanh biển cả ào ạt choáng váng. Cặp mắt xếch ngược và trợn trừng kia to ra hơn. Lồi ra không gian. Choáng hết vùng biển trước mặt ánh mắt cuồng nộ lóe lên giận dữ tới ghê người.

Hưng loạng choạng lùi thực nhanh về phía sau. Chàng vừa định thét lên thì có người từ phía sau ôm lấy thân mình của chàng và nói.
– Ông Hưng, coi chừng té.
Hưng quay lại nhìn thấy mình nằm gọn trong tay anh chàng kỹ sư Mỹ to con. Chàng cố gượng nói.
– Tôi thấy hơi chóng mặt một chút thôi. Anh chưa đi ngủ à?
– Tôi ngủ không được. Để tôi đưa ông về phòng nghỉ nhé. Ông có sao không?
– Không sao đâu. Xin cám ơn, tôi đi một mình được mà.

Hưng bước từ từ về phòng. Lên tới lưag chừng cầu thang. Chàng quay lại nhìn bức tranh. Hình ảnh bé Hai đẹp tuyệt vời đứng trèo thuyền trong gió biển lồng lộng. Bộ ngực tròn lẳng kia đã có lần chàng xoa nhẹ lên đó thật dịu dàng tình tứ. Cặp mắt nó bây giờ đẹp làm sao. Chàng nhìn anh chàng kỹ sư Mỹ mỉm cười.
– Chúc ngủ ngon nhé.
– Dạ, xin chúc ông ngủ ngon.Đã hơn một tuần lễ rồi. Lan không thấy Hưng tới thăm gia đình nàng. Số tiền cô Jean trả cho con Hai hôm đi làm mẫu vẽ trênbiển, không ngờ nhiều như vậy. Nàng đã được hơn hai trăm đô la. Lan bàn với con mua thêm lá, sửa lại căn nhà và làm thêm một phòng nhỏ nữa cho nó. Lẽ dĩ nhiên là nó bằng lòng ngay. Bây giờ nó đã có một căn phòng riêng biệt với đầy đủ giường chiếu mới tinh nữa.

Sự thực thì Lan đâu có muốn chi tiêu nhiều như vậy vào cái chòi lá này. Nhưng nàng đã suy nghĩ thực kỹ trước khi quyết định bàn với con mướn thợ làm căn phòng đó. Vì ngay từ hôm con Hai đi làm mẫu vẽ cho Jean với Hưng trên biển. Lan đã thấy tâm tính con nhỏ thay đổi rõ ràng. Nó không côn nghịch đất cát với mấy đứa em nữa. Bây giờ nhiều khi ngồi tư lự như suy nghĩ một mình. Lắm lúc nó lại thở dài sườn sượt. Rồi thỉnh thoảng lại hỏi vớ vẩn dăm câu về Hưng làm nàng cũng không biết thế nào mà trả lời.

Cái điệu bộ ấy, Lan đoán ra ngay là con bé đã tới tuổi mê trai rồi. Kể ra người yêu trong mộng của nó cũng chẳng khác gì hoàng tử trong chuyện cô bé lọ lem hồi nào. Anh chàng này cũng là người Lan hằng mong muốn chính thức bước hẳn vào gia đình của nàng. Lan bất chấp là mẹ hay con. Hay cả hai cũng không ngại ngùng gì. Miễn là chàng vĩnh viễn thuộc về gia đình này là mọi người sung sướng ấm no rồi.

Cũng vì vặy mà cái tổ ấm này cần được sửa chữa lại đôi chút, để có chỗ cột chân anh chàng Việt Kiều kia dễ dàng hơn. Căn phòng vừa được dựng lên nói là của con Hai, chứ thực ra Lan đã dự định ngay là chỗ cho cả nàng gần gủi Hưng một cách kín đáo hơn. Chứ ai lại cứ mỗi lần chàng tới là lại kéo nhau ra ngoài bụi cây mãi hay sao.

Nhưng cho tới hôm nay, Lan vẫn chưa có dịp xử dụng căn phòng đó. Nàng để cho con Hai ngủ ở đó một mình, còn ba mẹ con ngủ ở phòng ngoài. Lẽ dĩ nhiên là Hai thích quá rồi. Đêm hôm đầu tiên nó đóng cửa phòng, cài then bên trong thật cẩn thận. Leo lên giường nằm mà mơ mộng đủ điều. Bàn tay kỳ diệu của Hưng đã từng xoa nhẹ nhàng trên khuôn ngực Hai trên biển cả làm tê rần cả châu thân.Tối nay Hai lại mơ thấy bàn tay ấy rờ rẫm trên toàn thân nàng. Hai co người lại, cặp chặt hai bàn tay ấy giữa đùi nàng. Ngoài xa, tiếng sóng biển ì ào như khúc nhạc Thiên Thai tình tứ. Hai nhắm mắt thật chặt để hình ảnh Hưng hiện rõ hơn trong trí tưởng của nàng.

Cho tới nửa đêm, Hai không còn chịu nổi sự mơ mộng ái ân ấy nữa~ Nàng tuột hết quần áo, đạp xuống chân giường. Bỗng Hai sững sờ vì nàng vừa chợt nhìn thấy một cặp mắt tròn to và lông mày xếch ngược hiện lên trên vách lá Cặp mắt ấy nhìn thân thể trần truồng của nàng trừng trừng. Tia mắt trong xanh như mầu biển trưa hè làm thân thể Hai nóng lên hừng hực. Nàng cong người lên, hai tay nấm chặt lấy thành giường, thân thể vặn vẹo.

Hình như có tiếng sóng biển vỗ thực mạnh như nước đập vào mạn thuyền. Gió cũng rít lên như giông tố đang nổi lên khắp lối. Người Hai ngây ngất, nàng không biết có phải là đang sống trong mơ hay đây là sự thực. Không lẽ hồn Hưng vừa từ không trung tới với nàng hay là hồn ma bóng quế nào nhập về đây. Tuy nhiên, dù là ai đi chăng nữa. Trong lúc này cũng làm Hai đê mê ngây ngất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.