Lâu Đài Trên Cát

Chương 99



Gã và Bình bước vào quán lẩu dê 304 Lê Văn Sỹ thì đã thấy gần 40 thằng lính ngồi ngay ngắn thành từng cụm , do quen biết nhau từ trước ở quê, cũ xen lẫn mới, có thằng vẫn còn dấu băng bó sau chiến dịch càn quét ở X về, gã vừa đi vừa nhìn xung quanh, Lành luyện lính khá lắm, mới 2 tuần luyện cuối tháng 8 mà cả đám đã vào quy cũ nề nếp, không hớt tóc xanh đỏ, không đầu trọc, không xăm mình, đó là quy củ Hương đặt ra cho lính, giang hồ hay không là trong máu, xăm mình rồi những nhiệm vụ mật làm sao làm, cô hiểu ra khi gặp 2 thằng sát thủ của lão nhị hôm cùng đi
Thấy gã vào, 12 thằng lính cựu hoan hô rầm trời, thiếu 2 thằng vì còn nằm…bệnh viện chưa về, bị lính lão Bạc chém bể ống đồng chứ chơi sao,
Gã khoát tay cho không khí lắng xuống, buổi sáng quán nhậu còn vắng nên chưa phiền nếu làm ồn quá mức
Lành đứng cạnh gã, tụi bây, mấy thằng lính mới nhìn cho rõ, đây là đại ca mình, người tao..rất ngưỡng mộ
Tụi lính cũ hoan hô nữa, còn tụi lính mới thì nhìn có vẻ lạ lạ, chúng nó nghe bọn kia kể nhiều nhưng mới gặp
Gã đợi tụi cựu binh hoan hô xong, gã cất tiếng sang sảng cho cả đám cùng nghe
– Hôm nay anh gặp tụi em ở đây, rất vui mừng, thật sự vui mừng vì tụi em đã qua huấn luyện, chịu gian khổ mà không bỏ đi, dù chưa biết sau này mình thế nào, đó là cái đáng quý. Trước tiên, xin nâng 2 ly chúc cho 2 anh em của chúng ta, 2 người đang nằm bệnh viện, mau khỏe
Tụi lính mới bắt đầu nghĩ, đại ca không quên anh em thương vong, cũng được
Gã quay qua lành, móc ra 2 cọc mỗi cọc 3 triệu, mày đem vô bệnh viện cho 2 thằng đó, nói anh cho thêm, nói tụi nó ráng dưỡng bệnh, sau này về dù không hành quân chiến trận được, tao cũng thu xếp việc khác, không bỏ rơi bất kỳ ai
Tụi lính cũ cảm động, đại ca sống nghĩa khí quá, tụi nó huýt sáo chạy lên ôm gã, còn đám mới bắt đầu tâm phục.
Đợi Lành và Bình kéo tụi đó ra xa, gã chỉ tay vào lính mới
20 thằng tụi em, nâng ly với anh, cũ cũng như mới, sắp tới có việc, có công thưởng như nhau, có tội xử như nhau, không thiên vị, dù anh là bồ con An, em thằng Lành, nó sai, anh cũng..xong gã nhổ cái tàn thuốc xuống đất, lấy chân chà nát
Bọn lính mới xám mặt, chúng không ngờ đại ca nhìn không có gì hầm hố, mà cương quyết vậy, thằng Lành kể như…em rể, mà sai thì cũng chà nát như điếu thuốc kia
Đợi chúng nó bình tĩnh lại, gã quay qua Lành rít giọng, đúng không mày
Thằng Lành hiêu ý, dạ phải, bất kể thân sơ.
Thôi, giờ nâng ly, tất cả uống với anh, xong tụi bây ăn nhậu tiếp, anh và Bình có việc
Gã quay lưng đi ra, bọn linh mới có mấy thằng vội vã tránh đường, gã lôi 1 thằng lại, DM mày, làm chó gì chạy nhanh thế, lúc ăn nhậu thì cứ thoải mái, xong gã vỗ vai nó, cố lên, hồi đó Bình cũng như tụi mày thôi. Bình cười với tụi lính, ở đây nó là số 1, đội trưởng, sau này nếu lão nhị tách băng, dĩ nhiên nó nắm đội này, lên hàng nguyên lao
Lành ở lại tiếp anh em nhé, rồi toán nào chiều nay đi X, em cho mấy thằng toán trưởng đưa đi, giao cho Sĩ
Lành nó biết, tụi cũ đưa xuống X để nghỉ ngơi, tụi mới này vừa rồi nó tuyển cũng đã theo lão nhị chinh chiến 1 tuần, sau khi ở quê len ngày 12/8, giờ giữ ở SG cho thực chiến tiếp, mấy hôm nay đang đánh nhau với tụi cầu đường

Bình vứt gã ở đầu đường. gã ghé mua gói Dunhill rồi đi bộ tà tà vào nhà Hạnh, trong lòng cũng bồi hồi, 3 tuần rồi không gặp cô, gã nhớ cô lắm, ghé chợ Tân Thuận gã mua ít trái cây mà Hạnh thích ăn, vú sữa, bòn bon rồi đi vào
Hạnh ngồi gọt khoai tây, cà rốt để chút hầm bắp giò bò với 2 con bạn thì cô thấy bóng sáng bị che mờ, ngẩng lên thấy gã đang đứng nheo mắt nhìn mình mỉm cười, bất chấp con Liên cười ha hả và 2 ánh mắt ngạc nhiên của 2 con bạn khi thấy cô vứt dao thớt chạy ra ôm một thằng cha ăn mặc lèng xèng tay xách túi laptop và bọc trái cây đứng ngay cửa
– Em nhớ anh quá, 3 tuần rồi, anh…anh có nghĩ đến em nhớ anh thế nào không, Hạnh rươm rướm nước mắt rồi ôm siết lấy gã.
– Có mà, nên mấy lúc đi chợ uống café anh alo cho em đó, thôi, vô nhà đi, em út bạn bè nó cười kìa, mà ai vậy, bạn con Liên hay em?
– Ah. Quên mất, Hạnh mắc cỡ quá, lỏn lẻn cười, đây là Phương và Yến, bạn học cùng trọ với em và Hương bên nhà trọ cũ đó
Gã mỉm cười với 2 cô gái, chào tụi em, nghe Hạnh với Hương kể về tụi em hoài, mà hôm nay mới gặp
– Tụi em cũng nghe Hạnh kể về anh hoài, nó nhớ anh qua nên gầy gò hốc hác, hôm nay anh không lên cho nó ôm chắc nó chết, Yến vừa cười vừa nói
Vứt đống hổ lốn cho 2 cô bạn gọt tiếp, Hạnh rót nước lạnh cho gã uống, quát con Liên đi pha café cho gã rồi cô kéo gã ngồi vào góc phòng
– Mấy bữa nay Ngọc và bé khỏe không anh, mấy đồ chơi em gửi bé thích chơi không,
– Có. Anh bịa là vợ chồng ngượi bạn cho, nên Ngọc không nghi, bé khoái 3 con heo lắm, nó cầm đi đâu cũng khoe của cô Hạnh , em của ba cho con,
Rồi gã kéo Hạnh vào lòng, ôm eo cô, nhưng ý tứ không vuốt ve lung tung, – Phương và Yến qua phụ em làm đề án phai không, thấy cũng thông minh sáng sủa, nhìn xinh, nhưng không..đẹp bằng em, rồi gã kề tai Hạnh thì thào,nhưng vú bự hơn vú cô giáo, mông cũng vậy
– Hạnh cười hả hả , rồi cô đánh gã bôm bốp, con người học trò đến chết cũng không thay đổi, em mà bờm xơm với con nào nữa, đừng vào lớp cô mà học nữa, nói trước rồi đấy
Gã biết Hạnh nói chơi mà thiệt, gã thì thào, cô giáo dạy học đều, học trò không đi học thêm nữa
– Thôi, không nói chuyện với kẻ hư hỏng như học trò nữa, Hạnh mắc cỡ rồi đi làm đồ ăn
Gã lên gác, thay quần short ra, nhưng vẫn mặc áo, nằm lăn ra ngủ, đi xe từ 1h sáng, rồi nãy uống gần chục ly rượu nữa, gã mệt mỏi quá rồi,
Hạnh thấy gã ngủ, cô lôi cái bếp với bình ga ra ngoài cửa phòng trọ ngồi nấu cho đừng hôi phòng, rồi cô bật máy lạnh cho gã ngủ, chốc chốc lại lên hun gã, tý sau cô thấy con cu gã ngỏng lên, cô bật cười, để mai bắt gã mua quần lót mặc mới được, mai mốt nhà có chị em bạn gái đến chơi, thì mắc cỡ chết
Chút cơm chín thì con Liên nó lên kêu gã dậy ặn, đứng đá đá vô người gã hoài mà gã không dậy, thực ra gã dậy từ lúc nó đá vô đùi cái đầu tiên rồi, nhưng con cu mắc đái nó đang cứng ngắc, gã ngại với nó, nên giả vờ nằm im để nó quay xuống rồi dậy mặc cái quần dài vô đi xuống.
Ai dè con Liên này cũng thuộc loại yêu quái, dù lúc này nó hiền, nhưng cũng là yêu quái, nó đá 2, 3 cái nữa thì thấy cái cây vun vun trong háng gã, nó buồn cười quá, lấy chân dí mạnh vào, này, anh hai có dậy không hay đợi con em vứt cái mền ra rồi kêu chị Phương với Chị Yến vào kêu hộ
Gã thẹn quá hóa cười, con quỷ này, mi cút xuống cho ta dậy
Con Liên cười khanh khách đi xuống, gã ngồi dậy lắc đầu, kiểu này không ổn, gần gũi quen thuộc quá nó sinh ra nhờn mặt mình, rồi nhờn…cu mình luôn.
Gã ngồi ăn cơm, gã bực bội trách cái văn hóa ăn mặc hiện nay, làm như bọn con gái có sở thích khoe đùi vậy
4 cặp đùi xung quanh tầm mắt gã, rồi thêm cái đùi bò hầm được chặt khúc, nó có sự cộng hưởng của 4 cặp đùi kia, nên gã ăn thấy ngon lắm
Vừa ăn gã vừa hỏi thăm, trò chuyện cuộc sống với Phương và Yến, cuộc nói chuyện rất cởi mở thẳng thắn
Giờ thì 2 cô bạn của Hạnh hiểu vì sao gã có vợ rồi mà bạn mình vẫn thương, và thương nhiều, vì gã giống Hạnh quá, từ cái ăn mặc lèo xèo giản dị tới tính tình, quan điểm sống
Gã cũng trao đổi với các cô về định hướng sắp đến, 2 cô gái ngở ngàng khi biết gã là trưởng phòng pháp chế của tổng công ty Sĩ Hùng, ở SG thì giới trẻ các cô cũng hay ghé vào đó ăn chơi hoài mà.
– Hai em cứ đi theo Hạnh, giàu anh không dám nói, nhưng không lông bông nữa, đó là điều anh dám hứa, với lại 2 tụi em cũng có kinh nghiệm, sắp đến vừa làm đề án, vừa qua giúp anh cái công ty anh, có thêm lương, được không?
– Phương và Yến gật đầu, mấy hôm nay làm thì làm nhưng cũng lo, giờ gặp anh thì yên tâm rồi
Hạnh nãy giờ ngồi nghe, giờ cô chen vào, con Hương tụi mày biết mà, nó giờ còn …quy phục rồi,
Gã cười ha hả, thôi, ăn cơm xong 2 em nghĩ trưa rồi lấy máy tính anh và Hạnh, ráp vô đánh máy cho xong, sửa sang trình bày cho đẹp, sữa kỹ lỗi chính tả, rồi mai anh duyệt lần cuối để trình lên…hội đồng, giờ anh tạm ứng cho mỗi đứa 3 triệu, rồi gã móc bóp ra 12 tờ 500k, có gì tính sau nữa, còn nhiêu đó ah
Phương và Yến nhìn kỹ vào gã, cám ơn anh, mấy hôm nay chạy tới chạy lui cũng..tốn xăng, rồi Yến hỏi, sao con Hạnh không có lương mà tụi em có, cô cười hi hi
Gã khoát vai Hạnh, hun vào má cô, lương nè,xong nhé
Đợi Hạnh thay đồ rồi dắt xe ra để đi cùng mình qua nhà Thu Yến, gã quay lại, mai mốt anh đề nghị, thấy mặt gã nghiêm trọng, con Liên và 2 cô gái tập trung nghe, tụi em có tụ tập mà có đàn ông, không chỉ là anh, thì làm ơn…ít mặt quần short dùm, nhìn đùi tụi em xong muốn bỏ cơm
Gã chở Hạnh đi , vừa chịu đựng cô ngắt nhéo, vừa nghe tiếng cười hí hí của 3 đứa con gái trong nhà vang ra

10h sáng, tại góc ngã 4 Nguyễn Văn Cừ-Nguyễn Trãi, nơi giáp ranh giữa quận 1 và quận 5 của Sài gòn, người đi qua lại nườm nượp nhưng ít ai để ý là những khu nhà im vắng đằng sau 2 cái chốt gác có mấy thằng hạ sĩ công an đứng gác, là một trong những cơ quan quản lý nhà nước quan trọng vào bật nhất của Sài gòn và của cả vùng đất phía Nam, Văn phòng 2 – Bộ Công An. Cái góc ngã 4 bao ngoài bởi dãy tường màu vàng đó là nơi tập trung các cơ quan nghiệp vụ, công khai và không công khai của ngành công an có chức năng nhiệm vụ quản lý theo vùng địa lý từ Đà Nẵng trở vào, và nó có chức năng thẩm quyền đầy đủ y như văn phòng bộ công an ngoài Hà Nội theo cơ chế trưởng-phó, nghĩa là trong đó người chỉ huy cao nhất của các cấp như Tổng cục, Cục, Vụ, Phòng…đều chỉ là phó, còn trưởng thì ngoài Hà Nội, nhưng do chức năng quản lý như nhau nên phó ở đây được trao quyền như trưởng, và chỉ dưới quyền trưởng trong thực hiện chức năng chỉ đạo chung mà thôi.
Tại một phòng làm việc trong khu đó, dù hôm nay là ngày nghỉ lễ, một người đàn ông tướng mạo rắn chắc, hơi có vẻ phong trần dù tướng mạo cũng bắt đầu hơi to bụng, nhưng vẫn còn giữ làn da sạm đen vì nắng gió, vì một thời trẻ lăn lộn nhiều nơi nhiều vùng trên đất nước, số ngày đi chuyên án ăn bụi ngủ bờ nhiều phải gấp 3 lần hơn số ngày nằm bên vợ con, tóc cũng đã ngã bạc bảy phần, và ẩn dưới cặp chân mày rậm đen, là đôi mắt sắc sảo, tất cả toát lên cái uy nghiêm của một lãnh đạo của 1 cơ quan quan trọng trong ngành công an, Thiếu Tướng Nguyễn Quang Văn, hay còn gọi là Tư Văn, Tổng Cục Phó Tổng Cục Cảnh Sát, kiêm Thủ Trưởng Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra- Bộ Công An
Năm nay tuy mới 50 tuổi, nhưng Tư Văn là người được đồng nghiệp đánh giá là leo nhanh, và leo cao trong ngành công an, vì cái lon thiếu tướng anh đeo, và vì tầm quan trọng trong công tác, nắm trong tay, là chỉ huy trưởng toàn bộ lực lượng cảnh sát trong phạm vi từ Đà Nẵng trở vào, đồng thời cũng là người sau cùng ký các văn bản pháp lý như tạm giam, tạm giữ, khởi tố vụ án, khởi tố bị can trên cương vị kiêm nhiệm là Cục Trưởng Cục Cảnh Sát Điều Tra thuộc Bộ…cho các vụ án hình sự quy mô liên tỉnh, những vụ án kinh tế có sự tham gia của các tập đoàn tội phạm cổ cồn trắng, theo như bây giờ dân chúng hay gọi cho cánh xã hội đen mà có tri thức phạm tội
Hôm nay tuy là ngày lễ, nhưng tác phong người lính hơn 30 năm đã ngấm vào máu, nên Tư Văn vẫn nghiêm túc chấp hành lịch trực chiến trên cương vị chĩ huy. Anh trầm ngâm ngồi ngẫm nghĩ trước báo cáo của ông em họ, thượng tá Nguyễn Văn A, về vụ mất tích của 4 tay giang hồ có số má trong các tỉnh ven biển miền Đông Nam Bộ, và về những dấu hiệu của việc các băng nhóm giang hồ gây hấn nhau trong tỉnh X và Sài Gòn mới đây, với nhịp độ ngày càng dồn dập và nhiều hơn, tuy qui mô nhỏ, không tổn thương thường dân, nhưng không phải vì vậy mà làm ngơ, coi thường được.
Tư Văn trầm ngâm hồi tưởng lại và so sánh với vị Tổng Cục Phó tiền nhiệm, người đã ngồi y như anh ở vi trí này gần 14 năm trước đây, cũng gặp phải những hiện tượng này như anh, đó là sự va chạm xích mích của giang hồ miền Bắc và giang hồ Miền Nam trong việc tranh giành lãnh địa, mà cái kết cục cuối cùng là bằng tài năng và quyền hạn, người đồng nghiệp tiền nhiệm của anh đã làm cho tan tác các nhóm giang hồ miền Bắc di cư và gần 130 tay giang hồ miền Nam bị đem ra xử trong vụ đại án chấn động ngành tư pháp, chuyên án Z501, xử lý Năm Cam và đồng bọn.
Khác với ông em họ là thượng tá A, Tư Văn, về cơ bản thì vẫn làm những việc như A làm, nhưng A chỉ gói gọn trong pham vi địa phương, còn anh thì ngồi ở vị trí rộng hơn, tầm nhìn đa chiều hơn, thông tin nhiều hơn, và trách nhiệm cũng nhiều hơn, tiếp cận hồ sơ lưu trữ nhiều hơn, nên anh thấy ra nhiều sự liên quan hơn sau hơn 1 tháng nay, tổng hợp các báo cáo của công an thành phố SG, X, và từ các trinh sát của các cơ quan nghiệp vụ của bộ, nên hôm nay trước mặt anh là các hồ sơ về nhóm giang hồ tỉnh X- nhóm lão Bạc, tổng công ty Sĩ Hùng- nhóm già 4, tổng công ty Sa Thạch-nhóm Lộc đen. Và từ các nguồn tin anh tổng hợp ra, anh khoanh tròn 2 chữ già 4 giữa chữ lão Bạc bên trái và chữ Lộc đen bên phải, và anh khoanh tròn luôn cái mốc đêm 6/8, khi ông em họ anh thực thi chiến dịch B4, thì ở quận Y, có 4 vụ va chạm đánh nhau làm gần 30 chục tên của 2 bên bị thương, nặng có nhẹ có. Rồi sau đó là báo cáo của trinh sát bộ, dù công an sài gòn thì không báo, có thể là không biết, hay là biết mà…làm lơ, là 1 tay giang hồ cộm cán, chũ quán nhậu Hải Sơn, nữa đêm bị rượt chém thành tàn phế, liệt 1 chân, mà không ai hay biết. anh ghi chú vào cái tờ giấy nháp, tất cả các vụ đều không có…ai chết, và toàn bộ các lời khai của các nhân chứng, mà trinh sát bộ thu thập về, đều là bọn giang hồ vặt thanh toán nhau, chủ các cơ sở không biết và không liên quan, và có báo công an, nhưng chúng đánh nhau cao lắm là ngoài năm phút, nên công an xuống thì chạy hết rồi.
Những vụ này nó cũng na ná như những kịch bản mà hơn 13 năm trước các băng giang hồ miền Bắc va chạm với nhóm Năm Cam, nhưng anh đọc ra thấy nó có sự tinh vi hơn, nó không ồn ào 20-30 tên hùng hỗ ầm ỉ đánh nhau như hồi đó khiến dư luận và báo chí bức xúc, mà nó nhỏ lẻ, nhưng liên tục, và vì không có ai chết nên nó chưa đánh động báo chí và dư luận. Tư Văn gật gù, càng đúng phong cách của 2 tay lão luyện mà khi còn là phó phòng cảnh sát điều tra công an SG, anh đã có thông tin, cặp già 4-Lộc đen, những tay cùng thời với Năm Cam, nhưng hơn hẳn Năm Cam một cái đầu, anh hiểu chứ, tầm Năm Cam, trong đám này thì còn chưa ngang hàng với lão nhị bên cánh già 4, và thằng Bảo đầu đinh bên cánh Lộc đen.
Rồi anh khoanh tròn 2 chữ mất tích bên cạnh danh sách 4 tay gộc cũa cánh lão Bạc và nhếch mép cười, rồi anh nghĩ trong đầu, nhưng không ghi ra giấy, ông em họ anh, nếu để 4 tay cá mập trong vụ này bỏ trốn được khi A ký quyết định khởi tố vụ án hình sự “giết người có tổ chức” theo quyết định khởi tố số 331/CA-X/CQCSĐT kia, thì nó đâu phải dễ dàng mà mang được cái lon thượng tá khi mới 43 tuổi, và danh hiệu Anh Hùng Lực Lượng Vũ Trang
Suy tư khi nghĩ tới những ngoắt nghéo của vụ này, Tư Văn hiểu trong phạm vi quyền hạn của anh , anh phải giải quyết dứt điểm những vụ lộn xộn này, nhưng theo hướng nào thì anh còn cân nhắc, anh nhớ lại người tổng cục phó tiền nhiệm của anh, danh tiếng nổi như cồn sau chuyên án Năm Cam, nhưng thẳng quá, làm dấn lên, nên cuối cùng thay vì được lên thứ trưởng, thì lại chuyển qua một cái Ủy Ban…hữu danh vô thực với chức danh rất kêu là Phó Ban Phòng Chống Tham Nhũng Quốc Gia, nhưng ngồi chơi xơi nước rồi về hưu. Chính vì anh là một trong hai người có cơ hội lên thứ trưởng trong đợt bầu bán sang năm, nên giờ anh mới phải gặp già 4, theo lời mời của A chuyển dùm già 4 ngày mai, rồi mới tính tiếp. Gặp để biết, chứ có ai cần nhận hối lộ hay âm mưu móc ngoặc gì đâu


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.