Lâu Đài Trên Cát

Chương 93



Yến đang ngồi đọc báo và ăn trưa ngoài sân vườn thì gã đến, một tay xách quà cho cô. Cô vui quá, trị giá quà thì không nói, mà là anh 4 tỉ mỉ chọn toàn những loại cô thích, và trong đó là những cái, những con loại ngon.
Cô lấy dt ra nhắn tin cho anh 4 “cám ơn anh nhé” , chỉ thế thôi, nói nhiều làm gì, quan trọng là biết làm gì khi cần thiết cho nhau thôi. Yến luôn thừa nhận là mình sống theo chủ nghĩa thực dụng, cô thẳng thắn đồng ý điều đó, nên dù cô thằng thắn nhưng người nghe có vốn sống, họ vì vậy mà đánh giá cô vẫn có cái tâm
Yến nắm tay gã, anh vào nhà đi, hồi sáng nghe anh qua, em đặt cho anh ½ con vịt nấu chao nè, dì em ở sg nấu, em nấu là do hồi đó học của dì đó
– Chút anh ăn nhé, hồi sáng Hương nấu hoành thánh mới ăn xong, còn no quá
– Hương là cái cô hôm bữa làm lễ tân ở bữa tiệc phải không? nhắc tới đây tự nhiên Yến nhớ lại lúc bàn tay Hương vuốt ve và cho mấy ngón tay vào háng mình, cô rùng mình
Gã thì vô tư ngồi uống café, Uh, con bé đó đó
– Anh đi X sao rồi, mình thắng không? yến tuy không biết chi tiết, nhưng qua những gì cô là trung gian cho 2 bên, và theo anh 4 gần 10 năm, dĩ nhiên cô đoán ra được 5 phần
– Thắng rồi, nhưng chưa thắng thì lo cho thắng, thắng rồi thì lo thu xếp chiến trường, mệt như nhau, gã thở dài
– Yến hiểu, cũng như cô vậy, chưa có vai thì lo nhận vai, có rồi thì lo diễn cho tốt
Yến bỏ lại cửa sổ đứng, em ước gì em được sống như anh, lên thác xuống ghềnh, lúc nào cũng bôn ba vất vả, nhưng mình là mình, cuộc sống giang hồ mệt mỏi thật, nhưng thoải mái, trên không sợ tròi, dưới không sợ đất
Gã nhìn Yến đứng khoanh tay dựa vào cửa sỗ, tấm màn sau lưng cô rực nắng, như người cô có hào quang vậy,đẹp quá, rồi bộ ngực vươn cao do tư thế khoanh tay, hơi dựa người ra sau vào tấm màn nữa.
Đẹp và hấn dẫn, cái hấp dẫn quyến rũ của cô gái tuổi 29, gã chép miệng
– Còn sống như em, nhìn thì thoãi mái, nhưng lúc nào cũng phải dòm trước ngó sau, trước sợ sói sau sợ hổ. Quen ai cũng phải lo người này trông người kia thấy, rồi dư luận báo chí chĩa mũi vào.
– Em tính làm gì sau này, nếu nghĩ đóng phim, gã hỏi Yến
– Em cũng chưa biết nữa, tiền thì dư một chút rồi, có được cái nhà, chiếc xe, rồi hết.mà nào giờ em cũng chỉ biết đóng phim, có làm ăn gì đâu
– Anh không biết em làm ăn gì, nhưng em đóng phim, đóng sai, nói sai, mặc quần áo hóa trang sai, sửa được, còn lằm ăn, nói sai làm sai, coi chừng không sửa được, đầu tư sai, thì phá sản luôn, anh chỉ khuyên em thế thôi
Yến nhìn gã, đúng là gã tổng hợp ngay cho cô những cái cô hay suy tư, khi nghĩ về sau cho mình
Suy tư một chút, Yến thở dài, anh Hùng biết không, em ướt ao giá như Việt Nam mình có được 1 tác phẩm điện ảnh lớn, dù trả giá thế nào, em cũng ráng kiếm 1 vai trong đó, để 1 ngày được sống và làm việc thật sự, để thỏa niềm đam mê đem tài năng phục vụ khán giả, nhưng mà khó quá, không thấy có cái nào cả, dù em chờ 8 năm rồi, thậm chí có mà kêu em tài trợ một ít và đóng miễn phí, em cũng chịu nữa.
– Em chờ làm chi cho mắc công, gã cười nhạt, họa may đến…đời con mình, có thể, nói đến đây, gã lại nhớ con gã, nghĩ đến những ước vọng gã ký thác vào nó.
Yến cười cười, anh nghĩ sao mà nhận định bi quan vậy
– Ở Việt Nam mình, không có tác phẩm điện ảnh lớn, vì không có tư tưởng lớn. Tác phẩm điện ảnh nó khởi nguồn từ kịch bản, đúng thế không? anh không phải nhà sản xuất phim, nên anh nói em nghe trên góc độ…quần chúng
– Đúng, Yến thừa nhận, nội dung kịch bản quyết định giá trị tinh thần của bộ phim
– Thế, làm sao có được 1 kịch bản “lớn” được trong bối cảnh 1 xã hội chạy theo những cái vụn vặt, những cái tủn mủn của 1 tâm lý bóc ngắn cắn dài, đó là một. Hai là kịch bản phải toát lên 1 tư tưởng thời đại, nhưng tư tưởng nào là tư tưỡng thời đại trong xã hội nước ta bây giờ, tự em hiểu đi,cái thứ 3 là bây giờ người ta duyệt phim theo chủ nghĩa tô hồng cuộc sống, nói khác đi là bị kiểm duyệt, ví dụ ngay từ đầu phim là hiện thực xã hội phải màu hồng, còn nếu là màu đen thì nó phải dần dần chuyển qua xám, rồi nửa sau bộ phim cũng phải hồng lên. Đó là yêu cầu bắt buộc khi duyệt phim, nhưng anh hỏi em, hiện thực cuộc sống có như thế không, không hề. có bao nhiêu cô sinh viên tuổi trẻ học hành khó khăn nhưng sống ngay thẳng chân chính lên làm tổng giám đốc năm 25 tuổi như phim nói, hay là cô sinh viên đó thời sinh viên chịu cực rồi sau này chịu khổ. Mà tác phẩm văn hóa nghệ thuật, không thể mang, hay không dám mang hơi thở cuộc sống, thì làm sao lớn được, em cứ bắt một đứa trẻ nói dối hoài, nói ngày này qua tháng khác, xem nó lớn được không, đầu óc nó mang tư tưởng lớn nổi không. Còn nó một ngày nào đó nó liều một cái nó nói thẳng nói thật ra, người ta cắt xén, kiểm duyệt ngay, có khi nó thành vụn vặt luôn. Trong một bối cảnh như vậy, em chờ cái gì, những người làm nghệ thuật chân chính có thể hi vọng gì, thế nên dần dần người ta viết kịch bản thị trường, làm phim thị trường, rồi xong.
Gã nói dứt thì lặng lẽ rút điếu thuốc ra hút, không riêng gì em mong muốn có một tác phẩm lớn để đóng, mà ngay cả anh cũng muốn có một tác phẩm lớn để coi, nhưng…còn lâu lắm em ah. Gã trầm ngâm kết luận.
Yến im lặng, gã nói phải, cô là người trong cuộc cô hiểu, ngay cả làm phim lịch sữ là phải ta thắng địch thua, làm phim xã hội thì cô giáo dù khỗ đến đâu cũng không thể đi làm cave, nhưng sau đó cô giáo đó sẽ được làm quen và cưới tổng giám đốc, thật là hài hước. làm sao mà có trận chiến nào mà ta luôn thắng địch luôn thua được, có bao nhiêu tổng giám đốc còn độc thân để các cô giáo đó lấy làm chồng…nghệ thuật mà phải phục vụ cho một mục đích nào đó, hay một tư tưởng nào đó, thì làm sao nó vị nhân sinh được nữa, nó bị trói, thì sao lớn được?
Lần đầu tiên Yến hiểu ra con người anh bạn mà cô quen thân lâu nay, ẩn dưới cái vẻ chua cay ngạo đời kia, cái vẻ hài hước kia, là những trăn trở, nghĩ suy về xã hội, nghĩ suy về dân tộc, và đất nước. Nhưng nghĩ nhiều mà không được làm, không ai dám cho làm, nên anh ta sinh ra ngạo đời. Anh ta hài hước được, nhưng đó là cái hài cười ra nước mắt, cái hài mà, cũng quay lại nghệ thuật điện ảnh, nhiều người tâm huyết muốn làm, nhưng bị kiểm duyệt, riết người ta chán người ta bỏ, nên cuối cùng…cái hài nhảm nhí lên ngôi, sinh sôi nảy nở
Cô vào rót cho gã ly cam vắt cô hay để trong tủ lạnh mà bà quản gia hay làm sẵn cho cô, rót vào chút mật ong rừng, mang ra mời gã một cách trân trọng, anh uống đi, hôm nay nói chuyện với anh vui lắm, việc thượng tá A, có gì cần em.
Gã nói cô nói qua dt với thượng tá A trước như vậy… như vậy…rồi khi nào A lên được, em mời dùm tụi anh. Rồi gã uống một hơi hết ly nước cam, thơm quá, gã hít hà
Xong gã khoát cặp laptop ra về, lúc cô khép cửa, gã thì thào, ngồi kế em, thơm quá, lỗ mũi anh chịu không nổi, em thương anh..như anh trai thì mai mốt ngồi…xa xa ra tí, cho anh còn đường sống
Yến bật cười, cô cũng thì thào với gã qua cái cửa rào, thế em không thương anh như anh, em ngồi sát anh hoài thì sao
Gã cười ha hả, thì..có ngày anh ngồi kế em xong, anh đi toilet hơn 20 phút như em hôm đó đó
Yến bật cười, biết mình lại sập bẫy gã, cúi xuống nhặt trái sung cuả cây sung nhà cô rụng, cô ném mà gã né được
Gã nói khi đã quay đi, mỹ nhân thưởng trái sung, quân tử ta không dám nhận, mắc công cho vào người, người ta nó…sung lên, gã cười ha hả rồi ngoắt xe ôm, còn Yến cũng cười to, cho anh sung để em coi 1 bữa nữa, lần trước coi mà chưa đã
Cô nhìn theo bóng gã cắm cúi đi, gã là người cô độc, phải, người lữ hành kỳ dị, đó cũng là tên 1 bộ truyện mà cô thích

Đại tá Tám Vương, cục phó cục cảnh sát hình sự đang ngồi trầm ngâm trước hồ sơ lưu mà các cơ quan nghiệp vụ của Bộ luôn lập sau mỗi chuyên án, để hỗ trợ cho việc tìm kiếm, hoặc điều tra truy xét sau này. Đây là hồ sơ lưu về hệ thống cũa băng già 4, một băng đảng giang hồ hình thành từ tỉnh X, hiện giờ đã trải rộng ra địa bàn rộng là sài gòn, X, và một tỉnh Z ở giáp ranh sài gòn. Cũng khá lớn mạnh, và cái quan trọng nhất là băng này kín, không phô trương, không ồn ào, trước giờ vẫn có vài tay em sa lưới pháp luật, nhưng không điều tra lên được, hoặc là không biết, hoặc biết mà không có chứng cứ. Vd như vụ thanh toán Điểu “hoàng sa” ở Quận 3, vì tranh giành lãnh địa mà bị chém tàn phế, rồi vụ chém giám đốc hang phim Thiên Long, vì một hãng này dám gạt bỏ 1 cô diễn viên tên Thu Yến ra khỏi bộ phim, rồi sau đó dù đạo diễn có mời lại, nhưng cô Thu Yến từ chối, rồi không hiểu sao toàn bộ bản nhựa của bộ phim khi quay được 90% thì bị…cháy sạch trong 1 vụ cháy kho không rõ nguyên nhân, nên hãng Thiên Long gần như phá sản luôn..và còn nhiều vụ khác, có vụ biết mười mươi là băng già 4 làm, nhưng không có chứng cứ, trong khi già 4 trong mắt xã hội và cộng đồng là người có tâm, có tầm, là doanh nghiệp giải quyết công ăn việc làm cho hàng ngàn lao động trong ngành vui chơi giải trí và..cả công nghệ sex, ôm ấp, mua bán tình dục, nhưng tổ chức kỹ quá, rồi có vụ nào bị hốt thì đệ tử toàn nhận là tự em làm, tự chúng em làm, rồi ra tòa lãnh án, rồi sau đó được giảm án một cách…nhanh chóng lạ lùng, làm như đệ tử băng này vào trại là đều trỡ nên là thiên thần hết, nên được tha sớm. Mà cũng khó xữ nặng được, vì nó không nằm trong nhóm tội đặc biệt nghiêm trọng hay có những tình tiết tăng nặng đến khung hình phạt cao nhất là chung thân tử hình, nó chĩ là mua bán dâm, lâu lâu vũ trường có thuốc lắc, rồi chứa bạc, tổ chức bài bạc,còn đâm chém thì có hồ sơ, có thông tin, nhưng không có chứng cứ, không có nhân chứng, vật chứng,,,ví dụ như 2 vụ gần đây mà Vương biết chắc là băng già 4 làm, là vụ hủy diệt công ty Thái Sơn và vụ 4 tay giang hồ phố biển, cũng thuôc hàng cộm cán ở X, bốc hơi âm thầm lặng lẽ, mà tin tức cuối cùng là 4 tay leo lên chiếc taxi 7 chỗ của hãng Năm Sao, nhưng khi Tú hỏi bên đó, thì bên đó nói ngày 7/8/2009 lúc khoảng 10h sáng thì có gần 60 xe chạy lòng vòng thành phố X, mà hỏi thì không thằng nào nhận là đón 4 ông khách đó, mà mặt mũi thằng tài xế thì Tú không nhớ, mà cũng phải, ra kêu dùm rồi Tú đi vô, thì nhớ kiểu gì bây giờ, mà Tú nói đúng là xe của hãng Năm Sao, Tú nhớ rõ mà, logo đó, màu đó
Mấy hôm nay trung tá Tú, trưởng phòng hình sự tỉnh X, báo cáo sơ bộ qua dt với Tám Vương như thế
Tám Vương gật gù, biết vì sao Lộc đen phải đi kiếm mình, vì Lộc đen biết đám này khó chơi, Vương gật gù, để mình dt hỏi thăm lòng vòng xem băng già 4 này sau lưng là ai, nhân vật chính trị nào mà chơi kín kẽ vậy, và để bảo thượng tá A phúc trình nội vụ việc lão Bạc và già 4 phải nghị hòa ở công an tỉnh, sau khi bị thượng tá A hốt hai bên về để ngăn ngừa thảm họa thanh toán xảy ra, ảnh hưởng đến hình ảnh chính trị của tỉnh, để xem dưới đó phúc trình thế nào, có thể qua đó nhìn ra manh mối. Vương nhấc dt lên, bắt đầu gọi một số nơi.

Hương lên công ty đi làm lại sau những ngày sóng gió, lúc này anh Duy cũng thoải mái cho cô vì biết cô có những quan hệ khó nói, nhưng nó có lợi cho anh, nên anh cũng lờ đi, dù chị phó giám đốc nhiều lần nói bóng gió.
Hôm nay và mấy ngày sau Hương biết cô bận lắm, do sau việc thằng Dũng, cô đã thành công trong việc đưa ghi âm cho hết 24 lính trong cơ sở, nghĩa là theo thời gian, bất kể Hùng hay ai, nếu cô cần xoáy vào nhân vật nào thì người đó cầm như lộ hết 50% ra với cô, và nhất là càng ngày lính của cô càng khôn ngoan, càng kín đáo và càng phát triển khả năng quan sát nhận định, cũng mất gần 3 tháng để làm nền tảng chứ chơi sao. Hôm nay và 4 ngày tới, nếu không có gì trục trặc, Hương sẽ có trong tay toàn bộ nội dung Hùng làm việc với 24 cơ sở, nghĩ đến đây , cô phải tự thưởng cho mình một lời khen
Sáng nay Duy mời cô vào, phân công cô qua công ty Hồng Hà, bên đó người ta đang chuẫn bị phá dỡ 1 hệ thống kho bãi, người ta không chào thầu như Viễn Trình mà là của tư nhân, để xem thương lượng giá cả thế nào, có lời thì mua, nên chiều mai cô sẽ qua đó
Ngồi vừa làm sỗ vừa nhớ lại mấy hôm nay làm việc và chinh chiến với gã cô càng lúc càng thú vị, nó hồi hộp, âu lo, mưu mẹo, tiểu xảo, mà qua đó cô học hỏi được rất nhiều, cô biết thắng trận này thực ra là do 1 chuỗi liên hoàn kế mà 4 tay lãnh đạo phối hợp, nhưng chính yếu là gã, gọi là liên hoàn kế vì nó có phản giản kế, lấy kèo thay cột, mỹ nhân kế, dương đông kích tây, rồi mượn tay thượng tá A, rồi dùng phục binh…tất tần tật, được gã vận dụng, đan cài, dùng nhiều người, từ cái chi tiết đến cái tổng thể…đúng là 1 đầu óc đáng sợ, và cô mừng là mình là ngươi tình của nó, để hàng đêm ôm nó, nghe cái đầu đó thì thào vào tai những kế hoạch, những lý giải, những mưu mẹo…
Và cái đầu đó ngoài thì thào dạy bảo ra, nó còn biết chui vào háng mình, cái lưỡi đó không chĩ biết nói ra những triết lý, mà còn biết la liếm, biết búng tanh tách vào âm vật, biết vo ve xung quanh lỗ đít rồi ngoáy sâu vào nữa, thật là thú vi. Rồi cô nhớ lại đêm hôm qua, ôi, chưa bao giờ cô biết có những cảm giác như vậy, những cảm giác mà toàn bộ những chỗ nhạy cảm trên người mình được liếm láp, được vuốt ve, được lấp đầy, được thì thụt với những con cu thật có, giả có, that sướng khoái gì đâu, giơ nghĩ mà còn ghiền nữa.
Đang trầm tư đứng cạnh cửa sổ, cô phát hiện ra ánh mắt của thằng Viện, nhân viên mới vào, nó hơn cô 2 tuổi, con nhà khá giả, mê cô từ khi bắt đầu 1 tháng nay nó vào làm việc, trẻ, con nhà giàu nhưng có tài, hơn cô 2 tuổi, no mê cô lộ liễu đến nôi gần như cả công ty biết, dù nó cố giấu, cô nhớ mỗi lần nó vào nộp giấy tờ báo cáo cho cô duyệt qua trước khi trình anh Duy, là nó lúng túng, ấp úng, cứ như gà mắc tóc. Hỏi ra thì biết cu cậu từ nhỏ đến lớn là con mọt sách, đi học rồi đi làm, nhà gia giáo nên ba mẹ quãn lý nghiêm minh, nên cu cậu dù hơn cô hai tuổi nhưng còn non hơn cô nhiều
Liếc liếc ra sau thấy anh chàng để xấp báo cáo lên bàn mình mà cứ nấn ná cầm 2 tờ làm như đang dò lại, mắt thỉnh thoảng liếc liếc mình, Hương mĩm cười, để trêu nó một chút, cô mở một cái nút áo thứ hai từ trên xuống cho bộ ngực căng phồng thấp thoáng dưới cái khe áo,giữa nút thứ 1 và nút thứ 3, làm như cô gài sót vậy, rồi cô quay ngang qua đứng, thế là anh chàng dán mắt vào cái khe đó như hút hồn, chờ cho anh chàng nhìn cho thấm, cô làm bộ đi lại, thế là anh chàng vứt luồn 2 tờ báo cáo nốt lên bàn rồi mặt mày đỏ bừng đi ra khu phòng kinh doanh.
Hương mỉm cười, gom mấy cái báo cáo vào giỏ, tối về duyệt, giờ đi qua gặp mấy cái lỗ tai của cô đã, hôm nay đi 4 đứa, rồi ghé lên công ty gã nữa, cuối tháng 8 này xây và lắp dặt hoàn tất rồi. cô gài nút áo lại, xách giỏ đi ra


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.