Kìm hãm dục vọng

Khống Chế Dục – Chương 57



Đã đến ngày tuyên án này, thành phố Nghiêu Hải đổ cơn mưa to. Phương Tiểu Thư cùng tổ công tố viện kiểm sát cùng nhau tới pháp viện, do Bạc Tể Xuyên dẫn vào toà án, ở văn phòng của tổ công tố ngây người trong chốc lát, thẳng đến toà án mở phiên toà cô mới trở lại trên ghế dự thính.

Lúc thấy bị cáo bị mang ra, Phương Tiểu Thư đã muốn không có cảm giác thỏa mãn vì báo thù được như ban đầu, bởi vì cô biết Cao Diệc Vĩ nhất định sẽ phải trả giá rất lớn vì những tội nghiệt mà hắn ta gây ra, mà cha mẹ cùng cậu của cô ở dưới cửu tuyền cũng nhất định có thể yên tâm.

Cô thản nhiên nhìn Cao Diệc Vĩ tiều tụy không ít, trên mặt không có biểu tình khác biệt với những người khác, điều này làm cho Cao Diệc Vĩ đang cố ý quan sát cô vô cùng hoang mang.

Chẳng qua lại hoang mang cũng không có quan hệ gì, sự tình đi đến nước này, hắn cũng biết kết cục của mình sẽ là cái gì, bây giờ vô cùng chờ mong chính mình có thể đến phía dưới sớm một chút gặp Phương Tiệm Hồng, người như Phương Tiệm Hồng tất nhiên là cùng xuống địa ngục như hắn ta, bọn họ đều không chiếm được Hà Duyệt nhất định sẽ lên thiên đường, thật tốt nha.

Trên mặt dần Cao Diệc Vĩ dần dần lộ ra tươi cười thực biến thái, phía sau vừa vặn quan toà tuyên án phán quyết của hắn, hắn tỏ vẻ nhận tội trước tòa, thời điểm bị dẫn đi, khóe môi nhếch lên nụ cười quỷ dị, một tấm ảnh chụp này, thành tin tức đầu bản tin sau thời gian thật lâu.

Cao Diệc Vĩ vì là kẻ khả nghi tội đút lót, tội buôn lậu buôn ma túy, tội cố ý giết người, bị toà án nhân dân cao nhất của thành phố Nghiêu Hải căn cứ quy định hình pháp của nước cộng hoà nhân dân Trung Hoa, phán xử tử hình, lập tức chấp hành.

Khi Phương Tiểu Thư đi ra từ pháp viện, vốn tưởng rằng chính mình sẽ kích động rơi lệ, nhưng phát hiện hốc mắt thế nhưng khô khốc, đều không có một chút dục vọng muốn khóc.

Xem ra cô thật là trưởng thành, đúng vậy, phía sau muốn vui vẻ mới đúng, vì sao khóc đâu?

Cô nhớ rất rõ biểu tình của Cao Diệc Vĩ khi bị cảnh sát dẫn đi, tươi cười của y làm cho cô cảm thấy cô đã thật sự thắng rồi, bởi vì Cao Diệc Vĩ đã muốn biến thái, cô còn thực bình thường.

Thật tốt, đã giải quyết xong chuyện tình phải đeo trên lưng nhiều năm như vậy, cô một thân thoải mái, chỉ cảm thấy ngay cả mưa to hom nay đều trở nên đáng yêu.

Phương Tiểu Thư một mình đi vào bên cạnh xe Bạc Tể Xuyên chờ anh, đợi không sai biệt lắm nửa giờ, Bạc Tể Xuyên mới cùng Dịch Chu còn có Lưu Dận cùng nhau đi ra.

Phương Tiểu Thư miễn cưỡng khen anh đang đứng ở chỗ xa xa nhìn lên trên bậc thang, đang muốn gọi anh một tiếng, di động ở trong túi liền vang lên.

Cô lấy điện thoại di động ra nhìn nhìn, dĩ nhiên là Bạc Tranh.

Phương Tiểu Thư nghe điện thoại, giọng nói của Bạc Tranh lập tức từ bên kia truyền tới: “Kết quả phán quyết đã xuống dưới đi, vui vẻ sao?”

Phương Tiểu Thư một bên dùng khẩu hình nói cho Bạc Tể Xuyên là điện thoại của ai, một bên đưa ô cho anh, sau đó đội mưa đến phía ghế phó điều khiển, mở cửa xe chui vào trong xe ngồi.

Bạc Tể Xuyên hình như ở bên ngoài nói chuyện gì với đồng nghiệp, không lên xe ngay, Phương Tiểu Thư ngồi ở trong xe nghe điện thoại của Bạc Tranh, cũng không rất quan tâm chuyện bên kia của anh.

Cô thành thực trả lời vấn đề của Bạc Tranh: “Con thật vui vẻ, ba ba.”

Bạc Tranh hình như nở nụ cười một chút, thản nhiên nói: “Con vui vẻ là tốt rồi, con có ơn với nhà họ Bạc chúng ta, ba ba hy vọng con cùng Tể Xuyên còn có đứa nhỏ có thể vĩnh viễn đều hạnh phúc.”

Phương Tiểu Thư đã muốn rất nhiều năm chưa từng nghe qua người có thân phận cha nói ra lời nói này với cô, cô không nhịn được rơi nước mắt, thấp giọng nói: “Cám ơn ba, con cũng hy vọng ngài có thể vĩnh viễn đều hạnh phúc.” cô còn nhớ rõ phản ứng của Nhan Nhã, này thật sự có điểm kỳ quái, nếu không phải Nhan Nhã có vấn đề cá nhân gì, đó là vấn đề giữa hai người bọn họ.

Bạc Tranh dữ dội thông minh, làm sao có thể không nghe ra lời ngầm của cô? Ông chính là trấn an nói câu “Cha sẽ” với cô liền treo điện thoại, chưa hề nói chuyện về Nhan Nhã.

Bạc Tranh hình như rất ít sẽ có bao nhiêu nhiệt tình với Nhan Nhã, tiếp xúc thân thể thực sự thiếu, bọn họ trừ bỏ buổi tối sẽ ngủ ở một cái phòng, dường như không có bất cứ bộ dáng là vợ chồng.

Khi Bạc Tể Xuyên lên xe, bả vai đã muốn ướt, anh nhíu mày bình luận về thời tiết hôm nay, liền cay nghiệt bén nhọn như đang ở trên tòa án.

Phương Tiểu Thư lau quệt nước mắt nhìn về phía anh, thuận miệng hỏi: “nói cái gì đâu, lâu như vậy mới lên xe.”

Bạc Tể Xuyên lấy khăn tay lau mưa dính trên comple, khi giương mắt phát hiện hốc mắt của cô đỏ lên, không đáp hỏi ngược lại: “Vì sao em khóc? Vui quá mà khóc sao?”

Phương Tiểu Thư gật đầu nói: “Đúng vậy, anh biết còn hỏi?”

Bạc Tể Xuyên khẽ cười một tiếng: “Anh cũng thật vui vẻ.”

Rốt cục có thể buông xuống gánh nặng, sau này sẽ không cần mỗi ngày đều muốn nhiều quy luật như vậy, sẽ không cần ngay cả ăn cơm đều phải cân nhắc nên làm cách nào để đưa người kia vào ngục giam, có thể mất hứng sao?

Phương Tiểu Thư thấy tâm tình của anh không sai, cũng không muốn quét hưng trí của anh, cho nên không nói về chuyện của Nhan Nhã.

Sau khi Bạc Tể Xuyên lau sạch sẽ chính mình, liền nhấn ga lái xe về nhà, trời mưa rất lớn, anh lái xe có vẻ chậm, cần gạt nước càng không ngừng gạt, anh rất khó thấy rõ tình hình giao thông phía trước.

Xuất phát từ suy nghĩ về an toàn, Bạc Tể Xuyên rõ ràng trước không đi.

Anh ngừng xe đến ven đường, nói với Phương Tiểu Thư: “Đồng nghiệp nói buổi tối muốn chúc mừng anh một chút.”

Phương Tiểu Thư sửng sốt một chút, rất nhanh phản ứng lại đây: “Buổi tối anh muốn đi ra ngoài sao?”

Bạc Tể Xuyên phủ nhận nói: “không ra đi, anh cự tuyệt, anh càng muốn… Cùng em chúc mừng.” Anh nói xong thật giống như đang nói câu nói xấu hổ gì đó lập tức quay đầu nhìn về phía cửa sổ bên kia ở chỗ điều khiển, nhưng là mưa lớn như vậy, anh cũng không nhìn thấy cái gì, càng phát ra có vẻ giấu đầu hở đuôi.

Phương Tiểu Thư đưa tay duỗi đến chỗ dưới ghế ngồi, duỗi ghế ra, nằm ở trên vị trí phó điều khiển nhìn sườn mặt không được tự nhiên của anh, dịu dàng nói: “Em sẽ chúc mừng cùng anh thật tốt.” cô cường điệu một chút hai chữ “thật tốt”, làm cho Bạc Tể Xuyên càng thêm xấu hổ.

Bạc Tể Xuyên chỉ cảm thấy chính mình trở nên càng ngày càng không biết liêm sỉ, lại còn nói ra câu nói này, xem ra anh là hoàn toàn không được cứu trợ.

Sau khi tuyên bố buông tha cho trị liệu, Bạc Tể Xuyên nói sang chuyện khác: “Ba gọi điện thoại cho em có chuyện gì? Có phải thân thể không thoải mái hay không?”

Phương Tiểu Thư nghe anh hỏi như vậy không khỏi bật cười: “Nếu ba không thoải mái làm sao có thể gọi điện thoại cho em, chẳng lẽ không đúng nên gọi cho anh sao?”

Bạc Tể Xuyên không biết ý gì cười cười: “Ông ta gọi cho ai cũng sẽ không gọi cho anh.”

Phương Tiểu Thư nghe ra sự giận hờn của anh, bất đắc dĩ nói: “Đó chỉ là ông sợ anh lo lắng.”

“Tốt lắm.” Bạc Tể Xuyên không nghĩ tiếp tục bàn luận đề tài này, quay lại chủ đề chính, “nói một chút đi, ông ấy tìm em làm gì?”

“không có chuyện gì.” Phương Tiểu Thư nháy mắt mấy cái, nhìn ánh mắt của anh nói, “Chính là chúc mừng em báo được thù lớn.” cô cười khẽ gợi lên khóe miệng, cười đến vô cùng động lòng người.

Bạc Tể Xuyên nhìn lướt qua bên ngoài mưa to như trước, sau đó không có biểu tình đóng cần gạt nước, màn mưa làm cho tầm mắt của anh về phía trước cùng bốn phía khác trở nên mơ hồ, người bên ngoài tự nhiên cũng không nhìn tới bên trong.

Vì thế, anh yên tâm thoải mái tới gần cô, chậm rãi nằm ở trên người cô hạ giọng nói: “Cũng không nói gì chúc mừng anh thắng kiện sao, đây chính là quan tòa thứ nhất mà anh thắng sau khi nhậm chức kiểm sát trưởng.”

Hai tay Phương Tiểu Thư ôm thắt lưng anh, cắn cánh môi anh nói: “Ông ấy giống như bề bộn nhiều việc, nói hai câu liền treo, nhưng là không có quan hệ, em sẽ chúc mừng anh, sau khi nhậm chức đã thành công, vẫn là vụ án lớn như vậy, tiền đồ vô lượng nha.”

Bạc Tể Xuyên rõ ràng đều đặt cả thân thể ở trên người cô, giọng điệu bình thản nói: “Anh cũng không thèm để ý đến những chuyện này.”

Phương Tiểu Thư vuốt ve phía sau lưng anh, dịu dàng nói: “Em cũng không thèm để ý, em chỉ quan tâm đến anh.”

Rất muốn đem tất cả mọi người giết, toàn thế giới chỉ có thể có một mình cô tốt với anh, luôn cảm thấy chỉ có như vậy mới có thể thể hiện ra tình yêu của cô với anh, đây là ý tưởng rất bệnh hoạn, thật sự không được.

Bạc Tể Xuyên cùng Phương Tiểu Thư nằm ở trong xe trong chốc lát, Bạc Tể Xuyên sau đó dĩ nhiên liền nằm ngủ ở trên người Phương Tiểu Thư như vậy, có thể thấy được gần nhất anh có bao nhiêu mệt mỏi. cô không bỏ được đánh thức anh, liền tùy ý anh đè nặng, không trong chốc lát chính cô cũng đang ngủ.

Khi lại tỉnh lại, Phương Tiểu Thư phát hiện chính mình đã muốn về tới khu biệt thự Lục Hải.

Đây là có chuyện gì vậy, như thế nào vừa ngủ dậy đều chuyển nhà xong rồi?

Vì xác nhận ý nghĩ của chính mình, Phương Tiểu Thư cố ý đứng lên kiểm tra một chút phòng ở, quả nhiên là phòng của Bạc Tể Xuyên trong biệt thự ở khu biệt thự Lục Hải, nhưng lại trải qua sửa chữa, hơn chút đồ dùng cho trẻ con, hai cái đứa nhỏ của bọn họ đang nằm tại giường trẻ con ngủ thật ngon.

Phương Tiểu Thư nhìn nhìn đồng hồ, hơn mười một giờ tối, quả nhiên là ngủ thật lâu, vậy Bạc Tể Xuyên đi đâu rồi?

cô ra cửa, theo bản năng đi về phía phòng tắm, quả nhiên nghe thấy có tiếng nước trong phòng tắm tầng hai.

Vì thế Phương Tiểu Thư cũng yên tâm, quay về trong phòng xem đứa nhỏ đi.

Đứa nhỏ ngủ, đã ăn qua sữa chưa? Phương Tiểu Thư vuốt phẳng một chút bộ ngực, áo ngực bị cởi ra… Ừ, ăn qua.

cô không nhịn được có chút mặt đỏ, không khỏi chửi thầm mình đều có nhiều hành động càng không biết xấu hổ, làm sao còn mặt đỏ.

cô đang quẫn bách, Bạc Tể Xuyên liền mở ra cửa vào được.

“đã tỉnh sao?” Bạc Tể Xuyên mặc một bộ áo sơmi màu trắng sạch sẽ cùng quần đen, lau tóc đi về phía cô, nhẹ chân nhẹ tay, nhẹ giọng nói nhỏ nhẹ, “Ngủ thật ngon đúng không? Gọi như thế nào cũng không chịu đứng lên, anh một mình thu thập nửa ngày, còn không mau cám ơn anh?”

Phương Tiểu Thư hôn một cái hai má anh, cười nói: “Cám ơn.”

Khó được cô nghe lời như vậy, Bạc Tể Xuyên nhất thời có chút sững sờ, Phương Tiểu Thư bên kia trầm mặc một lúc, đột nhiên hỏi: “Như thế nào vội vã chuyển ra như vậy? Trời mưa, ngày mai chuyển cũng tốt nha.”

Bạc Tể Xuyên thản nhiên nói: “Khi anh tỉnh mưa đã muốn ngừng rồi, về phần vì sao vội vã chuyển như vậy…” Ánh mắt anh nhìn Phương Tiểu Thư bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, “Em không phát hiện ra gần nhất Nhan Nhã rất kỳ quái sao?”

Phương Tiểu Thư sửng sốt, gật đầu nói: “Phát hiện, làm sao vậy? Đây là lý do anh vội vã chuyển ra sao?”

“Anh chỉ là làm cho bà ta trước tiên thói quen cuộc sống cô độc mà thôi.” Bạc Tể Xuyên vô tình nói.

Đúng vậy, Nhan Nhã xác thực nên thói quen loại sinh hoạt này, không có gì ngoài Bạc Yến Thần đang đến trường, trong nhà chỉ có Lưu tẩu làm bạn cùng bà ta, bà có năng lực nói cái gì với Lưu tẩu đâu? Còn không phải chính mình ở một mình.

Phương Tiểu Thư thở dài: “Này cũng là trừng phạt đúng tội.”

Bạc Tể Xuyên mỉm cười: “Đúng vậy, anh không hy vọng cảm xúc phá hư của bà ta quấy rầy em, sự tiều tụy khổ sở của bà ta bây giờ đều là báo ứng, như vậy bà ta cũng có thể biết lúc trước mẹ có bao nhiêu khổ sở.”

Phương Tiểu Thư mang theo ý đồ trấn an vỗ vỗ lưng Bạc Tể Xuyên, Bạc Tể Xuyên lại trực tiếp ôm cô, ném tới trên giường.

Phương Tiểu Thư nằm trên giường mềm mại, hoảng sợ nhìn anh: “Anh làm sao vậy?”

Bạc Tể Xuyên không nói thêm gì, chỉ nói một chữ: “Làm.”

“…”

Nhưng là, không sợ dạy hư đứa nhỏ sao?

Ừ không, đứa nhỏ đã muốn đang ngủ, đứa nhỏ còn không đến một tuổi hẳn là xem không hiểu người lớn đang làm cái gì, chỉ cần bọn họ không khóc không nháo, liền không có việc gì, anh không phải đã muốn giúp mẹ của bọn nhỏ cho bọn họ ăn sao? thật sự là lại làm cha lại làm mẹ.

Đúng vậy, hạn cuối của Bạc Tể Xuyên đã muốn bị Phương Tiểu Thư hoàn toàn ăn luôn, giờ này khắc này tại anh xem ra, yêu là yêu, làm tình cũng là yêu, hai người lẫn nhau chế ước, lẫn nhau liên hệ, đều là phương thức biểu đạt tình yêu, cùng với sự chứng kiến của tình yêu.

Cuộc đời này chúng ta sẽ gặp đến rất nhiều người, cũng sẽ bỏ qua rất nhiều người, cuộc sống có thể không lưu tiếc nuối rất ít tồn tại.

Chúng ta thường thường lấy cớ phân chia không rõ thích cùng yêu đến giải thích nguyên nhân chính mình bỏ qua, yêu cùng thích kỳ thật thực dễ dàng phân rõ.

Cái gọi là thích, chính là vì người ấy bạn có thể trả giá tất cả, mà yêu còn lại là trả giá tất cả bạn đã muốn trả giá, bất luận là bạn có thể, cũng là bạn không thể, chỉ cần có thể nghĩ đến, bạn đều sẽ muốn cho người ấy.

Anh yêu em, không là bí mật cảm thấy xấu hổ, nếu luôn sợ hãi làm hỏng đồ tốt, vậy bạn cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ấy trốn đi, không thể giữ lại.

Bạn nghe nói qua lá rụng về cội sao? Đúng, này thật giống như lá rụng về cội, bọn họ sẽ bị gió đều mang đi.

Cho nên, mặc kệ như thế nào, lớn mật theo đuổi người bạn muốn đi, nói cho cô ấy/ anh ấy bạn muốn cùng người ấy có bất cứ khả năng nào, bạn không nghĩ ra cùng người ấy có khả năng gì hay không, đây là chuyện bạn cần làm trong giờ phút này, anh yêu em không có khả năng không có quan hệ với em.

Nếu bạn làm được, mời bạn nhớ rõ, trên thế giới có một đôi tình nhân tên là Phương Tiểu Thư cùng Bạc Tể Xuyên đang chúc phúc bạn; mà nếu bạn không có làm được, cũng mời bạn nhớ rõ, trên thế giới có một đôi tình nhân tên là Phương Tiểu Thư cùng Bạc Tể Xuyên, đang chúc phúc cho bạn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.