Kìm hãm dục vọng

Khống Chế Dục – Chương 44



Sau khi kết thúc hoạt động kịch liệt, hai người ôm nhau nằm ở trên giường, anh ôm cô, trong hơi thở tràn ngập hương vị của cô, trong lòng nói không nên lời là cảm giác gì.

Nói như thế nào đâu, giống như tất cả ý tưởng phía trước của mình đều có thể bị chính mình giải thích rõ ràng, ví dụ như bộ dáng thường xuyên lạnh nhạt lõi đời của cô, hiện tại anh sẽ cảm thấy, đó cũng là bởi vì đã trải qua rất nhiều tổn thương mà người khác chưa từng trải qua mới trở nên như vậy, như vậy cô lại có cái gì sai đâu.

Nhưng là cứ việc như thế, Bạc Tể Xuyên còn là có chút không quá thoải mái.

Anh cúi đầu, nhìn Phương Tiểu Thư giống như con mèo nhỏ tựa vào trong lòng anh, tuyệt đối xác định cô không ngủ, vì thế anh mở miệng hỏi: “Vừa rồi hỏi em nói vì sao em luôn không trả lời.”

Trên thực tế Phương Tiểu Thư xác thực chính là nhắm mắt chợp mắt mà thôi, cô không ngủ, nghe anh hỏi cô như vậy, liền mở mắt ra nhìn về phía anh, lập lại một lần: “Vừa rồi?”

Bạc Tể Xuyên chậm rãi nheo lại cặp mắt hoa đào xinh đẹp, không có kính mắt che dấu, ánh mắt này bạo lộ ra thần sắc mê hoặc rất khó có thể ngăn cản, khó trách khi anh công tác luôn muốn đeo kính mắt.

Phương Tiểu Thư nâng tay vuốt phẳng một chút cái cằm trơn bóng của anh, lẩm bẩm nói: “Cái nào vừa rồi nha, anh nói là lúc đang yêu yêu sao?”

“…” Khóe miệng Bạc Tể Xuyên co rút một chút, bỗng nhiên không muốn biết đáp án.

Anh đang muốn mở miệng ngăn cản cô trả lời, chợt nghe thấy cô nói: “Nếu là nói về thời điểm kia, vậy thực rất có lỗi, em cũng không có biện pháp, bởi vì con người tại thời điểm cao trào là không có biện pháp nói nhiều lắm.”

Bạc Tể Xuyên hơi nhếch môi quay lưng đi không để ý tới cô, giống như bởi vì ngôn ngữ đùa giỡn của cô mà tức giận, chỉ quăng cho cô một cái bóng dáng gầy yếu thon dài.

Phương Tiểu Thư tới gần anh, đem ngực dán tại trên lưng anh, rõ ràng cảm giác được người anh cứng đờ, cô cũng không vội vã nói chuyện, mà là sắp xếp lại chăn, đem thân thể của hai người che dấu ở dưới chăn đệm ấm áp.

“Lộn xộn cái gì, lộ lưng ra nhiều như vậy, đẹp mặt là đẹp mặt, vừa bị lạnh làm sao bây giờ.” Phương Tiểu Thư làm như có thật nói.

Bạc Tể Xuyên vốn chính là đưa lưng về phía cô, cũng không có nhắm mắt, nhưng nghe cô nói như vậy xong, anh lập tức nhắm mắt lại, hai đấm nắm chặt, bên tai không không chịu thua kém nóng lên.

Người con gái này luôn có thể cực kỳ không rụt rè nói một ít lời nói kỳ quái, cái loại này này nọ… Căn bản là…

“Mới không có lộ ra nhiều như vậy.” Sau một lúc lâu, Bạc Tể Xuyên vẫn là nhịn không được cãi lại một câu.

Phương Tiểu Thư nghe vậy nhịn không được cười khẽ một tiếng, giống như dỗ đứa nhỏ nói: “Tốt, anh không có.”

Bạc Tể Xuyên đau đầu rút ra gối đầu đặt tại trên mặt, một bộ dáng giống như bị sự tủi thân rất lớn.

Phương Tiểu Thư đẩy đẩy phía sau lưng anh, nhẹ giọng nói: “Đi tắm rửa một cái đi.”

Bạc Tể Xuyên không hề động đậy, người đàn ông vô cùng yêu sạch sẽ ngày xưa giờ phút này dường như không quá để ý đến việc này.

Phương Tiểu Thư bất đắc dĩ, đành phải tự mình đi tắm rửa trước, cô liền trần truồng như vậy từ trên giường đi xuống, chân trần đi vào phòng tắm, mở ra cửa bắt đầu tắm rửa.

Tiếng nước rầm rầm làm cho lòng Bạc Tể Xuyên không thể bình tĩnh, một lần nữa anh lại gối trên gối đầu, suy tư một chút, bỗng nhiên ngồi dậy tại trên giường tìm kiếm cái gì.

Anh tìm một lúc lâu, mới tìm được vật mà mình muốn tìm.

Là di động của Phương Tiểu Thư.

Bạc Tể Xuyên trước tắt đi âm thanh của di động, sau đó ấn nút khởi động máy mở ra điện thoại di động, trong quá trình chờ đợi khởi động máy kiên nhẫn bị tiêu hao còn thừa không nhiều lắm, thẳng đến thấy ảnh chụp của anh và cô trên màn hình di động, tâm tình của anh mới tốt hơn một chút.

Mở ra di động, sau khi thu được tín hiệu, thông báo có những cuộc gọi nhỡ không ngừng hiện lên, Bạc Tể Xuyên khẩn trương nhìn lướt qua cửa phòng tắm, một bên thật cẩn thận quan sát đến động tĩnh ở nơi đó, một bên nhanh chóng xóa đi những thông báo có cuộc gọi nhỡ này, thẳng đến xóa xong cái cuối cùng, trong lòng anh mới cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Như vậy sẽ không xem như anh tìm cô trước đi, anh chưa gọi điện thoại cho cô, chính là ngẫu nhiên tới nơi này nhìn xem phát hiện cô đã ở mà thôi.

Liền là như thế này.

Bạc Tể Xuyên xóa xong thông báo cuộc gọi nhỡ vốn định tắt điện thoại đi thả về chỗ cũ, lại bỗng nhiên thấy một tin nhắn rất kỳ quái.

Bạc Tể Xuyên không phải loại người xem xét riêng tư của người khác, nhưng tin nhắn này thực ngắn, có thể thấy toàn bộ nội dung trên màn hình.

Cao.

Đúng vậy, Bạc Tể Xuyên cũng thấy tin nhắn Cao Diệc Vĩ gửi.

Phương Tiểu Thư tự nhiên là không có trả lời lại tin nhắn này, anh dường như đã hiểu được vì sao cô sẽ tắt đi di động, lại vì sao sau khi thấy anh mở cửa cô sẽ tập trung tinh thần đề phòng chờ ở phía sau cửa.

Tầm mắt của anh chuyển tới đế đèn bàn bị quăng ở trên bàn, hơi có chút suy nghĩ tắt đi di động, thả về chỗ cũ.

Không lâu sau Phương Tiểu Thư liền tắm rửa xong rồi đi ra, cô thấy anh không tránh né cô, đang cười muốn nói cái gì, đối phương liền rời đi tầm mắt không nhìn cô, nhặt lên áo sơmi ngăn trở những vị trí trọng yếu buồn đầu đi vào phòng tắm, vẻ mặt ngưng trọng trầm tư sự tình gì đó.

Cô nghĩ đến anh là làm bộ như đang suy nghĩ chuyện gì, chỉ là sợ xấu hổ mà thôi, nhưng kỳ thật anh là thật sự đang suy nghĩ chuyện tình.

Bạc Tể Xuyên dùng thời gian tắm rửa cẩn thận tự hỏi một chút tính nghiêm trọng của sự tình, lại phân tích một chút thế cục, cuối cùng kế hoạch ra đối sách, thế này mới từ trong phòng tắm đi ra.

Khi anh đi ra Phương Tiểu Thư đã muốn không sai biệt lắm đang ngủ, anh đi đến bên giường, nằm ở một bên giường, tựa vào đầu giường lẳng lặng rũ mắt nhìn cô.

Phương Tiểu Thư chậm rãi mở mắt ra, nhìn về phía Bạc Tể Xuyên, giọt nước chưa lau khô trên khuôn mặt anh theo hai má chảy xuôi xuống, lưu lại một dấu vết ái muội, biến mất tại trong cổ áo hơi hơi hỗn độn của anh.

Phương Tiểu Thư chậm rãi rời tầm mắt xuống dưới, dừng tại trước ngực vẫn chưa cài nút áo của anh, chậm rãi nâng tay khẽ vuốt qua ngực anh, cảm giác được thân thể dưới tay cô từ cứng ngắc đến thả lỏng, có chút khàn khàn đã mở miệng: “Vì sao anh luôn cảm thấy em không yêu anh đâu?”

Bạc Tể Xuyên không dự đoán được cô sẽ nói vấn đề này, lập tức hơi sửng sốt, tầm mắt nhìn cô hơi hiện lên sự mờ mịt.

Phương Tiểu Thư dính người na đến bên người anh, tựa vào trong lòng anh gối đầu lên cánh tay anh, yêu quý cọ cọ trong ngực anh, thở phào nhẹ nhõm nói: “Nếu không yêu anh sẽ không để ý đến anh, ngu ngốc.”

“…”

Nói thẳng ra tình cảm của mình với anh, anh lại không hề đáp lại, một chút thanh âm đều không có, thật sự không thích hợp.

Phương Tiểu Thư không khỏi nghi hoặc ngẩng đầu lên, đang thấy bộ dáng rối rắm của anh, coi như đang trải qua cuộc giao chiến kịch liệt trong lòng.

Vì thế cô hỏi: “Như thế nào, hết chỗ nói với em rồi sao?”

“Không phải.” Bạc Tể Xuyên cố gắng duy trì biểu tình bình tĩnh, cứng ngắc nói, “Em làm anh tức giận đến mức anh không biết nên nói cái gì cho tốt.”

Phương Tiểu Thư bị anh làm cho cười ra tiếng đến, tiếng cười dễ nghe êm tai, mang theo sự vui sướng chân thật của cô, Bạc Tể Xuyên thay đổi sắc mặt cúi đầu hôn hôn cái trán của cô, nhẹ giọng nói: “Chuyện bên kia của Cao Diệc Vĩ anh sẽ xử lý nhanh hơn, em đừng nghĩ nhiều lắm.”

Phương Tiểu Thư yên lặng rũ mắt xuống, im lặng trong chốc lát, thấp giọng hỏi: “Em nên báo đáp như thế nào với những việc anh đã làm cho em đây?”

Bạc Tể Xuyên bất đắc dĩ ôm cô chui vào trong chăn, che kín hai người, nhắm mắt lại nói: “Chỉ cần em đừng làm anh tức giận nữa là được rồi.”

Phương Tiểu Thư cũng không rất đồng ý với những lời này: “Thân là một người đàn ông, tính tình của anh thật sự thật tốt quá, mà em trừ bỏ chọc anh tức giận ở ngoài, cũng không có sở trường gì nữa, anh không thể cướp đoạt sở thích duy nhất này của em.”

“…”

Đúng, liền là như thế này, chính là loại cảm giác này, luôn cảm thấy không có cô khẳng định mình sẽ tự sát, nhưng là có cô, thực nhiều thời gian anh lại hận không thể tự tay giết cô.

Bạc Tể Xuyên lại một lần nữa thành công bị Phương Tiểu Thư chọc giận, vì thế anh trực tiếp hung hăng cắn một ngụm lên cổ cô, rước lấy một tiếng hô đau của Phương Tiểu Thư.

Bên này hai người hòa thuận như lúc ban đầu, như keo như sơn, bên kia Cao Diệc Vĩ bị hai người này tính kế ghi hận lại chẳng phải hạnh phúc.

Cao Diệc Vĩ tuy nhiên đã sớm đoán đến chuyện Phương Tiểu Thư không trả lời tin nhắn của hắn, nhưng vẫn là không rất vui vẻ.

Hơn nữa gần nhất hải quan luôn tìm phiền toái của hắn, tin tức của người trong cục công an cũng càng phát ra không theo mẫu, người ở các ngành khác không phải bị điều đi chính là xảy ra chuyện bị mất chức, thật sự là làm cho hắn có điểm sứt đầu mẻ trán, tâm tình hậm hực.

Đây là từ sau khi sự kiện mười mấy năm trước chấm dứt, hắn lại cảm giác được có nguy hiểm tới gần chính mình.

Hắn đi ra từ quán bar trên danh nghĩa của mình, lên xe của mình, đàn em lái xe hỏi hắn đi chỗ nào, hắn nhìn lướt qua tuyết rơi đầy đất, bỗng nhiên nói: “Đi chỗ của Phỉ Nhiên đi.”

Diệp Phỉ Nhiên, ngôi sao nổi danh, cũng chính là người ở biệt thự đối diện với Bạc Tể Xuyên ở khu biệt thự Lục Hải.

Lần đầu tiên hắn phát hiện ra Phương Tiểu Thư chính là thời điểm ra khỏi nhà của Diệp Phỉ Nhiên.

Lần này Cao Diệc Vĩ đi đến khu biệt thự Lục Hải tự nhiên không phải tìm Diệp phỉ Nhiên, hiện tại hắn chỉ cảm thấy hứng thú với con gái của Hà Duyệt, năm đó để lại một người sống như vậy, đã làm cho hắn cảm thấy kinh ngạc, lại làm cho hắn cảm thấy kinh hỉ.

Trác Hiểu ở khu biệt thự kia đã muốn mất đi tác dụng, hồi tưởng lại tính tình kiêu căng ngạo mạn đó, còn muốn nhớ lại hình dáng của Hà Duyệt trong quá khứ, trong đầu Cao Diệc Vĩ càng phát ra không bình tĩnh.

Làm cho hắn càng không thể bình tĩnh, là hắn thấy chiếc xe Dodge quen thuộc vốn không nên xuất hiện ở trong này.

Đại công tử nhà họ Bạc dĩ nhiên để ý con gái của Hà Duyệt như vậy, chẳng những đả kích sự nghiệp của hắn, một bộ hình dáng muốn giúp nhà họ Phương báo thù giải oan, liền ngay cả cãi nhau ầm ỹ đều là nhanh chóng chủ động nhận sai, quả thực đảo điên nhận thức người nhà họ Bạc đều tự cho là thanh cao của hắn.

Cao Diệc Vĩ ngồi ở trong Porche màu đen, xe tại dưới bóng ma của đèn đường vào đêm khuya không quá rõ ràng, nhưng thật ra là chỗ tốt để giám thị người khác trong thời gian dài.

Hắn hơi có chút suy nghĩ một tay chống đầu ngồi ở ghế sau, đàn em lái xe cùng bảo tiêu ngồi phía trước vô cùng khó hiểu vì sao hắn không xuống xe, trong nhà Diệp Phỉ Nhiên đèn vẫn sáng, hiện tại đều hơn ba giờ đêm, hẳn là cô ta cũng không đợi trong thời gian ngắn, đại ca đây là…?

Thật lâu sau, Cao Diệc Vĩ thu hồi tầm mắt đang nhìn chằm chằm biệt thự chướng mắt đó, mắt nhìn về phía trước sửa sang lại tay áo comple, thản nhiên nói: “Yến Túc, mày có biết gần nhất công an đang điều tra chuyện mày cho bọn người Ngô Thiệu Kỳ đó một khoản tiền.”

Người đàn ông ngồi ở ghế sau sóng vai cùng Cao Diệc Vĩ gọi là Yến Túc, là người đứng thứ hai ở hội Tu Hành hội, tuổi cũng xấp xỉ với Cao Diệc Vĩ, hai người đều là người sắp bốn mươi tuổi, lại đều bảo dưỡng cực kỳ tốt, nhìn thật giống như mới hơn ba mươi tuổi.

Nghe thấy đại ca nói như vậy, mặt Yến Túc không khỏi trầm xuống, ngưng trọng nói: “Em biết.”

“Biết còn không chạy nhanh xử lý chuyện này? Chẳng lẽ muốn làm cho bọn họ bắt được Ngô Thiệu Kỳ mày mới động thủ?” Cao Diệc Vĩ hơi nhếch lên khóe miệng, “Kỳ thật tao không sợ chết, sợ chết là các ngươi, tao sống đến phía sau, chuyện gì đều đã trải qua, cái gì phúc tao cũng đều hưởng qua, tao chết không đáng tiếc, đáng tiếc là các ngươi.” Hắn khí thế bức người, mặt tối tăm âm trầm, làm cho người ta có cảm giác lòng dạ sâu nặng, “Số tiền đó là như thế nào đưa đi?”

Đó là một bút không nhỏ số lượng, trước khi Bạc Tể Xuyên tiền nhiệm không lâu mới giao cho phó viện trưởng viện kiểm sát Ngô Thiệu Kỳ, dùng để khơi thông quan hệ của hai viện kiểm sát và công pháp, cũng không tưởng sau khi Bạc Tể Xuyên tiền nhiệm nhanh như vậy liền bắt đến không ít nhược điểm của bọn họ.

Cao Diệc Vĩ không nhịn được hừ lạnh một tiếng, giờ phút này ấn tượng của hắn với nhà họ Bạc kém đến cực điểm, nếu không phải nhà họ Bạc có thế lực chính trị lớn thâm căn cố đế không phải hắn có thể di động, hắn cũng không còn là tên thanh niên không đến hai mươi tuổi hết sức lông bông, hắn thật đúng muốn làm cho chuyện diễn ra tại nhà họ Phương năm đó xảy ra một lần nữa.

“Số tiền đưa cho Ngô phó viện trưởng là do Lý tử đưa đi, cùng rất nhiều người thật nhiều năm chúng ta không hỏi đến, ai ngờ đến sẽ ở trên người cá nhân này gặp chuyện không may… Thật bất cẩn …” Ngụ ý của Yến Túc là, ai biết liền bỗng nhiên toát ra đại công tử nhà họ Bạc thích chọn chuyện này?

Cao Diệc Vĩ thản nhiên phân phó lái xe lái xe, lạnh như băng liếc mắt nhìn Yến Túc một cái, lạnh lùng nói: “Khoản tiền này tao mặc kệ mày dùng biện pháp gì đều tìm trở về cho tao, cho dù là xử lý Ngô Thiệu Kỳ cũng không quan hệ, tóm lại xử lý sạch sẽ cho tao, tao cho mày ba ngày, trong vòng 3 ngày hoặc là mày cầm lại valy tiền đến, hoặc là, tao cũng chuẩn bị cái valy cho mày.”

“… Em đã biết đại ca.”

Cao Diệc Vĩ khinh miệt thu hồi tầm mắt nhìn phía ngoài cửa sổ xe, ngón tay vuốt ve cánh môi, ánh mắt dày lại thanh thản, cái đó và tình cảnh chịu khổ chung quanh của hắn không hợp, thật giống như người sắp chết đến nơi không phải hắn.

Trên thực tế Cao Diệc Vĩ một điểm còn không sợ chết, nói khoa trương một điểm, từ lúc năm đó hắn nổ súng giết Hà Duyệt cùng Phương Tiệm Hồng hắn cũng đã chết rồi, bây giờ hắn không quan tâm kết cục của mình như thế nào, có thể bị bắt lại phán tử hình hay không, nhìn xem đều thực thản nhiên.

Hắn đã muốn không quan tâm sinh tử, hắn chính là rất bội phục người có thể nói không yêu sẽ không yêu, tựa như đổi kênh TV, tựa như Hà Duyệt một dạng.

Hắn vẫn ý đồ làm cho chính mình quên chuyện cũ này, nhưng hắn lại vẫn đều biết, tất cả những điều này chỉ là phí công thôi.

Hắn giết người yêu của mình, giết người yêu của người mình yêu, cũng đồng thời giết chính mình, hắn không biết cái gì gọi là hối hận. Hắn không thể nhận Hà Duyệt rời đi, càng không thể nhận việc cô đầu nhập vào vòng ôm ấp của đối thủ một mất một còn, mà đối với người thương tổn cùng phản bội mình, làm bị thương mười ngón tay này không bằng làm cho những người này từ trên thế giới này biến mất, hắn đã muốn phát hiện, trên thế giới này không có ai sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh ngươi.

Khi tuyết lở, không có một mảnh bông tuyết cảm thấy chính mình có trách nhiệm. Đó một khi đã như vậy, hắn liền làm bọn họ cảm thấy hắn là tên ác ma xấu xa nhất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.