Kìm hãm dục vọng

Khống Chế Dục – Chương 43



Sau khi Phương Tiểu Thư đi ra nhà họ Bạc cũng không đi chỗ nào khác, cô rất bình tĩnh lo lắng tình huống hiện tại, sau đó gọi xe taxi đi đến khu biệt thự Lục Hải.

Nhà của Bạc Tể Xuyên tại khu biệt thự Lục Hải tuy không có người ở, nhưng vẫn đều có người làm việc theo giờ đến quét dọn, bây giờ loại tình huống này đi khách sạn ở không có phương tiện cũng không an toàn, ở tại địa phương mình quen thuộc là không thể tốt hơn.

Phương Tiểu Thư tùy tay đặt valy ở trong phòng khách, mệt mỏi ngồi vào sofa, cô ngẩng đầu liếc liếc mắt một cái đồng hồ treo tường, đã muốn hơn năm giờ chiều.

Mùa đông trời tối thật sự sớm, bây giờ ở bên ngoài đã muốn tối như mực, có lẽ là có điểm trời đầy mây, hôm nay trời tối sớm hơn ngày xưa nhiều, hơn nữa cũng càng lạnh lẽo.

Phương Tiểu Thư mở ra lò sưởi, đi đến bên cửa sổ nhìn khu nhà sáng lên đèn đuốc, chậm rãi, cô nhìn thấy bông tuyết mới rơi xuống.

Tuyết rơi.

Nhanh đến cuối năm, thành phố Nghiêu Hải mới vừa nghênh đón trận tuyết đầu tiên trong năm nay, năm nay thành phố này đối xử với mọi người dịu dàng hơn nhiều.

Phương Tiểu Thư thở ra hơi thở tại trên cửa sổ, ngón trỏ tinh tế trắng nõn viết hai chữ “Tể Xuyên” lên trên cửa sổ, liền nhìn chằm chằm như vậy một lúc lâu, thẳng đến sương mù hóa thành bọt nước giống như rơi nước mắt chảy xuống, cô mới xoay người về tới bên cạnh sofa.

Phương Tiểu Thư bỗng nhiên phát hiện, cô giống như luôn tại buổi tối bởi vì một số nguyên nhân chia tay với Bạc Tể Xuyên, chẳng lẽ đây là ý trời?

Mở ra TV, hai chân Phương Tiểu Thư xen lẫn vùi đầu gối lên trên cánh tay mình, chăm chú nhìn màn hình TV ngẩn người.

Trong phòng có tiếng người ta nói nói, cũng sẽ không có vẻ quá mức trống trải cùng cô đơn. Màn hình TV sáng ngời bị một mảnh đen tối chung quanh làm nền có chút chói mắt, Phương Tiểu Thư nhìn chằm chằm một lúc, lại rời đi tầm mắt trước mắt sẽ có ánh sáng trắng mơ hồ.

Bây giờ cô có một loại cảm giác, cô thà rằng bị quăng vào bộ phim khủng bố nhất, cũng không muốn một mình ở chỗ này thêm một giây.

Đau đầu ôm trán, Phương Tiểu Thư bỗng nhiên nghe được trên tivi nhắc tới ba chữ “Bạc Tể Xuyên”.

Cô ngẩn ngơ ngẩng đầu, nhìn đến tin tức đài truyền hình thành phố Nghiêu Hải đang phát sóng, là tin tức mấy ngày nay Bạc Tể Xuyên cùng người nào tham gia hội nghị nào, phát biểu bài nói chuyện cùng báo cáo gì, trên màn hình TV khuôn mặt đẹp trai hơi gầy của anh cực kỳ ăn ảnh, tuy rằng có rất nhiều người tham gia hội nghị, nhưng màn ảnh của người quay phim vẫn tập trung vào anh, đại khái là cảm thấy làm cho mọi người biết thành phố Nghiêu Hải có một vị thư ký thị trưởng đẹp trai có năng lực như vậy sẽ có vẻ có mặt mũi đi?

Bạc Tể Xuyên thật là một người đàn ông rất có khí chất, ngươi có lẽ có thể nói không phải là không có người có khuôn mặt đẹp trai hơn hắn, nhưng trên người anh có một loại cách điệu cùng phong độ cực kỳ đặc biệt, anh đã có thể làm cho người khác cảm thấy được anh đối xử lễ phép, lại có năng lực đối xử xa cách lạnh nhạt cùng người khác bảo trì khoảng cách.

Nói cách khác, anh rất giỏi về nghiền ngẫm tâm tư của người khác, có thể nói hai ba câu liền làm cho đại bộ phận ngưu quỷ xà thần thần hồn điên đảo bị lạc phương hướng.

Phương Tiểu Thư chậm rãi rời đi tầm mắt từ trên người Bạc Tể Xuyên còn thật sự tham dự hội nghị trong TV, đóng TV đứng dậy đi đến trước máy tính ngồi xuống, mở ra máy tính chán đến chết lên mạng.

Bạc Tể Xuyên rất ít sử dụng những sản phẩm công nghệ cao này, trừ điện thoại di động ở ngoài, chỉ cần không phải tất yếu, cơ bản anh sẽ không lên mạng.

Phương Tiểu Thư không chút để ý xem tin tức ở thành phố Nghiêu Hải cùng diễn đàn địa phương, không có phát hiện tin tức gì khiến người ta sung sướng, tỷ như tin tức hội Tu Hành sẽ bị bắt gọn linh tinh. Vì thế cô liền chuyển sang trang weibo, tùy ý nhìn người khác đăng lên nhật ký cuộc sống.

Bỗng nhiên, Phương Tiểu Thư tập trung tinh thần, bởi vì cô nhìn thấy một điều về weibo của Bạc Tể Xuyên.

Anh thật đúng là không chỗ không ở.

Cô sở dĩ thấy weibo này, cũng không phải bởi vì người chủ của weibo này viết tên của Bạc Tể Xuyên lên trang weibo của mình, mà là vì xếp hạng của weibo này trên bảng xếp hạng.

Địa chỉ của weibo này điền là thành phố Nghiêu Hải, nội dung đăng lên là mấy kiểu ảnh ngẫu nhiên chụp được hình Bạc Tể Xuyên khi đi ngang qua ủy ban thành phố của thành phố Nghiêu Hải, trên ảnh chụp Bạc Tể Xuyên một thân comple màu đen trung quy trung củ, trước ngực treo thẻ tham dự hội nghị đặc biệt, trên mặt không có một tia biểu tình không cần thiết, mở cửa, lên xe, rời đi, động tác trọn vẹn mây bay nước chảy lưu loát sinh động, sạch sẽ lưu loát.

Mấy hình ảnh chụp này được truy cập hơn ngàn lần, tức thì được đăng lên thành tiêu đề lớn “Cán bộ nhà nước đẹp trai nhất”, Phương Tiểu Thư nhìn bình luận phía dưới, nhìn nhìn liền muốn thêm cái mới nhưng không được.

Cô nghi hoặc đóng trang cũ xem tin tức mới, biểu hiện nên weibo này đã bị cắt bỏ.

Nha, nguyên lai là bị xét duyệt. Cô rõ ràng trực tiếp đóng máy tính, tiến vào phòng khách ở tầng một ngã vào trên giường ngủ, chẳng qua cô thật sự không có biện pháp ngủ.

Nguyên nhân ngủ không được có rất nhiều, trong đó có một nguyên nhân là vì có một người lạ thực đặc biệt gửi cho cô một tin nhắn.

Kỳ thật dãy số này phía trước gửi cho cô mấy lần tin nhắn, nói đều là một ít lời nói kỳ quái, tỷ như “Rất ngốc”, “Làm được không sai” “Lá gan rất lớn” loại này, nhưng là cô căn bản đều không biết hắn.

Lúc ấy cô chỉ tưởng là tin nhắn lừa dối gì đó, cho tới bây giờ không để ở trong lòng, đối phương hình như cũng đã nhận ra ý tưởng của cô, cho nên lần này hắn ghi thêm họ của mình.

Có thêm họ, Phương Tiểu Thư lại nhìn tin nhắn như lọt vào trong sương mù này cũng chỉ thấy lưng rét run.

Lúc này đây hắn nhắn là: Tuyết rơi, ở khu biệt thự Lục Hải không lạnh sao?

Hắn kí tên là: Cao.

Cao.

Cô biết mấy người họ Cao đây?

Trừ bỏ người kia ở ngoài không có người thứ hai.

Phương Tiểu Thư lập tức tắt điện thoại di động, đứng dậy chạy đến phòng khách rất nhanh kéo rèm cửa sổ thật kín, sau đó từ khe hở rèm cửa sổ khe hở nhìn ra ngoài, bông tuyết đã muốn bao trùm mặt đất, khiến tầm mắt của cô rõ ràng hơn một chút, cô nhìn đến bên ngoài một mảnh bình tĩnh, không hề khác thường.

Kỳ quái…

Cao Diệc Vĩ rốt cuộc muốn làm cái gì, giả thần giả quỷ!

Phương Tiểu Thư phiền chán giữ chặt rèm cửa sổ khóa kỹ cửa về tới phòng khách, sau khi bỏ thêm một tầng khóa nữa trên cửa phòng cô lại nằm trên giường chùm chăn cố gắng làm cho chính mình ngủ, càng không ngừng đếm dê cố làm mình ngủ.

Cô ở bên cạnh dùng sức thôi miên chính mình, Bạc Tể Xuyên cũng ở bên kia dùng sức thôi miên chính mình.

Hắn thử bảy tám loại biện pháp cố gắng làm cho chính mình ngủ, cũng không có loại nào có tác dụng.

Bạc Tranh cùng Nhan Nhã đã muốn biết chân tướng của sự kiện không thể sinh dục, nhưng bọn hắn ai cũng chưa nói thêm cái gì, hắn tưởng này đại khái là yêu cầu của Bạc Tranh, cho nên bên ngoài mới có thể một mảnh bình tĩnh.

Sự thật thực bình tĩnh, nhưng là lòng anh nhưng không cách nào bình tĩnh trở lại.

Anh tưởng, có lẽ anh thật là một khắc cũng không rời được cô.

Cô đi không đến mười mấy tiếng anh liền nhịn không được muốn gọi điện thoại cho cô, thời điểm lý trí quay lại anh cũng đã gọi điện thoại cho đối phương, anh khẩn trương đang muốn tắt đi, chợt nghe tiếng nói lạnh như băng không hề cảm tình của cô gái ở tổng đài: “Thực xin lỗi, số điện thoại ngài gọi đã tắt máy, mời gọi lại sau.”

“…” Dĩ nhiên tắt điện thoại.

Đây là ý tứ gì, sợ anh dây dưa với cô sao?

Bạc Tể Xuyên kinh ngạc nhìn chằm chằm di động, bỗng nhiên cầm lấy áo khoác đứng dậy ra cửa, không để ý gió tuyết đang lớn bên ngoài, lái xe liền đi.

Bạc Tranh từ cửa sổ nhìn ra ngoài, chỉ nhìn thấy bóng dáng xe Dodge đang đi xa dần.

Hắn cũng chưa nói gì, buông rèm cửa sổ nên làm cái gì làm cái gì.

Bạc Tể Xuyên thong thả lái xe, lại gọi điện thoại cho Phương Tiểu Thư mấy lần, tất cả đều là tắt máy không gọi được.

Trong lòng anh cực kỳ khủng hoảng, vô cùng gấp gáp, vì thế đành phải quấy rầy Cố Vĩnh Dật, gọi điện thoại đến chỗ của người ta.

“Cố cục trưởng, phiền toái anh một sự kiện, giúp tôi điều tra một người, nhìn xem từ 12 giờ trưa nay cho tới bây giờ, khách sạn nào có người này vào ở.” Bạc Tể Xuyên mở miệng liền nói ý đồ mình gọi điện thoại đến, Cố Vĩnh Dật còn đang tăng ca, vừa vặn có thể giúp anh điều tra, Bạc Tể Xuyên dừng điện thoại không tới nửa giờ, Cố Vĩnh Dật liền gọi điện thoại lại.

“Thật có lỗi Bạc thư ký, đêm nay trong tất cả các khách sạn trong thành phố đều không có ghi lại của số chứng minh thư này.” Cố Vĩnh Dật ngượng ngùng nói.

Bạc Tể Xuyên nắm chặt di động im lặng trong chốc lát, trong lòng chỉ có hai cái đoán rằng, một cái là tốt, một cái là xấu.

“Cám ơn, phiền toái anh, cứ như vậy, hẹn gặp lại.” Bạc Tể Xuyên dừng điện thoại, thay đổi phương hướng lái xe, chạy về phía khu biệt thự Lục Hải.

Bây giờ anh phải đi chứng thực suy đoán tốt của mình, thì phải là Phương Tiểu Thư chính là về nhà của anh ở khu biệt thự Lục Hải, cũng không có đi địa phương khác.

Mà cái suy đoán xấu kia…

Bởi vì suy đoán kia thật sự quá xấu, Bạc Tể Xuyên vô cùng kháng cự tiếp tục tự hỏi đi xuống.

Xe chạy như bay trên ngã tư đường phủ đầy bông tuyết, Bạc Tể Xuyên chọn con đường thực ít có người đi, thật không có vấn đề kẹt xe, chính là hắn chạy xe quá nhanh, xe có điểm trượt, hơn nữa khi giảm tốc cùng phanh lại thực không an toàn.

Bất đắc dĩ, Bạc Tể Xuyên lái xe chậm lại, dựa theo tốc độ bình thường chạy tới khu biệt thự Lục Hải.

Anh lưu loát khóa cửa xe, đi đến cửa biệt thự, nâng tay muốn mở cửa, nhưng trước khi đẩy cửa ra động tác lại dừng lại.

Anh đột nhiên có điểm không muốn biết cô rốt cuộc có ở bên trong hay không, bởi vì anh không biết nếu cô không ở chỗ này, anh nên làm cái gì bây giờ.

Vừa nghĩ đến cô khả năng có nguy hiểm, anh có thể sẽ mất đi cô, trong lòng anh liền khổ sở không được, giống như có dao nhỏ dùng sức đâm ở bên trong.

Bạc Tể Xuyên hít vào một hơi thật sâu, nhíu mi đẩy ra cửa, bước chân rất nhẹ đi vào.

Anh đóng cửa xong, sau khi nhìn thấy valy đặt ở trong phòng khách liền buông xuống tất cả lo lắng trong lòng, trực tiếp khóa lại cửa phòng.

Bạc Tể Xuyên đi đến cầu thang lên tầng hai, lại thay đổi phương hướng đi đến phòng khách ở tầng một.

Anh xoay tay nắm cửa, quả nhiên bị khóa.

Bạc Tể Xuyên không chút do dự lấy ra chìa khóa từ trong túi mở cửa ra, hắn vừa mở cửa ra, liền thấy Phương Tiểu Thư đứng tại cửa nhìn chằm chằm ra bên ngoài, anh bị bức họa này làm cho hoảng sợ.

“Là anh?” Phương Tiểu Thư dường như cũng bị hoảng sợ, cô nhẹ nhàng thở ra, ném xuống đế đèn bàn ở trong tay, xoay người đi về phía giường, bóng dáng gầy yếu mà tiều tụy.

Cô đi chưa được mấy bước sẽ không đi được nữa rồi, bởi vì có người từ phía sau ôm lấy cô, gắt gao ôm thắt lưng cô hôn vành tai cô.

“Ừ…” Phương Tiểu Thư không hề chuẩn bị, bị Bạc Tể Xuyên thình lình tập kích biến thành nhịn không được hừ nhẹ ra tiếng, giọng nói áp lực mà ngọt ngào làm cho thân thể của hai người đều hơi cứng ngắc, trong không khí hình như thêm một chút gì đó kiều diễm.

“Thả lỏng.” Bạc Tể Xuyên khàn khàn mở miệng, hai chân để sát tại chân cô, để cô đi về phía trước từng chút một, sau đó từ phía sau đem cô đặt ở trên tường phía trước.

Trong phòng mở ra lò sưởi trong chốc lát, thực ấm áp, mặt tường này ngay tại phía dưới lò sưởi, ngay cả mặt tường đều ấm áp.

“… Đừng khẩn trương.” Bạc Tể Xuyên chậm rãi cúi đầu, cái trán để trên lưng cô, anh hơi nhắm mắt lại, một tay xoa nụ hoa đứng thẳng trước ngực cô, một tay cởi ra nút thắt trên quần bò của cô, chậm rãi dò xét vào.

“Bạc Tể Xuyên anh…” Phương Tiểu Thư muốn nói cái gì, nhưng Bạc Tể Xuyên bỗng nhiên dùng tay đang làm càn trước ngực cô nhanh chóng bịt kín môi cô.

Cô nghe thấy anh nói chuyện bên tai cô, lời anh nói cùng hô hấp ấm áp quanh quẩn tại bên tai cô, trong giọng nói của anh tràn ngập sự thỏa hiệp, lại tựa hồ hỗn loạn một tia tủi thân không dễ phát hiện ra.

Anh nói: “Tiểu Thư anh nghĩ em, anh sai lầm rồi, lúc ấy anh tức giận đến hồ đồ rồi.” Mặt anh để sát vào sườn mặt cô, ánh mắt khép hờ không ngừng run run, lông mi dài nồng đậm, giống như cánh bướm đang giương cánh, “Em đừng cự tuyệt anh, anh cũng không muốn dây dưa em, anh đã thử rồi, anh thử vài lần rồi, nhưng là không được, chính là không được nha…”

“…” Phương Tiểu Thư không tiếng động để cho anh làm, hai tay cô bị hai tay anh đặt tại trên tường, phía sau lưng kề sát trong ngực anh cách quần áo trong cũng có thể cảm nhận được độ ấm, quần bò bị kéo đến đầu gối, cô cảm giác được anh nâng mông cô lên cao một chút, sau đó hô hấp dồn dập để vào giữa hai chân cô, tìm đúng vị trí hướng phía trước đỉnh đầu tiến nhập thân thể của cô…

“Ha ừ! …” Cả người Phương Tiểu Thư dán tại trên tường nhắm mắt lại thừa nhận sự ra vào của Bạc Tể Xuyên, thân thể của Bạc Tể Xuyên kề sát tại trên người cô không ngừng mà đem dục vọng của mình đưa vào trong cơ thể cô lại rút ra, tiếng thở dốc của anh vang lên liên tiếp, mồ hôi theo hai má chảy xuống, một đôi mắt hoa đào tối đen gắt gao nhìn chằm chằm hai má hơi đỏ lên của Phương Tiểu Thư, môi mím lại không có một khe hở nào.

“Đừng nhanh như vậy Tiểu Thư.” Anh không kìm lòng được hôn sườn mặt cô, hít sâu nói, “Rất nhanh thì tốt rồi… Kiên trì một chút.”

Kỳ thật Phương Tiểu Thư cảm thấy, khi người đàn ông đang động tình nói chuyện giọng nói khả năng càng làm cho người ta có cảm giác hơn phụ nữ, nhất là người đàn ông ngày thường đều là một bộ dáng áo mũ chỉnh tề cấm dục.

Khi anh thì thào nói với cô lời tâm tình, cô rất khó kháng cự cảm giác tê dại từ đầu đến chân, không cần đối phương tốn nhiều khí lực, liền dễ dàng đạt tới đỉnh núi.

Bạc Tể Xuyên nhịn không được cúi đầu nở nụ cười một tiếng, tiếng cười nặng nề theo lồng ngực phát ra này làm bên tai cô như nhũn ra, cô không còn sức lực nào ngồi phịch ở trong lòng anh, gian nan thừa nhận dục vọng y nguyên cao ngất không phá của anh.

“Em có biết vì sao anh phải làm như vậy sao?”

Lúc ý thức trở nên mơ hồ, Phương Tiểu Thư dường như nghe thấy Bạc Tể Xuyên khàn khàn hỏi cô cái gì, nhưng cô đã muốn không có sức lực trả lời anh.

Bạc Tể Xuyên thu hết bộ dáng kiều mị của cô vào mắt, anh nhịn không được ở trong lòng hỏi chính mình, mày như thế nào liền yêu cô ấy như vậy, lại ở trong lòng trả lời chính mình, mày chính là yêu cô ấy như thế, mày thật sự thực yêu cô ấy, thật sự thực yêu.

Bạc Tể Xuyên thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng nói: “Kỳ thật anh cũng không biết, ngay từ đầu chỉ là vì đối tượng là em, nhưng đến lâu ngày, ngay cả chính anh đều đã quên vì sao anh phải làm như vậy, hết thảy đều trở thành thói quen.” Anh chậm rãi nhanh hơn tốc độ phía dưới, địa phương ra vào phía dưới phát ra tiếng vang ái muội, giọng nói anh run run nói, “Tựa như em nói, em là cái người xấu, hư đốn, ích kỷ lại hẹp hòi, bọn họ đều chán ghét em…”

Phương Tiểu Thư đổ rút một ngụm khí lạnh, tiếng ưm cùng giọng mũi từ trong miệng cô thốt ra, cô phẫn hận đánh gãy lời nói của anh, nói: “Anh yêu em! …”

“Đúng vậy!” Bạc Tể Xuyên không cần nghĩ ngợi cắn răng đồng ý với lời của cô, nhanh chóng thường xuyên ra vào trong thân thể cô, cuối cùng tận tình phát tiết ở trong cơ thể cô.

Là.

Đúng vậy.

Tất cả mọi người chán ghét em, nhưng là anh yêu em, liền là như thế này, chính là đơn giản như vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.