Kìm hãm dục vọng

Khống Chế Dục – Chương 42



Gần nhất Phương Tiểu Thư thực không thích hợp, thời gian công tác thường thường ngẩn ngơ không nói, viết này nọ cũng luôn bị lỗi. Cũng may cấp trên của cô là Bạc Tể Xuyên, đồng sự cũng sẽ giúp cô kiểm tra một lần mới báo cáo lên, nếu không cô như vậy sớm nên bị đuổi việc N lần.

So với Phương Tiểu Thư mà nói, Bạc Tể Xuyên càng không thích hợp.

Bạc Tể Xuyên kỳ thật là người rất có thủ đoạn.

Trên người anh có một cỗ khí chất nhà cán bộ từ khi sinh ra đã có, khí chất này đại khái tồn tại trên người của mỗi thế hệ nhà họ Bạc.

Rất nhiều thời điểm anh đều là người nhã nhặn dịu dàng, làm người khác rất muốn kết bạn với anh, nhưng không có người biết anh chính là giỏi về che giấu chân tướng.

Giờ phút này Bạc Tể Xuyên đang ngồi ở khoa phụ sản bệnh viện thành phố Nghiêu Hải, nữ bác sĩ ngồi đối diện chính là người kiểm tra cho Phương Tiểu Thư lúc trước, anh dường như không cần tốn nhiều công sức liền điều tra được chuyện này, thân phận cùng chức vị của anh cho anh lợi ích này, chính là anh không thích dùng mà thôi.

Hai chân Bạc Tể Xuyên xen lẫn tựa lưng vào ghế ngồi, dưới vành mũ màu nâu là khuôn mặt đẹp trai của anh, tuổi của nữ bác sĩ cũng không nhỏ, nhưng ngồi đối diện anh, lại nhìn không ra bất kỳ tin tức gì trên khuôn mặt anh, bà chỉ có thể phán đoán ra ánh mắt của anh buông xuống nhìn nơi khác.

“Bạc tiên sinh, sự tình liền là như thế này.” Nữ bác sĩ nói xong tất cả những tin tức mình biết đến, khẩn trương nhìn người đàn ông trẻ tuổi hơn mình rất nhiều ngồi ở phía đối diện, trong lòng cực kỳ không bình tĩnh.

Bạc Tể Xuyên bỏ mũ xuống, ngẩng đầu lên nhắm mắt suy nghĩ một lúc, sau đó mở mắt ra nhìn về phía nữ bác sĩ, dùng giọng điệu thương lượng nói: “Chuyện hôm nay tôi đến tìm ngài, ngài có thể giữ bí mật giúp tôi sao?”

Nữ bác sĩ nghe vậy lập tức gật đầu: “Đương nhiên! Ngài yên tâm đi, tôi tuyệt đối sẽ không nói cho bất kỳ kẻ nào!”

“Cám ơn.” Bạc Tể Xuyên đứng dậy, cúi người một cái trước mặt đối phương, tùy tay cầm lấy mũ đặt trên bàn, tạm biệt nói, “Như vậy tôi đi trước, chúc ngài công tác thuận lợi, cuộc sống vui sướng.” Anh xoay người đi về phía cửa phòng, lại tại lúc đi tới cửa bỗng nhiên dừng bước.

Hình như anh hơi do dự, sau một đoạn thời gian rất dài mới nghiêng mặt nói khẽ với nữ bác sĩ cực kỳ khẩn trương: “Mặt khác, tôi hy vọng bệnh viện có thể dốc lòng trị liệu cho vợ tôi, tuyệt đối đừng cho cô ấy biết được tôi đã muốn đã biết, quá trình trị liệu của cô ấy tốn bao nhiêu tiền, phiền toái ngài đều liệt kê cho tôi, dùng thuốc tốt nhất, giá chênh lệch tôi sẽ đưa riêng cho ngài.”

Nữ bác sĩ rất vui mừng với sự tận tâm của Bạc Tể Xuyên, nói thật, những năm gần đây loại bệnh này bà gặp qua rất nhiều, đại đa số vợ chồng gặp loại sự tình này không phải đánh một trận chính là nháo ly hôn, sau đó mới có thể trị liệu, giống Bạc Tể Xuyên sợ vợ mình phát hiện hắn đã biết, mất công che giấu tất cả, còn sợ vợ mình không có tiền, không cho đối phương tạo thành gánh nặng tâm lý, thật sự quá ít.

Không, đâu chỉ là quá ít, này quả thực là lần đầu tiên bà gặp người như vậy.

Nữ bác sĩ vô cùng kính nể cùng thưởng thức Bạc Tể Xuyên, cho nên bà trịnh trọng gật gật đầu: “Yên tâm đi Bạc tiên sinh, cho dù ngài không nói chúng ta cũng sẽ làm như vậy, nếu có thể chữa khỏi cho Bạc phu nhân, đó chính là vinh hạnh của tôi cùng đồng sự.”

Bạc Tể Xuyên rất nhỏ nhếch một chút khóe miệng, nói câu cám ơn liền bước nhanh về phía một cái phòng khác.

Lúc Bạc Tể Xuyên đi ra khỏi bệnh viện đã muốn là chuyện của nửa giờ sau.

Sự thật chứng minh, có quyền lợi cùng địa vị thật là muốn làm chuyện gì đều được.

Bạc Tể Xuyên rất nhanh lái xe về nhà, vòng qua đường hay bị kẹt xe vào giờ tan tầm, xuyên qua một cái cầu vượt, cầm một phong thư chẩn đoán bệnh về tới nhà họ Bạc.

Thời điểm anh trở về vừa vặn vượt qua giờ ăn cơm tối, anh bước vào cửa, đưa áo gió cho Phương Tiểu Thư đứng chào ở cửa, bỏ mũ xuống cũng đưa cho cô, khi cô xoay người đi giúp anh treo lên giá treo quần áo, anh nói với Bạc Tranh cùng Nhan Nhã đang ngồi trên sofa chờ anh về ăn cơm: “Thật đúng lúc, mọi người đều ở đây, đỡ mất công phải gọi mọi người.”

Bạc Tể Xuyên cầm một phong thư trong tay, bên trong có mấy tờ giấy, hắn đi đến ngồi xuống sofa bên kia, mặt đối mặt cùng Bạc Tranh và Nhan Nhã, yên lặng mở ra phong thư, đưa cho bọn họ xem kết quả chuẩn đoán.

Anh bình tĩnh nhìn bọn họ, hai chân khép lại, tay khoát lên trên đùi, thản nhiên nói: “Buổi chiều hôm nay con đi bệnh viện kiểm tra rồi, đây là kết quả chẩn đoán của con.”

Nhan Nhã kinh ngạc nhìn anh, dường như không nghĩ tới anh thật sự sẽ đi kiểm tra, Bạc Tể Xuyên cũng không để ý tới bà, chính là nhìn không chuyển mắt Bạc Tranh đang cầm kết quả chuẩn đoán đọc thật cẩn thận, sắc mặt thật bình tĩnh, khiến người ta thực dễ dàng sinh ra một loại cảm giác tin phục hắn.

Phương Tiểu Thư ngơ ngác đứng tại chỗ, trong tay còn cầm áo gió của anh, cũng đã không biết nên làm cái gì.

Cô khó có thể tin nhìn Bạc Tể Xuyên, sau đó chợt nghe thấy anh dùng một loại giọng điệu thản nhiên cùng bình tĩnh nói với Bạc Tranh: “Ngài thấy được, tình huống liền là như thế này, con không thể sinh dục.”

Ngụ ý, Phương Tiểu Thư kết hôn mấy tháng tới nay không có mang thai không liên quan đến cô, người có vấn đề là anh.

Phương Tiểu Thư hút vào một ngụm khí lạnh treo áo gió của anh lên trên giá treo quần áo liền bước nhanh đi tới bên cạnh sofa, cô rõ ràng thấy tay Bạc Tranh đang cầm thư chuẩn đoán đang run run, hình như hắn đã bị đả kích rất lớn, tay trống không kia thì run run xoa ngực.

“Mày…” Bạc Tranh chỉ nói ra một chữ, liền nhắm mắt tựa vào trên sofa, dồn dập thở hào hển.

Nhan Nhã thấy vậy lập tức tỉnh táo lại, lớn tiếng gọi Lưu tẩu đổ nước, lấy ra thuốc luôn luôn mang theo trong túi cho Bạc Tranh ăn vào đi, thế này hắn mới tính dần dần bình tĩnh trở lại, sắc mặt hơi ổn định lại.

“Gần một tháng nay thân thể của cha con vẫn đều không tốt lắm.” Nhan Nhã chảy nước mắt nói, “Tể Xuyên, loại sự tình này, con như thế nào… Không nói muộn một ít. Mọi người thương lượng trước… Cũng tốt.”

Đối với lời nói hơi có chút ý tứ trách cứ của Nhan Nhã, Bạc Tể Xuyên mím môi không rên một tiếng thừa nhận. Trên thực tế anh cũng không dự đoán được thân thể của Bạc Tranh sẽ trở nên kém như vậy, lại hoặc là cho tới bây giờ anh cũng chưa dám hy vọng xa vời qua, chuyện tình của mình có thể làm cho Bạc Tranh phản ứng mạnh như thế này.

Anh xem nhẹ lực ảnh hưởng của mình với cha.

Chính là, Bạc Tể Xuyên tuy nhiên nói tiếng thật có lỗi với lời nói của Nhan Nhã, Bạc Tranh nhưng không đồng ý.

“Con đã làm đúng.” Bạc Tranh chậm rãi nhắm mắt lại, hô hấp tuy nhiên vững vàng xuống dưới, nhưng tiếng nói chuyện như trước rất nhỏ, “Con đã làm đúng rồi, Tể Xuyên.” Hắn thì thào, “Báo ứng, đều là báo ứng.” Hắn bỗng nhiên khẽ cười một tiếng, “Là báo ứng nha, thật tốt quá.”

Bạc Tranh cười đến thực vui vẻ, là thật vui vẻ, là sự sung sướng phát ra từ nội tâm, hắn cầm tay của Bạc Tể Xuyên, giống nhau dùng hết cả người sức lực, sau đó hắn mở mắt ra, mỉm cười nhẹ giọng nói: “Qua năm cha liền muốn điều đi trung ương, đến lúc đó cha liền cho con làm bí thư trưởng ở ủy ban thành phố. Chờ con hoàn thành nhiệm vụ con đã xin phép cha, cha nhắc lại con làm… Ho ho!” Bạc Tranh nói đến một nửa liền kịch liệt ho khan lên, Nhan Nhã nhìn không được, mạnh mẽ đỡ hắn đi về phía phòng ngủ, Bạc Tranh kháng cự, lại bị bà đều không nhìn.

“Cha liền đỡ con… Làm…” Tiếng nói cuối cùng của Bạc Tranh đều tiêu thất, biến mất sau cánh cửa phòng ngủ.

Bạc Tể Xuyên nhìn cánh cửa phòng ngủ đang đóng chặt trong chốc lát, nâng bước đi lên tầng hai.

Phương Tiểu Thư bước nhanh theo sau, nhắm mắt theo đuôi cùng anh trở về phòng, vừa đóng cửa xoay người, chỉ nhìn đến anh đứng tại trước cửa sổ một tay đút túi nhìn ra ngoài, tay phải mang theo một điếu thuốc lá.

Phương Tiểu Thư sửng sốt một chút, theo bản năng hỏi: “Khi nào thì anh bắt đầu hút thuốc?”

Tay cầm thuốc lá của Bạc Tể Xuyên dừng một chút, rút tay đang đút trong túi ra tắt thuốc lá quăng vào trong thùng rác ở một bên, quay người lại đối mặt cô vẻ mặt dường như không có việc gì nói: “Mệt mỏi, hôm nay nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

Anh đi đến bên giường nằm xuống, cũng không cởi quần áo, trực tiếp đắp chăn liền nhắm mắt lại.

Phương Tiểu Thư nhìn đến cảnh này nếu còn không biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, vậy cô chính là thật sự quá ngốc.

Kỳ thật cô có dự cảm, chính là cô không muốn đối mặt, khi cô nhìn thấy Bạc Tể Xuyên đưa cho Bạc Tranh tờ thư chuẩn đoán đó cô cũng đã dự cảm đến sẽ phát sinh cái gì, chính là cô hoàn toàn không biết nên xử lý như thế nào.

Đại khái sai lầm lớn nhất của cô chính là, cô xem nhẹ cảm tình của Bạc Tể Xuyên với cô.

Phương Tiểu Thư bình tĩnh lại, chậm rãi đi đến bên giường, nhìn bóng dáng của anh nói: “Anh đã biết hết rồi.”

Cô nói là câu trần thuật, này thuyết minh cô đã muốn khẳng định.

Bạc Tể Xuyên cũng chưa động đậy một chút, cũng không hé răng, ý tứ thực rõ ràng.

Im lặng đôi khi chính là câu trả lời tốt nhất.

Phương Tiểu Thư ngồi vào bên cạnh giường, hai tay che mặt không tiếng động tự hỏi, thật lâu sau thật lâu sau, cô mới buông tay, dùng giọng nói giống như cách anh cả sông núi máy móc nói: “Bạc Tể Xuyên, chúng ta chia tay đi, anh tốt với em như vậy, em không thể liên lụy anh, lấy oán trả ơn không phải là phép tắc làm việc của nhà họ Phương chúng ta.”

Bạc Tể Xuyên như là sớm đoán được cô sẽ nói như vậy, trực tiếp ngồi xuống quay đầu tối tăm nhìn chằm chằm cô nói từng từ từng từ một: “Vậy bội tình bạc nghĩa là được sao?”

Phương Tiểu Thư giật mình, Bạc Tể Xuyên như vậy cho tới bây giờ cô đều chưa thấy qua, anh thường xuyên là nhã nhặn sạch sẽ, cho tới bây giờ đều vẫn duy trì khoảng cách thích hợp với người khác, không khỏi có một loại cảm giác xa cách cùng thanh cao.

Nhưng hiện tại anh giống như là cái…

Cô không biết nên hình dung như thế nào, tầm mắt của anh như vậy làm cho cô không dám đối diện, cô chột dạ xoay mặt ra chỗ khác.

Bạc Tể Xuyên từ giường bên kia trực tiếp bay qua đến nắm cằm của cô chuyển mặt cô về phía mình, bắt buộc cô đối diện với mình, giọng nói trầm thấp mà áp lực nói: “Phương Tiểu Thư, thật sự là anh không có biện pháp nào với em. Anh và em nói chuyện, bây giờ anh cực kỳ mê hoặc, em có thể giải thích cho anh sao? Ừ? Mẹ nó giống như theo ngay từ đầu tôi chưa từng hiểu được em, rốt cuộc là em muốn cái gì?!”

Bạc Tể Xuyên hẳn là căn bản không cần Phương Tiểu Thư trả lời, anh nói xong liền buông lỏng cô ra, đi xuống giường đứng lên đưa lưng về phía cô đi qua đi lại, thanh âm cực kỳ không xong: “Trước kia anh vẫn cảm thấy, trên thế giới này không có người nào có thể bắt anh làm bất kỳ chuyện gì anh không muốn làm, thẳng đến anh gặp em.” Anh bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía cô, giống như phá bình phá ngã cười nhẹ nói, “Đúng, em có thể muốn nói, em cũng không bắt tôi làm gì nha, đúng vậy, em không bắt tôi làm, con mẹ nó tất cả đều là tôi tự làm tự chịu, là tôi bị coi thường!”

Anh đi trở về bên người cô, nhìn Phương Tiểu Thư vẻ mặt mờ mịt cùng không biết xoay sở như thế nào xoay người nói: “Nhưng mà yêu cũng không chính là bị coi thường sao, tôi thực không nghĩ bắt em nêu ví dụ, nhưng em chính là chiêu bài rõ ràng nha, Phương Tiểu Thư, em không yêu anh, cho nên em chưa từng bị coi thường.” Anh mệt mỏi ngồi vào bên người cô, hai tay đặt trên đầu gối bụm mặt nói, “Em đi đi, không phải em muốn chia tay với tôi sao.” Anh bỏ nhẫn từ ngón áp út tay trái ra nhét vào trong tay cô, sau đó đứng dậy mở ra cửa tủ quần áo lôi ra một cái valy, rất nhanh lôi từng kiện quần áo của cô xuống ném vào bên trong, quần áo của cô vốn sẽ không nhiều, sau khi lấy hết quần áo của cô xuống anh hơi sửng sốt, sau đó xoay người đóng valy lại kéo tới bên cạnh cô, ngồi xổm xuống nhìn cô, nhìn một lúc bỗng nhiên vừa cười.

Bạc Tể Xuyên cười như vậy, làm cho Phương Tiểu Thư thà rằng nhìn thấy anh khóc.

Anh nâng tay xoa xoa đầu cô, dịu dàng hỏi cô: “Phương Tiểu Thư, anh hỏi em, em nói thật với tôi, em nhìn qua con tim của mình sao? Em đã từng thật lòng yêu ai sao? Thời gian em nói thêm nữa làm ra vẻ sẽ không sợ lòng sẽ phun sao?” Anh chậm rãi đứng thẳng dậy, vỗ vỗ bả vai cô, giống như vô cùng thoải mái nói, “Lúc đi im lặng một chút, đừng ầm ỹ đến người dưới tầng, nhớ rõ đóng cửa lại.”

Phương Tiểu Thư lẳng lặng nghe Bạc Tể Xuyên nói ra những lời nói đả thương người này, cảm giác trong lòng giống như bị tê nát.

Cô gắn lại lòng mình một lần nữa, nghe được chính là những lời nói gần như là đuổi người.

Phương Tiểu Thư quay đầu nhìn anh một cái, anh nằm ở trên giường từ từ nhắm hai mắt cười đến cả người phát run, cô yên lặng lau quệt nước mắt, hít sâu, xách valy đi đến trước cửa phòng.

Tại thời điểm cô nhẹ tay mở ra cửa chuẩn bị rời đi thời điểm, giọng nói của Bạc Tể Xuyên lại vang lên, lần này giọng điệu của anh bình tĩnh rất nhiều, mang theo mấy phần tối nghĩa cùng khàn khan không dễ nghe thấy: “Tiểu Thư, em cẩn thận suy nghĩ đi, đừng trách anh nói chuyện khó nghe, em hỏi một chút đã biết vì sao những sự tình này sẽ xảy ra.”

Em sẽ.

Phương Tiểu Thư ở trong lòng nặng nề đáp lại anh, ngoài miệng lại chưa nói cái gì.

Bây giờ anh không muốn nhìn thấy cô vậy cô liền cút đi, làm gì chọc anh phiền lòng, người sai là cô, không nên từ anh đến gánh vác tội danh này.

Phương Tiểu Thư mang theo valy im lặng đi xuống tầng một, cô đi đến bên cạnh bàn trong phòng khách, đảo qua bốn phía, từ trên sofa cách đó không xa lấy đến tờ chuẩn đoán, rồi sau đó lấy ra bút từ trong túi áo, viết một hàng chữ lên mặt trên.

Làm xong tất cả những việc này, cô không lên tiếng rời đi theo yêu cầu của Bạc Tể Xuyên.

Cô đi thật im lặng, không ầm ỹ đến bất cứ kẻ nào, cô để lại tờ giấy trên bàn, nói rõ ràng là cô không thể sinh con, mà không phải do Bạc Tể Xuyên.

Bạc Tể Xuyên thấy cô thật sự đi rồi, vội vàng từ trên giường đứng lên chạy ra phòng đi xuống tầng, chính là khi anh đuổi tới cửa lại dừng lại.

Bạc Tể Xuyên nắm tay đi đến bên cửa sổ, dùng rèm cửa sổ che giấu thân hình của mình, lẳng lặng nhìn chăm chú vào thân hình mảnh khảnh của cô biến mất tại phía cuối ngã tư đường, hai tay anh luôn nắm chặt thành nắm đấm, lại không đuổi theo cô.

Anh thực mâu thuẫn, anh không biết chính mình là nên tiếp tục vô liêm sỉ đi xuống, hay là nên biết sỉ rồi sau đó tiếp tục, này dường như là cùng một đáp án.

Anh cũng không thể chọn, hai loại này là cùng một đường, mà anh thật sự muốn nhìn một chút, chính mình có thể cắn răng kiên trì đến làm sao.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.