Kìm hãm dục vọng

Khống Chế Dục – Chương 32



Giọng nói của Phương Tiểu Thư càng ngày càng áp lực, tiếng thở dốc càng ngày càng trầm trọng, thần sắc của cô cực kỳ kiều mỵ, hơi nhắm mắt lại theo Bạc Tể Xuyên ra vào từ trên xuống dưới, hai tay vô ý thức buông ra khăn trải giường để ở trong ngực anh, anh cúi người xuống ôm chặt cô, cô liền để trán vào hõm vai của anh, loại cảm giác hỗn loạn đau khổ cùng hưng phấn này, còn có xúc động phẫn nộ cùng chua xót làm cho hai người đều hơi hơi thất thần.

Rất nhiều đàn ông đều thích cho phụ nữ rất nhiều hứa hẹn, cho nên giá trị của lời hứa hẹn bị kéo càng ngày càng thấp. Nhưng mà nếu là người đàn ông như Bạc Tể Xuyên hứa hẹn, vậy là hoàn toàn khác biệt.

Tay của Phương Tiểu Thư nhẹ nhàng mơn trớn phía sau gáy của Bạc Tể Xuyên, cô nhắm mắt ôm anh, đối với cách nói của anh là cô “Lợi dụng” anh, cô không có phủ nhận cũng không có thừa nhận.

Cô đã không có lời nói an ủi nào, cũng không có vì chính mình giải thích, cô liền như vậy lẳng lặng ôm anh, không nói câu nào.

Nói thật ra, người dễ dàng bị cảm động thực sự dễ dàng trở nên máu lạnh, bộ dáng lạnh nhạt của Bạc Tể Xuyên hai ngày nay làm cho cô thực để ý, giờ phút này tuy anh nói ra ba chữ đó, lại vẫn nghi ngờ cảm tình của cô với anh.

Phương Tiểu Thư vẫn đều cảm thấy Bạc Tể Xuyên là một người đàn ông tự tin, bởi vì chỉ có người đủ tự tin mới có dũng khí yêu người phụ nữ không chịu sự khống chế của mình, ví dụ như cô. Cô hoàn toàn không nghĩ tới, ở trong lòng anh mình lại là con người như vậy. Lợi dụng? Cô nhưng lại làm cho hắn không có cả tự tin như ngày xưa, dĩ nhiên nghĩ đến cô đang lợi dụng anh…

Đúng vậy, trên người Bạc Tể Xuyên xác thực có được tất cả điều kiện cô cần, bất luận là thân phận vẫn là năng lực cùng cá tính của anh, cho dù chỉ cần là dáng người cùng bộ dạng của anh, cũng đủ cho cô “Lợi dụng” anh thỏa sức miệt mài .

Nếu anh nói là loại lợi dụng cuối cùng này, như vậy cô có thể thừa nhận. Về phần cái khác, tha thứ cô còn không có âm hiểm giả dối đến cái kia bộ dáng.

Không chiếm được bất cứ đáp lại nào của Phương Tiểu Thư, Bạc Tể Xuyên có chút hổn hển, anh ngẩng đầu nhanh mím môi nhìn cô chằm chằm, Phương Tiểu Thư nhìn một cái không xót mắt hoa đào hốc mắt ửng đỏ cùng với sóng ngầm cuồn cuộn ở chỗ sâu trong đáy mắt của anh, lại thủy chung chính là thản nhiên nhìn, không nói một lời.

“Đây là ý tứ gì?” Bạc Tể Xuyên hít vào một hơi ách cổ họng hỏi.

Phương Tiểu Thư chuyển tay từ phía sau gáy của anh đến phía trước, khẽ vuốt một chút khuôn mặt của anh, ôn nhu cười nói: “Bạc Tể Xuyên, anh hẳn là biết, cường gian trong hôn nhân cũng coi như cường gian.”

Bạc Tể Xuyên nghe vậy, cả người đều ngây ngẩn, cực kỳ cứng ngắc nằm tại trên người cô, cô thử giật giật, lập tức đã bị hắn đè lại cổ tay.

Phương Tiểu Thư nhíu mày, đang muốn nói cái gì, liền vang lên tiếng đập cửa.

“Tể Xuyên?” Giọng nói của Nhan Nhã truyền đến từ ngoài cửa, “Các ngươi đã dậy chưa? Nên đi làm đi.”

Hẳn là Bạc Tranh làm cho Nhan Nhã đến gọi bọn hắn, Phương Tiểu Thư vốn tưởng rằng cái này Bạc Tể Xuyên nên bỏ ra, nhưng Bạc Tể Xuyên nghe câu hỏi sau dĩ nhiên chính là bình tĩnh đáp lại một câu: “Hôm nay không quá thoải mái, đi qua muộn một chút.”

Khi hắn nói chuyện giọng mũi rất nặng, ngoài cửa Nhan Nhã chắc là nghĩ đến hắn bị cảm, sau khi đồng ý liền tích cực nói muốn cho anh chuẩn bị thuốc cảm cúm, anh cũng không cự tuyệt, vì thế bà ta liền rời đi.

“Đứng lên.” Phương Tiểu Thư nhíu mày nói, “Em muốn rời giường.” Cô thử đẩy ra anh, anh cũng không lại đè nặng cô, nằm đến bên kia giường lấy tay che mắt im lặng, hình như cực kỳ khó xử cùng sa sút tinh thần.

Phương Tiểu Thư nửa ngồi ở trên giường nhìn anh, tay tinh tế trắng nõn đưa về phía hắn một chút, ngay tại thời điểm cô muốn chạm vào anh, điện thoại của anh bỗng nhiên vang lên, vì thế tay cô nhanh chóng rụt trở về.

Bạc Tể Xuyên cũng không chú ý tới động tác của cô, sau khi bỏ tay ra liền lấy ra di động từ trong túi trả lời điện thoại, anh cơ bản không như thế nào mở miệng, trừ bỏ lên tiếng trả lời lại không nói gì, chính là sau khi dừng điện thoại, anh lại thần sắc phức tạp nhìn về phía Phương Tiểu Thư.

Phương Tiểu Thư thấy anh muốn nói lại thôi, hí mắt hỏi: “Làm sao vậy?”

Bạc Tể Xuyên trầm mặc một hồi, nói: “Hàng Gia Ngọc bị bắt, bị tình nghi bán dâm.”

“Không có khả năng!” Phương Tiểu Thư theo bản năng phủ nhận, phủ nhận xong mới phản ứng đến mình đang nói gì đó, ánh mắt cô càng nheo nhỏ lại, cắn môi không biết nên tiếp tục như thế nào, chỉ cảm thấy mặc kệ nói thêm cái gì đều chính là càng tô càng đen.

Bạc Tể Xuyên đứng lên, vòng qua giường ngồi vào bên cạnh cô, khí chất nghiêm túc mặt lạnh đó làm cho Phương Tiểu Thư nhịn không được xê dịch ra chỗ khác, Bạc Tể Xuyên rũ mắt quét quét, từng bước ép sát lại tới gần cô.

Vì thế Phương Tiểu Thư không bình tĩnh, nhìn anh tối nghĩa hỏi: “Gì chứ?”

Bạc Tể Xuyên trực tiếp nâng tay nắm cằm cả cô kéo cô đến trong lòng mình, nhẹ giọng nói bên tai cô: “Phương Tiểu Thư, em một chút cũng không cần biểu hiện ra mình hư hỏng như vậy, anh tin tưởng trên thế giới này không ai là không có một chút lòng thương người, hơn nữa em cũng không có bướng bỉnh như vậy.” Anh nói xong liền buông cô ra, đứng dậy đi đến một bên tủ quần áo mở ra tủ quần áo thay quần áo, đưa lưng về phía cô nói, “Anh biết em cũng rất tò mò chuyện này, đứng lên mặc quần áo đi, anh đưa em đi cùng.”

Phương Tiểu Thư lập tức xuống giường chạy đến bên người anh tiến vào trong lòng anh từ phía dưới tủ quần áo lấy quần áo của mình, Bạc Tể Xuyên cúi đầu nhìn bên mặt xinh đẹp của cô, cánh môi như lơ đãng nhếch lên, có dục vọng gì đó đang rục rịch, lại tự mình mạnh mẽ áp chế xuống.

Phương Tiểu Thư cầm quần áo liền chui đi ra ngoài, đến bên giường nhanh chóng cầm lên quần bò, sau đó cởi váy ngủ cũng không mang áo ngực trực tiếp liền mặc lên áo lông rộng thùng thình, làm xong này hết thảy cô bỏ chạy đến toilet đi rửa mặt .

Bạc Tể Xuyên thấy cô không mặc áo ngực, cánh môi khép mở muốn gọi lại cô rời đi, nhưng nói đến bên miệng lại không biết nên tìm từ như thế nào, vì thế đành phải mạnh mẽ nhịn xuống.

Hai người thu thập xong rất nhanh rời đi nhà họ Bạc, khi Bạc Tể Xuyên cùng Bạc Tranh nói tạm biệt cũng không nhiều lời, chỉ nói đi trước không ăn bữa sáng ở nhà, ánh mắt của Bạc Tranh luôn nhìn chằm chằm báo chí, rất dễ nói chuyện cho bọn họ chạy đi.

Bạc Tể Xuyên lái xe mang theo Phương Tiểu Thư đi về phía cục công an, Phương Tiểu Thư do dự sau một lúc lâu, vẫn là hỏi ra vấn đề cô bắt đầu nghi hoặc từ nãy giờ: “Vì sao Hàng Gia Ngọc bị bắt lại, cục công an lại muốn gọi điện thoại cho anh?”

Bạc Tể Xuyên nghe vậy, vốn định trực tiếp trả lời, nhưng là hắn lại bỗng nhiên im lặng. Biểu tình của anh thay đổi mấy lần, sau đó lại nhắm lại miệng.

Kỳ thật với anh mà nói, cùng với trực tiếp giải thích cho cô nghe, chẳng làm cho cô khẩn trương trong chốc lát, hiện tại anh liền giống như Phương Tiểu Thư trong quá khứ không có cảm giác an toàn. Đối với việc tư tưởng của bản thân mình không phù hợp bình thường, tính cách lại cực kỳ vặn vẹo, Bạc Tể Xuyên cực kỳ chán ghét lại thích thú. Anh hận không thể chọn ra mỗi một căn thần kinh trong thân thể mình mê muội vì cô, lại trầm luân tại trong trận đánh cảm tình giằng co này.

Tới cục công an, Phương Tiểu Thư rất nhanh liền hiểu được vì sao Hàng Gia Ngọc gặp chuyện không may điện thoại lại đánh tới chỗ của Bạc Tể Xuyên.

Sự tình là có chuyện như vậy. Bạc Tể Xuyên đang điều tra Cao Diệc Vĩ, Cao Diệc Vĩ là ông chủ phía sau của quán bar mà Hàng Gia Ngọc gặp chuyện không may, hôm đó Cao Diệc Vĩ cũng vừa vặn ngay tại trong quán bar, mà Hàng Gia Ngọc là đúng dịp trải qua, vô tội bị hắn kéo đi vào. Sau khi công an quét sạch tệ nạn đến, Cao Diệc Vĩ chính mình là đi được nhanh, né tránh trách nhiệm, không có bất luận cái gì bối cảnh cùng người khác giúp Hàng Gia Ngọc lại vô tội gặp tai họa.

Sau khi cục trưởng cục công an Cố Vĩnh Dật có được khẩu cung của Hàng Gia Ngọc từ cấp dưới, lập tức liền gọi điện thoại cho Bạc Tể Xuyên. Nhiệm vụ này trước mắt là Bạc Tể Xuyên phụ trách, đây là văn kiện bí mật do Bạc Tranh phát xuống, người bên ngoài cũng không biết, thuộc loại cơ mật đánh lại thế lực xã hội đen.

Nếu làm xong chuyện này, bắt lại Cao Diệc Vĩ, như vậy bất luận là đối với khả năng thăng chức của bọn họ vẫn là đối với vấn đề trị an của thành phố Nghiêu Hải, đều là một chuyện lớn tốt đẹp, cho nên đại đa số mọi người ở cục công an đều thực tận tâm làm việc.

Đương nhiên, cục công an từ trên xuống dưới có rất nhiều người, trong đó không có khả năng không có người của Cao Diệc Vĩ, chính là những người đó đều không có tư cách biết được tình hình cụ thể của nhiệm vụ này thôi. Làm gián điệp, không có khả năng cũng không lộ ra dấu vết, phàm là có hiềm nghi, tất cả đều bị bỏ ra ngoài.

Phương Tiểu Thư ngồi ở phòng hội nghị trong cục công an chờ gặp Hàng Gia Ngọc, Bạc Tể Xuyên ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh cô, áo mũ chỉnh tề, như thế nào đều nhìn không ra phó khí thế bức người bộ dáng cứng cỏi vào buổi sáng.

Phương Tiểu Thư nhìn anh một lúc, thấp giọng hỏi: “Chuyện bí mật như vậy nói cho em biết không quan hệ sao?”

Bạc Tể Xuyên nhìn về phía cô, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Không quan hệ. Tội cố ý tiết lộ bí mật quốc gia, tình tiết nghiêm trọng, nhưng chỗ ba năm hoặc dưới tù có thời hạn hoặc giam ngắn hạn; tình tiết đặc biệt nghiêm trọng, trên ba năm dưới bảy năm. Vẫn còn tốt.”

“…” Phương Tiểu Thư cứng ngắc khẽ động khóe miệng, “Đó là một chuyện vui đùa?”

Bạc Tể Xuyên mỉm cười, đẩy kính mắt, nhẹ nói: “Ừ. Đây là.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.