Kìm hãm dục vọng

Khống Chế Dục – Chương 31



Phương Tiểu Thư đi rất nhanh, chờ Bạc Tể Xuyên phục hồi lại tinh thần đuổi theo cô đã muốn quẹo vào, Bạc Tể Xuyên đành phải trở lại trên xe lái xe trở về đi, chờ lúc anh tới cửa, vừa vặn Phương Tiểu Thư cũng mở ra cửa lớn nhà họ Bạc.

Phương Tiểu Thư nghiêng thân mình đứng tại cửa, thân hình yểu điệu tinh tế, hơi gầy yếu so với lúc trước bọn họ mới quen. Sắc mặt của cô rất khó nhìn, quầng thâm dưới mắt rất nặng, ánh mắt thản nhiên nhìn về phía anh, sắc mặt lạnh lùng lại không sao cả.

Xem ra cô cũng không định hoàn toàn không để ý tới anh, đứng tại cửa cũng không đi vào, hình như là đang đợi anh.

Bạc Tể Xuyên lập tức dừng xe khóa lại đi xuống dưới, nhưng khi xuống xe lại không biết nhìn thấy cô nên nói cái gì, vì thế liền nửa chân đứng ở trong xe, ngừng ở đằng kia không động đậy.

Tay phải của anh gắt gao nắm cửa xe, thân ảnh cao to không mặc áo khoác đứng tại trong gió lạnh có vẻ cực kỳ cô đơn.

Phương Tiểu Thư chậm rãi thu hồi tầm mắt, im lặng quay đầu vào nhà, trong lòng Bạc Tể Xuyên chua xót, đóng cửa xe bước nhanh tới cạnh cửa.

Anh liếc mắt một cái liền nhìn thấy Phương Tiểu Thư chậm rãi đi lên tầng hai, bàn tay trắng nõn của cô khoát lên tay vịn bằng gỗ nâu, không có quay đầu lại.

Bạc Tranh đã ăn xong cơm tối nghỉ ngơi trong phòng, Nhan Nhã nghe được tiếng cửa phòng mở liền đi ra phòng ngủ, sau khi nhìn thấy Bạc Tể Xuyên liền nhiệt tình chào đón: “Tể Xuyên đã về, đã ăn cơm tối chưa? Ta đã bảo Lưu tẩu để lại cho con…”

Nhan Nhã còn chưa nói xong, Bạc Tể Xuyên liền nâng tay đánh gãy bà ta: “Tôi đã ăn rồi, cám ơn.”

Nhan Nhã hơi xấu hổ, gật đầu nói: “Vậy nhanh đi nghỉ ngơi đi.”

“Ừ.” Bạc Tể Xuyên nhẹ giọng đồng ý, không có cảm xúc gì nhấc chân đi lên tầng hai, anh mang theo cặp giấy tờ trực tiếp quẹo vào hướng phòng của anh cùng Phương Tiểu Thư, đi tới cửa hơi do dự, vẫn là gõ cửa phòng.

Vào phòng của mình còn gõ cửa, đây là lần đầu tiên Bạc Tể Xuyên làm như vậy, nhưng phía sau anh lại không thể không làm như vậy. Anh thật sự không làm được việc tự nhiên mở cửa ra, làm như không có việc gì nói chuyện cùng người ở bên trong.

Phương Tiểu Thư rất nhanh liền mở cửa ra, trên khuôn mặt lạnh lùng không có biểu tình, cô không hoá trang, sắc mặt cực kỳ tái nhợt, cằm càng ngày càng nhọn, trong con mắt vốn thanh thấu giống như bám một tầng bụi, rách nát, im lặng.

Cô lẳng lặng lấy một cái áo khoác tây trang, tay niết giá treo quần áo, chậm rãi đưa cho Bạc Tể Xuyên, còn không định cho anh đi vào.

Bạc Tể Xuyên nhíu mày nhìn áo khoác cô cầm trong tay, đó là áo khoác anh lưu lại lúc giữa trưa khi anh nhịn không được mượn cớ lấy văn kiện nhìn cô, anh ẩn nhẫn hơi nhếch môi, không biết nên nói cái gì, nhưng cũng không nhận lại đây.

Phương Tiểu Thư thấy anh như thế, cười khẽ nói một câu: “Tôi đã giặt sạch rồi, cũng chưa từng chạm tay vào.” Cô giơ tay đang cầm áo ra cho anh xem một chút, “Thật sự rất sạch sẽ.”

Bạc Tể Xuyên càng nhanh nhăn lại lông mày, anh gian nan nói: “Anh không có ý này.” Trong lòng anh cực kỳ chua xót cầm lại áo khoác, lại mở miệng muốn nói nói, Phương Tiểu Thư lại đánh gãy anh.

Cô mỉm cười nhìn anh, nhẹ nhàng nghiêng đầu, thấp giọng nói: “Anh cũng không nói cho tôi biết anh có ý gì, tôi chỉ có thể dựa vào suy đoán, lòng người luôn luôn thay đổi, tôi không có thuật đọc tâm, không thể nào vừa đoán liền chuẩn, cho nên nếu lý giải ý của anh sai lầm rồi, này không thể trách tôi anh nói đúng không?”

Bạc Tể Xuyên nôn nóng nhìn cô: “Chúng ta có thể hay không không nói như vậy?”

Phương Tiểu Thư mím môi yên lặng, thản nhiên nhìn anh một lúc, bỗng nhiên nói: “Anh uống rượu à?”

Bạc Tể Xuyên một tay cầm theo cặp giấy tờ, một tay cầm theo móc áo, không có tay có thể xoa thái dương, chỉ có thể sắc mặt khó coi trả lời vấn đề của cô: “Uống một chút thôi.”

Phương Tiểu Thư thu hồi tầm mắt dừng ở trên người anh, “Nha” một tiếng liền lui ra phía sau đóng cửa, trước khi đóng cửa nói với hắn hai từ: “Ngủ ngon.”

Phương Tiểu Thư là người yêu hận tình cừu đều vừa xem hiểu ngay, ngay từ đầu Bạc Tể Xuyên sẽ biết. Cô thực dễ dàng đi lên chiều hướng cực đoan, giờ phút này cũng không ngoại lệ. Hình như hai người rõ ràng vốn nên hòa bình bỗng nhiên còn có khác nhau, thái độ của Phương Tiểu Thư với anh còn kém cỏi hơn thái độ của anh đối với cô, điều này làm cho anh có chút không phục hồi lại tinh thần, rõ ràng không nên là như vậy.

Phương Tiểu Thư đứng tại trong phòng ngủ, từng bước một nhàn tản đi đến bên giường, sang bên giường ngồi xuống, vén vén một đầu tóc đen, khi tay rời đi tóc, rất nhiều sợi tóc rụng lưu tại ngón tay của cô.

Kiên nhẫn kỳ thật cô cũng có, nhưng là cũng sẽ mất hết. Cô không biết rốt cuộc anh có phải cùng đồng sự ăn cơm tối hay không, nhưng anh cho tới bây giờ cũng không uống rượu, hôm nay lại uống rượu.

Cô không dám lại tự kỷ nghĩ đến anh làm như vậy là vì cô, thái độ của anh với cô bây giờ làm cho cô không có biện pháp lại suy nghĩ như thế, mà trực giác phán đoán của con người bình thường cũng không xảy ra sai lầm, chủ yếu nhìn ngươi dám tin hay không.

Phương Tiểu Thư na đến đầu giường, uống vào hai viên thuốc ngủ, nằm nghiêng trên giường đắp chăn nhắm mắt lại, nhưng là nằm một giờ cũng chưa thể đi vào giấc ngủ.

Sắc mặt cô rất khó coi mở mắt ra, lại ăn hai viên thuốc ngủ, lại nhắm mắt lại sau một lát sau, mới miễn cưỡng đang ngủ.

Phương Tiểu Thư lẳng lặng nằm ở trong phòng không hề có hơi người, giường lớn bên kia trống rỗng, làm cho người ta cảm giác thật không được tự nhiên.

Không biết theo khi nào bắt đầu, cô đã muốn thói quen bên người có sự tồn tại của anh.

Đã không có anh, cô cư nhiên còn không thể tự nhiên đi vào giấc ngủ.

Hai giờ đêm, vì tác dụng của thuốc đang ngủ say Phương Tiểu Thư không có nhận thấy được cửa bị người mở ra từ bên ngoài.

Bạc Tể Xuyên cầm cái chìa khóa đứng tại cửa, động tác cẩn thận đóng lại cửa phòng.

Anh bước đi thật nhẹ, cực kỳ thong thả đi tới bên giường, nửa ngồi xổm đầu giường im lặng nhìn Phương Tiểu Thư ngủ.

Hình như anh nghe đến thanh âm gì đó rất kì quái, là phát ra từ trên người cô, vì thế anh đến gần một chút, cẩn thận nghe xong một chút, phát hiện là tốn hơi thừa lời.

Cô ngủ thật sự vất vả.

Phát hiện này làm cho Bạc Tể Xuyên khống chế không được nằm đến trên giường ôm lấy cô.

Phương Tiểu Thư ngủ rất say, bị anh ôm lấy cũng không phát hiện, Bạc Tể Xuyên cúi đầu nhìn khuôn mặt gầy yếu của người trong ngực, lòng thật giống như bị tàn thuốc làm nóng, sương khói cùng đau đớn theo hô hấp chảy xuôi ra.

Anh càng khắc sâu ý thức được, anh căn bản không thể nổi giận với cô, cho dù tức giận với cô cũng không kiên trì được bao lâu thời gian, chỉ cần một ánh mắt của cô có thể làm cho tường thành anh dựng lên sụp đổ trong nháy mắt, thậm chí cô đều không cần nói chuyện, anh liền không tự chủ được muốn đối xử tốt với cô.

Ngón tay của Bạc Tể Xuyên nhẹ nhàng mơn trớn cánh môi khô nứt của Phương Tiểu Thư, anh cúi đầu yêu quý hôn lên đôi môi mềm mại lạnh như băng của cô, cô cứng ngắc lại không hề có phản ứng thừa nhận, y nguyên không có dấu hiệu tỉnh dậy.

Bạc Tể Xuyên khẽ nhíu mày, hô hấp không quá đều đều, anh ngồi dậy muốn mở đèn ngủ ở đầu giường, trong lúc vô tình đụng phải lọ thuốc ở trên tủ đầu giường, lọ thuốc trượt chân ngã xuống, rơi tại trên khe hở, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Bạc Tể Xuyên lập tức nhìn về phía Phương Tiểu Thư, Phương Tiểu Thư như trước nhắm chặt hai mắt, không hề phản ứng.

Bạc Tể Xuyên nhăn lông mày càng nhanh, anh thuận thế mở ra đèn ngủ, xoay người nhặt lên lọ thuốc bị rơi xuống, dựa vào ngọn đèn nhìn một chút chữ trên lọ thuốc, sau đó trực tiếp từ trên giường ngồi dậy.

Thuốc ngủ.

Bạc Tể Xuyên gắt gao nắm bắt lọ thuốc, đứng một lúc lại không có sức lực ngồi xổm xuống, quăng lọ thuốc đến một bên, hai tay bụm mặt im lặng.

Này ngẩn ngơ liền vẫn ngốc đến buổi sáng ngày hôm sau, thẳng đến chuông báo trên di động của Phương Tiểu Thư không muốn sống vang lên, cô mới bị chấn động cùng tiếng chuông đánh thức. Cô khó chịu rên rỉ một tiếng, lấy ra di động tắt đi chuông báo, từ từ nhắm hai mắt dùng sức xoa thái dương, sau khi mở mắt ra định rời giường, nhưng lại bị Bạc Tể Xuyên đưa lưng về phía cô ngồi xổm đầu giường dựa vào bên giường làm cho hoảng sợ.

“Em đã tỉnh dậy.” Bạc Tể Xuyên vẫn không nhúc nhích đưa lưng về phía cô khàn khàn nói.

Phương Tiểu Thư ngơ ngẩn nhìn bóng dáng của anh, sau một lúc lâu mới “Ừ” một tiếng.

Bạc Tể Xuyên được đến đáp lại của cô, rất nhanh xoay người trực tiếp áp đến trên người cô, hai tay phân biệt đặt tại hai bên cổ tay cô, nhắm mắt lại, lại chuẩn xác tìm được môi của cô, không để ý cô muốn nói lời từ chối “Tôi còn không đánh răng”, trực tiếp hôn lên môi cô.

Bạc Tể Xuyên thật sự dùng sức hôn môi, động tác thực kịch liệt, cắn cánh môi cô vươn đầu lưỡi khiêu khích đầu lưỡi của cô, một tay ấn cổ tay cô một tay xuống phía dưới tìm kiếm, vén váy ngủ của cô đến thắt lưng, tiếp theo thuận thế cởi bỏ thắt lưng của mình, tách ra hai chân của cô, không tha cự tuyệt đem vật cứng rắn để tại cửa vào khô khốc của cô, ở dưới ánh mắt kinh cụ của cô trực tiếp dùng sức đỉnh đầu tiến nhập thân thể cô.

Bởi vì không có bất luận cái gì tiền diễn, thân thể của Phương Tiểu Thư lại cực kỳ trúc trắc, thông đạo đó khô ráo nhỏ hẹp làm cho hai người đều có chút khó chịu.

Phương Tiểu Thư nhíu mày đau khổ hừ nhẹ ra tiếng, Bạc Tể Xuyên lại giống như không cảm thấy đau, anh hô hấp trầm trọng càng ngày càng dùng sức xâm phạm cô, cả người cô bị hắn đỉnh thẳng đụng vào đầu giường, môi anh đi vào cổ của cô, lưu lại dấu hôn rất sâu.

“Hai người kết hợp là muốn cho nhau thích ứng, mà không phải thay đổi đối phương.” Bạc Tể Xuyên thở dốc nói xong, giọng nói trầm thấp khàn khàn, nghe qua cực kỳ, hắn như trước từ từ nhắm hai mắt, vùi đầu tại hõm vai của cô, bên tai quanh quẩn tiếng rên rỉ của cô dưới sự đòi lấy không ngừng của anh, toàn bộ phòng đều tràn ngập hương vị xa hoa lãng phí, sau một lúc lâu hắn mới nói tiếp: “Đạo lý này trước kia anh không biết.”

Phương Tiểu Thư khó chịu nắm chặt bờ vai của hắn, trong tiếng rên rỉ của cô mang theo giọng mũi, cô đứt quãng nói: “Buông, buông… A!”

Bạc Tể Xuyên không thèm nghe lời từ chối của cô, ôm cổ cô mang theo cô xê dịch xuống dưới, để tránh đầu cô bị hắn đỉnh đụng vào đầu giường.

Hắn hôn vành tai cô càng không ngừng tiến tiến xuất xuất trong thân thể cô, thanh âm của cô cùng tiếng thở dốc càng ngày càng nặng, tay gắt gao nắm lấy ga trải giường, anh nheo mắt lại nhìn tóc dài đen bóng của cô, sau đó lại nhắm mắt lại, tiếp theo hô hấp trở nên dồn dập, giọng nói độc đáo thuộc loại đàn ông khàn khàn gợi cảm mà giàu có từ tính nặng nề hừ một tiếng, giọng nói của anh tuy nhiên bị bao phủ trong thanh âm của cô, nhưng cũng bởi vì sự tốt đẹp của cô cùng khoái cảm không thể bỏ qua dưới thân thể mà không ngừng vang lên, thẳng đến anh bắn vào trong cơ thể cô, anh đều không có buông cô ra.

Làm xong, nhưng Bạc Tể Xuyên như trước không định buông cô ra, anh nhanh chóng ôm chặt cô, cô bị hắn bóp đến sắp hít thở không thông.

“Vì sao em không thẳng thắn với anh?” Bạc Tể Xuyên nhắm mắt lại, dính sát vào khuôn mặt cô trầm thấp hỏi cô, “Em nói anh không nói cho em ý nghĩ của anh, không phải em cũng không nói cho anh biết sao?” Giọng nói của anh càng trở nên trầm thấp, phía dưới còn tại trong thân thể của cô, hơn nữa có dấu hiệu sống lại, “Em cũng nói, lòng người luôn thay đổi, em đã không muốn nói, anh cũng có thể không tò mò đúng không.”

Phương Tiểu Thư khó khăn hô hấp, cô đỏ hốc mắt thật dài hít vào một hơi, giọng nói ám ách nói: “Nếu em đều thẳng thắn nói ra tất cả, đều đặt ở trước mặt anh tất cả mọi thứ của em, dùng tất cả dục vọng cùng tình yêu của em khống chế anh, anh có thể chịu được sao? Anh dám nhận sao?! Cũng là anh sẽ ghét bỏ em, rời đi em, hoặc là giống như lần trước buông tay em? Em thật sự muốn làm hỏng anh sao! ?”

Tiết độc là một từ rất trầm trọng. Cô luôn luôn muốn tìm một từ có màu xám, làm cho chính mình có vẻ chẳng phải không sạch sẽ không chịu nổi, muốn làm chính mình nghĩ đến sạch sẽ một điểm, lấy điều này đến xứng đôi với Bạc Tể Xuyên ưu tú.

Nhưng là cô không thể không thừa nhận, cô sớm cũng đã tẩy không sạch sẽ, bất luận là tính cách đen tối vẫn là dục vọng vặn vẹo của cô.

Cô chỉ có thể nhận mệnh. Dù sao đã không thể tới gần anh, cũng chỉ có thể lui bước mà cầu tiếp theo, an ủi mình trước.

Bạc Tể Xuyên nâng mắt im lặng chống lại ánh mắt của cô, hốc mắt của cô đỏ bừng, gắt gao cắn môi dưới, anh đột nhiên thốt lên nhân tiện nói: “Thực xin lỗi.” Anh rất nhanh hôn lên môi cô, giữ hơi thở không có dấu chấm nào vẫn nói xong câu thực xin lỗi, cô từ từ nhắm hai mắt thừa nhận nụ hôn của hắn, nghĩ đến hắn chỉ biết nói ba chữ này, lại nghe đến anh bỗng nhiên nói ba chữ khác.

Hắn nói anh yêu em.

Anh yêu em?

Phương Tiểu Thư khiếp sợ mở mắt ra trừng lớn con ngươi nhìn anh, anh rũ mắt nhìn môi cô, hôn nhẹ cô, thanh âm nhỏ đến gần như không thể nghe thấy: “Anh yêu em.” Anh lại lập lại một lần, “Anh vẫn đều yêu em.” Hắn dúi đầu vào ngực cô, có chất lỏng ấm áp chảy xuôi tại trên da thịt cô, cả người cô đều ngây dại.

“Anh yêu em. Tiểu Thư, anh thật sự rất yêu em.” Giọng nói của anh có chút khả nghi run run, dưới thân gắng gượng đứng lên, bắt đầu chuyển động trong thân thể cô, “Anh thật sự không hiểu em, anh không hiểu em, rốt cuộc là em thật lòng yêu anh, vẫn là em chỉ cần một phần tình yêu.” Anh ôm chặt cô, hung hăng tiến vào thân thể cô, một lần lại một lần, thường xuyên rất nhanh, cô bị cảm giác cực hạn này tra tấn vừa đau khổ lại thoải mái, lại không còn phản kháng anh.

Cô nghe thấy anh nghẹn ngào nói: “Anh vì em ngay cả nguyên tắc cùng lòng tự trọng của mình đều không cần, em sao có thể nhẫn tâm, em như thế nào có thể nhẫn tâm lợi dụng anh, em như thế nào có thể nhẫn tâm!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.