Kìm hãm dục vọng

Khống Chế Dục – Chương 26



Bạc Tể Xuyên híp lại con mắt nhìn chằm chằm Phương Tiểu Thư, tay chỉnh lại ghế ngồi, trực tiếp xoay người đem cô đặt ở dưới người, cả người chen vào hai chân cô.

Tay của Phương Tiểu Thư không thể xoay sở khoát lên trên ghế sau, nhắm mắt, hơi ngang cằm, môi đỏ mọng khép mở dồn dập thở hào hển, bộ dáng phi thường gợi cảm mê người.

Bạc Tể Xuyên đem dục vọng phía dưới của mình đẩy mạnh vào trong thân thể của cô, Phương Tiểu Thư mím cánh môi lại rũ mắt nhìn về phía hắn, thì thào nói: “Dùng thêm một ít sức thôi.”

“…” Khó mà nói tâm tính của Bạc Tể Xuyên giờ phút này như thế nào, tuy yêu cầu như vậy làm cho người không thể không đáp ứng, nhưng luôn luôn có một loại cảm giác tại chuyện phòng the Phương Tiểu Thư càng có quyền chủ đạo hơn so với hắn, nhưng mà hắn còn giống như rất hưởng thụ cảm giác này.

Bạc Tể Xuyên một chút nhanh hơn tốc độ cùng chiều sâu, trong thông đạo của cô gái bởi vì kích động cùng có cảm giác mà phân bố đi ra chất lỏng dính dính, là một loại màu sắc vừa ái muội lại thuần khiết, dính tại phía trên âm hành của người đàn ông, tùy ý cúi đầu xem chỗ liếc mắt một cái, liền làm cho cảm xúc của người ta càng thêm kích động, Phương Tiểu Thư chỉ cảm thấy vật cứng thuộc về Bạc Tể Xuyên trong cơ thể lại càng thêm cứng rắn .

“Như vậy đâu?” Giọng nói của Bạc Tể Xuyên khàn khàn cắn vành tai của cô thấp giọng hỏi.

Phương Tiểu Thư kiều mỵ ôm cổ của hắn gật đầu: “Ừ, ừ… Tốt, cứ như vậy… Ừ… A! …”

Kỳ thật tại trước mặt nhiều người, mặc kệ là Phương Tiểu Thư vẫn là Bạc Tể Xuyên đều rất lạnh lùng, nhất là Phương Tiểu Thư.

Bạc Tể Xuyên khả năng còn có thể bởi vì sự giáo dục của gia đình cùng tính cách mà đối xử cũng chẳng phải hà khắc với người xa lạ, Phương Tiểu Thư cũng là người có cái gì liền hoàn toàn biểu hiện tại trên mặt. Nhất là khuôn mặt của cô thực trong trẻo, luôn mang theo chút cảm giác lạnh lùng không dễ tiếp cận, cả người khí chất thực sự hờ hững, cho nên rất khó tưởng tượng bộ dáng của cô tại lúc làm yêu là như thế mở ra cùng trắng ra.

Nhưng mà lại nói tiếp, giống như đối với mọi thứ cô đều là trực tiếp.

Làm một người đàn ông, dưới thân thể có một cô gái như vậy không biết tốt xấu yêu cầu ngươi dùng sức một điểm, nhanh thêm một điểm, sâu hơn một điểm, nếu ngươi không làm cho đến khi cô ta mệt mỏi, làm cho cô ta biết sự lợi hại của ngươi, vậy cũng quá thất bại.

Vì thế khi Phương Tiểu Thư đi vào nhà họ Bạc là nhờ Bạc Tể Xuyên giúp đỡ.

Bạc Tể Xuyên kéo tay của Phương Tiểu Thư, hai chân của Phương Tiểu Thư như nhũn ra, sau khi thấy Bạc Yến Thần đang định đỏ mặt một chút, liền phát hiện Bạc Yến Thần càng thêm thẹn thùng hơn cô, ngay cả xem cũng không dám liếc nhìn cô một cái, vừa thấy bọn họ đã trở lại liền lập tức trốn lên tầng hai, tốc độ đó có thể so với chạy chồm xử lý khí.

Phương Tiểu Thư nhịn không được gợi lên khóe miệng, trong lòng đang tại rủa thầm em trai đáng yêu thẹn thùng này của Bạc Tể Xuyên, liền cảm giác trên cánh tay bị người kéo một chút. Theo bản năng cô nhìn về phía Bạc Tể Xuyên, sau đó nhanh chóng chuyển hướng nhìn về phía trước, cung kính xoay người chào hỏi Bạc Tranh: “Cha.”

Thái độ của Bạc Tranh lần này khác hẳn lần trước khi Phương Tiểu Thư gặp hắn, Phương Tiểu Thư không biết Bạc Tể Xuyên có phải hay không nói qua cái gì với hắn, Bạc Tranh biến thành rất tốt ở chung, chẳng những không đề cập tới chuyện làm cho Bạc Tể Xuyên cùng cô ly hôn, cũng thực sự hưởng thụ lời chào hỏi của cô.

Bạc Tranh mỉm cười gật đầu nói: “Đến đây là tốt rồi, để hành lý vào phòng thôi, nghỉ ngơi một chút nên ăn cơm tối.” Hắn nói xong thản nhiên nhìn thoáng qua Nhan Nhã sắc mặt không quá tự nhiên, không có cảm xúc gì nói, “Làm cho Lưu tẩu chuẩn bị nhiều một chút đồ ăn mà Tiểu Thư cùng Tể Xuyên thích ăn.”

Nhan Nhã cứng ngắc nở nụ cười một chút, nói: “Tốt.” Sau đó nhìn về phía Phương Tiểu Thư, “Tiểu Thư thích ăn cái gì?”

Phương Tiểu Thư không thay đổi sắc mặt nói: “Cháu không kiêng ăn, ăn cái gì cũng tốt, cám ơn dì Nhan.”

Cô gọi Bạc Tranh là cha, lại gọi Nhan Nhã dì, này vừa nghe là tùy theo cách gọi của Bạc Tể Xuyên, ra vẻ không có gì sai, nhưng người nghe được sẽ không suy nghĩ đơn giản như vậy.

Nhan Nhã nhìn nhìn Bạc Tể Xuyên, gặp Bạc Tể Xuyên không tính nói cái gì, liền yên lặng xoay người đi phòng bếp.

Bạc Tranh nhìn bóng dáng của bà ta liếc mắt một cái, cái gì cũng chưa nói, gật gật đầu với Bạc Tể Xuyên cùng Phương Tiểu Thư, nói: “Ngày mai khi Tể Xuyên đi ủy ban thành phố nhận công tác, con cũng đi theo thôi.” Nửa câu sau của hắn là nói với Phương Tiểu Thư.

Phương Tiểu Thư sửng sốt một chút, chỉ vào chính mình: “Con? Con cũng đi?”

Bạc Tranh lẩm nhẩm báo chí trong tay, chậm rãi nói: “Công tác của thư ký thị trưởng rất nhiều, không có đơn giản như vậy, con làm trợ thủ cho hắn, giúp đỡ, không cần giống như dì Nhan của con rảnh rỗi ở nhà, đi làm chức vụ trong văn phòng hết thời gian cũng tốt hơn rảnh rỗi ở nhà.”

Ý tứ của hắn chính là, Bạc Tể Xuyên làm thư ký cho hắn, Phương Tiểu Thư liền làm thư ký cho Bạc Tể Xuyên, miễn cho ở nhà cùng Nhan Nhã đánh nhau. Hơn nữa, hai cái chức vị này tuy đều gọi thư ký, quyền lợi lớn nhỏ lại khác nhau rất lớn.

Lời nói của thư ký thị trưởng, tại trên ý nghĩa nào đó có thể cùng cấp với thị trưởng. Thành phố Nghiêu Hải lại là thành phố trung tâm lớn bậc nhất trong nước, nhưng lại là thành phố trực thuộc trung ương, cấp bậc của thư ký thị trưởng đều cao hơn so với các thành phố bình thường khác, hơn nữa nhà họ Bạc nhiều đời đi theo chính trị địa vị củng cố, quan hệ của Bạc Tể Xuyên cùng Bạc Tranh lại thân mật như vậy, làm chức vị này quyền lợi thật sự thực khiến người ta mơ màng cùng ý vị thâm trường.

Mà chức vị của Phương Tiểu Thư liền hoàn toàn là tính chất văn phòng, thuần túy làm mấy việc vặt, đặt ở trong xí nghiệp chính là cấp bậc tiểu viên chức, sự chênh lệch này cũng không phải là lớn bình thường.

Cho nên nha, mặc kệ chức danh là cái gì, vẫn là xem tại cái ngành nào cùng trường hợp.

Bạc Tranh yêu cầu như vậy, Phương Tiểu Thư tự nhiên sẽ không từ chối, mà cô vốn đã nghĩ tìm công tác, như vậy cũng là giảm đi chuyện của cô, còn có thể tùy thời nhìn đến Bạc Tể Xuyên, gần gũi giữ con thỏ nhỏ của cô, cô cớ sao mà không làm?

“Tốt, con đã biết, cám ơn ba ba.” Phương Tiểu Thư làm bộ dáng con dâu hiền cảm kích nhìn Bạc Tranh.

Bạc Tranh như cười không cười liếc cô một cái, cầm lấy báo chí nhẹ nhàng lắc lắc đầu, liền làm cho bọn họ đi nghỉ ngơi.

Phương Tiểu Thư cùng Bạc Tể Xuyên dọc theo đường đi vào phòng của Bạc Tể Xuyên, trang trí ở nơi này cơ bản không khác với phòng ngủ của Bạc Tể Xuyên tại khu biệt thự Lục Hải, chẳng qua những thứ kia cũng có hương vị cổ xưa hơn.

Bất luận là đồ dùng trong nhà, rèm cửa sổ vẫn là vườn nhỏ phía bên ngoài cửa sổ, nơi nơi đều lộ ra hơi thở cổ xưa nồng đậm, cái bàn bằng gỗ thật, tủ đứng, giá sách, bao gồm bộ sách thật dày trên giá sách, sắp xếp đầy trọn một mặt tường lớn, dây thường xuân leo từ hàng rào vườn nhỏ dưới tầng đi đến trên ván cửa sổ bằng gỗ thật ở ban công, thiết kế phảng cũ thực dụng tâm làm cho cả tòa nhà của nhà họ Bạc đều rất có ý nhị cùng cách điệu, vừa không có vẻ xa hoa phô trương, lại tràn ngập văn hóa ngầm, cực kỳ khí phái.

“Phòng của anh thật không sai.” Phương Tiểu Thư bỏ xuống hành lý kéo ra rèm cửa sổ, mặt trời lặn về phía Tây, vầng sáng mờ nhạt chiếu vào bên mặt xinh đẹp của cô, Bạc Tể Xuyên thản nhiên nhìn lướt qua, nói, “Anh đi tắm rửa một cái.”

Đúng nha, ở trong xe như vậy như vậy lâu như vậy, ra một thân mồ hôi cũng chưa tắm rửa, sắp đảm nhiệm chức vụ Bạc thư ký của chúng ta phỏng chừng đều nhanh bị chết vì cách ứng.

Phương Tiểu Thư hai tay ôm ngực xoay người tựa vào tủ đứng, nhìn Bạc Tể Xuyên cởi áo sơmi trên thân trần chỉ mặc quần tây vào phòng tắm, không biết vì sao liền bỗng nhiên rất tưởng nhìn lén hắn tắm rửa.

Dường như cô luôn đặc biệt ham thích nhìn mặt nạ rụt rè cấm dục của hắn bị bóc ra, luôn thực thích thử điểm mấu chốt của hắn.

Phương Tiểu Thư không thể không thừa nhận, chính mình thật là một người con gái hư hỏng tràn ngập ý nghĩ tà ác cùng thực dễ dàng sinh ra dục vọng với người đàn ông của mình, bởi vì cô thật sự làm theo ý tưởng trong lòng mình.

Phòng ở nhà họ Bạc đều là thiết kế theo kiểu khép kín, toilet cùng phòng tắm đều tại trong phòng mỗi người, cho nên Phương Tiểu Thư không cần lo lắng sẽ có người khác biết bọn họ đang làm gì, nơi này thực an toàn.

Phương Tiểu Thư khóa kỹ cửa phòng, cởi sạch quần áo, chỉ mặc một cái đai đeo áo ngủ bằng ren trong suốt miễn cưỡng bao vây cái mông nhẹ tay nhẹ chân dựa vào cạnh cửa phòng tắm, tim đập như trống nghe lén.

Trong phòng tắm vang rầm tiếng nước, ánh sáng ấm áp chiếu tại trên cửa đánh đầy gạch men, trừ bỏ bóng dáng mơ hồ cùng hơi nước, cái gì đều nhìn không thấy.

Tay Phương Tiểu Thư cầm một chút tay nắm cửa, đang định vụng trộm mở cửa dọa Bạc Tể Xuyên nhảy dựng, cửa phòng tắm liền bỗng nhiên bị mở ra từ bên trong.

Phương Tiểu Thư còn không có phản ứng lại liền trực tiếp bị Bạc Tể Xuyên túm vào, sau khi váy ngủ trong suốt trên người bị nước ấm áp làm ướt gần như cùng cấp với không tồn tại, cả người cô bị Bạc Tể Xuyên vẻ mặt bất đắc dĩ bế tại giữa không trung, hoảng sợ nhìn hắn.

Bạc Tể Xuyên đang định nói cái gì, nhưng thấy bộ dáng của Phương Tiểu Thư giờ phút này lại cái gì cũng không nói ra được, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc.

Quần áo Phương Tiểu Thư mặc trên người càng mê người hơn so với không mặc, trước ngực mềm mại đứng thẳng xinh đẹp, mũi nhọn phun ra nhũ hoa màu hồng choáng váng tại dưới váy ngủ có thể nhìn xem thực rõ ràng, tầm mắt hướng xuống nhìn lại còn có thể thấy nơi bí mật của con gái bị váy ngủ ren che một bộ phận nhỏ, nhan sắc sâu cạn chuyển biến, hết thảy đều làm cho người ta không thể bảo trì lý trí.

Phương Tiểu Thư phục hồi tinh thần lại, đặc biệt không biết sống chết đến đây một câu: “Bạc thư ký, ngài nghe nói qua câu nói kia sao? Có việc thư ký làm, không có chuyện gì cũng gọi thư ký.” Cô ôm cổ hắn hôn một cái vào trán của hắn, chân nhỏ nhẹ nhàng nghịch ngợm quơ quơ, tươi cười đầy mặt nhìn hắn giữ kín như bưng nói, “Em là thư ký của anh nha.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.