Kìm hãm dục vọng

Khống Chế Dục – Chương 24



Vào hàng hiên, hai tay của Hàng Gia Ngọc đều mang theo này nọ, liền thuận thế dùng khửu tay bật công tắc đèn ở cầu thang, cô quay đầu cười cười với Phương Tiểu Thư: “Ngay tại tầng ba, phòng ở này có vẻ cũ, đèn không thể tự động sáng, phải dùng tay mở công tắc.”

Phương Tiểu Thư gật gật đầu, xem như đáp lại lời của cô ta, cảnh giác nhìn chung quanh, cùng cô ta tiến lên tầng ba.

Trước khi Hàng Gia Ngọc tìm được chìa khóa mở cửa, Phương Tiểu Thư liền tiếp nhận gói rau dưa to của cô ta, Hàng Gia Ngọc cũng không chối từ, sau khi giao cho cô liền lấy ra chìa khóa từ túi áo khoác mở cửa.

Một cỗ ấm áp đập vào mặt, cô ta cao hứng nói với Phương Tiểu Thư: “Nơi này tuy nhiên thực cũ, nhưng còn có lò sưởi tập thể, cho nên không lạnh.”

Phương Tiểu Thư vẫn là không nói chuyện, cô vốn sẽ không nói nhiều, với người xa lạ liền càng ít, hiện tại cô chỉ cần ở tạm đây một đêm, sáng mai tìm một chỗ hẻo lánh im lặng thuê phòng ở ổn định xuống, cái khác lại bàn bạc kỹ hơn.

Hàng Gia Ngọc tiếp nhận đồ ăn trong tay Phương Tiểu Thư, bỏ vào phòng bếp sau chạy đến tìm dép lê cho cô, cô lấy dép lê mới cho Phương Tiểu Thư, còn chưa tháo mác xuống, hiển nhiên cực kỳ tận tâm chiêu đãi người khách này.

Phương Tiểu Thư nhìn xuống bộ dáng của cô ta ngồi xổm bên cạnh đôi dép lê, không biết vì sao liền muốn khóc, giống nhau thấy hình ảnh chính mình thật ngây thơ khi vừa mới đi vào xã hội.

“Năm nay cô bao nhiêu tuổi rồi?” Thình lình, Phương Tiểu Thư liền hỏi ra miệng, hỏi xong mới cảm thấy mình quá bạo dạn rồi, bận nói, “Nếu không muốn trả lời cũng có thể không trả lời, tôi chỉ là tùy tiện hỏi thôi.”

Hàng Gia Ngọc cực kỳ vui vẻ khi cô chủ động nói chuyện cùng mình, tự nhiên sẽ không không trả lời câu hỏi của cô, cô lập tức liền nói cho Phương Tiểu Thư: “Năm nay tôi mười tám tuổi rồi, mấy ngày hôm trước vừa sinh nhật.” Vốn thật vui vẻ cô đột nhiên trở nên có chút thương cảm, “Buổi tối chị em qua đời là sinh nhật của em, chị ấy làm việc ở bệnh viện, sau ca trực có thể đến tối muộn mới về nhà, vốn là đang muốn trở về chúc mừng sinh nhật của em…”

Câu nói kế tiếp không nói Phương Tiểu Thư cũng biết là chuyện gì xảy ra, cô không thể không lại ở trong lòng cho Cao Diệc Vĩ thêm một tội danh quản giáo đàn em không tốt, nhưng mà nghĩ lại Cao Diệc Vĩ là loại người nào, cấp dưới của hắn làm ra sự việc này cũng không phải khó lý giải như vậy.

Sau khi Hàng Gia Ngọc tìm được dép lê cho Phương Tiểu Thư liền nói: “Phương Tiểu Thư ăn cơm chiều sao? Tôi làm cơm cho cô ăn đi?”

Phương Tiểu Thư lắc đầu: “Tôi ăn rồi, cô làm cho mình là tốt rồi, thời gian không còn sớm, ngày mai cô còn phải đi làm đi, thu dọn một chút đi ngủ sớm đi.” Cô ngồi trên sofa, ý tứ là không định ngủ trong phòng.

Hàng Gia Ngọc thấy vậy lập tức nói: “Phương Tiểu Thư, cô ngủ phòng tôi đi, tôi ngủ ở phòng của chị tôi, phòng khách tuy nhiên cũng có lò sưởi, nhưng vẫn không ấm áp bằng phòng ngủ.” Cô ta giải thích, “Tôi ngủ ở phòng của chị tôi là tốt rồi, cô không cần kiêng kị cái gì.”

Phương Tiểu Thư giương mắt nhìn nhìn cô ta, lại rũ mắt xuống tựa hồ suy tư về cái gì, giây lát sau vẫn là cự tuyệt: “Tôi sẽ không ở đây lâu lắm, không cần phiền toái, cô vẫn là nhanh chóng đi ăn cơm đi.”

Phương Tiểu Thư đã kiên trì như vậy, Hàng Gia Ngọc cũng không tốt lại miễn cưỡng, cô ta hơi hơi gật đầu, đi phòng bếp nấu cơm.

Cô ta thực im lặng, cũng thu dọn phòng ở thật sự sạch sẽ, trên tủ bát ở phòng khách lộ bày ra di ảnh của chị cô ấy, phía dưới đặt hương khói, Phương Tiểu Thư ngồi trên sofa nhìn ảnh chụp đen trắng trên tường, không biết sao đã nghĩ tới cha mẹ.

Cao Diệc Vĩ giết sạch nhà họ Phương, ngay cả ảnh chụp của cha mẹ cũng không lưu lại cho cô, cô gần như nhớ không rõ hình dáng của cha mẹ như thế nào.

Không hiểu sau bụng hơi co rút đau đớn, trong cổ họng nóng nóng tinh tinh, Phương Tiểu Thư cắn môi gục đầu xuống, gập người dựa vào sofa cố nén cơn đau, đi ra rất vội vàng quên lấy thuốc đau dạ dày, cái này cô chỉ có thể chịu đựng.

Hàng Gia Ngọc nấu hai bát mỳ, tuy nhiên Phương Tiểu Thư nói mình ăn rồi, nhưng cô vẫn làm một phần cho Phương Tiểu Thư, chờ khi cô bưng mì ra, liền thấy cả người Phương Tiểu Thư lui thành một đoàn nửa nằm ở trên sofa chịu đựng cơn đau, tinh tế thở dốc tràn ra từ miệng cô, cái trán của cô che kín mồ hôi lạnh.

“Phương Tiểu Thư cô làm sao vậy!?” Hàng Gia Ngọc vội vàng đặt xuống bát đũa chạy đến bên cạnh sofa xem xét tình huống của cô, Phương Tiểu Thư đau đến căn bản nói không ra lời, vừa mở miệng liền đều là đổ rút ra khí lạnh, chị của Hàng Gia Ngọc Hàng Mộng là học y, cô ta cũng biết một ít kiến thức cơ bản của y học, cô ta nhìn Phương Tiểu Thư ôm bụng đau đến cơ hồ run rẩy, vội vàng lấy điện thoại di động gọi 120.

Xe cấp cứu tới cũng không tính muộn, nhưng Phương Tiểu Thư vẫn là không chịu đựng được, chờ lúc nhân viên y tế đến cô đã muốn đau đến ngất đi thôi.

Đau dạ dày thật là một vấn đề thật khó giải quyết, khi đau thật có thể mất đi mạng người, người không từng bị đau dạ dày rất khó lý giải cảm giác này.

Hàng Gia Ngọc cùng Phương Tiểu Thư đi lên xe cấp cứu, một đường đuổi tới bệnh viện, chờ đưa cô vào phòng cấp cứu, làm tốt thủ tục nằm viện, cô mới xem như rảnh rỗi xuống.

Sau khi rảnh rỗi, Hàng Gia Ngọc liền trước tiên gọi điện thoại cho Bạc Tể Xuyên, bởi vì lúc trước muốn nhập quan tài cho Hàng Mộng, cho nên cô có số điện thoại công việc của Bạc Tể Xuyên.

Tính chất công việc của Bạc Tể Xuyên rất đặc thù, thường thường nửa đêm có công tác cần đuổi tới, cho nên tuy nhiên đã muốn mau mười hai giờ, nhưng anh vẫn mở điện thoại.

Hàng Gia Ngọc đợi nửa ngày, Bạc Tể Xuyên mới nghe điện thoại, giọng điệu của hắn cực kì lạnh lùng, mặc dù cách điện thoại cũng có thể cảm giác được tâm tình của người đang nghe điện thoại bây giờ ác liệt như thế nào.

Hàng Gia Ngọc sửng sốt một chút, nhớ tới Phương Tiểu Thư đang cãi nhau với hắn, vì thế cũng hiểu được, bận nói mục đích của mình khi gọi điện thoại: “Bạc tiên sinh, là tôi, tôi là Hàng Gia Ngọc, bây giờ tôi đang ở bệnh viện, anh có thể đến một chuyến sao? Bệnh đau dạ dày của Phương Tiểu Thư phát tác đang nằm viện, đang được cấp cứu.”

Giờ phút này Bạc Tể Xuyên đang ngồi ở trong phòng Phương Tiểu Thư nghe điện thoại, sau khi nghe xong lời nói của Hàng Gia Ngọc hắn lập tức đứng lên, vẻ mặt không nói là tương đương ngạc nhiên đó cũng là cực kỳ khẩn trương, hắn bước nhanh chạy ra cửa tầng hai lấy quần áo cùng chìa khóa xe, sau khi cất kĩ ví tiền lập tức liền ra cửa. Khi hắn làm những việc này cũng đã hỏi rõ vì sao Hàng Gia Ngọc ở cùng một chỗ với Phương Tiểu Thư.

Bạc Tể Xuyên có chút tự trách, đã muộn thế này, thời tiết lạnh như vậy, mặc kệ cãi nhau gay gắt đến thế nào cũng không nên thả cô một người lưu lạc tại trên đường, nếu cô xảy ra chuyện gì cả đời này hắn cũng sẽ không an tâm .

Xe rất nhanh chạy đến bệnh viện, Bạc Tể Xuyên chạy vội tới bên ngoài phòng cấp cứu, Hàng Gia Ngọc đang chờ ở đó.

“Thế nào rồi?” Hắn mở miệng liền hỏi.

Hàng Gia Ngọc nhìn thấy hắn liền nhẹ nhàng thở ra, nói chi tiết kết quả chuẩn đoán của bác sĩ: “Là chảy máu dạ dày, đã muốn làm siêu âm dạ dày, hiện tại chuyển tới phòng bệnh nghỉ ngơi, anh có thể đi nhìn xem cô ấy.” Cô xoay người, “Tôi đưa anh đi, bởi vì sợ sau khi anh đến tìm không được người cho nên tại đây chờ anh, nhưng mà phòng bệnh cách đây không xa, liền ở phía trước.”

Bạc Tể Xuyên ngắn ngủi nói câu “Cám ơn”, ánh mắt nhìn chằm chằm phía trước, thần sắc mặc dù không đến mức khẩn trương như lúc vừa biết đến tin tức, nhưng lông nhăn nhíu như trước thực không nỡ. Từ đầu tới cuối hắn cũng chưa nhìn Hàng Gia Ngọc liếc mắt một cái, toàn thân tâm đều tập trung trên người Phương Tiểu Thư, mặc dù còn không thấy cô, trong lòng tưởng cũng là cô rốt cuộc thế nào rồi, ở phòng bệnh nào.

Hàng Gia Ngọc dẫn Bạc Tể Xuyên đến phòng bệnh của Phương Tiểu Thư liền im lặng đi ra ngoài, cô đứng ở ngoài cửa xuyên thấu qua cửa sổ nhìn bóng dáng cao ngất của Bạc Tể Xuyên ở bên trong, khóe miệng cong lên một chút, bất đắc dĩ thở dài, xoay người đi nghe lời dặn của bác sĩ.

Phương Tiểu Thư vẫn ở trong tình trạng hôn mê, trên tay cô gắn vào máy truyền nước, cả người không một tiếng động nằm ở trên giường, trên khuôn mặt tái nhợt không thấy sự sáng rọi như ngày xưa, ánh mắt xinh đẹp cũng gắt gao nhắm, trừ bỏ hô hấp mỏng manh chứng minh cô còn sống, gần như giống người chết.

Bạc Tể Xuyên đứng bên cạnh giường bệnh, nhanh mím môi nhìn cô, đứng yên thật lâu mới ngồi xuống ghế bên cạnh.

Bạc Tể Xuyên hơi hơi nghiêng người dựa đến bên giường đem tay đang truyền nước của Phương Tiểu Thư bỏ vào trong chăn, sau đó dùng tay nâng bàn tay của cô lên thay cô làm ấm. Trên khuôn mặt hắn dần dần đã không có biểu tình, quần dài màu đen được cắt may hoàn hảo của hắn kéo dài đôi chân đang gấp khúc trước ghế dựa của hắn, hắn cởi áo khoác, chỉ mặc áo sơmi tơ tằm màu đen tựa vào đó, tư thế này là định ở cùng cô một đêm.

Không thể không nói Phương Tiểu Thư thật sự rất có bản lĩnh, cô mặc dù không nói bất động cũng buộc gắt gao một người đàn ông. Trên ngón tay mà Bạc Tể Xuyên nắm tay cô như trước đội nhẫn kim cương cô mua cho hắn, hơn nữa hắn lấy ra một cái nhẫn vàng từ trong túi quần thật cẩn thận mang đeo lại trên ngón áp út tay trái của cô.

Hiện tại cô tựa như một cây kim trát ở trong lòng hắn lại không nhổ ra được, cùng máu thịt ở cùng một chỗ, vừa nghĩ đến liền sinh sôi buồn đau.

Buổi sáng ngày hôm sau Phương Tiểu Thư mới tỉnh lại, trong tầm mắt mơ hồ tất cả đều là màu trắng, hương vị của nước tiêu độc làm cho cổ họng người ta phát ngọt, bất quá cẩn thận nhấm nháp qua sẽ phát hiện đó kỳ thật là mùi máu tươi còn sót lại.

Khi tầm nhìn khôi phục bình thường, Phương Tiểu Thư không chút để ý nhìn qua bốn phía, khi thân ảnh của Bạc Tể Xuyên tiến vào trong tầm mắt của cô cả người cô đều ngây ngẩn.

Cô nhắm mắt lại, lại mở, lặp lại vài lần, sau khi xác định mình không phải đang nằm mơ, nâng lên tay không cắm ống truyền nước phủ xuống khuôn mặt đang ngủ say của hắn.

Hắn kề cô rất gần, nửa ngồi ở bên giường chăm sóc cô, vai sóng vai cùng cô. Tay hắn nâng cánh tay đang truyền nước của cô, mặc dù đã muốn truyền nước xong rồi vẫn không có lấy ra, hành động này khiến tay vốn nên lạnh lạnh của cô trở nên ấm áp dễ chịu.

Trong lòng cô thực không phải tư vị, rũ mắt xuống liền bắt đầu rơi nước mắt.

Cô không biết là, kỳ thật khi cô tỉnh lại Bạc Tể Xuyên cũng đã tỉnh rồi, chính là hắn không biết nên đối mặt với cô như thế nào, nên nói cái gì với cô, cho nên liền rõ ràng tiếp tục giả vờ ngủ. Nhưng mà vừa nghe đến tiếng khóc rất nhỏ của cô hắn rốt cuộc không giả vờ được nữa.

“Khóc cái gì.” Bạc Tể Xuyên đông cứng phun ra một câu, lấy ra khăn tay từ trong túi giúp cô lau nước mắt, sau khi bấm nút gọi y tá liền đứng lên giúp cô sửa sang lại giường chỉnh tề, đem tay cô vừa bỏ ra bỏ lại vào trong chăn, dặn dò nói, “Em hiện tại cần bảo trì nhiệt độ cơ thể, lại cảm lạnh phát bệnh sẽ chờ bị mổ bụng đi.”

Phương Tiểu Thư đỏ hồng mắt nhìn về phía hắn, Bạc Tể Xuyên chống lại tầm mắt của cô cũng không nói ra được bất cứ lời nói nghiêm khắc nào nữa, nhìn bộ dáng này của cô hắn liền cảm thấy mặc kệ cô mắc phải sai lầm lớn thế nào hắn đều không có gì không thể tha thứ.

“Đừng khóc.” Hắn nhu hòa nhỏ giọng hơn, “Nhìn anh, cười một… Quên đi.” Cuối cùng hắn vẫn còn buông tha ý định nói cái gì làm cho cô vui vẻ, hắn thật sự không giỏi ăn nói lắm, vì thế đành phải tiếp tục bảo trì yên lặng, hai người cứng ngắc chung sống cùng một phòng, nếu không phải y tá đúng lúc đuổi tới, phỏng chừng có thể làm Bạc Tể Xuyên tươi sống xấu hổ chết.

Y tá giúp Phương Tiểu Thư thay thuốc mới, thay đổi cái tay truyền nước, sau khi cắm xong liền rời đi.

Phương Tiểu Thư ngẩng đầu nhìn bình thuốc nước đó, lại nhìn xem Bạc Tể Xuyên, mở miệng nói câu đầu tiên sau khi hai người gặp mặt: “Em ở đây một mình là đủ rồi, anh trở về đi.” Thanh âm của cô vừa nhuyễn lại nhu, mang theo rất nhỏ giọng mũi cùng sự yếu đuối chỉ có lúc bị bệnh, làm cho người ta căn bản không có biện pháp nhẫn tâm bỏ xuống cô.

Mặt Bạc Tể Xuyên không chút thay đổi xoay người tới gần cô, nâng tay kéo lên tay phải của cô đặt trên áo sơmi của hắn, cô cảm giác được đến thân thể ấm áp của hắn ở dưới áo sơ mi tơ tằm, cùng với trái tim đang đập rất nhanh.

“Tuy ngày hôm qua em nói lời tạm biệt với anh, nhưng ở chỗ này cho tới bây giờ chúng ta chưa từng tách ra.” Hắn tà vai dựa vào đến bên giường, khiến tâm trí người ta hướng về đôi môi mỏng nhẹ nhàng khép mở, thanh âm trầm thấp êm tai, “Chúng ta luôn luôn ở cùng nhau.”

Tất cả khí thế của Phương Tiểu Thư lập tức đều biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, khống chế không được tới gần hắn, cọ cọ vào bên hông hắn, ách cổ họng nói: “Nhưng là anh và em ở cùng một chỗ sẽ hại đến anh, cho dù em không đi tìm người khác, người khác cũng sớm hay muộn sẽ đến giết chết em.” Cô nói như đã hạ quyết tâm, “Mặc kệ như thế nào em sẽ không trở về với anh, em sẽ không thỏa hiệp, cho dù tay của em đang run lên.”

Lúc còn nhỏ, Phương Tiểu Thư rất thích cảnh sát trưởng mèo đen, sau đó lớn hơn một chút cô liền thích Lưu Xuyên Phong, lại sau đó cô vừa thích Bạc Tể Xuyên. Cả đời này cô đều thích người không có khả năng, lại lần đầu tiên chiếm được sự đáp lại của người này.

Hắn nói bọn họ luôn luôn ở cùng nhau, này thật sự là lời thổ lộ làm cho người ta khó có thể kháng cự, cũng vì như thế, cô càng không thể liên lụy hắn.

Bạc Tể Xuyên giúp cô sửa sang lại tóc bay rối trên trán, nhìn khuôn mặt tái nhợt như không có chút máu của cô, tầm mắt dừng ở trên đôi môi nhợt nhạt gần như không có màu sắc, ngữ khí bình thản nói: “Anh tôn trọng quyết định của em.”

Phương Tiểu Thư kinh ngạc giương mắt nhìn về phía hắn, hắn cũng không dời đi tầm mắt, thuận thế nhìn vào ánh mắt cô, nhẹ giọng nói: “Em có thể không trở lại, nhưng anh có thể đi tìm em.”

“…” Phương Tiểu Thư không nói gì.

Hàng Gia Ngọc đứng tại cửa chờ đợi thật lâu, cuối cùng đợi được thời cơ thích hợp này, vì thế cô nhẹ nhàng gõ gõ cửa, sau khi có sự cho phép liền mang theo cơm đi vào phòng bệnh.

“Bạc tiên sinh cũng đừng đi ra ngoài, ở đây cùng Tiểu Thư đi, tôi mua đồ ăn đến đây rồi.” Cô đặt hết đồ ăn ở trên bàn, sờ sờ cái mũi cười nói, “Tôi còn phải đi làm, hai người cứ tiếp tục, tiếp tục.” Cô nâng nâng tay, nhanh chóng chạy ra ngoài.

Phương Tiểu Thư nhìn của bóng dáng cô, thì thào nói: “Là cô ấy gọi anh đến đi.”

Bạc Tể Xuyên “Ừ” một tiếng, nói: “Cũng là cô ấy đưa em tới bệnh viện.”

“Cô ấy gọi anh đến, anh đã đến rồi?” Phương Tiểu Thư không hiểu hỏi.

Bạc Tể Xuyên sửng sốt một chút, dùng giọng điệu sửa đúng nói: “Là vì em có việc anh mới đến, không phải vì cô ấy bảo anh đến anh mới đến.”

Phương Tiểu Thư không sao cả cười cười: “Anh gấp cái gì, em chỉ là tùy tiện hỏi hỏi. Chúng ta vừa mới ầm ỹ xong, anh có thể đến thăm em em rất vui, cám ơn sự khoan dung của anh.”

Bạc Tể Xuyên không mặn không nhạt đứng lên đi lấy đồ ăn, đưa lưng về phía cô nói: “Em cứ tự kiểm điểm lỗi lầm trước đi, chờ em đã khỏe lại sẽ thu thập em.”

Phương Tiểu Thư nhìn bóng dáng cao ngất của hắn, cũng không trả lời hắn. Cô mệt chết đi, đau đầu, thân thể thực sự suy yếu, không lâu sau lại đang ngủ. Bạc Tể Xuyên bưng nước canh trong tay đi đến bên giường, thấy cô lại đang ngủ, nghĩ nghĩ vẫn là không đánh thức cô, đặt nước canh để tới một bên đậy kĩ, lấy điện thoại di động ra đến hành lang gọi cho người giới thiệu công tác, bỏ hết tất cả công tác trong vòng nửa tháng này.

Phương Tiểu Thư ở trong bệnh viện một tuần, một tuần này Bạc Tể Xuyên vẫn ở trong bệnh viện chăm sóc cô, bác sĩ cùng y tá trong bệnh viện đều thực hâm mộ tình cảm của hai người, chẳng qua chỉ có bọn họ biết rõ ràng ở giữa hai người kỳ thật tồn tại rất nhiều vấn đề trí mạng.

Lúc ra viện Hàng Gia Ngọc cũng đến, hành lý của Phương Tiểu Thư còn tại chỗ của cô, những đồ dùng cần thiết của cô trong bệnh viện đều do Bạc Tể Xuyên mua mới, cũng không lấy cái gì từ hành lý, cho nên hiện tại mới lấy hành lý ở nhà cô ta.

Bạc Tể Xuyên ngồi ở chỗ điều khiển lái xe, hai cái cô gái ngồi ở ghế sau bảo trì im lặng, hắn gặp không khí có chút quỷ dị, liền mở chút âm nhạc, khúc nhạc《hành khúc Thổ Nhĩ Kì 》nhẹ nhàng của Mozart từ trong loa truyền ra từ nhẹ nhàng chuyển thành nặng nề, bầu không khí thoáng trầm trọng bị dịu đi không ít, ba người đều tự tại rất nhiều.

Tới dưới tầng nhà của Hàng Gia Ngọc, Bạc Tể Xuyên ngăn lại Phương Tiểu Thư đang định xuống xe, giọng điệu bình thản nói: “Anh đi xuống lấy giúp em, em vẫn là ít ra gió thôi.” Hắn nói xong liền trực tiếp đóng lại cửa xe mà cô vừa mở ra, cùng lên tầng ba với Hàng Gia Ngọc.

Phương Tiểu Thư ngồi ở ghế sau ngơ ngác nhìn chằm chằm bóng dáng của hai người, đợi không đến năm phút đồng hồ Bạc Tể Xuyên đã đi xuống đây.

Hắn đặt hành lý ở ghế sau, ngẩng đầu nói với Phương Tiểu Thư: “Em ngồi ở ghế trước đi.”

Phương Tiểu Thư nhăn nhíu mày, sau một lúc lâu suy nghĩ cuối cùng là nghe lời hắn, xuống xe ngồi xuống ghế phía trước.

Bọn họ cần nói chuyện, ngồi ở phía trước tiện hơn, đây là ý tưởng của cô.

Hai người nói tạm biệt với Hàng Gia Ngọc, Bạc Tể Xuyên liền lái xe mang theo Phương Tiểu Thư rời đi, Phương Tiểu Thư không biết hắn định mang mình đi chỗ nào, chính là hỏi: “Trước khi anh đến tiền phí khám gấp cùng tiền đăng ký phí là do Hàng tiểu thư trả đúng không?”

Bạc Tể Xuyên không nhìn cô, chuyên chú xem đường: “Anh đã trả lại cho cô ấy rồi.”

Phương Tiểu Thư gật gật đầu, cũng không phải lần đầu tiên cảm nhận được sự chu đáo của hắn, cũng là không sợ hãi, chính là nói: “Em sẽ trả lại cho anh.” Cô chỉ vào ngân hàng cách đó không xa ở phía trước, “Dừng xe ở bên kia đi, em đi lấy tiền.”

Bạc Tể Xuyên nhíu nhíu mày, thật là theo ý của cô dừng xe lại, nhưng không cho cô đi xuống.

Sau khi Bạc Tể Xuyên đem xe dừng ở chỗ đỗ xe liền trực tiếp cúi người hôn môi của cô, toàn không để ý ban ngày ban mặt trên đường đều là người, một màn này của hai người hoàn toàn bị người đi đường phía trước nhìn xem rõ ràng. Hành động này của hắn cùng hình tượng nghiêm cẩn ngày xưa của hắn tràn ngập cảm giác khác thường, làm cả người Phương Tiểu Thư đều kinh ngạc sững sờ ở nơi đó.

Cô trừng to mắt không biết nên làm phản ứng gì, vẫn là Bạc Tể Xuyên nâng tay che kín mắt của cô, tay hơi trượt, khép lại mí mắt của cô.

Đây là mục đích của hắn khi muốn cô ngồi vào ghế trước, hiện tại hắn đạt tới, có thể nói trăm phương ngàn kế.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.