Kìm hãm dục vọng

Khống Chế Dục – Chương 22



Ban ngày tuyên dâm qua đi thật lâu không có tán đi dư vị, lúc hai người xuống tầng ăn cơm chiều đã muốn hơn chín giờ tối, nếu không phải Phương Tiểu Thư cảm thấy rất đói bụng, phỏng chừng Bạc Tể Xuyên có thể liền vẫn ngủ thẳng như vậy đến buổi sáng ngày hôm sau.

Khí sắc của Bạc Tể Xuyên cũng không tốt lắm, vành đen rất nặng dưới mắt, cái đó và tính chất công tác của hắn có quan hệ tương đối lớn, giờ giấc nghỉ ngơi của hắn phi thường hỗn loạn, lại soi mói về đồ ăn, khó tính, nếu không hiện tại có Phương Tiểu Thư nấu cơm chăm sóc cho hắn, hắn đều có thể không ăn không uống công tác N ngày sau đó chết vì lao lực.

Phương Tiểu Thư tại phòng bếp nấu ăn, Bạc Tể Xuyên ngồi yên tại phòng khách xem báo giấy, hắn rất ít lên mạng, thực sự ít xem tivi, lúc rảnh rỗi liền đọc sách xem báo giấy, hoặc là luyện đàn cùng các loại nhạc khí khác, để tránh lâu không động tay trở nên mới lạ.

Cuộc sống của hắn thực đơn điệu thực im lặng, hoàn toàn là cách sống của cán bộ kỳ cựu về hưu, một điểm đều không giống như là một người trẻ tuổi tràn đầy sức sống.

Phương Tiểu Thư bưng hai bát mì từ phòng bếp ra, cũng không đi đến nhà ăn, trực tiếp đặt trên bàn trà ở gần sofa.

Cô đưa cho Bạc Tể Xuyên một đôi đũa, cúi đầu liền ăn lên.

Bạc Tể Xuyên đặt báo xuống, khẽ nhíu mày với hành vi trực tiếp ăn cơm tại phòng khách của cô, nhưng lại thấy cô ăn cánh môi bóng nhẫy, khóe miệng liền vô ý thức mỉm cười. Cô ăn ngon như vậy, biến thành hắn vốn không đói bụng cũng có chút đói bụng, vì thế hắn cũng ăn lên.

Sau khi hai người đều ăn xong, Phương Tiểu Thư thu dọn bát đũa đi rửa chén, trong lúc đó bọn họ cũng không nói chuyện gì, nhưng cách ở chung như vậy lại làm cho người ta cảm giác thực thoải mái. Trên thế giới này phỏng chừng cũng chỉ có Phương Tiểu Thư có thể thích ứng cách sinh hoạt nặng nề này của Bạc Tể Xuyên, phàm là một cô gái bình thường gặp phải một người đàn ông không thú vị không hiểu lãng mạn như vậy, đều đã bị buồn chết đi?

Phương Tiểu Thư rửa xong bát đũa đi ra, liền thấy Bạc Tể Xuyên còn ngồi đó xem báo giấy, cô nhớ tới phòng đàn ở cuối tầng hai, lại nhìn xem đàn dương cầm tam giác ở tầng một, bỗng nhiên nói: “Tể Xuyên, đánh đàn cho em nghe đi.”

Cô dùng là giọng điệu trần thuật, tỏ vẻ cô không tiếp thu cự tuyệt. Bạc Tể Xuyên ngẩng đầu từ trong trang báo nhìn về phía cô, không hề cử động.

Vì thế, Phương Tiểu Thư vài bước cắt bỏ bậc thang, đưa hắn nhắm mắt theo đuôi đổ lên bên cạnh đàn dương cầm, thay hắn xốc lên nắp đàn, buông tay đứng tại đó, không trâu bắt chó đi cày.

Ngón tay thon dài của Bạc Tể Xuyên đặt ở trên phím đàn, đôi mắt sáng rõ như quân cờ đen trắng nhìn cô liếc mắt một cái, thu hồi tầm mắt đánh đàn.

Đúng vậy, hắn là đánh, còn phi thường tốt, làm cho người ta vừa nghe chỉ biết là cái gì, hắn đàn là, Proud Mary.

Lúc Phương Tiểu Thư nghe hiểu được cả người đều ngây ngẩn, dại ra nhìn hắn, nhưng là Bạc Tể Xuyên thật giống như không cảm giác được ánh mắt ngạc nhiên của cô, càng đàn càng mạnh hơn, khóe miệng đều câu lên, khó được còn hừ nhẹ theo điệu nhạc, cả người đều có vẻ phi thường sung sướng, thẳng đến hai tay của Phương Tiểu Thư bóp chặt cổ của hắn.

Bạc Tể Xuyên phút chốc dừng lại, ngón tay khớp xương rõ ràng đặt lên cổ tay của cô đang nắm hờ cổ hắn, ra vẻ khó hiểu nói: “Làm sao vậy, không phải em muốn nghe sao?”

Phương Tiểu Thư giật giật môi, không biết nên như thế nào biểu đạt ý nghĩ của mình, người này khẳng định là cố ý, thời điểm này chẳng lẽ không nên đàn một ít khúc nhạc rất có cảm giác rất có tư tưởng sao? Cư nhiên đàn Proud Mary, tâm tình đều bị phá hư hết.

Phương Tiểu Thư tức giận không nói chuyện, rút tay về xoay người còn muốn chạy, nhưng Bạc Tể Xuyên lại kéo cô vào trong lòng, ngồi ở trên ghế đánh đàn ngẩng đầu nhìn cô nói: “Em xem, sự thật xã hội tuy nhiên rất tệ, nhưng là cũng không kém như trong tưởng tượng của em, đúng không?”

Phương Tiểu Thư khẽ nhíu mày, cánh môi hơi mím nói: “Anh muốn cùng em nói cái gì.”

Bạc Tể Xuyên làm cho cô ngồi ở trên đầu gối của mình, nắm vòng eo mảnh khảnh của cô tại bên tai cô thấp giọng nói: “Không có gì, chính là hy vọng em không cần quá mức so đo với mọi thứ, cảm giác an toàn là chính mình cho mình.” Hắn giống như thở dài, thần sắc trở nên nặng nề, “Chỉ nhìn chằm chằm thứ mình chán ghét thủy chung sẽ biến thành một người khiến người ta chán ghét, rất nhiều người mang thù lại ghi hận, đó là bởi vì bọn họ không có năng lực xoay người cùng làm chuyện lớn, không cần biến chính mình thành dạng người như bọn họ.”

“Cho nên em càng ngày càng khiến anh chán ghét?” Phương Tiểu Thư can thiệp hỏi, ánh mắt dại ra nhìn vào chỗ tối.

Bạc Tể Xuyên phủ nhận nói: “Không, em không cần để tâm vào chuyện vụn vặt. Kỳ tích người đã mất sống lại là không có khả năng, người còn sống không nên lại đi vào đường xưa của người đã khuất, anh muốn em bình an, em có biết hay không?”

“Em đã biết.” Phương Tiểu Thư tránh ra trói buộc của hắn nhấc chân đi về phòng ở tầng một, thực rõ ràng tuy cô nói cô đã biết, nhưng cô căn bản không có nhận cách nói của Bạc Tể Xuyên, cũng không có thật sự nghe hắn nói.

Bạc Tể Xuyên đứng lên nhìn bóng dáng của cô, có chút đau đầu nhu nhu thái dương, bỏ ra kính mắt quăng đến trên phím đàn, đề cao thanh âm nói: “Phương Tiểu Thư, anh không cầu xin em đừng, em chỉ cần không lấy thân mình phạm hiểm đi tìm người của hội Tu Hành báo thù, em muốn làm gì đều có thể.”

Phương Tiểu Thư xoay người không có biểu tình nhìn hắn: “Anh nói cũng chưa sai, khả thật sự tôi cũng không nghe một câu.” Cô nhìn hắn, trong ánh mắt nhưng không có tiêu cự, giống như tại xuyên thấu qua hắn nhìn nơi khác, “Người đã mất xác thực không có khả năng sống lại, nhưng chẳng lẽ liền bởi vì điều này, cha mẹ cùng cậu tôi liền muốn chết vô ích sao, tôi liền muốn trơ mắt nhìn hung thủ nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật sống đến già sao?”

Bạc Tể Xuyên không có đáp lại, chính là thực im lặng đứng tại đó, giống như tại ngẩn người.

Phương Tiểu Thư thở dài, lừa ai đều có thể, nhưng là ngay cả chính mình đều lừa như vậy thật sự rất rẻ tiền. Cô lại như thế nào nói cho chính mình thời gian còn có rất nhiều, con đường sau đó còn rất dài, cũng không có thể làm cho chính mình lại xem nhẹ việc cô cùng Bạc Tể Xuyên ở hai thế giới khác.

Đầu tiên, Cao Diệc Vĩ đã nhìn thấy cô, bằng vào kinh nghiệm làm nhiều năm đại ca như vậy của hắn, cho dù lúc ấy không phản ứng lại đây trở về sau cũng không nhất định liền không phát hiện được, lời hắn nói cùng Bạc Tể Xuyên thực khả năng chính là cái lấy cớ, lý do hắn đến gõ cửa càng có thể tin là hắn hoài nghi chuyện gì đó. Hắn vừa mới xử lý xong chuyện của cậu không bao lâu, tự nhiên không có khả năng một đinh điểm này nọ đều tra không đến, lúc ấy cô lại phản ứng lớn như vậy, hắn thực có thể đã muốn biết sự tồn tại của cô, cô thật sự không thể tiếp tục ở lại chỗ này, lại tiếp tục ở đây chỉ biết cho Bạc Tể Xuyên chọc phiền toái lớn.

Cô biết Bạc Tể Xuyên vẫn chưa buông tha cho việc khuyên bảo mình không đi báo thù, nhưng cô bỏ việc báo thù không đi tìm người ta cũng tới tìm cô cho cô không nói chuyện, nếu cô không giúp cha mẹ cùng cậu báo thù, ngay cả chết cô cũng chưa có dũng khí, cô không có biện pháp đối mặt cha mẹ cùng cậu dưới cửu tuyền.

Nhiều năm như vậy, niềm tin chống đỡ cô sống sót tại xã hội không xong này chính là một ngày kia có thể báo thù cho cha mẹ, nhìn Cao Diệc Vĩ phải trả giá vì tội ác của chính mình. Nếu mất đi niềm tin này, cô không biết chính mình còn muốn sống sót như thế nào.

Hôm nay nhìn thấy Cao Diệc Vĩ có đả kích rất lớn với cô, cô đã muốn hai mươi lăm tuổi, nhưng Cao Diệc Vĩ lại nhìn cũng bất quá mới hơn ba mươi tuổi. Thân thể hắn tốt lắm, bảo dưỡng cũng không sai, thực khả năng còn có thể sống lâu trăm tuổi, điều này làm cho cô cực kỳ có cảm giác nguy cơ.

Cô không phải không nghĩ tới chờ hắn gặp báo ứng, mà nếu quả thật đợi cho cô năm sáu mươi tuổi hắn còn sống tốt làm sao bây giờ? Không nói đến cô ngay cả chính mình có thể sống đến năm sáu mươi tuổi hay không cũng không biết, chẳng lẽ cô liền thật sự chỉ có thể tại lúc sắp chết mới hối hận cùng áy náy sao?

Hơn nữa cho dù hiện tại cô trốn không đi tìm Cao Diệc Vĩ báo thù, cũng không có nghĩa là khi Cao Diệc Vĩ biết nhà họ Phương còn có người sống sẽ không tìm cô, mặc kệ cô lựa chọn như thế nào đều không có biện pháp sống sót yên ổn kiên định, cô thật sự không có biện pháp đáp ứng yêu cầu của Bạc Tể Xuyên.

Phương Tiểu Thư thật sâu thở hắt ra, nhìn Bạc Tể Xuyên nhẹ giọng nói nhỏ nhẹ: “Kỳ thật chúng ta đều rất ích kỷ. Chúng ta tự cho là đúng vì tốt cho đối phương không có một việc là lẫn nhau muốn.” Cô đi qua phía hắn, chống lại tầm mắt của hắn chuyển tới trên người cô, ánh mắt có chút hoảng hốt, “Em đã có thể đoán được kết cục của chúng ta.” Cô nâng tay xoa khuôn mặt của hắn, “Cũng tốt, dù sao hạnh phúc cũng không phải tất cả trong cuộc sống.”

Bạc Tể Xuyên gắt gao nhăn lại mi: “Em…”

“Cái này tạm thời trả lại cho anh đi.” Phương Tiểu Thư đánh gãy lời của hắn, bỏ ra nhẫn đeo trên ngón áp út tay trái, nâng lên tay hắn đặt ở trong lòng bàn tay của hắn giúp hắn cầm, buông ra tay, thản nhiên nói, “Mỗi người đều có phương thức riêng để sinh tồn, anh không cần lo lắng cho em.” Cô nói xong xoay người đi đến chỗ phòng nghỉ, chỉ để lại một mình Bạc Tể Xuyên cô linh linh đứng tại phòng khách ngẩn người.

Giây lát sau, Phương Tiểu Thư lại đi ra, Bạc Tể Xuyên lập tức nhìn về phía cô, lại thấy cô dẫn theo một cái valy, cũng đều mặc quần áo chỉnh tề.

Phương Tiểu Thư dẫn theo hành lý đi đến trước mặt Bạc Tể Xuyên, nở nụ cười một chút với Bạc Tể Xuyên có biểu tình cứng ngắc, thấp giọng nói: “Em không biết sống như thế nào mới chính xác, cũng không biết lựa chọn của mình có đúng hay không. Nhưng em biết em trốn không thoát, cũng không định trốn. Em biết dựa theo ý nghĩ của em sống sót, cho dù giây tiếp theo em sẽ chết, em cũng sẽ không hối hận cuộc sống trôi qua của em, này là đủ rồi.” Cô kiễng mũi chân hôn một chút sườn mặt của hắn, thanh âm nhỏ không thể nghe thấy, “Gặp lại.”

Có một số việc trốn cũng trốn không khỏi, cùng với tham luyến nhất thời nửa khắc an ổn, chẳng bằng sớm chấm dứt hết thảy. Ngay từ đầu cô không nghĩ nhiều như vậy, nhưng hiện tại cô cảm thấy cô nên đi, cô không thể liên lụy Bạc Tể Xuyên. Hắn ưu tú như vậy, hắn mới là người cần bình an nhất, làm một cái bom hẹn giờ, cô hẳn là lập tức rời đi hắn.

Rất tệ, cô không nên trêu chọc hắn, bất quá thực sự may mắn, hắn tựa hồ còn không có yêu nàng.

Như vậy tốt lắm, hắn không thích cô là tốt rồi, như vậy cảm giác có tội của cô cũng ít một chút.

Bạc Tể Xuyên nhìn cô cùng chính mình gặp thoáng qua, chỉ cảm thấy ngực giống như bị tảng đá đè nặng thật nặng nề, trăm ngàn căn châm theo trong trái tim chui ra đến, trát hắn căn bản không có biện pháp bình tĩnh tự hỏi.

Khuôn mặt của hắn tái nhợt gắt gao nắm chặt nhẫn ở trong tay, xoay người bước nhanh đi tới cửa, mở ra cửa nhìn Phương Tiểu Thư dần dần đi xa, đứng tại cửa kêu cô: “Phương Tiểu Thư cô đứng lại đó cho tôi!”

Phương Tiểu Thư ngẩn ra, thực ngoài ý muốn Bạc Tể Xuyên sẽ đuổi theo, cô kinh ngạc ngoái đầu nhìn lại, thấy hắn như trước đứng tại cửa, cũng không hoạt động chân kéo nhanh khoảng cách giữa hai người, trong lòng nói không rõ là mất mát nhiều một chút vẫn là thay hắn cao hứng nhiều một chút.

Bạc Tể Xuyên đứng tại cửa mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm Phương Tiểu Thư trong bóng đêm, khí chất cả người đều thực can thiệp, cứng rắn, thật giống như thước cuộn bằng thép đặt ở góc sáng sủa ở kho đông lạnh bị đóng băng.

“Phương Tiểu Thư, là ai cho cô quyền lợi chỉ lo ý nghĩ của chính mình, hoàn toàn không lo lắng có hay không xúc phạm tới người khác?” Hắn đi từng bước lên phía trước, lại vẫn là không có đi xuống cầu thang, “Cô làm sao có thể vô sỉ như vậy?”

Xác thực rất vô sỉ. Phương Tiểu Thư gật gật đầu, nhận cách nói của hắn, không có gì cảm xúc nói: “Anh nói đúng, nhưng pháp luật không có quy định con người phải biết liêm sỉ.” Cô hướng hắn gợi lên khóe miệng, cười đến thực bất đắc dĩ, “Hơn nữa cho dù quy định, với tôi mà nói không tuân thủ lại có ngại gì.”

Bạc Tể Xuyên giống như tại làm cuối cùng giãy dụa, tổng cảm giác vừa mở miệng sẽ bị cô tuyên án tử hình, khả hắn lại không mở miệng không được.

Hắn còn muốn nói cái gì, nhưng Phương Tiểu Thư đã muốn tiếp tục lên tiếng, cô nói với hắn: “Đây đều là mệnh. Bạc Tể Xuyên, tôi hy vọng sau đó anh gặp cô gái tốt hơn tôi, anh chỉ phải nhớ kỹ tôi là người đáng giận nhất cùng yếu đuối nhất thì tốt rồi.”

Khi Phương Tiểu Thư nói lời này trong giọng nói mang theo sự khuất phục cùng lạnh nhạt chưa bao giờ có, hắn không biết cô đang khuất phục cái gì, nhưng hắn biết cô đi rồi.

Cô không nói thêm gì nữa, kéo nhanh áo bước nhanh biến mất ở trong màn đêm, thực im lặng thực nhanh chóng, thật giống như cô chưa bao giờ tồn tại qua.

Bạc Tể Xuyên đứng tại cửa, đèn đường mờ nhạt phản xạ tại trên mặt hắn, phủ thêm một tầng ánh sáng lạnh như băng.

Có một loại người có cuộc sống thật sự không có gì hy vọng, người bên ngoài để ý gì đó đối với bọn họ mà nói căn bản không sao cả, mà bọn họ để ý gì đó cũng là những người khác không có biện pháp cho.

Sứ mệnh mà bọn họ muốn hoàn thành phải dựa vào chính mình, người khác không có khả năng đoán được bọn họ, càng không thể trông cậy vào bọn họ vĩnh viễn sẽ không thay đổi.

Mọi người là sẽ thay đổi, chờ khi chúng ta chính mình thay đổi tự nhiên sẽ biết.

Phương Tiểu Thư không có biện pháp không đi, cô không nghĩ làm cho Bạc Tể Xuyên gặp nguy hiểm, thật giống như hắn hy vọng cô bình an. Cô còn không có ngu đến mức không hề có con bài chưa lật phải đi báo thù, cô sẽ tìm một chỗ trốn đi trước, nhưng tuyệt đối không thể tiếp tục ở chỗ của Bạc Tể Xuyên cho hắn thêm phiền toái.

Chuyện của nhà họ Phương nên từ người nhà họ Phương chính mình giải quyết, đối với Cao Diệc Vĩ thực có khả năng đã muốn biết nhà họ Phương còn có người sống, tốc độ của cô phải nhanh hơn hắn, trước khi hắn tìm đến cô phải biến mất, cô sớm hay muộn muốn cho hắn gặp báo ứng.

Về phần Bạc Tể Xuyên… Hắn theo đuổi là chân tướng cùng chân lý, mà thứ cô muốn vĩnh viễn đều chính là thắng thua.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.