Kìm hãm dục vọng

Khống Chế Dục – Chương 19



Khi Phương Tiểu Thư tỉnh lại đã là buổi chiều ngày hôm sau, rèm cửa sổ ở phòng Bạc Tể Xuyên rất dầy, ánh mặt trời cơ hồ không chiếu vào được, sau khi buông rèm trong phòng tối đen một mảnh, nếu cô không ngủ đau đầu, phỏng chừng cũng không dậy được.

Phương Tiểu Thư mệt mỏi theo trên giường đứng lên, Bạc Tể Xuyên đã không có rồi, xem bộ dáng hắn rời đi cũng có một đoạn thời gian, trong phòng nơi nơi đều được thu thập sạch sẽ, cô ra cửa dạo qua một vòng, không thể không cảm thán tâm tư của người đàn ông này thật sự quá mức tinh tế, trong phòng ngoài phòng lầu trên lầu dưới đều được quét dọn cực kì sạch sẽ, trên bàn trong nhà ăn còn có cơm trưa, ga trải giường đệm chăn đều được đổi mới hoàn toàn, ngay cả quần áo tối hôm qua của cô hắn đều giặt sạch rồi phơi nắng tại ban công, cô xoa xoa mặt, cảm động rối tinh rối mù. Không nên hỏi cô vì sao không đoán là người giúp việc theo giờ làm, bởi vì cô khẳng định là hắn.

Loại phương thức quét dọn giống như bị bệnh thích sạch sẽ này trừ bỏ tiên sinh Bạc Tể Xuyên sinh ngày 21 tháng 9 điển hình của cung xử nữ ở ngoài, cô nghĩ không ra sẽ có người thứ hai.

Phương Tiểu Thư sau khi rửa mặt qua ăn cơm tại phòng bếp, Bạc Tể Xuyên làm đồ ăn rất đơn giản, cháo thực sự nhẹ, tay nghề thực bình thường, quả nhiên a không ai là hoàn mỹ không sứt mẻ, khó trách hắn lúc trước gầy như vậy, nhu cầu cấp bách một cái người giúp việc nấu cơm ăn ngon.

Cơm nước xong Phương Tiểu Thư trở lại phòng của hắn gập chăn, lúc gập mới phát hiện trên tủ ở đầu giường để một cái hộp trang sức xinh đẹp, phía dưới đè nặng một tờ giấy, trên giấy như trước là chữ viết quen thuộc của hắn, rõ ràng viết trắng ra: cho em.

Phương Tiểu Thư tò mò mở ra hộp trang sức, một cái nhẫn vàng nhìn như có rất nhiều năm rồi vững vàng phóng ở bên trong, vô luận từ tỉ lệ vẫn là kiểu dáng đến xem, đây đều là một cái nhẫn lâu năm rồi.

Phương Tiểu Thư nói không nên lời cảm giác trong lòng mình là gì, nhẫn tuy nhiên là cũ, nhưng cô lại biết đây không phải là Bạc Tể Xuyên mua không nổi nhẫn mới, mà hắn chịu cho mình nhẫn thuyết minh hắn đã muốn thừa nhận quan hệ của bọn họ vốn cũng không cần chân thật tồn tại, hắn chịu đưa cô cho rằng vợ của hắn, cho nên hắn mới để lại cái nhẫn này.

Được rồi, không thể không thừa nhận tâm tình của cô giờ phút này thật sự là tốt ngoài ý muốn, Phương Tiểu Thư hạnh phúc nắm bắt nhẫn kích động tại chỗ dạo qua một vòng, bay nhanh đem nhẫn đeo đến trên ngón áp út của tay trái, đeo xong bỗng nhiên nhớ tới chính mình có nhẫn nhưng là Bạc Tể Xuyên còn không có. Nay hắn đã danh chính ngôn thuận là người của cô, người đàn ông như vậy không chạy nhanh xuyên cái dấu hiệu làm ký hiệu riêng của Phương Tiểu Thư làm sao được.

Vì thế Phương Tiểu Thư vội vàng cầm thẻ của mình thay đổi quần áo ra ngoài, đánh xe đi cửa tiệm châu báu nhãn hiệu nổi tiếng, loại tiền này là thực tất yếu phải dùng, cho nên cho dù lại đắt cô cũng sẽ không đau lòng, dù sao cả đời liền như vậy một cái.

Hai tay hô khí vào trong cửa tiệm, Phương Tiểu Thư được nhân viên nữ xinh đẹp của cửa hàng tiến lên đón dẫn vào bên trong, nhân viên nữ của cửa hàng là con lai, mặt mày tinh xảo xinh đẹp không được, chính là nói không nên lời làm sao kỳ quái, luôn cảm thấy gặp qua cô ta ở nơi nào rồi.

Phương Tiểu Thư cẩn thận tự hỏi rốt cuộc gặp qua cô gái này ở đâu, nhưng là thật sự nghĩ không ra, vì thế cô bắt đầu chuyên tâm nghe đối phương giới thiệu, không chút để ý nhìn lướt qua thẻ tên treo trên ngực cô ta, thấy tên của cô ấy.

Hàng Gia Ngọc? Không biết. Phương Tiểu Thư mặt nhăn nhíu mày, chỉ chỉ một cái nhẫn kim cương hơn năm nghìn mà cô ta giới thiệu nhiệt tình nhất nói: “Lấy cái này ra cho tôi xem một chút.”

Đối phương phi thường nhanh nhẹn lấy ra cái nhẫn kim cương đó đưa cho cô, Phương Tiểu Thư cầm ở trong tay nhìn một chút, lấy di động ra gọi cho Bạc Tể Xuyên.

Sau một lúc lâu Bạc Tể Xuyên mới nghe điện thoại, nghe điện thoại nói chuyện ấp a ấp úng, giống như thực không được tự nhiên, Phương Tiểu Thư nghe được rất muốn cười, hắn dùng giọng điệu khô cằn cố ý đè thấp tiếng chậm rãi nói: “Em dậy rồi?”

Phương Tiểu Thư không tự giác gợi lên khóe miệng, cô căn bản không biết biểu tình hiện tại của chính mình có bao nhiêu ngọt ngào, nhân viên cửa hàng phục vụ cô sững sờ ngẩn ngơ nhìn cô, nhịn không được hiểu ý cười, nghĩ rằng, nếu người mà cô thích kia cũng có thể cùng cô gọi điện thoại như vậy thì tốt rồi, bất quá khí chất toàn thân của người kia đều lạnh lùng thản nhiên, phỏng chừng rất khó.

Phương Tiểu Thư “Ừ” một tiếng, liền nói với Bạc Tể Xuyên: “Anh đến cửa hàng trang sức một chút đi, em có đồ này cho anh, không biết số tay của anh.”

Bạc Tể Xuyên ở bên kia trầm mặc một hồi, cũng không nói gì thêm cùng loại “Rất tốn kém” cách nói chống đẩy một cách đường hoàng, mà là đáp ứng rõ ràng, hỏi địa chỉ liền dừng điện thoại, Phương Tiểu Thư đợi không đến mười phút, hắn đã tới rồi.

Phương Tiểu Thư biết hắn đến còn toàn dựa vào nhân viên cửa hàng phục vụ cô ở phía đối diện, bởi vì đối phươn phát hiện Bạc Tể Xuyên vào cửa còn sớm hơn cô.

Cô là bị vẻ mặt dại ra của đối phương cùng việc cô ta đột nhiên trầm mặc xuống dưới không thèm nhắc lại nhìn về phía cửa hấp dẫn đi qua, cô theo ánh mắt của nhân viên cửa hàng nhìn qua, liền thấy Bạc Tể Xuyên đẩy cửa đi vào.

Thân ảnh thon dài gầy yếu cao to bị một kiện áo gió màu đen dài tới đầu gối bao vây lấy, bên trong cổ áo của áo sơ mi màu trắng cùng áo gió không cổ xếp chỉnh tề cùng một chỗ, trên chân đi giày da màu rám nắng không có một hạt bụi, quần tây trang không có một nếp nhăn lót hai chân của hắn vừa dài vừa thẳng, phía sau kính mắt không độ đôi mắt hoa đào trong trẻo nhưng lạnh lùng bình tĩnh hơi hơi nhìn vào trong tiệm, liền đi tới chỗ của Phương Tiểu Thư.

Càng cách gần, càng cảm thấy người đàn ông cao to gầy gầy này thật đẹp trai, hắn không thích màu sắc rực rỡ, đại bộ phận quần áo đều là màu sắc lạnh, nhưng sau khi quen thuộc sẽ biết hắn là người đàn ông thực dễ dàng mềm lòng cùng có nguyên tắc. Ít nhất là như thế này với cô.

Phương Tiểu Thư hơi có chút suy nghĩ nhìn thoáng qua nhân viên cửa hàng hoàn toàn choáng váng, khi Bạc Tể Xuyên đi đến trước mặt cô cô liền ôm cánh tay của hắn, kiễng mũi chân hôn một cái vào hai má gầy trắng nõn của hắn, ngọt ngọt mỉm cười nói: “Anh đã đến rồi.”

Bạc Tể Xuyên bị Phương Tiểu Thư đột nhiên tập kích đã quen rồi, cũng không có gì kinh ngạc, chính là tại nơi có nhiều người như vậy hơi có chút không được tự nhiên, bất quá hắn vẫn là cúi đầu “Ừ” một tiếng, ôn nhu hỏi cô: “Xem trọng?”

Phương Tiểu Thư gật gật đầu, dẫn hắn đi xem cái nhẫn mà cô chọn, kiểu trước đơn giản kinh điển thực thích hợp hắn, cô chấp nhất cầm tay hắn giúp hắn đội thử, thật vừa.

Nhìn trên ngón tay trắng nõn thon dài mà khớp xương lại rõ ràng đeo nhẫn tượng trưng cho quyền sở hữu của cô, trong lòng Phương Tiểu Thư kiên định không ít. Đại khái người đã gặp qua hai tay này là như thế nào vì người đã mất ôn nhu khôi phục dung nhan cùng tiễn đưa, đều rất khó không sinh ra dục vọng giữ lấy nó.

“Ánh mắt của em không sai đi.” Phương Tiểu Thư mỉm cười ngửa đầu chống lại ánh mắt thâm sâu của Bạc Tể Xuyên, cô nâng tay mò mẫm khuôn mặt của hắn, thấp giọng nói, “Ánh mắt của em là thật không sai, mặc kệ là xem đàn ông vẫn là xem này nọ.”

Đúng vậy, cô vẫn thực tin tưởng ánh mắt của mình, xem chuẩn liền ra tay, mặc kệ là người vẫn là này nọ, chỉ cần cô cảm thấy không có hắn không được cô cũng sẽ không lãng phí thời gian chờ đợi, bởi vì ngươi vĩnh viễn không biết khi nào ngươi lại ra tay liền không còn kịp rồi.

Phương Tiểu Thư bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía nhân viên cửa hàng vẫn kinh ngạc nhìn bọn họ nói chuyện với nhau, không để lộ một chút dấu vết cười nói: “Là đi, tiểu thư nhân viên cửa hàng có phải hay không cũng hiểu được ánh mắt của tôi không tệ? Chồng tôi có phải hay không thật đẹp trai?” Cô hỏi ý vị thâm trường.

Nhân viên cửa hàng cuối cùng tỉnh táo lại, ngơ ngác dừng ở trên nhẫn đeo tại ngón áp út ở tay trái của Bạc Tể Xuyên, sau một lúc lâu mới nói: “Nguyên lai Bạc tiên sinh đã muốn kết hôn.” Thanh âm của cô ta có chút can thiệp, nói xong mới phát hiện chính mình nói lỡ, bận sửa lời nói, “Cái kia, tôi không có ý tứ khác, tôi là nói, phía trước còn tưởng rằng Bạc tiên sinh độc thân đâu” Càng giải thích càng phiền toái, Hàng Gia Ngọc rõ ràng cắn môi không thèm nhắc lại.

Bạc Tể Xuyên nhìn Hàng Gia Ngọc ba giây, thấp giọng nói: “Hàng tiểu thư? Rất hân hạnh gặp lại.”

Phương Tiểu Thư đem tầm mắt chuyển qua trên người hắn: “Hai người quen biết?”

Bạc Tể Xuyên dùng giọng điệu giải quyết việc chung nói: “Đúng vậy, phía trước chúng ta tại khu nhà bên cạnh bệnh viện thành phố phát hiện người bị hại là chị của cô ấy.”

Thì ra là thế, khó trách cô cảm thấy nhìn quen mắt, phía trước là đêm khuya, cũng không thấy rõ bộ dạng của cô gái đã mất kia, chính là một hình dáng mơ hồ. Khuôn mặt của Hàng Gia Ngọc cùng cô gái đã mất rất tương tự, Phương Tiểu Thư cảm giác nhìn quen mắt cũng rất bình thường.

Hàng Gia Ngọc nghe Bạc Tể Xuyên nói như vậy, vội hỏi: “Cảnh sát nói cho tôi biết là Bạc tiên sinh báo cảnh sát, việc nhập quan tài cho chị tôi cũng toàn dựa vào Bạc tiên sinh, tôi thực cảm kích.” Cô ta tựa hồ là tưởng nói một chút mình không có ý tứ khác, sợ Phương Tiểu Thư hiểu lầm, nhưng lời cô ta nói ra lại căn bản là làm cho người ta hiểu lầm.

Phương Tiểu Thư hơi hơi giơ lên mi, cô so với bất luận kẻ nào đều biết bộ dáng của Bạc Tể Xuyên khi công tác có bao nhiêu mê người, cô nghĩ không có bất luận cô gái nào có mắt thẩm mỹ chính xác sẽ không vì bộ dáng hoàn toàn đắm chìm tại trong thế giới của mình chuyên tâm làm việc của hắn mà trở nên mê muội, vì thế cô sáng suốt kết thúc cuộc nói chuyện xấu hổ này của ba người, nói thẳng: “Liền này cái đi, rất tốt, không chọn nữa, tính tiền.”

Phương Tiểu Thư không có đáp lại lời nói của Hàng Gia Ngọc, biểu tình thực sự lãnh đạm, cô không hề lấy cớ trực tiếp lôi kéo Bạc Tể Xuyên rời đi, hành vi này cực kỳ thất lễ, thoạt nhìn thực không có giáo dục, hơn nữa làm cho thân là người ngoài Hàng Gia Ngọc phi thường xấu hổ.

Bạc Tể Xuyên hơi hơi nhíu mi, hiển nhiên có chút không đồng ý cô lạnh lùng như thế, nhưng hắn suy tư một chút, vẫn là không nói cái gì.

Khi trả tiền, Bạc Tể Xuyên lấy ra ví tiền định tự trả tiền, nhưng Phương Tiểu Thư đã muốn chuyển thẻ qua, cô không nói chuyện, cũng không nhìn hắn, Bạc Tể Xuyên thấy cô cố ý như thế, tựa hồ lại có điểm không quá vừa lòng đối với hắn, liền không nói thêm gì, thu lại ví tiền.

Trở lại trên xe, Phương Tiểu Thư nhìn lướt qua tay trái đeo nhẫn của Bạc Tể Xuyên, càng không ngừng nói cho chính mình muốn nhịn xuống, không cần mở miệng không cần mở miệng, nhưng là cô vẫn là đã mở miệng, hơn nữa ngữ khí thực khắc nghiệt, cô nhíu mày nói: “Sau đó không cần cùng cô gái kia lui tới.”

Bạc Tể Xuyên nhìn về phía cô, theo bản năng hỏi: “Làm sao vậy?”

Hắn không có hỏi “Vì sao”, mà là hỏi “Làm sao vậy”, ý tứ là hắn cũng không phải không đồng ý, mà là không rõ cô vì sao phải yêu cầu như vậy.

Hiểu ra điều này làm trong lòng Phương Tiểu Thư thư thái một điểm, nhưng cô có thể nói như thế nào, nói em ghen tị em không có cảm giác an toàn, cho nên anh cách tất cả con gái xa một chút, vĩnh viễn không cần tiếp xúc cô gái khác, thậm chí là con trai có khuynh hướng đồng tính luyến ái?

Không có biện pháp, sống lâu trong bóng đêm, nếu cuộc sống đột nhiên có ánh mặt trời, rất khó không sinh ra một loại mãnh liệt không yên cùng bất an, hiện tại cô đặc biệt sợ tất cả những thứ đến được không dễ này đều biến mất, sợ hãi chính mình còn chưa kịp hưởng thụ liền mất đi sở hữu, giống cha mẹ cô như vậy chết ở trong thời gian vốn tưởng rằng mình sẽ hạnh phúc nhất.

Phương Tiểu Thư thật dài phun ra một hơi, quật cường nói: “Cũng không có nguyên nhân đặc biệt khác, chính là nhìn thấy cô ta liền khó chịu.”

Bạc Tể Xuyên không lái xe, mà là nhìn cô một lúc, mới phóng nhẹ thanh âm nói: “Tuy nhiên anh không tính cự tuyệt yêu cầu mê hoặc không cho anh cùng cô ta gặp mặt, nhưng em cũng không thể bởi vì thành kiến cá nhân phủ định một người, Hàng tiểu thư giống chúng ta, đều tại thực cố gắng sinh sống.” Hắn nói xong liền nhìn về phía trước, nhấn ga, chuyên tâm lái xe.

Đúng vậy Phương Tiểu Thư, chẳng lẽ mày cho là chấm dứt cuộc sống độc thân là có thể thật sự đi về phía hạnh phúc sao? Loại tính cách này của mày, muốn đem hết thảy cuộc sống cùng kết giao bạn bè của hắn khống chế tại trong tay mình, làm sao không cho người ta cảm giác khó chịu? Mày có tư cách gì đi nói người khác?

Liền bởi vì người ta vô tâm nói mấy câu cùng việc sinh ra tình cảm yêu mến khi không biết tình huống sao?

Còn liền là vì vậy.

Phương Tiểu Thư phiền chán nâng tay che lại cái trán, nhẹ nhàng xoa thái dương, tựa vào bên cửa sổ không rên một tiếng.

Bạc Tể Xuyên nhìn cô một cái, có điểm hối hận đem ý tưởng trong lòng nói ra miệng.

Đây là chuyện mà hắn đã lo lắng từ trước, đại khái là xuất thân cùng quá khứ của hai người khác biệt quá lớn, cho nên cách nhìn thế giới cùng phương thức xử sự của cô cùng hắn có sự khác biệt rõ ràng. Phương Tiểu Thư là người thật tiêu cực bi quan, làm chuyện gì đều rất trực tiếp rất cường thế, tại trong mắt cô trừ bỏ người tốt liền là người xấu, mà làm cho cô cảm giác không thoải mái sẽ không là người tốt, cho tới bây giờ cô cũng không chịu ăn một điểm mệt, này cùng hắn hoàn toàn tương phản.

Hắn không biết bọn họ có hai cái tính cách khác nhau cực đoan như vậy có thể hòa bình ở chung bao lâu, mà một ít vấn đề cố gắng đi xem nhẹ, tựa hồ vẫn là không thể bỏ qua. Hắn đã muốn không thể nhận một cuộc sống không có cô, nhưng trên người cô tồn tại rất nhiều vấn đề khả năng sẽ làm hắn mất đi cô.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.