Kìm hãm dục vọng

Khống Chế Dục – Chương 15



Đêm khuya luôn dễ dàng phát sinh chuyện khiến người ta kinh tủng, tỷ như giờ phút này.

Bạc Tể Xuyên rời đi bệnh viện cũng không có vội vã trở về, hắn đem xe đậu ở chỗ ẩn nấp chờ Phương Tiểu Thư đi ra, tính tìm thời gian thích hợp xuất hiện tại trước mặt cô, hai người cùng nhau về nhà, dù sao đêm khuya trễ như vậy một cô gái một mình ở bên ngoài thật sự rất nguy hiểm.

Bạc Tể Xuyên nghĩ một điểm cũng chưa sai, bởi vì đây chính là một đêm khuya làm cho một cô gái bị thương.

Sau khi Phương Tiểu Thư ra bệnh viện liền đi về hướng đường nhỏ bên cạnh một cái khu nhà nhỏ, đó là một cái đường tắt, sau khi xuyên qua có thể trực tiếp đến một con đường có vẻ phồn hoa, dễ gọi xe hơn so với nơi này.

Bạc Tể Xuyên nhìn nhìn đồng hồ, đã muốn hơn ba giờ đêm, hắn nhíu mi nhìn chằm chằm bóng dáng của cô, cô đi vào là cửa hông của khu nhà nhỏ đó, lối vào có lưới sắt vây quanh, chỉ có người có thể đi vào, lái xe vào không được.

Rơi vào đường cùng, lòng lo lắng chiến thắng lòng tự trọng, Bạc Tể Xuyên xuống xe chỉ mặc áo sơmi mỏng manh bước nhanh đuổi theo phương hướng Phương Tiểu Thư rời đi, trong màn đêm cuối mùa thu, thân ảnh cao gầy thon dài màu đen của hắn mang theo nói không nên lời hương vị tiêu sái.

Phương Tiểu Thư cũng không nghĩ tới Bạc Tể Xuyên sẽ chờ cô, tại suy nghĩ của cô hắn hẳn là cũng không có coi trọng cô đến mức độ kia, cho nên cô đi rất nhanh, kéo nhanh áo khoác bước nhanh xuyên qua tại khu nhà nhỏ không có đèn đường, thoáng có chút nghi hoặc vì sao nơi này không có đèn đường, bất quá cô cũng không nghĩ nhiều, trong lòng thầm nghĩ ngóng trông nhanh chút trở về, dù sao đã muốn đêm khuya, cô rốt cuộc vẫn là một cô gái, cũng sẽ sợ hãi gì đó.

Nhưng mà, ông trời tựa hồ là cố ý muốn cho cô qua ban đêm này phấn khích một điểm, khi cô sắp bước ra khu nhà nhỏ đó, khi cô chuyển hướng vào trong ngõ nhỏ liền thấy trên đất có một cô gái nằm vẫn không nhúc nhích.

Trong đầu Phương Tiểu Thư lập tức hiện ra một bức hình ảnh cũ đã muốn thật lâu không nghĩ qua, rất nhiều rất nhiều năm phía trước một ngày nào đó, mẹ của cô cũng giống cô gái kia như vậy nằm dại ra trên mặt đất, cũng không nhúc nhích, mất đi hết thảy dấu hiệu còn sống.

Không hiểu, đầu óc của cô không khống chế được hai chân không tự chủ được đi về phía cô gái kia, chờ Phương Tiểu Thư đứng ở trước mặt cô gái kia, mới xem như thấy rõ toàn bộ bộ dáng của cô ta.

Đôi môi không có chút máu hơi hơi mở ra, ánh trăng chiếu vào trên thân thể xinh đẹp tái nhợt của cô, tóc đen hỗn độn chật vật quét tại trên mặt cô, mơ hồ có thể thấy một đôi mắt tối đen như mực.

Cô ta hiển nhiên chết không nhắm mắt, trong ánh mắt như trước mang theo sự không cam lòng trước khi mất đi sinh mệnh.

Phương Tiểu Thư ngừng thở theo khuôn mặt xinh đẹp của cô hướng phía dưới nhìn lại, cả người cô trần truồng, hai chân giống môi một dạng hơi hơi mở ra, quần áo trên người bị xả rách tung toé để tại một bên, mặc dù giờ phút này thân thể của cô đã muốn không có độ ấm, còn là rất đẹp.

Phương Tiểu Thư run run lui về phía sau vài bước, dùng sức vội vàng bỏ đi những kí ức khủng bố máu me trong đầu, nhưng chỉ không có biện pháp đem vài thứ kia đuổi ra đi, cô chật vật đè lại đầu càng không ngừng đá đầu, áp lực tinh thần đến cực điểm, vì thế theo bản năng cô kêu to ra tiếng, tiếng kêu bén nhọn vang vọng toàn bộ khu nhà, cũng dẫn đường cho Bạc Tể Xuyên đang lo tìm không thấy cô.

Bạc Tể Xuyên rất nhanh liền chạy tới ngõ nhỏ này, sau đó liền thấy Phương Tiểu Thư ôm đầu ngồi xổm ở giữa ngõ nhỏ, tại phía trước cô cách đó không xa nằm một cô gái rõ ràng là bị gian dâm rồi giết.

Bạc Tể Xuyên bước nhanh đi đến trước mặt Phương Tiểu Thư, trực tiếp ôm cô vào trong lòng, khi cô theo bản năng phản kháng giãy dụa hắn thấp giọng trấn an nói: “Là tôi.” Hắn vỗ nhẹ lưng của cô, trong thanh âm mang theo kỳ dị ma lực khiến người ta an tâm, “Là tôi, tôi là Bạc Tể Xuyên, đừng sợ.” Hắn sờ sờ đầu cô, tạo ra khoảng cách giữa hai người xoay người nhìn gương mặt của cô, cô cũng không có khóc, chính là sắc mặt tái nhợt, trên trán tràn đầy mồ hôi lạnh.

Bạc Tể Xuyên dùng cổ tay áo sơmi lau mồ hôi trên trán cô, ôn nhu an ủi nói: “Đừng sợ, có tôi ở đây.”

Đừng sợ, có tôi ở đây.

Thật lâu thật lâu trước kia, Phương Tiểu Thư là cỡ nào chờ mong cùng khát vọng có một người như vậy tại bên người mình nói với mình những lời này.

Cha mẹ bỗng nhiên qua đời, bị chết như vậy không minh bạch, cậu làm lễ tang xong cho bọn hắn lại không nói một tiếng rời đi, giống như lập tức toàn thế giới đều từ bỏ cô, nhiều năm như vậy đến chuyện cô quen thuộc nhất không phải tuyệt vọng không phải bần cùng, mà là bị vứt bỏ.

Phương Tiểu Thư đỏ hồng mắt ôm chặt lấy Bạc Tể Xuyên, dùng lực mạnh đến mức làm hắn có chút không thể hô hấp, nhưng là hắn không có một tia kháng cự, như trước càng không ngừng trấn an cô, tự trách nói: “Tôi không biết dỗ dành người khác, là tôi không tốt.”

Phương Tiểu Thư cụp mắt xuống ngẩng đầu hôn lên môi của hắn, nhẹ nhàng chạm vào cánh môi lạnh lẽo mềm mại của hắn lẩm bẩm nói: “Liền trong chốc lát, đừng đẩy tôi ra.” Cô dùng răng nanh cắn cánh môi của hắn, mang theo hương vị ỷ lại cùng yêu say đắm, khiến người ta mê muội.

Bạc Tể Xuyên hơi hơi sửng sốt một chút, ánh mắt nhìn chằm chằm cô khó được biểu hiện ra một mặt yếu ớt, không rõ ràng lắm tâm tình hiện tại của chính mình, nhưng chờ hắn phản ứng lại, hắn không có lập tức lý trí chạy nhanh báo cảnh sát, mà là đáp lại nụ hôn của cô.

Bạc Tể Xuyên nhẹ nhàng đè lại lưng của Phương Tiểu Thư đưa cô ôm chặt vào trong ngực mình, trúc trắc hôn lại cô, hắn học bộ dáng của cô dùng sức một chút cắn cắn cô, ngọt ngọt mềm, giống như bánh ngọt ngon miệng, hắn chỉ cảm thấy có cái gì vậy ở trong lòng hắn thiêu đốt lên, toàn thân đều giống như cùng thế giới bên ngoài ngăn cách, đầu óc trống rỗng, cái gì đều nghĩ không ra .

Trước hết phục hồi tinh thần lại thế nhưng vẫn là Phương Tiểu Thư, Phương Tiểu Thư hơi đỏ mặt tựa vào trong lòng hắn, bên tai tràn ngập tiếng hít thở trầm trọng của Bạc Tể Xuyên, cô ách cổ họng nói: “Báo cho cảnh sát nhanh một chút.”

Bạc Tể Xuyên phút chốc phục hồi tinh thần lại, xấu hổ buông ra cô, lấy điện thoại di động gọi 110. Phương Tiểu Thư đứng ở một bên nhìn không chuyển mắt nhìn chằm chằm Bạc Tể Xuyên báo cho cảnh sát trật tự rõ ràng, sau khi đối phương dừng điện thoại thực không tự nhiên nhìn về phía cô.

Đúng lúc này, Phương Tiểu Thư bỗng nhiên nhìn phía sau hắn, hắn cũng nhìn qua, chỉ thấy một nhóm tên côn đồ theo quán rượu cách đó không xa đi ra, đây là quán rượu nhỏ trong khu nhà, ban đêm đã khuya mới đóng, đám côn đồ kia rõ ràng là uống nhiều, miệng chửi bậy thật không có văn hóa, bọn họ mẫn cảm phát hiện Phương Tiểu Thư cùng Bạc Tể Xuyên nhìn bọn hắn chằm chằm, vì thế cũng hướng bên này nhìn lại.

“U, hai vị bên kia là tính cùng chúng ta vài cái nói chuyện sao?” Tên côn đồ cầm đầu nâng lên ánh mắt nhìn lướt qua người chết nằm ở trước mặt Bạc Tể Xuyên cùng Phương Tiểu Thư, xuy cười một tiếng nói, “Hai tên rác rưởi khẳng định là báo cảnh sát, thật sự là làm ra vẻ không muốn qua ngày lành muốn chết a.” Hắn thối một ngụm, “Các anh em đến, làm cho bọn họ biết chuyện của tu hành hội rốt cuộc có phải chuyện bọn họ nên xen vào hay không.”

Tên Tu Hành hội vừa ra, cả người Phương Tiểu Thư đều sắc bén lên, ánh mắt sâu sắc của cô nhìn chằm chằm mấy tên lưu manh chậm rãi tới gần, đừng nhìn cô là cái tràn ngập năng lượng thừa người xấu, nhưng đối mặt đàn em của kẻ thù, cô vẫn sẽ thả xuống thành kiến thật tốt thay hắn giáo huấn một chút.

Bạc Tể Xuyên đem Phương Tiểu Thư bảo vệ ở sau người, Phương Tiểu Thư kinh ngạc nhướng mày nhìn bóng dáng đơn bạc của hắn, nhịn không được hỏi: “Anh có thể được không?”

Bạc Tể Xuyên cứng lại một chút, quay đầu còn thật sự nói với cô: “Không biết, có lẽ.”

“… Thì phải là không được.” Phương Tiểu Thư buồn rầu nhăn lại mi, nhưng rất nhanh cô sẽ không cần buồn bực, bởi vì Bạc Tể Xuyên ra tay.

Phương Tiểu Thư nằm mơ đều thật không ngờ, người đàn ông toàn thân đều tản ra nồng đậm khí chất cùng phong độ của người trí thức cùng con cái của người ở chức vị cao này cư nhiên đánh nhau giỏi như vậy, người ôn nhu như hắn, khi đánh nhau lại phi thường sạch sẽ lưu loát, thể lực vô cùng tốt, động tác nhanh nhẹn.

Hắn đánh cũng không phải cái gì nước ngoài Taekwondo, nhu đạo, mà là quyền cước chính thống nhất của Trung Quốc, động tác ổn chuẩn ngoan, tiêu chuẩn cực cao, mỗi một động tác đều tràn ngập lực lượng, sau khi hắn đánh ngã đại bộ phận lưu manh xuống đất, vài người khác cũng không dám xông lên.

Cũng đúng lúc này, tiếng xe cảnh sát dần dần từ xa tới gần, vài tên lưu manh vừa thấy, lập tức kéo người cầm đầu bọn họ chạy trối chết, bất quá y theo lệ thường, bọn họ vẫn là thực kiêu ngạo nói bọn họ nhất định sẽ đến trả thù, xem như tìm về điểm mặt mũi.

Bạc Tể Xuyên cũng không cùng đám người kia cá chết lưới rách, dù sao đối phương có bảy tám người hắn lại chỉ có một, tiếp tục giằng co khẳng định chịu thiệt, Phương Tiểu Thư còn tại đây, hắn không thể làm cho cô đặt mình ở trong nguy hiểm.

Bất quá, vì trấn an cô, hắn vẫn nói với cô: “Cô không cần lo lắng, tôi ở đây.”

Nghe được lời này ánh mắt của Phương Tiểu Thư lên men, cô cởi áo khoác che tại trên người cô gái bị chết thảm, hai tay tạo thành hình chữ thập thấp giọng nói câu “A di đà phật” mới nhìn về phía Bạc Tể Xuyên, ôn nhu nói: “Tôi một điểm cũng không lo lắng, tôi cũng không sợ hãi, bởi vì cho dù bọn họ không tới tìm tôi tôi cũng sẽ đi tìm bọn họ.”

Bạc Tể Xuyên nhìn thoáng qua xe cảnh sát dừng lại, rất nhanh hỏi: “Cô nói cái gì?”

Phương Tiểu Thư dùng giọng điệu giải thích nói: “Tôi nhất định sẽ đi tìm Tu Hành hội báo thù, tuy nhiên tôi đã muốn hai mươi lăm tuổi, nhưng tôi vĩnh viễn đều sẽ không buông tha ý niệm này trong đầu. Mặc dù có một ngày tôi ba mươi tuổi, năm mươi tuổi, thậm chí bảy mươi tuổi, chỉ cần tôi không chết tôi nhất định sẽ không buông tay. Tôi sẽ không làm cho cha mẹ không công chết ở trong năm tháng vốn nên tốt đẹp nhất của bọn họ.”

Bạc Tể Xuyên một chút nhăn lại mi, thấp giọng hỏi: “Chuyện của cha mẹ cô là người của Tu Hành hội làm?”

Phương Tiểu Thư gật đầu nói: “Là đại ca của Tu Hành hội Cao Diệc Vĩ, năm đó hắn còn không phải người đứng đầu, bất quá cho dù hắn hóa thành tro tôi cũng nhận thức.”

“Đây là chuyện cảnh sát nên làm.” Bạc Tể Xuyên không đồng ý nói, “Cô không muốn lấy thân thể của mình làm chuyện nguy hiểm, việc này rất không lý trí.”

Phương Tiểu Thư thản nhiên nở nụ cười một tiếng, lui về phía sau vài bước cúi người chào cảnh sát đang đi tới, nhỏ giọng nói với Bạc Tể Xuyên: “Thật có lỗi, tại trên chuyện này tôi lý trí không đứng dậy, tôi vốn sẽ không là người tốt, đối với người khi dễ mình tôi thường cũng không có thể dễ dàng tha thứ, càng miễn bàn loại kẻ thù giết cha giết mẹ này. Đời này tôi không thể không đem hắn đưa vào ngục giam, giết hắn cũng không đủ.”

Phương Tiểu Thư không phải không nghĩ tới giống như lời Bạc Tể Xuyên nói như vậy dựa vào cảnh sát, nhưng tốc độ này quá chậm, hơn nữa các mặt liên lụy quá lớn. Cha của cô thân mình chính là một thành viên xã hội đen, càng miễn bàn hắn cùng mẫu thân cũng đều là chết ở dưới tay băng nhóm xã hội đen, trọn một điều tuyến này đều thật không sạch sẽ, bằng không cũng sẽ không mười mấy năm qua không hề tiến triển. Kế hoạch của chính phủ lại càng sẽ không vì một người đả thảo kinh xà, cô chỉ có thể dựa vào chính mình.

Nếu không dựa vào người khác, phỏng chừng so với “Kế hoạch bảy mươi năm” của cô càng lâu.

Đối với tuyên ngôn cực đoan như thế của Phương Tiểu Thư, Bạc Tể Xuyên cùng lúc cảm giác cô dám nói ra cách nói này là đem hắn cho rằng người một nhà, nhưng về phương diện khác lại càng bởi vậy mà cảm thấy thực khó xử cùng lo lắng.

Lời của cô cho hắn biết cô chưa từng buông tha cho việc giúp cha mẹ đòi lại công bằng, này thực dễ dàng làm cho cô tại tương lai không lâu đi lên đường vòng.

Hai người các hoài tâm sự theo cảnh sát khai báo, trở lại cục cảnh sát làm một chút ghi chép.

Tại viết xuống tên Bạc Tể Xuyên, cảnh sát làm việc ghi chép thực ngoài ý muốn nhìn hắn một cái, mặt hắn không chút thay đổi, cảnh sát cũng không tốt nói thêm cái gì, chính là mặc kệ là thái độ vẫn là tốc độ đều so với phía trước phải nhanh rất nhiều.

Khi Bạc Tể Xuyên cùng Phương Tiểu Thư cùng nhau đi ra từ cục cảnh sát trời đều đã muốn sáng, tuy nhiên nói đã muốn báo án, nhưng khi nào thì bắt lấy đám côn đồ kia vẫn là không biết bao nhiêu, cho nên gần nhất một đoạn thời gian Bạc Tể Xuyên cũng không tính làm cho Phương Tiểu Thư một mình ra ngoài.

“Sau đó cô nếu không có chuyện gì đặc biệt tận lực ngốc ở nhà, tạm thời không cần ra ngoài.” Sau khi hắn lên xe nói với cô câu nói đầu tiên là cái này, lần đầu dùng tới giọng điệu mệnh lệnh, không cho cãi lại.

Phương Tiểu Thư mắt lé nhìn hắn, thản nhiên “Uh” một tiếng, không có cảm xúc gì nhìn ngoài cửa sổ, hơi có chút suy nghĩ.

Bạc Tể Xuyên vẫn nhớ thương quyết tâm báo thù vĩ đại đó của cô, nhịn nửa ngày vẫn là đem vấn đề của mình nói ra: “Cô muốn thế nào mới bằng lòng không đi làm chuyện nguy hiểm như vậy?”

Phương Tiểu Thư khinh phiêu phiêu quăng hồi một câu cho hắn: “Tôi cũng không biết rốt cuộc muốn như thế nào tôi mới có thể hết hy vọng.”

Bạc Tể Xuyên thật dài thở hắt ra, không nói nữa, nhíu mày lái xe trở về đi.

Phương Tiểu Thư trầm mặc một đường, khi xe dừng ở trước cửa biệt thự mới nói với hắn: “Nếu anh nhận thức tôi của quá khứ, có lẽ sẽ lý giải tôi của hiện tại.” Cô nói xong liền xuống xe, vào phòng không có lại ra cửa.

Không ai trời sinh chính là cái quái vật, khi cô tám tuổi cô thật sự rất hồn nhiên, khi đó cô cũng nghĩ đến chỉ cần cũng đủ thiện lương sẽ không hội xúc phạm tới người khác cùng chính mình, nhưng là sự thật nói cho cô loại ý tưởng này quả thật rất ngu ngốc.

Muốn thản nhiên nhận chính mình, muốn yêu như thế biến thái chính mình. Phương Tiểu Thư nhìn chính mình trong gương ở trong lòng nói xong.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.