Kìm hãm dục vọng

Khống Chế Dục – Chương 14



Bỗng nhiên, hắn không đầu không đuôi hỏi một câu: “Công việc của ta có phải hay không thực không xứng với gia đình thế này?”

Phương Tiểu Thư sửng sốt, không dự đoán được hắn sẽ chủ động mở miệng, nhưng vẫn rất nhanh phản ứng lại, còn thật lòng nói: “Tôi thực sùng kính những người như anh.”

“Những người như anh” tự nhiên đại biểu cho những người chuyên lo tang lễ, Bạc Tể Xuyên khó được không có mang theo ánh mắt ghét bỏ hoặc là làm bất hòa nhìn nhìn cô, sau khi thu hồi tầm mắt khóe miệng như có như không khơi mào, cười đến bị tổn thương tự tôn của người khác: “Đại đa số mọi người cảm thấy đó là một nghề nghiệp không có tương lai, thậm chí khó có thể mở miệng.”

Phương Tiểu Thư đưa áo gió hắn choàng tại trên vai cô cầm đến ôm vào trong ngực ngửi, híp mắt cười nhìn hắn nói: “Thế giới này liền là như thế này, người có khát vọng bị trở thành không khát vọng, mà người giống như tôi vậy chân chính không có khát vọng lại muốn giả bộ có khát vọng, thật tốt cười.”

Bạc Tể Xuyên nhân cơ hội đến đây một câu: “Cho nên chúng ta không thích hợp.”

Tâm tình của Phương Tiểu Thư vốn đang không sai bị hắn làm cho buồn bực, cô lạnh như băng “Nga” một tiếng, không hề mở miệng.

Bạc Tể Xuyên lại coi như không nhận thấy được sự giận hờn của cô, nói tiếp: “Kỳ thật tôi rất hâm mộ cô.” Hôm nay hắn nói tựa hồ có điểm quá nhiều, “Đời này tôi chưa từng xúc động làm bất kì chuyện gì, làm mọi chuyện đều là trải qua suy nghĩ kĩ càng lo lắng biết rõ kết quả, kỳ thật giống cô như vậy cũng không có gì không tốt, cho dù đụng phải tường bị đâm cho đầu rơi máu chảy cũng có thể lại chữa khỏi một lần nữa đã tới, nhưng là giống tôi như vậy không quả quyết lấy đao đâm một điểm một điểm, đến khi phát hiện máu đều chảy hết, căn bản cứu không được.”

Hắn hạ giọng: “Chỉ có thể chết.” Hắn cường điệu, “Chờ ngày nào đó sở hữu tất cả đều bạo phát, chỉ có thể chết.” Nói xong hắn hình như còn ngại chính mình nói không đủ nhiều, lại lập lại câu nói trước một lần nữa, “Cho nên chúng ta không thích hợp.” Hắn một tay nắm tay lái, một tay kia nhu nhu thái dương mới thả lại đi, giọng điệu mang theo chút khàn khàn nói, “Chúng ta căn bản chính là hai loại người hoàn toàn khác biệt.”

“Đủ.” Phương Tiểu Thư không thể nhịn được nữa quát hắn, “Một câu lặp lại vài lần vốn không có bất kì sức thuyết phục nào anh có biết hay không, cách nói chúng ta không thích hợp này anh nói một lần như vậy đủ rồi, khi anh lặp lại lần thứ ba ngay cả chính anh cũng không lại tin!”

Bạc Tể Xuyên ngây ngẩn cả người, ban đêm trên ngã tư đường không có gì xe, đổ không đến mức làm cho hắn thất thần ra cái gì tai nạn xe cộ.

Bất quá vì an toàn, hắn vẫn là không nói cái gì nữa, hơi nhếch môi chuyên tâm lái xe, nhưng lông mày nhăn nhíu của hắn tiết lộ tâm tình không tốt của hắn.

Phương Tiểu Thư khoanh tay trước ngực nhìn ngoài của sổ xe, cô cũng không thèm nhắc lại, vẫn đều im lặng chờ, chờ hắn dừng lại xe, chờ sau khi hắn mở cửa xe cho cô, cô mới nhìn hắn đứng tại sau cửa xe nói: “Không thích hợp liền không thích hợp đi, liền như vậy coi như hết, làm như tôi cái gì cũng chưa nói qua, coi như nhận thức them một người bạn.” Cô nói xong tiêu sái xuống xe chạy vào nhà, động tác sạch sẽ lưu loát, không chút nào ướt át bẩn thỉu.

Đoạn tuyệt tất cả hi vọng cũng không phải một chuyện xấu, có hi vọng luôn sẽ làm người ta đem toàn bộ nhiệt tình đều lãng phí trên một người không có khả năng được đến, còn không bằng sớm một chút bứt ra rời đi, tựa như cô nói, coi như nhận thức thêm một người bạn.

Trong suy nghĩ của Bạc Tể Xuyên, con gái nói đều chỉ có thể tin một nửa, bao gồm lời nói của Phương Tiểu Thư. Cho nên hắn không tiếp thu vì Phương Tiểu Thư thật sự sẽ giống như lời nói của cô liền như vậy quên đi, nhưng rất nhanh hắn liền phát hiện, lời nói của Phương Tiểu Thư tất cả đều là thật.

Sinh nhật của Bạc Tranh chấm dứt không vài ngày, Phương Tiểu Thư ngay tại khi Bạc Tể Xuyên không ở nhà tiếp đãi một vị khách đặc biệt, là Nhan Nhã.

Nhan Nhã hiển nhiên là có sự cho phép của Bạc Tranh mới dám đến, sau khi vào nhà cũng không vòng quanh, nhìn tỉ mỉ phía trước phía sau ngôi nhà thuộc về mẹ của Bạc Tể Xuyên một lần, mới ngồi xuống giống như lơ đãng hỏi: “Phương Tiểu Thư bình thường thích xử lý chuyện chia tay như thế nào?”

Bà ta vào cửa câu đầu tiên không phải chào hỏi, mà là hỏi cái này, ý tứ thực rõ ràng là hỏi cô về phí chia tay hoặc là yêu cầu về điều kiện khác, nhưng Phương Tiểu Thư lại chính là trả lời nói: “Uh, cho tôi ngẫm lại, dùng a xít sunfuric đậm đặc? Hoặc là dùng xăng?”

“…” Nhan Nhã ngạc nhiên nhìn cô, sau một lúc lâu mới nói, “Cô sẽ không sợ Tể Xuyên biết cô là người như vậy?”

Bà ta rất có tu dưỡng dùng Bạc Tể Xuyên đến áp Phương Tiểu Thư, ý đồ làm cho Phương Tiểu Thư cảm thấy đã biết bộ dáng này của mình là sỉ nhục, là không được Bạc Tể Xuyên yêu thích .

Tuy nhiên Bạc Tể Xuyên xác thực không thích cô như vậy, nhưng đối mặt Nhan Nhã đến có ý đồ rõ ràng như vậy, cô vẫn là giúp hắn diễn kịch đến cùng.

Phương Tiểu Thư đẩy chén trà đến trước mặt Nhan Nhã, cười nói: “Bánh bao ăn ngon không ở trên vỏ, Tể Xuyên yêu tôi không ở trên mặt.”

“… Phương Tiểu Thư, người sáng mắt không nói tiếng lóng.” Nhan Nhã cự tuyệt trà của cô, nghiêm túc nói, “Tôi hôm nay là đại biểu cha của Tể Xuyên tới đây, cũng có thể nói là đại biểu nhà họ Bạc. Tôi nghe Yến Thần nói cô cùng Tể Xuyên ở chung, cho nên lại đây nghiệm chứng một chút, không nghĩ tới là thật.” Bà ta lại chuyển, “Nhà của cô chúng ta đã muốn điều tra qua, đối với chuyện của cha mẹ cùng cậu cô chúng ta tỏ vẻ thật đáng tiếc, nhưng này cũng không có nghĩa là cô có thể lại bám vào nhà họ Bạc.”

“Lời này của bà có ý tứ gì?” Phương Tiểu Thư thu liễm ý cười hỏi bà ta.

Nhan Nhã mỉm cười: “Tôi hy vọng Phương tiểu thư kiểm điểm một điểm, mau chóng chuyển đi ra ngoài, như vậy với mọi người đều tốt.”

Phương Tiểu Thư phút chốc đứng lên, mặt không chút thay đổi nhìn xuống Nhan Nhã, nhìn chằm chằm người phụ nữ kia giả vờ cường thế lại chỉ có thể mang sang ba phần hình dáng không hề cảm xúc nói: “Nếu nói đến ai khác không bị kiềm chế, giống như chính bà có bao nhiêu sạch sẽ, chê cười gia thế của người khác, thật giống như quá khứ của bà có bao nhiêu hoàn mỹ không sứt mẻ, bà vẫn là quan tâm chính bản thân bà đi, sống cho tới hôm nay còn cầu mà không được chỉ có phong cảnh mặt ngoài, chậc, bà không biết là quá thất bại sao?”

Cô xoay người hai tay chống bàn trà tới gần Nhan Nhã, Nhan Nhã sợ tới mức trực tiếp dựa lưng vào sofa, cô không hề cảm động cười lạnh một tiếng: “Tôi nói cho bà, bà đứng tại điểm cao hơn tôi về tiền tài cùng địa vị nhìn tôi, liền đừng trách tôi đứng tại điểm cao hơn bà về chỉ số thông minh cùng đạo đức nhìn bà, dù sao liền như vậy điểm chuyện này, những năm gần đây chiếm chồng cùng cha của người khác tác uy tác phúc thật sự là vất vả nội tiết tố của bà, tôi thật tình hy vọng bà có thể coi đây là khoái lạc, hơn nữa vĩnh viễn làm không biết mệt, cửa ở bên kia, hẹn gặp lại không tiễn ngài.” Cô chỉ về hướng cửa lớn.

Trên thế giới chính là có chuyện khéo như vậy, ngay khi Phương Tiểu Thư chỉ hướng cửa lớn, Bạc Tể Xuyên liền từ bên ngoài đem cửa mở ra. Hắn hẳn là đã sớm ở bên ngoài , cũng không kinh ngạc Nhan Nhã ở đây, chính là đem cửa rộng mở đứng ở một bên, ý tứ tiễn khách thực rõ ràng.

Nhan Nhã đã muốn mộng , từ khi lấy Bạc Tranh tới nay liền chưa từng có người nào dám như vậy nói chuyện với bà ta, còn lập tức nói nhiều như vậy, bà cần một thời gian hảo hảo tiêu hóa một chút. Vì thế bà ta chạy trối chết, quay đầu cũng không dám quay đầu, trận đánh đầu toàn bộ thua cho Phương Tiểu Thư.

Bạc Tể Xuyên đóng cửa lại nhìn về phía Phương Tiểu Thư, tựa hồ muốn nói cái gì, nhưng Phương Tiểu Thư trực tiếp về tới phòng của mình, hoàn toàn không cho hắn cơ hội nói chuyện, cô còn nặng nề đóng sầm cửa, lấy việc này đến biểu đạt kiên quyết của cô, chỉ để lại hắn một người tại chỗ không biết đi con đường nào.

Như thế nào như vậy, rõ ràng nói tốt lắm cung phụng như cha một dạng, không tính toán gì hết cũng liền thôi, như thế nào còn đề phòng hắn như phòng sói?

Cả một ngày này Phương Tiểu Thư cũng chưa ra ngoài, chính là nửa đêm khoác áo khoác cũ nhẹ tay nhẹ chân rời đi biệt thự.

Bởi vì tắt đèn, dưới tầng thật tối thật im lặng, cho nên cô không phát hiện Bạc Tể Xuyên ngồi ở chỗ tối trên sofa. Bạc Tể Xuyên bưng cốc nước rớt ra rèm cửa sổ nhìn Phương Tiểu Thư bước nhanh đi tại trong màn đêm, mày gắt gao nhíu lại.

Hắn nhanh chóng cầm lấy chìa khóa xe đi theo ra cửa, thậm chí đều không kịp mặc quần áo, lái xe đuổi theo cô, thấy cô lên một xe taxi. Vì thế hắn lặng lẽ đi theo mặt sau xe taxi, hai chiếc xe cuối cùng đứng ở cửa bệnh viện thành phố, điều này làm cho Bạc Tể Xuyên ngây ngẩn cả người.

Phương Tiểu Thư xuống xe cũng không để ý tới chung quanh có ai, thanh toán tiền liền một đường chạy chậm hướng bệnh viện đi, Bạc Tể Xuyên ngừng xe lại sau lặng lẽ theo đuôi cô vào bệnh viện, tại phía sau cô không xa không gần theo cô xuyên qua mấy cái hành lang làm tốt thủ tục, tránh ở ngoài cửa phòng của bác sĩ chịu trách nhiệm khám bệnh.

Tiếng nói chuyện trong phòng rất nhỏ, Bạc Tể Xuyên thật miễn cưỡng nghe được, ngay từ đầu chính là kiểm tra định kì, hắn nghe được dạ dày của Phương Tiểu Thư tựa hồ không tốt lắm, hình như là lại bị bệnh dạ dày, hơn nữa ra vẻ trái tim cũng không rất thoải mái, vì thế hắn không khỏi có chút nóng vội, lại đến gần cạnh cửa một ít, cố gắng nghe.

Ước chừng im lặng mười đến phút, hẳn là tại làm kiểm tra, sau một lát tiếng nói chuyện của bác sĩ cùng Phương Tiểu Thư mới lại vang lên.

“Không có việc gì, chính là rất nhỏ triệu chứng hô hấp cùng tim đập không đồng đều, đây là hiện tượng sinh lý bình thường, không cần lo lắng.” Bác sĩ ôn hòa nói.

Thanh âm của Phương Tiểu Thư mang theo chút mỏi mệt cùng trêu chọc rất nhanh đi theo vang lên: “Là như thế này? Tôi còn tưởng rằng đó là cảm giác yêu đâu.”

Bạc Tể Xuyên trước là vì lời nói của bác sĩ nhẹ nhàng thở ra, lại nghe thấy lời nói của Phương Tiểu Thư không tự chủ được cười khẽ lên tiếng, sau đó liền nghe được Phương Tiểu Thư ở bên trong lạnh lùng nói: “Ai ở bên ngoài?”

Vì không cho hành vi theo dõi nghe lén thấy thế nào đều có điểm thất lễ cùng đáng khinh của mình bị phát hiện, thân là gia giáo hàm dưỡng đều phi thường tốt đại công tử Bạc Tể Xuyên căn bản không kịp suy nghĩ, trực tiếp chạy.

Đúng vậy, chạy.

Giống một cái bị đuổi con thỏ, mặt xám mày tro mang theo cái đuôi chạy mất… Phương Tiểu Thư dựa tại cạnh cửa nhìn hành lang không có một bóng người, ngón tay phất qua cánh môi, cười đến phi thường gian trá.

Nói cái gì “Tôi yêu anh cùng anh không quan hệ”, kỳ thật đều là lời nói linh tinh.

“Tôi yêu anh” làm sao có thể cùng “anh” không quan hệ? Một khi yêu một người cũng rất dễ dàng bị đối phương dẫn ra điên cuồng cùng tham lam che giấu tại ở sâu trong nội tâm, sẽ bởi vì biến hóa của đối phương mà vui giận không chừng, cảm nhận được một loạt bi thương ngọt ngào hạnh phúc cùng tuyệt vọng.

Cho nên “Tôi yêu anh” không có khả năng cùng “Anh” không quan hệ.

Nguyên tắc của Phương Tiểu Thư là, một khi cô yêu một người, cô nhất định phải làm cho đối phương cũng yêu chính mình, muốn cho hắn vĩnh viễn khỏe mạnh sống sót, làm cho hắn cũng có thể trải qua một chút cảm giác vì hắn mà mất đi lý trí mà vui buồn thất thường.

Cô cũng phải nhìn hắn làm khổ bản thân.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.