Kìm hãm dục vọng

Khống Chế Dục – Chương 05



“Buổi sáng cô làm ở đâu?” Bạc Tể Xuyên bắt đầu nhấn ga, tùy ý hỏi cô một câu.

Phương Tiểu Thư quay đầu nhìn anh một cái, nói: “Bích Hải Phương Chu, tôi làm vệ sinh theo giờ ở đây.”

Bạc Tể Xuyên đang nhìn phía trước bỗng nhiên quay qua nhìn cô, nhìn theo góc độ của hắn có thể nhìn rõ sườn mặt xinh đẹp của cô, vị trí nốt ruồi dưới khóe mắt trái của cô thích hợp kỳ diệu, điều đó làm cho khí chất lạnh lùng vốn có của cô trở lên quyến rũ rất nhiều.

Môi anh cong lên cười đến không quá lớn: “Thật khéo, tôi cũng ở chỗ đó.”

Cái này tốt lắm, có thể bao chỡ toàn bộ hành trình.

Phương Tiểu Thư tâm tình phức tạp ngồi ở ghế phụ, một đường im lặng cùng Bạc Tể Xuyên trầm mặc ở chung , mãi đến khi xe đi vào của lớn của khu biệt thự Lục Hải, đi ngang qua tiếp tân ở đại sảnh khi cô mới ngẩng đầu bảo anh ngừng xe.

Trước khi xuống xe, Phương Tiểu Thư thành khẩn nói với anh: “Tuy đã nói rất nhiều lần, nhưng thật sự rất cảm ơn anh, trên đường về cẩn thận.” Nàng nói xong xoay người tính xuống xe, nhưng Bạc Tể Xuyên đã đi xuống trước nàng, anh đi về phía ghế phụ mở cửa xe giúp cô.

Phương Tiểu Thư có chút kinh ngạc, mười mấy năm , bất luận nam nữ già trẻ, vẫn đều là cô hầu hạ người khác, đây là lần đầu tiên có người săn sóc đối đãi cô như vậy, cô có chút luyến tiếc chia tay với anh.

Đại khái, không ai không hưởng thụ cảm giác được người khác tôn trọng cùng chăm sóc.

Cuối cùng Phương Tiểu Thư vẫn phải xuống xe, cô có chút câu nệ cáo biệt Bạc Tể Xuyên, đối phương khẽ gật đầu với cô và nói gặp lại, sau đó liền lái xe rời đi, quay lại ở sáng sớm xe việt dã yên lặng chậm rãi đi vào tiểu khu, rất nhanh đã không thấy tăm hơi bóng dáng.

Lúc này Phương Tiểu Thư suy nghĩ là: khu biệt thự này là khu biệt thự số một của thành phố Nghiêu Hải, hiện đại nhất cũng phải hai vạn mấy ngàn.

Mặt không chút thay đổi xoay người đi vào đại sảnh tiếp tân, quần áo trên người Phương Tiểu Thư vẫn là bộ quần áo màu đen mặc lúc ở nhà tang, cô thân hình cao gầy tinh tế, tóc dài bay bay, nếu không phải biết cô làm nhân viên vệ sinh ở đây, gần như còn nghĩ đến cô sống ở đây.

Bảo vệ tiếp đốn ở đại sảnh thấy Phương Tiểu Thư bước xuống từ siêu xe, người lái xe là người trong hộ gia đình hắn quen thuộc, vì thế hắn gọi Phương Tiểu Thư đang buồn rầu đi phía trước lại, trêu chọc nói: ” Phương tiểu thư thật thú vị, đã có quan hệ với Bạc công tử lắm tiền, sao còn đi làm?”

Phương Tiểu Thư khó hiểu quay đầu nhìn hắn: “Bạc công tử lắm tiền nào? Bạc công tử là chỉ Bạc Tể Xuyên tiên sinh?”

Bảo vệ cười lắc đầu: ” cô còn giả bộ với tôi cái gì, bình thường quan hệ của chúng ta cũng không phải không tốt, chẳng nhẽ tôi còn có thể tuyên truyền chuyện này khắp nơi? Đừng nói với tôi cô không biết Bạc công tử là ai, người đứng đầu ở thành phố Nghiêu Hải họ gì, cô không biết à?”

Họ Bạc.

Thân mình Phương Tiểu Thư cứng đờ, cười gượng nói: “Anh nói không phải là thị trưởng Bạc chứ?”

“Đúng, cô không biết?” Bảo vệ có chút kinh ngạc, nhìn ra được Phương Tiểu Thư không phải giả ngu, vì thế hắn có chút phẫn nộ sờ sờ mặt, “Chẳng lẽ thật sự là tôi hiểu lầm ? Không đúng a, tôi rõ ràng thấy cô xuống từ xe ?”

Phương Tiểu Thư nhất thời có chút khó tim vào những gì vừa nghe được, kéo nhanh áo khoác tây trang không nói cái gì nữa, một bộ vội vã đi đến phòng thay đồ. Nàng thay đồng phục lau dọn xong, liền cảm thấy một cỗ lo lắng lan tỏa khắp chân tay.

Lúc trước vẫn mặc váy còn chưa biết, nay thay bộ quần áo đó liền cảm giác tứ chi đều đông cứng , tuy cô không ở trên đường bao lâu, nhà tang lễ cùng đại sảnh tiếp tân đều có điều hòa nhiệt độ, nhưng cuối thu tháng mười một ở phương Bắc thật sự không phải nói một chút mà thôi.

Phương Tiểu Thư động tác nhanh nhẹn phụ giúp đẩy xe dọn dẹp đi khỏi nhà kho, đang định đi thu don khu vực cô phụ trách, liền thấy đội trưởng phụ trách tổ dọn dẹp đi về phía cô, vẻ mặt bị kích động nói: “Phương tiểu thư, cô đợi chút!”

Phương Tiểu Thư dừng lại động tác hỏi: “Làm sao vậy? Tôi không đến muộn.”

Đội trưởng vội hỏi: “Ai nha không phải này cái, hộ gia đình ở số 19 gọi điện thoại đến tổng bộ yêu cầu một người làm công theo giờ, thời gian quá sớm, người làm ở chỗ khác đều không thể rời khỏi, tôi cũng không tiện thu xếp, cô trước đi hỗ trợ xem sao?”

Vệ sinh đại sảnh tiếp tân của Bích Hải Phương Chu do một công ty vệ sinh tư nhân nhận thầu, đội trưởng đội dọn dẹp là người quản lý ở công ty, phần lớn công tác vệ sinh đều là do hắn phụ trách, rạng sáng hơn sáu giờ thật sự không tiện thu xếp, những người đã đi làm căn bản đều có khu vực cố định để phụ trách, liền nói ví dụ Phương Tiểu Thư.

Nàng ngược lại cảm thấy này cũng không có gì, nhưng mà: “Còn khu vực đại sảnh tôi đang phụ trách dọn dẹp thì phải làm sao bây giờ”

Đội trưởng nói: “Lát nữa tiểu Vương đến đây tôi sẽ bảo bọn họ đến khu vực đại sảnh cô phụ trách, cô đến biệt thự số 19 nhìn xem trước đi, nhớ rõ mang theo bao tay cùng công cụ, hộ gia đình đó thích sạch sẽ, không thích người khác dùng đồ nhà hắn, lần trước chị Khải đã bị khuôn mặt lạnh lùng của người nọ làm cho sợ tới xanh ruột”.

Phương Tiểu Thư gật đầu: “Vâng, tôi sẽ mang đồ đi”.

“Ai đúng rồi! Còn có! Trăm ngàn nhớ kỹ thái độ phải thân thiện! Nhớ kỹ đó !”. Đội trưởng đội vệ sinh dặn dò cẩn thận.

Người ở khu biệt thự này cũng không phải là người bình thường, nên thái độ của cô phải tốt thì có thể lý giải, nhưng là không đến mức đặc biệt căn dặn chứ? Chẳng lẽ bình thường cô thoạt nhìn thật sự rất khó ở chung sao?

Phương Tiểu Thư buồn bực xoay người đến phòng chứa đồ cầm một ít dụng cụ cơ bản, cầm ở trong tay từ cửa sau đại sảnh tiếp tân đi vào khu biệt thự.

Cô vẫn luôn biết khu biệt thự Bích Hải Phương Chu rất tốt rất phù hợp với giá tiền của nó nhưng mỗi lần nhìn thấy cô vẫn cảm thấy chói mắt.

Cô đi một đường này thấy không ít danh nhân trong tivi đi ra tập thê dục, dựa vào bản đồ khu phục vụ đi tắt một hồi, rất nhanh liền thấy biệt thự số mười chín.

Kiến trúc kiểu Châu Âu, phía trước phía sau cửa đều có hoa viên, vườn hoa trước cửa trồng một cây sồi xanh lớn, cô cười nhẹ có chút tò mò với chủ nhân của ngôi biệt thự.

Nhưng, chờ cô nhìn thấy người mở cửa, hơi cảm thấy hối hận vì mình đã xen vào việc của người khác.

Làm gì tò mò cách thưởng thức của người ta, thưởng thức của người ta rõ ràng rất tốt, nhìn một cái, này không phải Bạc Tể Xuyên sao? Bọn họ vừa tách ra không đến một giờ.

Bạc Tể Xuyên tựa hồ cũng có chút kinh ngạc, vẻ mặt anh luôn có vẻ nghiêm túc, khiến anh ngay cả khi kinh ngạc cũng thực sự nghiêm túc, Phương Tiểu Thư bất động thanh sắc đánh giá cách ăn mặc của anh ở nhà, áo lông cùng áo sơmi caro, quần dài màu đen làm cho chân anh có vẻ vừa dài vừa thẳng.

“Thật là tình cờ.” Cô mỉm cười nói, “Nghe nói anh cần gọi người giúp việc theo giờ, tôi là người đến giúp anh quét dọn phòng .”

Bạc Tể Xuyên phục hồi lại tinh thần, cắn khóe miệng gật đầu một cái, nghiêng người làm ra một con đường cho cô đi vào.

Phương Tiểu Thư cầm dụng cụ đi vào, sau khi hỏi thăm yêu cầu của anh liền bắt đầu nhanh chóng thu dọn phòng, từ đầu tới đuôi đều không có tự tiện chạm vào bất kì dụng cụ nào của nhà hắn, khi rửa sạch cũng vẫn đeo bao tay plastic, cực kỳ giữ gìn quy định, tiếng ồn cũng rất nhỏ.

Đại khái dùng không đến một giờ, tất cả ngóc ngách ở biệt thự hai tầng đều được quét tước sạch sẽ, Phương Tiểu Thư động tác rất nhanh rất quen thuộc, thân hình mảnh khảnh lúc ẩn lúc hiện ở trước mắt anh, anh ngồi trên sofa ở lầu một xem báo cũng không chuyên tâm.

Chờ đến lúc Phương Tiểu Thư làm xong tất cả tạm biệt anh, Bạc Tể Xuyên để báo xuống đột nhiên hỏi cô: ” Khả năng nấu ăn của cô thế nào?”

Phương Tiểu Thư ngẩn ra, thành thật trả lời: “Còn có thể.”

Bạc Tể Xuyên gật đầu một cái, chần chờ một chút, thấp giọng hỏi: “Phương Tiểu Thư có muốn làm người giúp việc cho tôi hay không?”

“…” Cái gì? Người giúp việc ?

Xin tha thứ cho Phương Tiểu Thư giờ phút này không thể bảo trì tư tưởng thuần khiết, từ ‘người giúp việc’ này đối với một cô gái bình thường chỉ có thể xem loại tiểu thuyết ngôn tình giá rẻ lại biện pháp giải tỏa stress có hiệu quả cao trong công việc này, thật sự quá mức ái muội.

Nhưng cho dù không đề cập tới tiểu thuyết ngôn tình, ở trong giảng đường pháp luật cũng có không ít vụ án liên quan đến người giúp việc.

Bên này Phương Tiểu Thư còn đang sững sờ, bên kia tiếng điện thoại của Bạc Tể Xuyên liền vang lên, điều này làm cho Phương Tiểu Thư không khỏi hồi tưởng lại cảnh tối qua trong phòng tắm, hơi cúi thấp đầu xuống, che miệng ho một tiếng.

Bạc Tể Xuyên rút điện thoại khỏi tủi quần, nhìn thấy tên người trên màn hình liền nhíu mày, hắn nhìn Phương Tiểu Thư nói giọng áy náy: “Thật ngại quá, tôi phải nghe điện thoại.”

Phương Tiểu Thư đương nhiên không phản đối, ngước đầu hướng về phía hắn có ý “xin mời”.

Bạc Tể Xuyên có được sự đồng ý của cô mới ấn nút nghe điện, hắn đứng lên đi tới hướng phòng khách, trong lúc hắn đi có thể thoáng nghe thấy một điểm dấu vết từ thanh âm truyền ra từ di động, Phương Tiểu Thư không tự chủ được nín thở nghe, một giọng nam tầm trung niên vọng ra rất lớn, nghe không rõ lắm, nhưng vẫn có thể hiểu là đang nói gì.

“Không trả lời tin nhắn, không đi đưa tin ở trong cục, mày tính hủy hoại bản thân vì cái nghề này sao? ! Mày có biết làm loại công việc này là lãng phí cả đời không!”

Thực hiển nhiên, dám nói với Bạc Tể Xuyên bằng giọng này thì chỉ có cha của hắn chứ không ai khác, mà thái độ của hắn cũng chứng minh điều đó. Hắn tuy nhíu mày khó chịu, nhưng chưa hề tỏ thái độ gì quá khích, giọng hắn qua điện thoại đầy vẻ kính trọng, lại nhẫn nhục, lẳng lặng nghe đối phương nói xong mới mở miệng.

Bạc Tể Xuyên mở cửa đi ra ngoài phòng khách, hắn vừa đi vừa thấp giọng nói: “Con biết, nhưng…” Cánh cửa đóng lại khiến giọng hắn trở nên càng ngày càng nhỏ, dần dần không nghe thấy nữa.

Phương Tiểu Thư đan hai tay vào nhau, có chút suy nghĩ đứng ở trước phiến cửa phòng đóng chặt, cô vốn tưởng rằng cú điện thoại này của Bạc Tể Xuyên sẽ nói một hồi lâu, không nghĩ tới hắn vừa mới đi vào liền đi ra, chính là lúc đi ra liền không thấy điện thoại di động của hắn.

Bạc Tể Xuyên vừa ra khỏi cửa liền nói với Phương Tiểu Thư: “Thật có lỗi, làm cho cô phải đợi.”

Hắn nói chuyện mà không nhìn vào mặt cô, rõ ràng là tâm tình không tốt lắm, Phương Tiểu Thư hoàn toàn không thèm để ý, mỉm cười nói: “Không có gì, anh không sao chứ?”

Bạc Tể Xuyên lắc lắc đầu, hơi cắn môi nói: “Đề nghị vừa rồi của tôi, Phương Tiểu Thư cảm thấy thế nào?”

Chuyện làm người giúp việc? Phương Tiểu Thư có chút tiếc nuối nói: “Tôi hiện tại rất thỏa mãn với công việc của mình, làm quét dọn chỉ là một phần, tan tầm tôi còn đi làm ở cửa hàng bách hóa, buổi tối thì tới làm ở cửa hàng bánh ngọt, chỉ sợ không có thời gian làm cho anh.”

Bạc Tể Xuyên như không để ý đến lời cô nói, (hắn đi lên cầu thang đi đến trước đàn dương cầm đặt ở phía đông Nam giữ nghiêng người ngồi tại kia, một tay đút túi một tay vô thức nhấn phím đàn, giọng nói trầm thấp của hắn như chảy vào tai cô: “Cô có thể bỏ hết những việc đó đi, tính xem tổng tiền lương được bao nhiêu, tôi trả cho cô.”

Phương Tiểu Thư kinh ngạc nhìn hắn: “Nhưng tôi đã ứng trước ba tháng tiền lương ở tiệm bánh ngọt để trả tiền quan tài mất rồi…”

Bạc Tể Xuyên lúc này mới ngẩng đầu lên, dáng điệu xa cách giống hệt loài thiên nga đen cao quý: “Là đưa cho tôi tiền phí nhập quan tài, không phải trả cho tôi tiền nhập quan tài. Mặt khác, cô có thể đem tiền trả lại cho chủ tiệm, tôi không tính tiền của cô.” Hắn nói, giọng nhẹ nhàng như gió thổi qua tán lá.

“Làm vậy sao được?” Phương Tiểu Thư có chút không thể phục hồi lại tinh thần.

“Vậy cũng được.” Bạc Tể Xuyên tựa hồ cũng không thói quen ép người khác theo ý mình, “Tùy cô, nếu cô thay đổi ý kiến thì cứ tới tìm tôi.” Hắn bước nhanh xuống cầu thang, lần này là hướng về phía cửa lớn.

Phương Tiểu Thư mở to ánh mắt lấy đủ những thứ mà mình mang đến rồi đi về phía cửa lớn, sau khi hắn mở cửa liền lập tức nói: “Tôi về trước, hẹn gặp lại sau.”

Bạc Tể Xuyên tựa hồ ngơ ngác một chút, gió thu gợi lên tóc của hắn đọng tại trên trán, hắn đưa tay đẩy gọng kính, “Được” hắn nói: “Hẹn gặp lại.”

Cứ như vậy, Phương Tiểu Thư đã qua một cái sáng sớm “Kinh tâm động phách”. Cô hơi khó xử khi cầm bọc tiền mặt, vốn là định trả cho Bạc Tể Xuyên , nhưng hắn lại nói là không cần, còn có thể chu cấp cho cô một công việc tương đối thoải mái lại có thể kiếm được một số tiền lương bằng với hiện tại, thật sự là làm cho người ta cảm thấy thật không thể tin được.

Chẳng lẽ là nàng vất vả hai mươi mấy năm, giờ bắt đầu đổi vận ?

Mặc kệ thế nào, dù sao bây giờ vẫn chưa tính chuyện từ chức, Phương Tiểu Thư cũng chưa cho Bạc Tể Xuyên một câu trả lời dứt khoát, cho nên cô vẫn rất nhanh về tới tiếp đãi đại sảnh, trả lại các dụng cụ rồi đi xe công cộng đi làm ở công ty bách hoá.

Công ty bách hóa mở cửa lúc tám giờ năm mươi, quầy của cô mở cửa lúc chín giờ, Phương Tiểu Thư lại một lần nữa thay đồng phục, bộ tây trang màu đen kiểu dáng tinh xảo càng khiến cô thêm xinh đẹp.

Cô làm nhân viên bán quần áo nam , một công việc mà vẻ ngoài xinh đẹp rất có ưu thế. Đàn ông bình thường đều không thích mặc cả, đối mặt mỹ nữ lại rõ ràng lưu loát, cho nên cô cũng bán được nhiều hàng, kiếm được cũng không thiếu. Phần công tác này là dựa vào lớn nhất của cô để sinh sống ở trung tâm của thành phố có giá hàng sang quý, đắt đỏ. Bất quá tuy nhiên phần tiền lương này không thấp, nhưng cách ngày cô được nhận lương còn rất sớm, cô cũng sắp phải trả tiền thuê nhà rồi.

Phương Tiểu Thư thuê nhà chung với một đôi người yêu, đôi người yêu này cực kỳ không có ý thức, nhất là cái kia nữ sinh, đến kì sinh lý vứt loạn băng vệ sinh ở khắp mọi nơi, sau mỗi lần cô thu thập sạch sẽ đối phương không chỉ không cảm ơn cô còn tiếp tục vứt lung tung, cô vài lần tìm đối phương bàn chuyện này, đối phương cư nhiên còn ngại cô lắm chuyện, cô thật sự không muốn tiếp tục ở chung cùng người như vậy, nhưng lại không có cách nào khác, nơi đó giao thông phương tiện giá cả tiện nghi, điều kiện kinh tế của cô như vậy thật sự không có lựa chọn nào khác.

Có chút bất đắc dĩ dựa vào quầy thở dài, Phương Tiểu Thư khẽ cắn môi quyết định, làm giúp việc thì làm giúp việc, Bạc Tể Xuyên tuy ở biệt thự hai tầng, diện tích cũng không nhỏ, nhưng hắn lại là người sạch sẽ, buổi sáng giờ cô đi làm cũng không có gì thay đổi, chỉ là sợ người này có bệnh sạch sẽ, một ngày không quét tước sẽ cảm thấy nơi nơi đều là tro bụi cùng vi khuẩn, cho nên mới sẽ gọi người làm công theo giờ đi.

Nghe qua tựa hồ phía trước mỗi lần đi cho hắn quét dọn vệ sinh mọi người đều không giống với, phía trước là Khải tỷ, tuổi lớn bệnh hay quên cũng lớn, tay chân cũng không đủ nhanh nhẹn, tính cách cũng không đủ chú ý, Bạc Tể Xuyên hẳn là ghét bỏ đối phương mới mặt lạnh bỏ đi, dù sao cô cũng thấy hắn thật sự không phải loại người đối xử cay nghiệt với kẻ khác.

Kỳ thật Phương Tiểu Thư kết luận quá sớm , Bạc Tể Xuyên đối đãi với đa số mọi người đều rất lễ phép tôn trọng , hơn nữa càng tôn trọng những người đã mất. Nhưng một khi gặp người không liên quan tới hắn, hoặc là khách hàng biến thành nhân viên giúp việc tạm thời, hoặc là người quen, tính soi mói cùng chủ nghĩa hoàn mỹ của hắn sẽ từ từ hiện ra, bằng không cũng sẽ không mỗi lần gọi người làm công theo giờ đều không giống nhau.

Phương Tiểu Thư đợi giờ nghỉ trưa mới dùng điện thoại ở chỗ làm gọi cho Bạc Tể Xuyên, bên kia sau một lúc lâu mới nhấc máy, đầu dây bên chỗ Bạc Tể Xuyên vọng ra âm thanh rất ồn ào: “Alô.”

Phương Tiểu Thư sợ hắn nghe không thấy, cho nên nói lớn tiếng: “Chào Bạc tiên sinh, tôi là Phương Tiểu Thư.”

“Nga, cô chờ.” Hắn tựa hồ tại tìm địa phương yên tĩnh một chút, khoảng bốn năm giây sau đầu dây bên kia im lặng hẳn, “Tốt lắm. Tìm tôi có việc gì?”

Phương Tiểu Thư có chút do dự không biết nên mở miệng như thế nào, dù sao chính mình trước đây còn tỏ vẻ không muốn nhận việc, nàng cắn môi ngẩng đầu phiền chán quét mắt ra bốn phía, vốn là muốn nhìn xem có khách hoặc chủ tiệm đi qua hay không, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Bạc Tể Xuyên tay cầm điện thoại bước nhanh qua khu bán quần áo nam.

Hắn giống hệt như bộ dáng cô nhớ trong đầu như trước gầy yếu, trong ánh mắt lại hơn một phần chưa từng tại trước mặt cô biểu hiện qua lạnh nhạt cùng cay nghiệt, hắn thực mẫn cảm, rất nhanh liền phát giác có người theo dõi hắn, vì thế nhanh chóng nhìn lại đây, ánh mắt vốn có chút không hờn giận cùng địch ý tại chống lại ánh mắt của cô sau dừng lại một chút, đôi mắt hoa đào híp lại rồi chậm rãi mở to.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.