Kìm hãm dục vọng

Khống Chế Dục – Chương 02



Người chuyên lo hậu sự có rất nhiều quy định bất thành văn, ví dụ như không trao đổi danh thiếp, không tham gia hôn lễ, tiệc mừng hay lễ mừng thọ của người thân, bạn bè, không chủ động nói cho người khác nghề nghiệp của mình, không bắt tay, không nói với khách hàng: “Xin chào”, “Hẹn gặp lại”, “Đi đường thuận lợi”, đây là một ngành nghề tương đối chịu nhiều kỳ thị cả trong lẫn ngoài nước, bởi vì công việc chính của bọn họ là đưa tiễn những người đã khuất.

Trước đây, lúc cha mẹ qua đời Hà Vũ Thư cũng giúp Phương Tiểu Thư tìm người chuyên lo hậu sự nên nhớ rõ một ít quy định, cô cũng không nói gì. Bạc Tể Xuyên chỉ mặc áo sơmi đứng tại cửa nhà tang lễ, trời đã vào cuối thu gió thổi vào qua khe cửa, hai người đứng đối diện nhau đều có chút lạnh, vì thế cô vội vàng nói: “Chúng ta qua đó đi, thời gian cũng không còn sớm nữa.”

Bạc Tể Xuyên gật đầu xoay người đi phía trước dẫn đường.Dưới ánh đèn mờ ảo bóng dáng anh ta có chút cao dài gầy yếu, nhưng một chút cảm giác kỳ quái đều không có.

Hơi thở của Phương Tiểu Thư tràn ngập mùi hương của anh còn lưu lại trên áo khoác, giống như một cơn gió mang theo lửa, mùi hương của anh quấn quýt quanh thân thể, da tóc của cô, bỗng nhiên cô cảm thấy run rẩy sau đó hung hăng hắt xì hơi một cái.

Khóe mắt của Bạc Tề Xuyên thoáng nhìn về phía sau, khi xoay người lại trên mặt đã không còn chút cảm xúc, trên tay lại có thêm một chiếc khăn tay kẻ ô vuông tối màu, nhìn qua thì chắc là của anh ta, không biết chiếc khăn lúc trước dùng để làm gì?

Bạc Tể Xuyên nhìn Phương Tiểu Thư một bên không ngừng cảm ơn mình một bên vẻ mặt nghi hoặc đè chóp mũi không nhẹ không nặng nói: “Yên tâm, dù sao cũng không phải là khăn cho Hà tiên sinh dùng.”

Phương Tiểu Thư ngẩn ra, Bạc Tể Xuyên trực tiếp nói ra tâm tư của cô thật đúng là làm cho cô không biết phải làm thế nào, một cảm xúc khó hiểu bất ngờ dâng lên trong lòng cô, cô ho nhẹ một tiếng, vỗ vỗ hai má đang nóng lên nói: “Thật xin lỗi, tôi không có ý gì khác.”

Bạc Tể Xuyên mỉm cười một chút, trong phút chốc giống như ngay cả những ngọn đèn xung quanh đều trở nên nhu hòa hơn, nhưng nụ cười này chỉ như thoáng qua, rất nhanh anh liền khôi phục dáng vẻ lịch sự giống như anh chỉ muốn tỏ vẻ không ngại cô mà thôi

Bạc Tể Xuyên đưa Phương Tiểu Thư vào một gian phòng nhỏ ấm áp trên nền nhà có trải thảm, sau khi thay giày xong anh liền ngồi xổm xuống mở tủ giày lấy ra một đôi dép lê mới cho cô, dặn dò: “Chờ một chút, tôi đi tìm một bộ quần áo sạch sẽ cho cô.”

Phương Tiểu Thư kinh ngạc thấy anh đi vào phòng mở tủ quần áo, lấy ra một áo sơ mi trắng và quần dài mới tinh, quay đầu lại nhẹ nhàng nói với cô: “Tôi vào bên trong chuẩn bị một chút, cô ở đây thay quần áo đi.” Anh để quần áo ở lại trên bàn, sau đó đi vài bước về phía trước vén rèm rồi tiến vào một cánh cửa khác ở trong phòng.

Phương Tiểu Thư không biết vì sao ở đây anh lại chuẩn bị quần áo, nhưng khẳng định người ta là có ý tốt, hơn nữa hiện tại nếu cô còn mặc bộ quần áo ướt này thì không sớm thì muộn cũng sẽ bị cảm, tiếp theo cô còn muốn làm việc kiếm tiền để trả tiền thuê nhà, cô tuyệt đối không thể ngã xuống vì thế Phương Tiểu Thư lập tức thay bộ quần áo ướt sung trên người ra, soi gương nhỏ treo trên tường sửa sang lại một chút, rồi nhẹ tay nhẹ chân đi đến cạnh cửa, gõ cửa thấp giọng nói: “Bạc tiên sinh, tôi thay xong rồi tôi có thể vào được không?”

“Vào đi.”Thanh âm của Bạc Tể Xuyên rất dễ nghe có sức hút đến mức cô nhịn không được muốn cắn yết hầu của anh một cái, suy nghĩ này khiến mặt cô vừa trở lại bình thường giờ lại đỏ ửng lên.

Phương Tiểu Thư vén rèm nhìn vào bên trong, Bạc Tể Xuyên đứng thẳng bên cạnh bộ quan tài được dựng thẳng đứng dựa vào tường, bên cạnh là một chiếc giường hai tầng, mặt trên là bàn điều khiển phía dưới là chỗ trống để xếp nước, gần giống với bồn tắm lớn, nhưng nhìn qua lại là một chiếc giường tầng. Hà Thư Vũ im lặng nằm ở trên đó, từ đầu đến chân che vải trắng, không nhìn được bên trong như thế nào.

Phương Tiểu Thư lập tức ngây ngẩn cả người, tuy cậu và cô gặp mặt không nhiều nhưng vẫn biết cậu còn sống coi như là có nơi để cô dựa vào, cũng có thể tự nói với mình rằng trên thế gian này cô không phải chỉ có một mình, nhưng hiện tại ngay cả chỗ dựa duy nhất này của cô cũng không còn.

Bạc Tể Xuyên cũng nghe đội trưởng Lâm nói vài câu về tình hình của Hà Thư Vũ, đối với chuyện của Phương Tiểu Thư cũng biết một chút, hắn nghiêng đầu nhìn cô giọng nói có chút lạnh lùng: “Cô có thể tham gia quá trình nhập quan tài, nếu cô không…”

Cô không biết anh muốn nói “Không” cái gì, không sợ?Cũng có thể là cái khác, nhưng cô chỉ có một đáp án.

“Tôi sẽ ở lại.” Giọng cô không kìm được có chút run rẩy, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh trước đây ở cùng người nhà và cậu, cùng với ngày nào đó cha mẹ cô mất, ngày cả nhà họ Phương bị giết máu chảy đầm đìa.

Cô ép mình hít sâu vài lần mới miễn cưỡng ngăn được những suy nghĩ làm cô thấy sợ hãi, chân mềm nhũn đến đứng cũng không nổi.

“Tôi cần làm những gì?” Cô đi đến cạnh Bạc Tể Xuyên, gắt gao nhìn chằm chằm thi thể của Hà Thư Vũ, nhưng lại bỗng nhiên quay đầu đi, nước mắt trào quanh khóe mi, như là giây tiếp theo có thể rơi xuống.

Rất nhanh cô lại quay đầu lại, dường như cảm xúc đã bình ổn trở lại.

“Cô qua bên kia rửa sạch người một chút đi.”Bạc Tể Xuyên chỉ vào bồn rửa mặt ở góc tường, Phương Tiểu Thư có chút lúng túng nhìn qua gật gật đầu rồi bước nhanh về phía đó.

Dáng người của Phương Tiểu Thư rất được, đây là sự thật không thể cãi, tuy khí chất có hơi lạnh lùng nhưng phía dưới mắt trái có một nốt ruồi đen càng làm tôn lên vẻ đẹp của cô, sợi tóc còn mang theo hơi nước dán vào hai bên má, cằm thon cùng môi và mũi phác họa nên đường nét động lòng người.

Bạc Tể Xuyên thu hồi ánh mắt, cúi đầu tiếp tục công việc của mình, không lâu sau cảm thấy có người đứng bên cạnh mình, sau đó là giọng nói của Phương Tiểu Thư: “Tôi rửa xong rồi.”

Trong phòng nhỏ không có cửa sổ, vậy mà giọng nói của cô gái dường như mang theo gió đêm đến bên tai anh mơ hồ nỉ non, Bạc Tể Xuyên hơi hơi cong môi nói: “Vậy bắt đầu đi.”

Phương Tiểu Thư ít nhiều có chút lúng túng, tuy cô đã từng nhìn thấy cậu tìm người lo chuyện hậu sự nhập quan tài hỏa táng cho cha mẹ nhưng khi đó tuổi còn nhỏ nhiều năm qua cũng không có can đảm nhớ lại những hình ảnh đó, cho nên ký ức của cô đối với việc này cũng không quá rõ ràng.

Nhấc tấm vải trắng lên, một luồng khí khó chịu tràn ngập trong không khí, tuy thi thể của cậu đã được tiến hành xử lý bước đầu cũng không đến mức khó nhìn nhưng vẫn làm cho Phương Tiểu Thư hô hấp như muốn dừng lại,nhịn không được mà quay đầu đi, trong lòng giống như bị kim đâm.

Vừa quay đầu, cô kinh ngạc phát hiện người đứng bên cạnh không có một chút phản ứng, dường như đã quá quen với chuyện này. Cô tò mò nhìn anh, khuôn mặt nhìn nghiêng của anh rất đẹp, không biết phải hình dung thế nào nhưng người như anh làm cho người ta có cảm giác lần đầu tiên gặp mặt đã muốn ngủ cùng anh.

Khoảnh khắc Bạc Tể Xuyên nhấc tấm vải trắng lên thần sắc lập tức trở lên nhu hòa, nhất là ánh mắt vốn là đôi mắt đa tình nhưng lại mang theo cảm xúc dịu dàng và kính trọng, quá trình nhập quan tài đối với anh hình như là chuyện thiêng liêng nhất.

Lý trí, thành khẩn, khiêm tốn, toàn bộ quá trình đều làm rất cẩn thận không trốn tránh, người bình thường đều cảm thấy sợ hãi với thi thể người chết có người còn không dám nhìn, nhưng đối với anh việc tiếp xúc với người chết quá đỗi bình thường còn có cảm giác thấy thân thiết.

Phương Tiểu Thư bị những cử động hấp dẫn của anh làm cho không rời được tầm mắt, đến khi anh làm xong hết mới phát hiện cô chưa giúp đỡ được gì, xấu hổ rút hai tay về, ngại ngùng cúi đầu xuống nói: “Xin lỗi.”

Bạc Tể Xuyên nghiêng đầu liếc cô một cái, khuôn mặt phong độ của người trí thức ánh mắt sâu sắc sau cặp kính nhẹ giọng nói: “Phương Tiểu Thư rất lễ phép, lần đầu tiên nhìn thấy người nhà mình như vậy mà không phải nói cảm ơn với tôi mà là nói xin lỗi.”

Cô cũng biết nghề chuyên lo hậu sự là nghề làm cho người ta có cảm giác muốn xa lánh, cô cũng có chút xấu hổ với sự khẩn trương của mình, theo bản năng sờ sờ mũi đang suy nghĩ nên đáp lại anh như thế nào thì lại nghe Bạc Tể Xuyên nói thêm một câu: “Cùng nhau làm đi.”

Cô nhìn về phía anh, thấy anh đứng ở một bên đầu giường, ý là bảo cô cùng anh sửa lại quần áo cho cậu cô cùng đưa cậu nhập quan tài.

Phương Tiểu Thư lập tức đi đến đầu giường đứng đối diện với anh, làm theo chỉ đạo của anh nâng cậu vào trong quan tài, Phương Tiểu Thư không đành lòng nhìn khuôn mặt bị tàn phá đã được khôi phục lại như lúc còn sống, lại nhìn cậu nhắm mắt yên ổn nằm trong quan tài trong lòng cảm thấy như cậu đang ngủ.

Nước mắt không kìm được rơi xuống, Phương Tiểu Thư giọng nói khàn khàn, từ đáy lòng nói: “Cảm ơn!”

Bạc Tể Xuyên nghe vậy, gương mặt lộ ra chút ý cười, đôi mắt đào hoa thoáng cong lên, giống như suối nước tan băng tuyết trong ngày mùa xuân, trong suốt và ấm áp.

Chỉ tiếc toàn bộ thời gian Phương Tiểu Thư đều trầm mặc cáo biệt cậu, đến khi thấy được ý cười trên mặt người kia thì đối phương đã dần trở lại với bản chất lạnh lùng vốn có, đối với ánh mắt nhìn trộm của cô chỉ là làm bộ lơ đãng tránh đi, thời khắc đó làm người ta phải động lòng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.