Hành trình cưa trai - Phải Lòng Anh

Chương 29: Bánh mỳ 20k



Bánh mỳ 20k

Một ngày đẹp trời trên đường đi làm về, mình tình cờ thấy có cửa hàng bánh mì của em Minh Nhật, vua đầu bếp mùa trước thì phải. Hồi trước có thằng bạn ăn xong cứ khen mãi nên mình rẽ vô mua 2 cái luôn. Đỡ quá, bữa nay đang lười nấu cơm hehe! Cửa hàng sạch sẽ, nguyên liệu nom rất hấp dẫn và bánh mì được nướng lại, nóng giòn có vẻ ổn đây, thế là hí hửng đem về cho anh ăn.
Anh: Cái này em mua bao nhiêu?
Em: 32k/ cái anh
Anh: 32k??? Thật ko thể tin nổi, em mua 1 cái bánh mì giá này, mà anh thấy cũng đâu có ngon xuất sắc.
Em: Đâu tệ đâu, mà nguyên liệu em thấy sạch sẽ, ổn mà.
Anh: Uh thôi lần sau em mua cho anh cái loại rẻ nhất ấy, em ăn loại mắc thôi nha.

Mình ậm ừ, anh không phải là người keo kiệt nhưng hay có kiểu là phần cho mình cái ngon nhất, mắc nhất còn anh thì cái tệ nhất luôn. Chả hiểu sao phải thế, đi ăn một bữa gấp bao nhiêu lần ko thấy phàn nàn mà lại đi ý kiến cái bánh mì 32k @@ đến là khó hiểu. Sau đó tầm 1 tuần, sáng t7 mình phi ra mua về cho 2 đứa ăn sáng, ở HN này mình không có nhiều lựa chọn ăn uống lắm. Mà mình thì chỉ nấu đc trưa tối thôi, ko hơi sức đâu mà nấu cả bữa sáng, mệt lắm! Mình chọn cho anh bánh mì trứng, thật ra thì đồng giá 32k cả thôi, nhưng mình nghĩ trứng dễ “hạ giá” hơn là mấy loại kia. Qủa nhiên, anh vừ nhìn bao bi mang tên Minh Nhật là hỏi liền
Anh: Cái này bao nhiêu em?
Em: Dạ 20k
Anh: Mắc, anh mua 2 trứng có 15k thôi nhá, nhưng thôi nể tình em nên anh ăn đây hehhe.

Hic hic, uh thôi thì anh cứ yên tâm ăn ngon đi, lời nói dối vô hại của em ít ra cũng giúp anh gần no bụng.

19/11/2015 – Lại giận hờn
Do thời gian làm việc khác nhau nên thường buổi sáng anh đi trước, còn mình dậy sau, buổi trưa thì cả 2 cùng về nhà ăn cơm rồi lại đi làm đến chiều tối. Trưa đó anh hứa về nấu món thịt bò xào tương ớt nên phi về sớm, lát sau mình về thì chàng nhìn từ trên xuống dưới mặt mũi sa sầm. Hrm, lại giở trò gì đây, ai chọc ghẹo mà giận cá chém thớt mình hử? Mình kệ, thay quần áo xong chui vào phòng ngủ nằm 1 lúc, chờ đến lúc anh gọi ra ăn thì ăn. Bữa cơm diễn ra khá căng thẳng, mặc dù cũng có nói vài câu nhưng hình như có chuyện gì thật, mình cũng khá hoang mang nhưng cứ thử thi gan xem thế nào. Ăn xong dọn dẹp thì cũng tới giờ đi làm lại, mình không chịu nổi tò mò đành hỏi
Em: Anh buồn à?
Anh: Ái chà, em cũng biết hả?
Em: Anh buồn em à?
Anh: Chứ còn ai làm anh buồn được nữa?
Em: Em làm gì đâu…
Anh: Uh thôi em đi làm đi, tối về nói.
Em: Không, anh nói ngay (ôm ôm), nói đi mà, năn nỉ mà.
Anh: Thì lại chuyện như lần trước anh nhắc… hôm nay em mặc váy ngắn nữa rồi.

Èo, mình đứng sững ra, tự ngó nghiêng lại cái váy đi làm của mình, nó là 1 chiếc váy Mango màu xanh lá khá thanh lịch, ngắn trên đầu gối một xíu chứ có hở hang gì đâu, mình lại còn đi thêm 1 tất chân màu đen cho kín đáo. Hic, chán đời, mình buông anh ra “Ok em đi nhé” rồi ngoảy đít đi luôn. Giờ tới phiên mình bực đây, chả hiểu sao cứ váy nào của mình anh cũng chê ngắn, bộ thích mình toàn mặc quần âu áo sơ mi đi làm saooooo????? Vừa đi lấy xe mình vừa nghĩ, ra thế, anh không chấp nhận việc… em là em

20/11/2015 – Chiến tranh lạnh cục bộ
Cả tối qua lẫn buổi sáng nay 2 đứa không thèm nói gì với nhau, buổi trưa thì có hẹn đi ăn cùng vài người bạn. Như đã nói từ trước, do mình làm việc có liên quan đến giáo dục nên 20/11 được liên hoan ké. Lịch đã lên từ trước, các bạn cũng mời anh nên đành đi cùng dù đang ghét nhau. Anh ngồi cạnh bên mình, gần thật gần mà mình thấy xa lắm lắm, mình quay sang nhìn anh, tự dưng thấy điều gì đó cuộn lên trong lòng. Bọn mình đi ăn bò nhúng dấm, mình vốn không ăn các loại mắm nên thường phải xin một chén nước mắm pha chua ngọt riêng. Em nhân viên đứng rót mắm nêm vào chén những người khác rồi vô ý thế nào làm rơi 1 ít xuống nền nhà, ngay lối đi cạnh chỗ mình ngồi. Hic, vì không ăn được nên mình sợ mùi kinh khủng. Đang nhăn mặt chán nản thì anh túm 1 đám khăn giấy, vòng qua lưng mình rồi cúi xuống lau đi, không ai để ý hành động đó trừ mình, và mình biết cũng là vì mình. Suốt cả buổi, anh ăn cực ít (lần nào buồn mình cũng bảo ăn không vào, có lần 2 ngày chỉ ăn đc 5 cái gỏi cuốn), cứ mình làm gì là lại làm cho, nhúng thịt bò, trụng bún, hớt bọt… Chả hiểu giận hờn kiểu này là sao nữa! Trên đường về tự nhiên anh bảo
Anh: Em chỉ anh hàng bánh mì em hay mua xem nào?
Em: Anh đói à? Nó ở đằng kia, anh cứ dừng xe em vào mua cho.
Anh: Uh mua luôn cho em đi nhé, không chiều em đói.

Mình tót vào cửa hàng gọi 2 cái thập cẩm, ai dè anh cũng chống xe rồi đi vào, mình chưa kịp nói gì đã thấy anh ngó nghiêng vào biển menu ở trên. Thôi chết tôi rồi, bí mật sắp bị bật mí rồi! Mua xong anh chở mình về cty, trên đường bắt đầu tra khảo
Anh: Uả em, sao nãy anh thấy bánh mì trứng cũng 32k.
Em: Dạ thì… loại nào cũng đồng giá thế.
Anh: Sao bữa em nói 20k mà
Em: Thì em sợ anh không chịu ăn nên em mới…
Anh: Haha, thật là hài. Anh bó tay em, chuyện nhỏ vậy cũng phải nói dối anh à. Thế này thì em còn có thể nói dối anh chuyện gì nữa?
Em: Hic em chỉ có ý tốt thôi mà.
Anh: Lần sau đừng vậy nữa được không em???
Em: Em nhớ rồi.

Cả hai không nói gì nữa. Đúng là xui xẻo, đã đang căng thẳng lại còn lòi ra vụ bánh mì 20k nữa. Giờ tính sao đây Mèo, thi gan tiếp hay xuống nước? Ờ mà khoan, mình có lỗi gì đâu, váy của mình đẹp và không ngắn. Ai kia mới là giận hờn vô lý chứ!!!!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.