Đinh Nhị Cẩu Liệp Diễm Nhân Sinh

Chương 335: TỰ LỰA CHỌN



Đinh Nhị Cẩu nhìn đến hai luồng thịt mềm phình to thể hiện ra, không cần phải nói, dĩ nhiên chính là hình dáng đôi bầu vú rồi, tuy rằng nhìn không thấy hết toàn bộ, nhưng từ chân vú hiện ra ở phía ngoài đến nửa bầu vú, phần trên là màu đen của cái nịt ngực bao vây, thì cũng dự đoán cỡ nào là rắn chắc, cỡ nào co dãn rồi, tại chính giữa hai bầu vú thịt mềm còn có một cái rãnh nhỏ nhợt nhạt mờ ảo, cái khe rãnh này chạy xuống phía dưới thì chui vào màu đen cái nịt ngực liền biến mất không thấy, tuy rằng không thấy, nhưng Đinh Nhị Cẩu tưởng tượng nếu xóa sạch màu đen dưới bầu ngực kia, thì có phải hay không cái rảnh mê người sẽ xuất hiện thật là thâm thúy, hình như là đang có mùi thơm nhàn nhạt đang từ trong cái rãnh sâu phát tán ra rồi.

Loại áo nịt ngực này không thể nghi ngờ là rất mỏng đấy, dù Đinh Nhị Cẩu nhìn không tới cái hình dáng phần trên bầu vú bị cái nịt ngực bao vây che đậy lấy, nhưng hai đầu núm vú đội lên mờ mờ thì có thể nhìn thấy thoáng qua, chỉ có thể nói rõ một vấn đề, phía dưới cái nịt ngực chính là một đôi bầu vú rắn chắc liêu nhân rồi, lại nhìn đến trên đỉnh hai ngọn núi đính khắc như hai viên ngọc cỡ đầu ngón tay út ở dưới cái nịt ngực màu đen, điều này làm cho Đinh Nhị Cẩu có chút thất lạc hồn vía.

Hạ Hà Tuệ có một mái tóc thẳng dài, khuôn mặt hình trứng ngỗng sáng bóng , làn da trắng noãn như tuyết, ở phía dưới đôi mi thanh tú là một đôi mắt to tròn lộ ra nét thâm thúy, sống mũi cao thẳng tắp như là điêu khắc, có chứa đầy đủ sự tự tin , hình đường cong ưu mỹ trên đôi môi mọng non mềm làm cho người ta nhìn liền muốn cắn một cái , cái cằm thon thon mượt có cá tính, vẻ đẹp lạnh lùng này làm cho người ta không dám nhìn gần, càng tăng thêm vô hạn vũ mị , tóm lại đây là một khuôn mặt đẹp hoàn mỹ không một tì vết.

Đinh Nhị Cẩu cũng không phải lần thứ nhất gặp Hạ Hà Tuệ, nhưng hai người ngồi mặt đối mặt như vậy , với một tâm tình thả lỏng nhìn ngắm thì chính là lần đầu tiên .

– Thư ký Đinh , đây là tiền nhận bồi thường của cậu.

Hạ Hà Tuệ đem một tờ chi phiếu giao cho Đinh Nhị Cẩu .

Đinh Nhị Cẩu nhìn sơ quá , bỏ vào trong túi áo của mình:

– Tốt rồi , chuyện công đã làm xong , giờ hỏi đến việc tư, quản lý Hạ, tôi biết vì chuyện bồi thường này, cô tốn cũng không ít sức lực , trước kia tại vì tôi không có xem qua vấn đề liên quan đến qui định phương diện bảo hiểm này, tính theo luật thì công ty bảo hiểm không bồi thường là đúng, nhưng cô vẫn làm thủ tục bồi thường cho tôi, xin cám ơn cô, đợi chốc nữa tôi sẽ mời cô một ly.

– Thư ký Đinh…….

– Quản lý Hạ, chúng ta cứ gọi như thế này thì khách sáo quá, tôi còn nhỏ tuổi hơn chị nhiều, vì thế sẽ gọi chị là chị Hà Tuệ , chị gọi em là Tiểu Đinh, tại đây là bên ngoài chứ không phải là nơi công sở, chị đừng có gọi là thư ký Đinh nữa nhé, xem như là chúng ta kết giao với nhau vậy.

Đinh Nhị Cẩu chuyển động một chút thân thể mình qua ngồi bên cạnh Hạ Hà Tuệ , vừa cười vừa nói .

– Ô..vậy là tốt rồi, chị cũng già rồi, vậy cậu gọi chị là cũng đúng rồi.

– Uí trời..chị nhìn còn quá trẻ chứ già gì…

Hạ Hà Tuệ gật gật đầu, xem như nhận lời Đinh Nhị Cẩu đối với mình xưng hô hợp lý, cô nở nụ cười to khi nghe hắn khen tặng, đôi bầu vú không thể ngăn chặn run rẫy thành làn song sữa theo nụ cười của Hạ Hà Tuệ, dụ dỗ thần kinh Đinh Nhị Cẩu, hắn mạnh mẽ lắm mới khắc chế nội tâm chính mình đang xung động, bởi vì người thiếu phụ xinh đẹp nở nụ cười.

Phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ xinh đẹp, hầu như ai cũng là thập phần để ý đến tuổi của mình đấy, lúc còn thiếu nữ 15, 16 tuổi, luôn hy vọng trong mắt người đàn ông của mình là đã nhận thấy mình trưởng thành, nếu có người nói còn là cô bé nhỏ mới 15, 16 tuổi, nhất định cô sẽ sẽ không chịu mình còn bé mà tức giận, vì cho là chính mình đã là người lớn, là một người phụ nữ thành thục.

Nhưng khi tuổi sắp chớm 30, tâm tính của người phụ nữ liền sẽ phát sinh một ít biến hóa vi diệu, lúc này người phụ nữ, sợ nhất là người đàn ông nhận ra chân thật tuổi tác của mình, bởi vì như vậy, người phụ nữ có cảm giác mình giống như đã rất già, Hạ Hà Tuệ thuộc loại tâm tính này rất là rõ ràng, cho nên nghe được Đinh Nhị Cẩu nói mình còn rất trẻ, vui thích mà nở nụ cười, cười rất là tươi.

– À, chị còn việc này đã nhờ mấy người rồi , nhưng đều không có kết quả, hiện đang hết hy vọng….

– Chuyện gì mà khó như vậy , chị Hà Tuệ, chị cũng đừng đưa ra một vấn đề quá khó khăn cho em đấy nhé.

Hạ Hà Tuệ tuy cảm thấy lần thứ hai gặp mặt mà mình muốn nhờ người ta hỗ trợ , quả thật là có chút đường đột , nhưng cô cảm lần này gặp mặt đưa tiền bồi thường xong, về sau còn muốn có dịp gặp mặt cũng không phải là dễ dàng như vậy , cho nên cô cố gắng không để ý đến nhiều như vậy, trong lòng cương quyết muốn đem chuyện xin nhờ giúp đỡ điều động chuyển trường của chồng mình nói cho Đinh Nhị Cẩu hay .

Đinh Nhị Cẩu tuy tuổi còn trẻ, nhưng cũng không phải là không hiểu những chuyện lắc léo, cho nên khi Hạ Hà Tuệ nói ra chuyện của mình, hắn liền mỉm cười , về chuyện này quản lý Hạ thật đúng là không cân nhắc, cô cùng tôi có quen lắm sao? Tại tại tự nhiên mình phải giúp ngươi , không tính đến chuyện bồi thường bảo hiểm, vì nếu không chịu bồi thường thì tôi sẽ đưa lên tòa án , nếu xử không thắng đó là một chuyện khác , như vậy bây giờ Hạ Hà Tuệ không theo qui định của công ty bảo hiểm bồi thường cho mình, sau đó lại nhờ mình giúp giùm cho việc cá nhân, đây không phải là lợi dụng công ty để nhờ việc cho mình sao?

Nhưng đối với Hạ Hà Tuệ một người không quyền không thế , muốn cho người nhà của mình điều động công tác thật sự là quá khó khăn , ngày trước Đinh Nhị Cẩu tình cờ đã từng hỏi phó phòng giáo dục Trịnh Giai Đồng , theo lời cô nói hàng năm điều động công tác giáo viên, quyền điều động đều tập trung ở trong tay trưởng phòng giáo dục Tô Phong Đinh.

– Chị Hà Tuệ à, chị đưa ra cho em một vấn đề thất sự là khó khăn đấy, à đúng rồi , chuyện này thuộc về ai quản lý vậy chị?

Đinh Nhị Cẩu cố ý giả bộ như là không biết hỏi.

Hạ Hà Tuệ Nhất nghe Đinh Nhị Cẩu nói như vậy , trong nội tâm không khỏi có hơi thất vọng , nhưng lời nói thì đã nói xong, không có khả năng đúng lúc này nửa đường bỏ cuộc , hơn nữa Đinh Nhị Cẩu cũng chưa có lên tiếng cự tuyệt , cho nên chỉ là phải nói tiếp thôi .

– Chuyện này là do phòng giáo dục huyện quản lý , chồng chị dạy ở trường trung học trấn Độc Sơn đã năm năm , nếu cứ tiếp tục dạy học ở đấy cũng không phải là một chuyện tốt , trong trường trung học hầu như toàn bộ là các cô bé đến thời kỳ trưởng thành thiếu nữ , chị thì công tác cách xa tại đây rất là lo lắng , thật sự là không thể tưởng tượng được , nếu một ngày nào đó chồng chị trở về nói là đã lở làm cho một cô gái học sinh làm lớn bụng rồi, em thử nghỉ xem, lúc đấy thì chị làm sao chịu nỗi.

Hạ Hà Tuệ một khi đã chịu nói chuyện, chính là những lời nói rất là cỡi mở không hề kiêng kỵ, những câu như thế này mà cũng có thể nói được , làm cho Đinh Nhị Cẩu thầm nghĩ phải bật cười .

– Đúng ra việc này cũng không phải là không thể xử lý được , nhưng rất là khó khăn lắm đấy.

Đinh Nhị Cẩu giả vờ so sánh sự khó khăn nói , bàn tay của hắn thời gian dần trôi qua đã đến để đến gần bắp đùi của Hạ Hà Tuệ , hắn thầm nghĩ, nếu như Hạ Hà Tuệ biết được ý tứ của hắn như vậy , cô nhất định sẽ biết đường khó mà lui , dù hắn có muốn giúp Hạ Hà Tuệ , nhưng vì chuyện này mà để cho hắn vác mặt đi tìm trưởng phòng Tô Phong Đinh cầu xin , hắn cũng không muốn phải mang theo khoản nợ nhân tình với trưởng phòng giáo dục, vì là khoản nợ nhân tình trước sau gì cũng cần phải trả .

Thế nhưng Hạ Hà Tuệ lại hiểu sai ý của hắn , cô gọi phục vụ viên đến mang thêm thức ăn và rượu lên , sau khi đợi phục vụ viên đi rồi , cô nhìn Đinh Nhị Cẩu , nhỏ giọng nói:

– Tiểu Đinh , chị mời em một ly rượu , cần gì em cứ việc nói , nếu cần tiền , thì em cũng nói con số , chỉ cần chị có đủ tiền sẽ lấy ra .

Hạ Hà Tuệ cho rằng Đinh Nhị Cẩu muốn tiền , đúng lúc này, bàn tay của Đinh Nhị Cẩu đụng vào bàn tay của Hạ Hà Tuệ đang để ở trên bắp đùi của mình , nhưng Hạ Hà Tuệ cho rằng Đinh Nhị Cẩu là đang chia sẽ vấn đề khó khăn với mình với tình cảm chị em, vì vậy cô để yên tay của mình mà không rút về . Còn đối với Đinh Nhị Cẩu thì chỉ cần cô phản ứng không cho hắn đụng chạm, thì ngay lập tức rút tay về xem như là cô đã từ chối không nhờ việc với hắn nữa, xem như là hắn thoát nợ đỡ đau đầu.

– Chị Hà Tuệ , vấn đề này không phải là tiền, có một số việc rất là khó nói , tóm lại là xử lý chuyện này không có đơn giản, nôm na là như thế này, em bây giờ chỉ là một người thư ký tựa như là một thằng hầu cho chủ tịch huyện, nếu giải quết chuyện chuyện này mà để cho người khác biết , thì lãnh đạo của em sẽ bị ảnh hưởng không tốt , ý của em chị đã hiểu chưa?

Hạ Hà Tuệ vẻ mặt buồn bã , nhưng dù sao cô cũng là một người xuất thân từ bán bảo hiểm, dạng người nào mà chưa từng thấy qua , cho nên Hạ Hà Tuệ tuyệt sẽ không bởi vì một câu cự tuyệt của Đinh Nhị Cẩu mà bỏ cuộc, với lại Đinh Nhị Cẩu tuy uyển chuyển cự tuyệt yêu cầu của cô, nhưng vẫn chưa nói thẳng ra là không còn đường hy vọng.

– Tiểu Đinh , nếu mà không giải quyết được chuyện này, chị hiện tại sẽ không giống như là người đàn bà đã có chồng nữa , em có biết là mỗi khi về đến nhà thì vắng lặng như tờ, mặc dù mình mang tiếng là đàn bà có chồng, nhưng người chồng thì ở tận nơi nào, chuyện gì cũng đều không trông cậy gì được vào.

Tiểu Đinh , em cứ nói đi , em muốn cái gì , hoặc là có điều kiện gì , chỉ cần em nói ra , chị đều đáp ứng cho em , chỉ cần đem chồng chị Thạch Lỗi từ trấn Độc Sơn Trấn chuyễn công tác về gần đây là được.

Đã có vài ly rượu uống vào, hơi men bốc lên nên Hạ Hà Tuệ nói lời có chút quá khích động , có ý một lòng quyết đánh đến cùng về chuyện này .

Đinh Nhị Cẩu nhấp một hớp rượu, nhìn người đàn bà bên cạnh, sắc mặt cô ửng đỏ, thêm có hàm súc thú vị rồi, thật sự là càng ngắm càng quyến rũ động lòng người, cái mũi tinh xảo đẹp đẽ răng ngọc, mắt hạnh môi đỏ trơn mềm, vóc người dong dỏng , má đào đường cong ưu mỹ tiếp theo cái cổ thẳng tắp thanh tú động nhân.

– Thật sự điều kiện gì cũng có thể?

Đinh Nhị Cẩu mỉn cười hỏi.

– Ừ, em cứ nói đi , chỉ cần chị có thể làm đến.

Hạ Hà Tuệ một cầm ly rượu, một mặt lắng nghe Đinh Nhị Cẩu nói, chàng trai này tuổi còn trẻ , cứ tưởng rằng là dể dàng ứng phó , mình đã đưa hắn số tiền bồi thường xem như là nhân tình, lại mời hắn ăn bữa cơm, nếu cần đưa thêm cho hắn một ít tiền cũng được , nhưng bây giờ xem ra, Đinh Nhị Cẩu cũng không phải là người dễ đối phó .

Đọc Tiếp


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.