Đinh Nhị Cẩu Liệp Diễm Nhân Sinh

Chương 285: CÔ GIÁO HỒNG TIỂU VŨ



– Ưm.. không phải hiện tại đang cho học sinh sớm tránh mùa đông rồi học bù sao? Cô lại cho học sinh học, bộ không sợ bộ giáo dục phạt à.

Đinh Nhị Cẩu đánh đòn phủ đầu nói .

Cô giáo mặc áo đỏ khẽ nhíu mày trả lời:

– Bộ các ông là người của phòng giáo dục? Chuyện này cũng khá là lạ, quanh năm suốt tháng thì không thấy mặt ai , đến khi sắp bước qua năm mới thì xuất hiện , chắc là đến thu tiền gì đó phải không ? Tôi nói cho các ông biết , nếu muốn tiền thì tôi sẽ không có, nếu cần thì cứ trừ trong tiền lương của tôi đi, còn những đứa bé học sinh này thì gia đình của chúng không có tiền đóng đâu.

Cô giáo mặc áo đỏ trong lời nói có chút oan ức , nhưng lại vừa có chút hương vị năn nỉ ở bên trong .

Trọng Hải cũng hiểu phần nào câu chuyện rồi , nhất định là trên phòng giáo dục đã từng cho người đi thu tiền ở đây rồi , liền hỏi:

– Cô nói là sở giáo dục cho người đến thu phí, không phải là bộ giáo dục cấp tài liệu giảng dạy miễn phí, học phí toàn bộ đều miễn sao?”

Trọng Hải ôn tồn hỏi.

– Nếu các ông không phải là người của phòng giáo dục, không còn việc gì , thì tôi quay lại dạy học sinh đây, tại vì những đứa bé này, cha mẹ của bọn chúng đều ra ngoài làm công nên không có ai chăm nom dạy dỗ, khi đang còn mùa đi học thì không sao, nhưng nếu đến mùa nghỉ học thì bọn chúng sẽ như những con ngựa hoang vậy, chạy loạn phá phách khắp nơi trong lúc cha mẹ chưa về , tôi chỉ sợ trong khoảng thời gian này nhỡ bọn chúng gặp chuyện không may, cho nên tập trung lại dạy thêm cho bọn chúng học được chừng nào hay chừng đó, dù sao qua năm tôi cũng không có ý định quay trở lại đây dạy học nữa.

Cô giáo mặc đồ đỏ nói xong thì muốn quay người rời khỏi.

Trọng Hải liếc nhìn Đinh Nhị Cẩu, ra hiệu cho hắn , Đinh Nhị Cẩu liền bước lên nói :

– Cô giáo Hồng xin chớ vội đi , là như thế này, đây là chủ tịch huyện Hải Dương, ngày hôm nay xuống xem tình hình sinh hoạt cùa thôn , vừa đến nơi đây , nghe thấy trong trường học có người dạy học , cho nên tò mò vào xem… à..cô giáo nhìn qua hình như cũng không phải là người của vùng này phải không ?

Đinh Nhị Cẩu bắt chuyện làm quen .

– Vậy còn anh là ai?

– Tôi là Đinh Trường Sinh , thư ký của chủ tịch huyện, ông ấy muốn tìm hiểu thêm một chút tình hình dạy học ở trường tiểu học trong thôn, có thể đến phòng làm việc của cô chúng ta cùng trao đổi được không ?

Cô giáo mặc áo đỏ nhìn nhìn Đinh Nhị Cẩu rồi lại quay qua nhìn Trọng Hải đang đứng ở bên cạnh, khí chất trên người của Đinh Nhị Cẩu thì chẳng nhìn thấy gì, nhưng Trọng Hải trước đây cũng là người lãnh đạo tại cơ quan tài chính nhiều năm , nên trên người tự nhiên toát ra khí chất của người làm quan , còn Đinh Nhị Cẩu thì ngược lại khí chất tựa như là như một thằng côn đồ vậy.

– Vậy thì các ông đợi một chút nhé , tôi báo cho học sắp xếp lại một chút.

Nói xong , cô giáo mặc áo đỏ đã bước lại vào trong lớp.

– Này Trường Sinh , làm sao cậu lại biết cô giáo kia là họ Hồng?

Trọng Hải có chút ngạc nhiên.

– Thì cô ấy đang mặc cái áo đỏ hồng đấy.

– Ặc.. tiểu tử này , cô giáo mặc cái áo đỏ hồng , thì phải là họ Hồng à, cậu cứ nói mò mẩm không đâu.

Trọng Hải không tin nói .

“Lãnh đạo , nếu không tin đợi tí nữa cứ hỏi tên họ cô giáo đi thì sẽ biết .

Đinh Nhị Cẩu làm ra vẻ bí ẩn.

Chỉ chốc lát sau , cô giáo mặc áo đỏ quay trở lại , thấy hai nguời vẫn còn nghiêm trang đứng tại chỗ , trong tâm trí cũng đã bình tâm rất nhiều, bởi vì cô thật sự không biết hai người kia hiện đang làm gì , cho nên sắp xếp nhờ mấy cậu nhóc học sinh lanh lẹ theo ở phía sau , nếu vạn nhất phát sinh ra chút chuyện gì, thì để mấy hạc sinh này chạy về trong thôn kêu người đến giúp .

– Xin mời hai ông, văn phòng ở phía trước.

– Cám ơn cô giáo, có thể cho tôi biết cô giáo tên họ là gì không?

Trọng Hải mở miệng hỏi họ tên cô giáo để nghiệm chứng lời của Đinh Nhị Cẩu.

– Không dám, tôi họ Hồng tên đầy đủ là Hồng Tiểu Vũ , nhưng còn anh này , trước đây chúng ta quen biết sao? Làm sao anh biết tôi họ Hồng?

Hồng Tiểu Vũ quay cả người lại hỏi Đinh Nhị Cẩu.

– Hì..tôi chỉ đoán mà thôi?

Đinh Nhị Cẩu cười cười ra vẻ bí mật , Trọng Hải cũng thấy được việc này rất là lạ , nhưng ông vẫn cho rằng Đinh Nhị Cẩu chó táp phải ruồi.

Đinh Nhị Cẩu lúc này cũng tận dụng cơ hội hiếm có, quan sát cô giáo Hồng Tiểu Vũ, hắn phát hiện cô giáo này đáng dáng người rất là đầy đặn, liếc nhìn xuống phần dưới thì thấy đôi chân từ phần trên đầu gối khép lại thật chặc, chính giữa hai bắp đùi non chỉ hở ra tầm 1 phân, cái mu thịt núc ních dầy, nếu mò tay vào khẳng định mềm mại, hai bên mép lớn đầy đặn nếu có cơ hội cắm dương vật vào, nhất định sẽ sướng đến trời cao, một loại cảm giác làm cho Đinh Nhị Cẩu bụng căng lên, nội tâm cực độ khát vọng, khi nhìn xem cô giáo Hồng Tiểu Vũ phần bắp đùi non khép sát lại thật chặt chẽ như thế…

Nhưng không may cho Đinh Nhị Cẩu là cô giáo Hồng Tiểu Vũ cùng lúc vô tình buông ánh mắt xuống vừa vặn thấy được trong quần Đinh Nhị Cẩu toàn bộ “ vật kia “ quá trình đột nhiên thức tỉnh cho đến khỏe mạnh trưởng thành ,tuy rằng cách cái quần, nhưng là trong đó biến hóa cụ thể, không cần suy nghĩ cũng có thể hiểu được là gì, Hồng Tiểu Vũ rất là miệt thị nhìn Đinh Nhị Cẩu lườm mắt một cái.

Còn chuyện Đinh Nhị Cẩu hí lộng vì sao biết tên cô , lúc mới vừa bước vào cổng trường học, Đinh Nhị Cẩu chú ý tới mé đầu chái nhà phòng học, ở trên có một cái bảng , trên đó có ghi vài chữ của cô giáo Hồng chuyển lời đến cho học sinh , do đó Đinh Nhị Cẩu cũng không phải là bịa chuyện mà chỉ là suy đoán ra họ của cô giáo.

Văn phòng của trường học thật sự rất nhỏ , trong này chỉ có một cái bàn với một cái ghế , các quyển tập kiểm tra bài của học sinh thì để dưới đất chỉ lót một báo bên dưới mà thôi.

– Xin lỗi, chỗ này của tôi không đủ ghế ngồi cho hai ông , hay là chúng ta ra bên ngoài cửa nói chuyện đi, này Tiểu Hổ , em đến phòng học mang đến cho cô cái ghế dài trong lớp nhé.

Hồng Tiểu Vũ nói với một học sinh đang đứng ở sau lưng mình. .

– Cô giáo Hồng, trường này là nơi cô dạy chính thức sao?

Trọng Hải hỏi.

– Không phải , tôi chỉ tới dạy tạm thời thôi , trước đây tôi ở trên tỉnh Giang Đô, khi ấy ở nơi này có một thầy giáo đến tuổi sắp về hưu , trong khi trường tiểu học này lại có gần 100 học sinh , chia ra làm 3 ca dạy học , dù sao thầy giáo cũng lớn tuổi nên không đủ sức khỏe cáng đáng, cho nên tôi đến đây hổ trợ tạm thời , thầy giáo muốn sau khi về hưu , thì tôi sẽ thay thế, nhưng chưa kịp bàn bạc gì , thì tháng mười năm ngoái, đột phát bị chảy máu não , qua đời ở ngay trong văn phòng trường học, chính là tại văn phòng mà chúng ta vừa bước vào.

Hồng Tiểu Vũ nói mà nước mắt lưng tròng .

– Cô giáo Hồng, cô mới vừa nói năm sau cô sẽ không quay lại nữa , chuyện gì xảy ra vậy, chẳng lẽ những học sinh này đã sắp có thầy cô giáo mới?”

Đinh Nhị Cẩu hỏi.

– Thư ký Đinh , tôi ở chỗ này dạy đã ba năm rồi, khi vừa tốt nghiệp thì đã tới đây dạy học , bạn trai tôi công tác ở trên tỉnh, đã thông báo cho tôi một tối hậu thư , hoặc là trở về tỉnh ..hoặc là chia tay… tuy nhiên tôi lại không nỡ xa rời học sinh tội nghiệp ở đây , nhưng tôi cũng không có cách nào khác, anh nhìn xem với điều kiện trường học quá tệ ở đây như vậy, tôi có thể làm sao? Trong phòng học thì từ cái bàn cho đến băng ghế dài đều là do học sinh tự mang đến nghỉ học mùa đông rồi, thì học sinh phải mang về nhà, tôi khống nói quá đáng đâu, trong trường học này chỉ có cái phòng làm việc này là của tôi cùng với cái bàn cùng cái ghế là của trường học , còn những thứ khác cũng chỉ là có căn nhà trống không này thôi.

Trọng Hải vừa nghe xong thì nắm chặc nắm đấm của mình, lớp da bàn tay trắng bệch , ông ta thật sự là không thể tưởng tượng ra được , thời buổi này , lại rõ ràng còn có chuyện như vậy .

– Gần kề đây có cái trường học nào lớn hơn không cô ?

– Chung quanh trong vòng mười dặm không có trường nào, cái trường tiểu học ở thôn Trịnh Gia này là lớn nhất , có năm… sáu thôn chúng quanh học sinh cũng đều đến đây mà học.

Hồng Tiểu Vũ có chút ngượng ngùng nói, chuyện năm sau cô không trở về đây dạy nữa vẫn còn chưa có cho những học sinh hay vì chẳng biết nói sao, bởi vì khi cô chứng kiến những ánh mắt của học sinh ham học hỏi, cô thật sự là không thể nào mở miệng được .


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.