Đinh Nhị Cẩu Liệp Diễm Nhân Sinh

Chương 275: VỘI VÀNG ĐI ĐẦU THAI À…



Đinh Nhị Cẩu không nói thêm gì nữa, giờ thì cũng không còn chuyện gì để mà kiểu cách nữa, càng nói thì ngược lại càng lộ ra mình là kẻ chẳng biết gì.. .

– Vậy thì em chỉ biết cám ơn chị Giai Giai, ngồi nghỉ ngơi chơi một chốc vậy, em là chủ phòng mới mà chưa kịp có tách trà mời chị.

– Được rồi, chị còn có việc đâ , hôm nào rảnh sẽ đến uống tách trà của em.

Hồ Giai Giai nói xong liền bước đi ra ngoài hành lang, chỉ lưu lại một làn gió thơm thoang thoảng ở trong phòng Đinh Nhị Cẩu .

Nhìn quanh căn phòng lớn có hai gian, Đinh Nhị Cẩu chợt cảm thán, cái này là chỗ tốt đặc quyền, nếu mình không phải là thư ký của chủ tịch Huyện, làm sao có thể được ở lại căn phòng tốt như vậy? Đây cũng là thể hiện địa vị , khắp nơi tại chốn quan trường đều thể hiện dựa trên sự khác biệt cấp bậc, chỉ cần quan lớn hơn một cấp là đủ đè chết người đúng đó là sự thật .

Đứng ở bên trong toilet, cạnh bên cái bồn gắn để đi tiểu, Đinh Nhị Cẩu có chút tự tin khi nhìn thấy khuôn mặt của mình trong gương cũng khá anh tuấn đẹp trai , hắn gồng người co lại hai tay nắm đấm, làm một tư thế cố gắng , hắn thừa hiểu được, nếu muốn sở hữu tất cả những điều tốt đẹp nhất , đều phải từ xây dựng địa vị tiến lên, nếu không có địa vị quan chức, thì mình cái gì cũng sẽ không có ! Xã hội này, chế độ này tuyệt đối sẽ không bạc đãi nếu trong tay mình có quyền lực .

Tại phòng làm việc của La Hương Nguyệt ở cuối hành lang lầu hai …

– Em đi tìm ai?

Đinh Nhị Cẩu gõ cửa, sau khi đi vào , đối mặt với hắn là một khuôn mặt biểu lộ lạnh như băng , hoàn toàn nhìn không ra đây là người đàn bà xinh đẹp..

– Em tìm chủ nhiệm La, xin hỏi chị có biết?

– Em là ai?

– À..là như thế này , em là người mới đến đây làm thư ký cho chủ tịch huyện, em họ Đinh , Đinh Trường Sinh.

– Vậy à… có chuyện gì không?

Nghe giới thiệu là thư ký của chủ tịch Huyện, La Hương Nguyệt khuôn mặt hơi giãn nhẹ ra bớt , nhưng giọng nói vẫn không có gì là thân thiện.

– Hôm nay em ngày đầu tiên đến làm, nên muốn tìm hiểu về tất cả tình huống ở dưới các thị trấn, chị xem giùm em ở đây có lưu lại gần đây các vấn đề kinh tế hoặc thống kê mới nhất các phương diện khác ở dưới các thị trấn hay không?

– Vậy em muốn biết chính xác về phương diện nào?

La Hương Nguyệt đứng lên, tuy rằng chiều cao của cô so với Hồ Giai Giai xem xem với nhau, tuy nhiên dáng người hơi đẫy đà hơn, cho nên càng lộ ra hương vị của một người đàn bà chín mọng, so sánh về cách ăn mặc của La Hương Nguyệt với Hồ Giai Giai hoàn toàn là người của hai thế giới khác nhau cách biệt một trời , La Hương Nguyệt không được hoàn mỹ chính là hình như người đàn bà này không có khiếu thẩm mỹ về trang phục của mình, cái áo cũng màu đen nhưng cổ kính , cái váy màu đen ngang gối không bó sát cũng không rộng , cùng với một đôi giày cao gót màu đen kiểu cũ, thời đại này mà còn có người mang giày cao gót kiểu này sao?

– Em muốn biết về tình hình chính trị , về nhân sự của ủy ban thị trấn, về kinh tế , bình quân thu nhập đầu người v.v… càng toàn diện càng tốt.

– Được rồi , sau một tiếng nữa, chị sẽ đưa qua cho em.

– Không cần , chị cứ gọi điện thoại , em tự mình tới lấy.

La Hương Nguyệt im lặng, ý kia là tiễn khách , Đinh Nhị Cẩu cũng không ngốc , nên lui ra đóng cửa phòng lại, rối hắn không khỏi lắc đầu , thật sự là rừng thì vốn rộng lớn nên các loại chim sắc màu nào cũng có, rõ ràng là ở trong chốn này đang cất giấu một mỹ nhân đẹp như hoa , nhưng toàn bộ cách ăn mặc như vậy , ai da …thật sự là phung phí của trời nha.

Thế nhưng quan trường quá phức tạp, ai biết đâu đây cũng là cách người ta chính mình cố ý ăn mặc như vậy? Có lẽ phương thức như thế mới là bảo vệ được bản thân mình tốt nhất , dung mạo thật xinh đẹp , sẽ có người nói mình đang cố ý câu dẫn lãnh đạo, dung mạo mình không xinh đẹp, sẽ có người cho là chó săn của lãnh đạo, còn nếu dung mạo thật xinh đẹp và còn có thành tích nhận được đề bạt , sẽ có người nói là có quy tắc ngầm với lãnh đạo , nhưng khổ nỗi là những người chê trách người khác bị quy tắc ngầm với lãnh đạo thì thân thể khó bảo toàn trong sạch, thật ra chính bọn họ cũng khát vọng chính mình cũng bị quy tắc ngầm để được đề bạt đấy chứ…

Đinh Nhị Cẩu đang đau đầu với phạm trù hoạch định công tác của mình, hắn đang suy đoán ngày mai Trọng Hải sẽ đi đến thị trấn nào? Mà hiện ở trong tay mình không có bất cứ một tài liệu gì, vậy thì làm sao sắp xếp được lộ trình cho lãnh đạo thị sát, một điểm đầu mối hắn cũng không có .

Đúng lúc này , trong phòng làm việc Trọng Hải vội vàng kéo cửa ra .

– Tôi nhớ không lầm là cậu có xe riêng?

Trọng Hải trừng mắt hỏi, giây phút này, khí chất tao nhã của vị chủ tịch Huyện đã không còn nữa, thay vào đó là sự khẩn trương bất an, Đinh Nhị Cẩu cũng không biết rõ chuyện gì đã xảy ra .

– Vâng, em để xe ở ngoài cổng ủy ban.

– Nhanh đi lấy xe, chuẩn bị đi với tôi lên tỉnh, bất cứ với ai cũng không cần cho biết, tôi sửa soạn xong sẽ ra bên ngoài chờ cậu.

Trọng Hải dồn dập nói ra .

– Vâng, em đi ngay lập tức đi.

Nói xong Đinh Nhị Cẩu vội đứng lên, hướng về phía dưới lầu chạy nhanh.

Nhưng họa vô đơn chí, vừa mới chạy tới khúc quanh góc rẽ, không kịp chú ý , thoáng cái tông mạnh vào một bóng người…

– Ui da…

Một tiếng thét to, thân ảnh này trong tay ôm văn bản tài liệu rơi đầy trên mặt đất , Đinh Nhị Cẩu lúc này mới biết nhìn người mình đụng vào chính là chủ nhiệm văn thư và dự án La Hương Nguyệt .

Cái mông thịt mềm mại bị dập xuống đất, La Hương Nguyệt giống như là bị đánh trúng vào khu vực yếu hại vậy, lập tức liền mất đi sự phản ứng, cô bật ngữa người ra, vì cái váy không có may ôm sát vừa người nên gấu váy bị cuốn nhấc lên đến tận bẹn háng, cái quần lót màu trắng từ từ xuất hiện ở trong tầm mắt Đinh Nhị Cẩu, hai chân hướng hai bên mở ra thật to, lộ ra cái âm hộ thành thục mê người, mép quần lót viền hoa, dù được da thịt trắng noãn hòa cùng màu trắng quần lót phụ trợ cũng phá lệ thấy được rõ mồn một trước mắt không bỏ sót cái mu âm hộ mạn diệu với đường cong u cao, làn vải tơ mịn quần lót như là trong suốt, cứ thế hắn tựa hồ có thể nhìn thấy trung gian cái khe thịt hơi hở ra, trên phần mu âm hộ đen bóng thảm l.ông mập mờ ẩn hiện khéo léo đưa đẩy đường cong, bày biện ra nơi bộ vị bí ẩn quý báu nhất một cái âm hộ đẫy đà của người đàn bà, đây quả thực là nhân gian cực phẩm!

– Đồ tâm thuật bất chính…đồ….lưu manh….

Bởi vì rất thẹn thùng xấu hổ khiến cho La Hương Nguyệt nét mặt đỏ bừng gắt giọng.

– Xin lỗi chủ nhiệm La, em có việc gấp cần phải đi , khi trở về sẽ đến gặp chị xin lỗi , chị không sao chứ…

Lời nói còn chưa hết, , Đinh Nhị Cẩu đã chạy biến mất ở trong hành lang .

– Thằng mất dạy này, vội vàng để đi đầu thai sao… ai ôi! Đau chết mất….

Cũng may La Hương Nguyệt nhìn quanh thì thấy không có ai, vôi vàng cố gắng nhỏm dậy kéo gấu váy xuống, rồi thò tay xoa xoa lấy mông đít của mình, đau thật sự là thấu đến tim gan ……………………………..

Lúc Đinh Nhị Cẩu lái xe đến cổng lớn ủy ban, vừa lúc Trọng Hải đi tới, liền mở cửa xe ngồi xuống vào trong .

– Nhanh lên , đi ra đường cao tốc.

Trọng Hải biểu hiện ra sự lo lắng không bình thường….

– Chủ tịch , xảy ra chuyện gì vậy?

Đinh Nhị Cẩu nhịn không được nên hỏi một câu .

– Vừa rồi tôi nhận được điện thoại của thím gọi đến, nói là chú của tôi bị ngất xỉu ở trong phòng làm việc, hiện đang đưa đi cấp cứu, lái xe nhanh lên một chút.

Trong ánh mắt của Trọng Hải đã hơi đo đỏ rồi.

Trong gia đình họ Trọng, thì Trọng Phong Dương hiện tại trên thực tế là trưởng tộc, còn ở trong chốn quan trường cũng là trụ cột , nếu như ông ta có bề gì , xem như là họ Trọng liền sụp đổ một nửa , bởi vì Trọng Hải quyền lực vẫn chưa có mạnh, nên chưa có thể tự mình đẩy lên nâng đỡ cái nhà này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.