Đinh Nhị Cẩu Liệp Diễm Nhân Sinh

Chương 270: NGÀY ĐẦU TIÊN LÀM THƯ KÝ



Vào sáng thứ hai đầu tuần Đinh Nhị Cẩu đi đến ủy ban huyện chánh phủ báo cáo nhận công tác mới , tiếp đãi hắn vẫn là chủ nhiệm Thường Hiểu Xuân, vì không muốn những người khác chú ý, hắn cố ý dừng xe ở trên đường cái cách khá xa cổng ủy ban huyện.

– Chủ tịch Trọng rất siêng năng, mỗi ngày làm việc đều đến tận khuya, cơ bản là chủ tịch ở trong phòng làm việc, cậu phải chịu trách nhiệm về mọi phương diện, còn phải chú ý tốt đến cách ăn uống hàng ngày của chủ tịch Huyện, cậu có thể phụ trách những vấn đề như vậy được không?

Thường Hiểu Xuân mặc dù biết với tình hình hiện nay, ông ta vô lực cải biến chyện Đinh Nhị Cẩu trở thành thư ký chủ tịch huyện đã là sự thật , nhưng trong lòng ông ta vẫn còn chút ít khó chịu không phục , hừ… không biết thằng nhóc này thời vận cứt chó gì, lại có được sự chú ý quan tâm của chủ tịch mới tới như vậy.

Nhưng về một phương diện khác , thằng này đã được chủ tịch Huyện chấm điểm , sau này hắn sẽ là bên người ở bên cạnh chủ tịch huyện, so sánh với Thường Hiểu Xuân còn gần gủi thân cận hơn , chỉ cần thằng nhóc này đứng vững gót chân , tương lai sau này , hắn chính là bóng dáng của chủ tịch Huyện, cho nên hướng dẫn được gì thì bây giờ phải hướng dẫn cho hắn , điều gì cần nhắc nhở cũng phải nhắc nhở, đây là trách nhiệm của chủ nhiệm văn phòng ủy ban .

– Vâng, cháu biết rồi , không thành vấn đề…

– Những chuyện công tác còn lại sau chậm rãi tìm hiểu đi, việc này tôi nói với cậu quá nhiều thì cậu cũng không nhớ hết được, cứ nhớ kỹ điều gì tôi đã nói là được rồi.

Thường Hiểu Xuân dặn dò .

– Vâng…chủ nhiệm Thường , xin mời ông cứ nói.

– Làm thư ký là phải có linh tính phán đoán ý của lãnh đạo, mắt phải nhanh, cần cù chịu khó, miệng phải kín … nhớ kỹ những lời này, còn những chuyện khác chính là năng lực nhận biết vấn đề của cậu.

Thường Hiểu Xuân vừa nói vừa dẫn theo Đinh Nhị Cẩu đi về hướng phòng làm việc bên trong của Trọng Hải.

Bởi vì Trọng Hải chưa có thư ký , cho nên gian ngoài ở bên trong căn phòng làm việc không có người, Thường Hiểu Xuân mang theo Đinh Nhị Cẩu đi thẳng vào gian phòng trong , vừa vặn Trọng Hải cũng mới ăn sáng xong đi ra .

– Chủ tịch , Đinh Trường Sinh đến rồi.

– À… để cho hắn vào đi , đã hướng dẫn dặn dò hắn tốt chưa?”

Trọng Hải hỏi.

– Um.. cũng đâiu cần hướng dẫn dặn dò gì nhiều đâu, đồng chí Đinh Trường Sinh có năng lực hiểu biết rất khá, tôi tin tưởng sau này trong công tác nhất định có thể phục vụ cho lãnh đạo rất tốt đấy..

Thường Hiểu Xuân trước sau như một tâm tính rất cẩn thận, lộ vẻ cung kính vì điều này đối với các lãnh đạo đều rất hài lòng với thái độ như vậy , giống như là hiện tại, rõ ràng tuổi tác Thường Hiểu Xuân so Trọng Hải lớn hơn , nhưng Thường Hiểu Xuân vẫn cúi đầu cung kính, chức vụ của người nào ra chức vụ của người đó.

– Được, để cho Trường Sinh ở lại đây, chủ nhiệm còn bận việc thì cứ đi, sắp đến cuối năm, vấn đề phúc lợi mọi người sắp xếp đến đâu rồi.

– Hiện tại tôi đang tại xử lý , nhất định sẽ hoàn thành trong thời gian ngắn nữa là xong.

– Ừ, chuyện này không nên trì hoãn , tuy nhiên năm nay trong huyện còn rất ít tiền , nhưng cũng không thể khiến các đồng chí nói chủ tịch Trọng Hải mới đến thì thay đổi bớt xén ít đi , chắc chắn là không thích hợp , cứ dựa theo lệ cũ năm ngoái mà làm phúc lợi , mau chóng cho xong để còn ổn định dân tâm.

Trọng Hải ngồi xuống ghế , vừa cân nhắc vừa nói .

– Được, tôi lập tức đi làm.

Đinh Nhị Cẩu bước vào cứ ngó dáo dác chung quanh căn phòng làm việc , hắn nhận thấy phòng làm việc của chủ tịch huyện so với phòng làm việc bí thư huyện ủy Trịnh Minh Đường cũng không khác nhau lắm lắm, ở huyện Hải Dương dù là bên đảng ủy cùng ủy ban là hàng xóm láng giềng , nhưng không ở chung trong một tòa nhà cao ốc, chỉ có điều làm cho người ta thấy lạ là hai tòa văn phòng cao ốc của huyện lại giống như đúc , nghe nói sau khi xây xong thì chủ tịch huyện bị cách chức , còn bí thư huyện thì còn thảm hại hơn, bị bắt vào tù cho đến tận bây giờ vẫn còn chưa ra.

Nhưng khi cao ốc xây xong thì không thể bỏ trống, vì vậy lãnh đạo ủy ban huyện cùng đảng ủy huyện ủy căn cứ vào nguyên tắc chính sách không lãng phí tài nguyên, cho nên phải cố gắng chuyển vào hai tòa nhà cao ốc này làm, rốt cuộc là người trước trồng cây, người sau hái quả …

– Bộ tôi đáng sợ lắm sao vậy? Nhìn thấy dáng vẻ của cậu cứ dáo dát, trước kia đã làm ăn trộm à?

Trọng Hải nhìn thấy bộ dạng Đinh Nhị Cẩu, nhịn không được nói ra .

– Không phải , vì đây là lần đầu tiên em đến văn phòng của lãnh đạo lớn như vậy, cho nên có chút khẩn trương.

Đinh Nhị Cẩu ngượng ngùng nói .

– Thật vậy sao? Tôi nghe những người khác nói rằng cậu đã từng đi đến văn phòng làm việc của bí thư huyện ủy Trịnh Minh Đường rồi mà, không phải sao?

Trọng Hải một chút mặt mũi cũng không nể nghỉ thầm “ hừ..đã dùng thằng nhóc này làm thư ký, bắt buộc phải tra xét đến tận đáy ngọn nguồn , thử nắn gân để xem thằng nhóc này còn dám giả bộ ngớ ngẩn để đánh lừa mình không “ ông nói tiếp:

– Đã làm người của tôi , phải ăn ngay nói thật , đừng có dại dột giở trò làm xiếc đi trên hai dậy đấy nhé.

– Um.. chuyện trước kia là lúc chủ tịch chưa có tới đây , nếu chủ tịch sớm bảo cho em biết là sau này sẽ làm thư ký cho chủ tịch, thì làm sao em có thể đến gặp bí thư Trịnh chứ….

– Được rồi, đừng ở chỗ này phân bua nữa , tôi nói cho cậu biết trước, làm thư ký của tôi coi vậy chứ rất là rất khổ cực, đừng nói là tôi không có báo cho cậu biết nhé.

– Thưa chủ tịch, em không sợ khổ, có chuyện gì chủ tịch cứ việc phân phó, bây giờ thì em phải làm cái gì đây?

Trọng Hải không nói gì , chỉ là dùng khóe mắt liếc nhìn một chút ở góc bàn có một ấm trà, rồi không nói gì thêm, nhưng khi ánh mắt của ông nhìn thì đã bị Đinh Nhị Cẩu trông thấy .

Đinh Nhị Cẩu vội đi nhanh tới , đem ấm trà cầm ở trong tay, xốc lên quan sát , đây là là ấm trà xanh mới , hay là đã cách đêm …

Hắn cầm ấm trà đi đến bên trong, bởi vì căn phòng làm việc này cùng căn phòng của bí thư Trịnh Minh Đường đều giống nhau ở thiết kế , trung gian là căn phòng ăn nhỏ , hướng bên cạnh phòng ăn là phòng ngủ .

Đinh Nhị Cẩu đem ấm trà cách đêm đổ ra rửa sạch sẽ vùng với những cái tách, bật máy đun nước sôi lên .

– Trà để ở tủ đứng bên trong , lấy loại trà Thiết Quan Âm nhé.

Trọng Hải ở bên ngoài nói vọng vào trong.

Sau khi pha xong ấm trà mới, Đinh Nhị Cẩu đem ấm trà cung kính đặt ở góc bàn làm việc của Trọng Hải, ngay vị trí cũ…

– Cậu làm quen một chút với căn phòng bên ngoài của cậu đi, rồi đó, đợi tí nữa chủ nhiệm Thường sẽ sắp xếp, trước giờ cậu chưa từng làm thư ký, từ từ lục lọi tìm hiểu đi, ngày mai chúng ta sẽ xuống nông thôn quan sát tình hình.

– Vâng, có chuyện gì chủ tịch cứ gọi em, em ra căn phòng ngoài.

Đinh Nhị Cẩu nói ra .

Trọng Hải gật gật đầu , không nói gì…

Đinh Nhị Cẩu trở lại gian phòng ngoài, đó là nơi thuộc phòng làm việc của mình , hắn ngồi xuống cái ghế xoay bằng da thật, Đinh Nhị Cẩu trong lúc nhất thời có cảm giác lâng lâng , nhìn xem cái bàn công tác rộng lớn, so với cái bàn của bí thư thị trấn Khấu Đại Bằng còn oai phong hơn…

Hắn vịn lên thành ghế, nhìn xem bên ngoài cửa sổ phong cảnh xaxa , đúng lúc này bên ngoài hành lang truyền đến tiếng vang rất nhỏ của bước chân , hắn còn chưa có kịp lấy lại tinh thần, một làn gió thơm thoang thoảng đã tới đứng trước cánh cửa vẫn còn chưa kịp khép lại .

Một bóng người màu đen xuất hiện ở ngay cửa ra vào , lúc này đây ánh mắt Đinh Nhị Cẩu liếc nhìn bắt đầu từ dưới chân một đường thẳng hướng lên trên , giày màu đen , cái váy ngang đầu gối màu đen, áo khoác bằng vải nỉ cũng màu đen không cài nút hờ hững xòe ra hai bên…

Có thể là do đi bộ một khoãng cách hơi xa, hoặc là vội vã chỉ thấy hai gò má của người phụ nữ hồng hồng, bao hàm lấy nét đặc hữu quyến rũ thiếu phụ, hai mắt phảng phất ươn ướt lonh lanh uốn lên, khóe miệng luôn có một dạng mỉm cười tự nhiên, cao tầm 1m6 , mái tóc tạo thành làn sóng rủ xuống bờ vai, đường cong lồi lõm thân thể cùng với bộ ngực đầy đặn tinh xảo đặc sắc, đôi bầu vú đứng thẳng trong cái áo sơ mi trắng, theo làn hơi thở hơi hơi rung động, mơ hồ đột hiện lên hình dạng cái nịt ngực, khi cô quay người lại khép cửa thì đường cong cái mông đẹp hướng về phía trước nhếch lên một cách duyên dáng, cái váy ôm gọn sát hiện ra đường viền cái quần lót trên hai bờ mông thịt đẫy đà, khi cô quay lại thì vẫn như cũ cái bụng bằng phẳng hòa lẫn với cái mông đẹp tràn đầy thi vị của người thiếu phụ đang thời kỳ trổ hoa, đôi tất chân màu da trong suốt bao quanh cặp đùi ngọc thon dài, làm cho bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy cũng có một loại hoảng hốt vì cám dỗ, một đôi giày xăng ̣đan màu đen cao sợ không có tới 3 phân, hết thảy tất cả, đều tràn ngập người đàn bà thành thục mị hoặc.

Trong lúc bất chợt, Đinh Nhị Cẩu phát hiện người thiếu phụ khẽ cau mày, khóe môi non mềm nhếch lên thể hiện sự tức giận.

– Này thư ký Đinh…thư ký Đinh . . . ánh mắt của cậu có vấn đề à?

Vừa nói xong câu thì người thiếu phụ này đã bước đến trước bàn làm việc Đinh Nhị Cẩu rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.