Đã nhớ... một cuộc đời

Chap đặc biệt 3



A life remembered (3). Mẩu đặc biệt.
..
Một chiều thu quá khứ .Mới ngủ dậy, thói quen ngủ ngày chẳng bỏ được, mò vào nhà tắm cầm con dao cạo. Cũng lạ… Nhớ trước đây vài năm nó đâu phải làm công việc này. Mà tự nhiên giờ lại phải làm đó là… Cạo râu.. Đến nản. Tính để nguyên, nhưng mà phải theo ý “người đó”…
_”Anh bắt đầu có ria rồi kìa.. Cạo đi, để dài nhìn dê lắm..”
Thở dài vuốt vài sợi lún phún dưới cằm, nhìn trong gương.. Hình như mình già đi thì phải. Kể từ sau biến cố đấy, nó xuề xòa hơn, thậm chí bản thân còn chẳng thèm để ý đến nhiều. Nhưng vì người đó, lại hì hụi cạo. Không biết giờ người đó đã dậy chưa. Đang mải lau bọt, bỗng nhiên điện thoại rung… Nó nhìn cái tên mỉm cười.
_”Alo, về rồi à?”
_”Ừ…Ông ra quán chị đi, có quà đấy…hehe.
Thằng Tuấn.. Chỉ vì một lý do (không tiện nói ra) mà nó bỏ trường theo ngành khác.. Tất nhiên với thế lực gia đình thằng Tuấn thì chuyện này đơn giản.. Cũng sau cái lý do đó, thằng Tuấn trưởng thành hơn và theo đuổi một ước mơ riêng.. Cuối cùng đã thành hiện thực.. Nó chứng kiến thằng bạn thân suốt thời sinh viên thay đổi, đúng là điều gì cũng có thể xảy ra.. Nó vui lắm..nhưng cũng buồn vì không học cùng nhau..
_ Ừ đợi chút vừa ngủ dậy, oải quá..
_Ok ok..!!

Khẽ nhấp một ngụm nước lọc nó cười cười.. Quán chả thay đổi gì mấy kể từ khi nó nghỉ làm.. Vì là cựu nhân viên nên nó được đặc cách tự do lấy nước.. Còn thằng Tuấn cũng chả phải khách mới mẻ gì..
_Đợt này đi lâu thế.. 3 tháng rồi đấy..!
_Ừ, tôi đi nhiều nước mà..
_Lắm tiền nhỉ..
_Công việc mà ông.. Nhưng cũng muốn đi.. Giờ chán lại về với các cụ..haha…
_Ừ..
_Thế ông dạo này sao..? Còn đi học không..?
_Còn chứ.. Nốt năm nay, sang năm là bắt đầu ra rồi.. Ngại thật, chắc xin việc ở chỗ nào gần quê cho tiện đi lại..
_Tính vậy là tốt.. Mà ông còn buồn không..
_Cũng nhạt dần.. Buồn mãi sao được..
_Ừ.. Thế còn “người đó”.. Vẫn nguyên si à.. Tiến thêm được bước nào không..
Nó lắc đầu cười buồn..
_Không.. Bảo đợi ra trường vì sợ tôi nông nổi , mất bao công sức thuyết phục, rồi đi tìm… Nghĩ cũng chán, khéo khi không được… vì những việc tôi đã làm thì dù có yêu mấy lòng tin ít nhiều bị sứt mẻ mà.
_Ừ tôi hiểu… Nhiều khi nghĩ lại cũng cay, chỉ muốn táng ông mấy cái vào mặt, đã giúp vậy rồi mà… Đ m ông.
Nó cười cười.. Thằng này đã đi mà chả thay đổi, vẫn khoái chửi bậy.. Nhưng cái từ “công tử” thì chắc vứt đi được rôi.
_Haha.. Thế đi làm vẫn chửi bậy thế hả..?
_Ừ.. Toàn với nước ngoài nó có hiểu gì đâu.. Có một số đứa biết thôi.. Nhưng đa số nói gì tụi nó cũng gật… hehe.
Hai thằng cười ầm cả quán. Cái nhíu mày của khách chẳng con quan trọng ở giờ phút này.
_Mà ông xem thế nào đi chứ.. Để không thế thằng khác nẫng mất đấy..
_Thì đang cố.. Thế còn ông nữa.. Hai mấy rồi còn gì.. Tìm mục tiêu đi là vừa..
_Ông biết là tại sao mà.. Giống ông thôi..
_Ừ.. Nhưng giờ tôi hết rồi..
_Vốn dĩ ông đã nhiều mục tiêu nên dễ.. Với lại tôi không máu lạnh như ông được.
_Đã từng.. Hề. Giờ nàng giận cái thì chả lạnh nổi đâu.
_À.. Quên quà nè.. Mang về tặng nó.. Cái này con gái thích lắm đấy..
Thằng Tuấn đặt lên bàn hộp socola.. Món này trước ăn vài lần chả ngon tẹo nào.. Đắng ơi là đắng.. Chỉ có loại cô dâu chú rể 2nghìn một gói là ngon thôi.
_Mẹ.. Của Tàu đấy.. Ăn làm gì.. Đắng..
_Tàu cái cứt.. Hàng Bỉ 100% nhé.. Đắng mới là socola xịn.. Nhưng loại này không đắng..
_Ủa thế nó là loại đểu à..?
_Không phải nhưng cái này khác.. Yên tâm không đểu đâu mà lo.. Bảo quản mãi mới được mang về cho còn chê.. Ông đòi lại bây giờ..
_Hehe.. Đùa chút, cảm ơn nhé..
Hai thằng dốt chả hiểu gì về socola lại đi tranh luận.. Nhưng nó nhớ rằng món này.. “Người đó”, thích ăn lắm..
_” Em thích sự ngọt ngào..”
Nghĩ ngợi nhiều lại có thêm động lực.. Ừ thì cố lên là sẽ thành công mà..
_Ông biết tại sao tôi quý ông không..?
Thằng Tuấn hỏi..
_À không..
Cũng thấy ngỡ ngàng chút.. Hai thằng học chung lớp rồi thân nhau tình cờ, tại sao không phải thằng khác mà lại là nó nhỉ.. Chỉ biết thằng Tuấn rất tốt thôi..
_Nói ra sợ ông không tin.
_Thì cứ nói đi…
_Tôi đã từng có một người anh em.. rất giống ông, về khuôn mặt, kiểu tóc, tính cách hầu như là mọi thứ… chúng tôi thân nhau như anh em ruột, nhưng không may anh ấy đã mất vì một tai nạn… Lúc gặp ông lần đầu tiên tôi thấy được gặp lại anh mình… hehe nên toàn gọi ông là đại ca đó .
Thằng Tuấn Nói mà giọng trùng xuống, nó im lặng. Nó có thêm một người anh em rất tốt bụng cũng vì nguyên nhân đó. Nó hiểu cảm giác thằng bạn thân đã trải qua. Mất người thân chả dễ chịu gì… Bỗng nó nhớ về chị giọt nước trong veo ờ trong tim nó…
_Trùng hợp là anh ấy cũng tên Minh… Tạ Quang Minh.. Hề..
Một lần nữa giật mình.. Đúng là kì lạ thật..
_Thôi kể vậy mà buồn quá.. Về nhé..
_Ừ..
_Cố lên, em ủng hộ đại ca.. Mau hốt đại tẩu nhanh nhanh chút.. Thèm cỗ lắm rồi..hehe..
_haha.. Chú cứ đợi đi..
Lâu rồi.. Giờ đem ra ngẫm lại cũng buồn buồn.. Thằng bạn nó mới đây lại đi .. À mà hôm ý mang về ” người đó” cười tít mắt… Nhưng khi vừa cắn một miếng thì nhè ra bắt đền nó vì đắng. Thiệt tình xui xẻo, vì thằng bạn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.