Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 96



Biết làm sao để cho em hiểu, biết làm sao để diễn giải nổi cái nỗi đau trong nó, khi em giết chết trái tim nó đây.. Bệnh viện là nơi để chữa bệnh, nhưng với nó vào để trốn tránh sự thật, lời nói của em cứ văng vẳng.. Nó thất thần khóc ngay cả lúc được đẩy vào phòng cấp cứu.. Nước mắt cứ chảy nhưng mắt vẫn nhắm.. Miên man hình ảnh em hiện về, con mắt hận thù dành cho nó.. Ngờ đâu lại là của em..

Loáng thoáng nghe được lời nói chuyện lúc còn nửa tỉnh nửa mê..
_ Bệnh nhân do thể trạng yếu, có tiền sử về suy hô hấp.. Giờ nhiễm lạnh dẫn đến viêm phổi..
Nhẹ quá.. Nó muốn chết cơ.. Chết không phải là hết, chết là để ta sống nhưng không ai nhìn thấy mình.. Có lẽ vậy nên khi thất tình người ta muốn chết.. Nó đau khổ lắm, nó mệt mỏi lắm.. Cố gắng để rồi làm gì, yêu để rồi làm gì.. Khi nhận lại chỉ toàn sự bất hạnh.. Nó biết em cả nó sai khi không chịu tìm hiểu hay giải thích.. Hai đứa cứng đầu.. Hợp nhau được chăng.. Giờ nó chán lắm.. Chia tay giải thoát cho em thôi.. Em ” Ghê tởm ” nó cơ mà..

Mắt mở ra thấy chị ta với thằng Tuấn đứng cạnh bác sĩ.. Gương mặt lo lắng..
_Nhưng cô yên tâm để cậu ta điều trị ở đây sẽ nhanh bình phục hơn.. Viêm phổi cũng mới bị thôi…
_Dạ cảm ơn bác sĩ..
_Ừ.. Để cho cậu ta ngủ nhé..
_Vâng..
Ông bác sĩ đi ra cửa.. Nó run rẩy ngồi dậy sức lực không còn bao nhiêu, người với mặt toàn băng với thuốc.. Khó thở với đau ở ngực quá..
_Ông dậy rồi à…?
_Ừ..
Thằng Tuấn đánh mắt sang vẻ mặt mệt mỏi xen chút vui mừng..
_Số đen vãi.. Toàn bị đánh là sao..?
_Ừ..
_Anh còn đau nhiều không..?
chị ta hỏi nó, đến ngồi cạnh giường, mặt chị ta như hết phấn son rồi.. Thiệt tình như này trông chị ta hiền hơn nhiều..
_Tôi cảm ơn.. Phiền chị quá..
_Ừ không sao.. Anh nghỉ đi tôi về đây.. Mà cảm ơn anh nhiều nhé.. Chắc sau lần này tôi không đi xe ôm nữa đâu.. hihi..
Vậy là xong.. Vị khách cuối cùng, vị khách đầu tiên.. Nghề xe ôm kết thúc… Nó gật gật.. Giờ nó chẳng quan trọng điều gì.. Cảm xúc ư, vô hồn.. Trống rỗng.. Cái tính bất cần lại đến.. Gì cũng được sao cũng được.. Chẳng quan tâm nữa.. Chỉ một từ.. Nhớ..
_À.. Con đó không xứng đáng đâu.. Thật đấy..
_Chị về đi..!!
_Anh ngu lắm..

Tiếng guốc xa dần.. Nó ngồi khóc.. Thằng Tuấn đi mua đồ ăn.. Ai hiểu được nó chứ, nó có mạnh mẽ đâu.. Nó yêu và chỉ biết yêu thôi.. Mọi điều xảy ra quá sức chịu đựng với nó rồi.. Điều bất ngờ đây.. Nó mệt mỏi, và muốn chia tay nhưng.. Điện thoại vẫn đấy.. Sao không dám.. Tại sao em luôn làm nó đau khổ khi nó lại muốn làm em vui..Nó cứ thất thần.. Thở.. Khó chịu quá.. Khóc cũng không làm được nữa..

_Em à..! Anh xin lỗi.. Nhưng mình chia tay được không em..?
Buổi chiều thứ 2, ngày hôm sau.. Tuy rằng, vẫn đau vẫn mệt.. Nhưng nó trốn viện đi sang nhà em.. Cái gì cũng phải dứt khoát, nó dù yêu nhiều lắm nhưng sức chịu đựng của nó có giới hạn thôi.. Gọi em ra ngoài cổng, nhìn con mắt thâm quầng, người em tiều tụy mà lòng nó đau nhói.. Em khóc nhiều lắm.. Mắt em cứ đỏ… Chỉ khóc thôi.. Nó cũng khóc, nhưng miệng cười..
_Kìa.. Đừng khóc nữa.. Hôm nay là sinh nhật của em mà.. Vui lên.. Em được giải thoát bởi thằng em kinh tởm thì em phải vui lên chứ..
Em càng òa khóc to hơn.. Nó đưa con doremon to bằng hộp quà đã tỉ mỉ bọc.. Trông méo mó và tồi tàn như đồ vứt đi.. Nhưng tấm lòng của nó chỉ được thế thôi..
_Chúc em sinh nhật vui vẻ..!
Mặt em hoảng loạn thất thần.. Nó đứng lại để nói lời cuối cùng, tình yêu của nó.. Em khóc nhiều quá.. Rồi bỗng ôm nó chặt.. Chặt lắm… Nhưng giờ cảm xúc yêu thương được nó kìm nén rồi.. Giỏi chưa..? Máu lạnh thì mãi mãi là máu lạnh..
_Huhu.. Tại sao anh lại như thế.. Huhu.. Tại sao anh không nói?..huhu..
_Anh có cơ hội không..?
_Huhu.. Em xin anh đừng vậy mà.. Em yêu anh..đừng như vậy..huhu..!
Yếu lòng ư.. Có đấy, nhưng hôm nay thì không..
_Em.. Mình chia tay nhé.. Anh nói lần hai thôi..
_Không.. Em không muốn.. Em nhận lỗi, anh.. Ơi em sai rồi..hức.. Em sai rồi..hức.. Em không muốn…
Nó cứ thế lững thững bước đi.. Tập tễnh từng bước một… Mặc kệ.. HN.. Mày dẫn tao vào vòng xoáy này.. Nhưng lại bắt tao kết thúc nó.. Vậy, sao tao vẫn nói mày yên bình.. Em đứng thẫn thờ ở cửa mặt vô hồn đau khổ.. Nó ngoái đầu nhìn lại.. Khóc.. Người bỗng hết sạch sức lực, loạng choạng rồi ngã nhào xuống giữa đường… Chỉ kịp thấy đau, mắt mờ dần.. Và tiếng em chạy lại hấp tấp.. Lay lay nó. khóc òa lên…
_Huhu.. Anh ơi..!!..có ai không giúp.. Với..huhu..!!
Mùi đất tanh tưởi…
Lúc có thể nhận biết được thì cũng hiểu mình đang ở đâu.. Nhưng nó chả muốn mở mắt.. Mùi thuốc sát trùng thật ngột ngạt..
_Sao lại để bệnh nhân trốn ra thế hả..? Cậu có biết như vậy là rất nguy hiểm không..?
_Dạ cháu xin lỗi, cháu bất cẩn quá..
_Để ý vào đấy.. Nhẹ thì nhẹ nhưng người cậu ta giờ yếu lắm..
_vâng.. vâng..
_Người nhà bệnh nhân ra bớt đi nào..
Tiếng bước chân nhỏ dần.. Cũng thấy khổ, thằng Tuấn đúng là thằng bạn tốt.. Không có nó chả biết mình sẽ ra sao nữa..
_Trông nó nhé..
_Ừ..
Tiếng em nhẹ nhàng.. Nó tủi đau.. Nằm im, giờ nó không muốn thấy em.. Có thể tình yêu giữa hai đứa chưa đủ lớn để tiếp tục khi mà chỉ một chút hiểu lầm nó đã vội chia tay.. Nhưng hình ảnh chiếc ôtô đêm qua đã giúp nó có thêm “động lực”.. Mãi mãi nó chỉ là thằng sinh viên quèn thôi.. Em cần điều tốt hơn.. Ích kỷ phải không, điều đó nó có thừa.. Lúc nào cũng chỉ muốn em bên cạnh nhưng đã khi nào lo cho em bằng một phần em lo cho nó đâu.. Ừ, vậy thì có lẽ chị ta nói đúng..”Anh ngu lắm..” không giữ vững được lập trường nên nó không muốn em biết là nó đã tỉnh để khỏi phải đối mặt..
Em ngồi vào giường bệnh.. Bàn tay vuốt tóc nó dịu dàng…
_Anh ơi.. Em hiểu tất cả rồi, em biết tất cả rồi.. Nhưng em không ngờ anh lại có thể nghĩ được vậy, muốn tạo cho em một bất ngờ…anh thay đổi vì em rồi.. Em vui lắm, tại sao nhỉ.. Em biết nói gì đây..? lúc em phát hiện ra cũng là lúc anh muốn chia tay em.. Anh hiểu cho em.. Em ích kỷ, em chỉ muốn anh là của riêng em thôi.. Người con gái nào thấy cảnh đó lại bình tĩnh được hả anh?.. Mình đã nói có gì cũng phải chia sẻ cho nhau biết, nhưng sao anh lại cứ giấu giếm để chịu khổ một mình hả anh..? Sao anh lúc nào cũng làm em đau khổ và lo sợ vậy anh..?
Em cứ nói tưởng rằng nó chưa tỉnh.. Nhưng thật ra nước mắt nó chảy rồi.. Có vẻ em không để ý..
_Anh à.. Có lẽ em đã làm anh tổn thương nhiều rồi.. Đau nhiều rồi.. Nhưng em không chấp nhận lời chia tay đó đâu.. Vì em còn yêu anh nhiều lắm.. Tình đầu của em.. Vậy nên giờ em sẽ cho anh thời gian để cân nhắc lại tình cảm của mình anh nhé.. Em muốn sang Nhật, chắc chỉ vài tuần thôi.. Anh bảo trọng .. Nếu em về mà anh vẫn muốn chia tay thì em sẽ chấp nhận rời xa anh.. Có những thứ đã mất đi sẽ chẳng thể lấy lại được…
Em vẫn nói nhưng thái độ có vẻ trầm lặng hơn.. Em muốn như vậy thì để như vậy đi.. Nó không quan tâm nữa..Rồi em thút thít..
_Anh Ơi..em yêu anh.. Anh tỉnh lại đi..
Nhỏ nhẹ, tưởng cảm xúc vừa rồi là thật nhưng giờ em mới trở về là em.. Là cô gái mít ướt.. Nhưng nó vẫn nhắm mắt.. Giường hết lực… Tiếng cửa phòng mở ra.. Gió lùa vào lạnh lẽo.. Em đi rồi..

“Chỉ biết lặng nhìn em quay lưng bước đi ,lòng anh thắt lại..
Nghĩ đến mình sẽ không gặp lại..
Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau..
Chẳng giống như chúng ta tìm được nhau rồi lại hoang phí duyên trời..
Tại sao phải rời xa nhau mãi mãi..
Biết đến khi nào.. Chúng ta nhận ra chẳng thể quên được nhau..”

Ai đã từng một lần lắng nghe nước mắt chưa.. Chắc chỉ mình nó thôi.. Vì lúc nghe được tiếng nước mắt chảy cũng là lúc đau khổ nhất mà.. Với nó nhiều đến nỗi chai lì cảm xúc rồi..

_Hết người rồi đấy..
Thằng Tuấn vào nói, bộ dạng mệt nhọc, đúng là không qua mặt được thằng này..
_Ừ.. Biết tôi tỉnh rồi à..?
_Nhìn cái mặt thế kia thì ngất sao được mà tỉnh… Chăm ông mệt vãi..
_Cảm ơn..
_Nè.. Thế nói chia tay rồi à..?
_Biết chuyện chưa?
_Biết rồi.. Con bé lúc sáng kể.. Đại loại cũng hiểu..
_Chán nhỉ..?
_Tại ông ngu thôi, chán gì?.. Con nào thấy vậy chả điên.. Có mỗi ông thấy vậy là bình thường thôi..
_Ừ.. Chắc thế..
_Nãy nghe rồi.. Cái Ly sang Nhật à..?
_Biết rồi còn hỏi..
_Thấy sao..?
_Bình thường..
_Thật không?
_Ừ..không..
_Biết ngay.. Hay ngăn nó đi, tội nghiệp nó quá..
Nó lắc đầu, từ từ nằm xuống vì đau.. Họng rát quá.. Nghĩ gì đây.. Chả quan trọng.. Giờ ngủ đã..
_Ê.. Về nhé..!
_Ừ..
_Đừng trốn ra đấy.. Nhiều lúc thấy ông điên vãi c*c…
_Biết rồi.. Nói lắm.. À mà nãy ai cho tui vào đây..?
_Tôi đó.. Cái Ly gọi.. Đ*o gì mà lúc tỉnh lúc ngất, yếu thế..?
_Thôi về đi..

Nó cứ nằm vậy, vắt tay lên trán nghĩ mông lung.. Như đang đợi chờ một ai đó.. Giá như những điều vừa rồi chỉ là cơn ác mộng.. sau một hôm, mọi thứ tan nát hết cả.. Do nó.. Giờ hối hận cũng không kịp.. Cuộc đời giống như một kịch bản vậy.. Kịch bản này nó là vai phản diện rồi..
Trời bắt đầu tối dần.. Nó đói bụng vì nhịn từ hôm qua đến giờ
chỉ có mỗi hộp cháo của thằng Tuấn.. Căn phòng này giờ không có ai.. Những lúc thế này thường thì em sẽ bên cạnh nó.. Những giờ phải quen dần việc thiếu em thôi.. Phụ thuộc vào em nhiều quá.. Không biết bao giờ em đi nhỉ.. Tự dưng lại nuối tiếc.. Đúng là chán.. Lạnh lẽo và cô đơn.. Nó cứ quay quay cái điện thoại.. Bỗng, cửa phòng kẽo kẹt từ từ mở.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.