Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 94



Ngày thứ ba xe ôm.. Sáng sớm thức dậy, người vẫn ê ẩm.. Những vết rách thịt vì ăn mũi giày ứa máu do không được băng cẩn thận.. Nó ngu mấy cái khoản sơ cứu mà.. Mùa đông rét, những vết thương cứ thế buốt dần lên.. Nó mệt nhoài, hôm nay lại trốn học.. Mua bánh mì với nước lọc về nhai cho qua bữa.. Tuy tiền vẫn đấy nhưng cũng không dám tiêu.. Trời bên ngoài mưa phùn ảm đạm.. Em gọi..
_” Alo..?
_Anh ơi.. Anh thi xong chưa, em nhớ anh lắm.. Anh qua với em đi..-
Tiếng nói tha thiết và xé ruột, nhưng nó vẫn cứ cứng đầu, để mong chờ một điều gì đó từ ngày sinh nhật sắp tới của em..
_Anh chưa, đợi vài hôm nữa.. Anh qua nhé, giờ anh đang trong lớp..
_Nhưng.. Thôi để tối em qua anh được không?
_Em không phải qua đâu.. Trời rét lắm, anh hứa vài hôm nữa sẽ qua mà..
_Nhưng.. Nhưng anh Ơi..!
_Thế nhé..!
Nó cụp máy.. Thấy buồn buồn và chạnh lòng.. Nhưng không sao, vài hôm nữa thôi là em sẽ có một sự bất ngờ mà.. Lại vùi chăn vào ngủ..

Chiều sang quán.. Chị hỏi sao đeo khẩu trang.. Nó bảo bị ho.. Nên chị không nói gì nữa.. Trời mưa nặng hạt.. Kiss the rain vang lên hợp với tâm trạng của nó, buồn man mác, hoà quyện với tiếng mưa.. Cứ thanh thoát nhẹ nhàng.. Chỉ nhớ chị nói một câu..
_Nhóc đừng thể hiện tâm trạng mình như thế, bài này buồn quá nhóc à..

Đêm.. Chiếc xe máy được dịp hoạt động, trời rét căm căm, nó lái xe đi ra chỗ hôm qua cô ta gọi nó, người run rẩy.. Thơ thẩn ngắm ngọn đèn đường mờ nước cùng những con người sánh đôi trên hè phố, tay đan vào nhau.. Khăn chung một màu.. Nó chợt nghĩ đến em.. Em với nó cũng sẽ có cơ hội như vậy thôi..
_Hù..!!
Giọng nói trầm trầm quen quen vòng tay ôm cổ nó nhưng không cảm giác.. Cô ta đến..
_Không giật mình à..? Anh cũng giỏi đấy nhỉ..?
_Ừ.. Thôi bỏ tay ra giùm..
_Chưa thằng nào dám nói với tôi như thế đâu nhé..?
_Mà anh làm tôi ngạc nhiên đấy.. Sao có tiền vẫn chưa ở nhà với người yêu đi..?
_Chị trả thừa tiền..
_Haha.. Thế hóa ra anh không như tôi nghĩ nhỉ.. Thôi đưa tôi đến nơi tối qua đi..
_Ừ.. Nè mũ nè..
_Đội vào cài giùm cái quai đi.. Chìa gì nữa..
_Vâng..

Vẫn là quán Bar đó.. Hôm nay cô ta có vẻ vui, lại còn nói nhiều thứ vô duyên dễ sợ.. Đúng là dân chơi.. Nhưng nó cảm giác, phía sau cái vẻ ngoài mạnh mẽ kia cũng chỉ là một cô gái, cô ta giống em.. Có thể số phận thì bất hạnh hơn chút..
_Tôi cứ nghĩ anh cầm tiền xong không đến nữa cơ..haha, đúng là hiếm có đấy..
_Ừ..
_Mà anh tên gì..?
_Minh..
_Hay nhỉ.. Tôi tên Ngọc.. Ghép lại là ra tên đẹp đấy..
_Ừ..
_Nói gì cũng ừ vậy.. Anh bị sao thế.. Vậy mà cũng có người yêu cho được..
_Ừ..
Cô ta thở dài.. Chắc cách ăn nói của nó chán lắm.. Đến nơi.. Trời bắt đầu mưa phùn tiếp..
_Anh đợi tôi như hôm qua được không..? Nếu không thì về trước cũng được..
_Cứ vô đi..
Cô ta đi vào, cái dáng đi kiêu hãnh mà nó nhìn từ đằng sau.. Một bộ đầm dài đến gót, cổ mang một chiếc khăn dày cũng dài không kém.. Tay cầm chiếc bóp. Sành điệu thật.. Trái ngược hẳn với nó. Đúng là thế giới người giàu và người nghèo khác nhau một trời một vực mà lại.. Riêng cô ta thì thuộc loại ném tiền qua cửa sổ rồi..

Hai tiếng trôi qua, bụng đói meo.. Cô ta cũng ngật ngưỡng bước ra.. Người nồng mùi rượu.. Chắc say.. Nó chạy lại đỡ..
_Hềhề Vẫn đợi… Hức.. Chị à tên ngốc..hức.. Ợ.. Mưa thế này vẫn đợi.. Hức.. Làm chị đây ngạc nhiên đấy..hức..hức.. Thôi.. Về..hềhề..
Gớm quá đi.. Cô ta là con gái mà rượu say be bét thế này.. Đáng sợ thật.. Ngồi trên lưng cứ tựa vào người nó.. Ợ.. Đi được một lúc thì.. Thấy có biến rồi.. Đỗ xe lại, y như rằng.. Cô ta chạy đến cửa nhà người ta..=.=..
_Oẹ.. Oẹ…!!hừ.. Hừ.. Oẹ….!!
Hên, bị một lần nên biến trước.. Chuẩn bị nôn thì thường rùng mình một cái.. Tý thì bị nôn vào áo rồi.. Phù.. Nhưng khổ cho nhà kia quá.. Sáng dậy thấy một “bãi” trước cửa.. Xong cô ta bước loạng về gần nó.. Chắc đỡ rồi..
_Nè tỉnh rồi thì đi về nha..?
Bỗng cô ta khụy chân xuống, nó đỡ thì…
_Hì.. Oẹ..!oẹ..!!…
Kinh khủng.. Tưởng không sao.. Đằng này tự nhiên cười một cái rồi nôn.. Luôn vào quần nó.. Trời ơi.. Sao bây giờ.. Mà đúng là đứa ăn tạp, nôn ra nhiều ơi là nhiều..
_Ối.. Xin lỗi..
Khôn ghê gớm.. Nôn xong thì tỉnh mới đểu chứ..
_Thôi.. Thôi.. Không sao.. Giờ về được chưa.. Lần sau uống vừa thôi nhé..
Bỗng cô ta cắn môi òa khóc như một đứa trẻ..
_Huhuhu…Tôi không về..!!, tôi..hức không về..hức căn nhà đó đâu..huhu..
Ơ thế là tỉnh hay chưa tỉnh nhỉ.. Cô ta đang ở trạng thái nào đây??
_Ủa không về thì giờ sao…?
Nó cũng không hiểu nổi con người này nữa.. Cứ mập mờ bí ẩn.. Chỉ còn nấc nấc.. Cô ta nín.. Tay dụi mắt.. Nói như ra lệnh..
_Anh.. Đưa tôi đến một khách sạn nào đó đi..!
_Ớ.. khách sạn nào..?
_Tuỳ.. Giờ tôi không muốn về nhà..
_Ừ..
Lại rong ruổi khắp đoạn đường LH tìm cho cô ta một cái khách sạn.. Khổ, đúng là cầm tiền chẳng dễ nuốt tý nào mà.. Mau mau tìm ra để còn đi về hix..
..
Cũng quanh co mãi mới tìm được một cái khách sạn nhỏ.. Cô ta bước xuống.. Nó hí hửng..
_Thôi vào ngủ đi.. Tôi về nha..- Quay xe đi, bỗng cô ta chạy đến gần túm tay..
_Không được về.. Tôi không ở đây một mình đâu..?
_Chị bị điên à..?- Bực hết cả mình.. Khuya rồi lại còn làm trò.. Cô ta cũng không vừa..
_Chẳng nhẽ anh để một đứa con gái một thân một mình qua đêm ở khách sạn à..? Nhỡ tôi bị gì thì sao..?
_Chị thì sao.. Tôi lo cho người trong khách sạn ý..
_Tôi không cần biết.. Giờ anh không vào thì tôi cởi áo kêu anh làm bậy đấy..!!- Gì thế này.. Chả hiểu nó mắc phải cái của nợ này đến bao giờ đây.. Trời rét căm căm mà sôi hết cả máu vì cô ta.. Vẫn cứ quay xe về để mặc cô ta tẩn ngẩn ở đấy..
_Bớ người ta..!! Sà..m… Ư..m..ư..
_Im..! Tôi vào.. Tôi vào..
Không ngờ cô ta có gan làm như thế thật, áo cũng trễ nửa vai.. Nó cau có.. Dắt xe vào..
_Có thế chứ.. Tôi muốn gì thì phải được..haha..
Chắc cô ta vẫn còn say.. Chứ đến mức độ này thì chỉ có điên mà thôi.. Gặp con tiếp tân..
_Chị cho em hai phòng đơn nhé..
_Dạ anh chị chờ một lát ạ..
_Em cho chị một phòng đôi đi..- Rồi cô ta đút tiền vào tay con tiếp tân..
_Dạ em cảm ơn, chìa khóa của chị đây.. Tầng hai chị nhé..

Nó vẫn cứ ngạc nhiên, cô ta kéo nó lên phòng.. Đẩy nó vô.. Hồn vẫn chưa nhập xác.. Không ngờ nó cũng có ngày phải vào nơi như thế này.. Cô ta cười khanh khách..
_Haha.. Đêm nay anh cứ cẩn thận đấy.. -Rồi vô phòng tắm. Nó chạy ra mở của phòng vì muốn về nhưng không được, cô ta chốt rồi.. Tự nhiên thấy hối hận và có lỗi với em quá.. Nó chẳng nằm hay nghỉ.. Chỉ thu lu một góc.. Xã hội này phức tạp thật mang theo những con người cũng phức tạp không kém.. Tiếng phòng tắm mở ra kèm theo hơi bước ào ạt, cô ta bước nhẹ nhàng đến gần nó, chỉ còn quấn mỗi chiếc khăn tắm.. Mùi con gái, mùi thơm của hoa.. Tạo nên sự kích thích dữ dội trong nó.. Nó quay mặt đi không dám nhìn..
_Chị.. Chị làm gì vậy..?
_Hi.. Anh còn chờ gì nữa.. Đừng có tỏ vẻ như thế chứ…Tôi không tin trên đời có đứa con trai nào tốt đến vậy..
Nó đẩy cô ta ra.. Chạy về góc phòng, nhưng chỗ khác.. Đầu đầy nhưng hình ảnh của em .. Nó sợ nó không kiềm chế được sợ sẽ làm điều có lỗi với em..
_Anh.. Không thấy tôi đẹp sao..- Một lần nữa cô ta lại tiếng lại gần, đôi chân trắng dài miên man khiêu gợi, áp sát ngực trần vào lưng nó tay ôm chặt, tiếng nói nhỏ nhẹ vào tai đầy sự mê hoặc và cám dỗ..
_Có.. Nhưng tôi xin lỗi.. Tôi có người yêu rồi.
Sau câu nói này có vẻ là hiệu nghiệm.. Cô ta làm gì nó không biết.. Chỉ im lặng..
_Tôi biết rồi.. Xin lỗi, tôi có thể ôm anh một chút được không..?
_Ừ..
Tiếng gió rít đều đều bên ngoài, căn phòng lạnh lạnh lẽo.. Yên tĩnh lạ kì.. Hai đứa nó mải suy nghĩ về hai thứ khác nhau.. Cảm giác như là đã quen cô ta từ lâu.. Có lẽ những người có chung điểm gì đó sẽ dễ gần nhau hơn.. Vẫn trong vòng tay đó.. Không phải là em.. Tiếng khóc của cô ta xé vang sự tĩnh lặng.. Con gái cũng phải có lúc yếu lòng chứ.. Nó không cựa quậy gì nữa chỉ thở dài… Chắc cô ta có tâm sự gì đó..
_Anh có biết tình yêu là gì không..?
_Cảm xúc đến từ hai người, họ thấu hiểu nhau sẵn sàng hi sinh vì nhau.. Đôi khi mù quáng…
Cô ta bỗng bật cười.. Vẫn là giọng cười ai oán và chua chát, nó mang một hơi lạnh thấu xương tủy.. Cảm giác như tuyệt vọng lắm..
_Với tôi.. Tình yêu chỉ là sự lợi dụng rồi lên giường.. Có ba từ để diễn tả.. Đau-sướng-hận.. Haha.. Lũ đàn ông các người.. Khi móc tim, móc thể xác, móc ví của chúng tôi xong rồi đá chúng tôi đi như con búp bê rẻ tiền để tìm con búp bê mới..
Tiếng nói khinh bỉ mang phần tủi hờn.. Nó cảm nhận được hết..
_Nhưng anh khác phải không.. Anh mới chỉ là con trai.. Còn tôi đã là đàn bà.. Anh có ghê tởm tôi không.. Anh có sợ tôi không..?- Cô ta bấu chặt vào lồng ngực nó, giọt nước mắt thấm đẫm lưng áo..
_Không.. Chị đừng như thế nữa.. Quá khứ thì kệ nó đi.. Hãy sống tốt hơn..
_Anh không cần lên mặt dạy đời tôi.. Thằng nhãi..!
Nó hơi giật mình vì giọng nói lạnh.. Cô ta cười..
_Đùa chút thôi.. Cảm ơn anh đã cho tôi mượn vai.. Nó ấm lắm.. Người yêu anh chắc phải là một cô gái tuyệt vời lắm nhỉ.. Cô ấy khéo chọn thế cơ mà..hihi..
Nụ cười tươi của emi như ánh mặt trời bừng sáng trong đầu nó.. Khẽ mỉm cười..
_Hơn bất kì ai..
_Ước gì.. Tôi gặp được một người như anh sớm hơn..
Rời nó ra cô ta ngả người xuống giường quấn chăn..
_Thôi coi như chưa xảy ra chuyện gì nhé.. Anh quên điều tôi nói đi.. Chúng ta vẫn là khách hàng và xe ôm..haha.. Mà tắm đi, quần anh gớm lắm rồi đấy.. Xin lỗi ha.. Ngủ ngon..
Cô ta nói một tràng rồi quay mặt vào góc giường ngủ.. Rét nên ngại không muốn tắm, nó thu người vào hai cái ghế đã xếp sẵn để ngủ.. Bồ công anh ngủ ngon, đợi anh nhé, chỉ một ngày nữa thôi anh sẽ lại bên em..


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.