Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 92



Cuối cùng cũng xong.. Bước ra khỏi cửa hàng của em bằng ánh mắt trêu chọc của chị nhân viên, tay nó xách hai bọc đồ.. Áo khoác, áo dài tay.. Em vẻ vui lắm.. Trên đường về cứ hát suốt thôi.. Nó thì cứ thấy lạ lạ, ngại ngùng.. Biết là nay sinh nhật tặng quà là bình thường, nhưng giá trị thế này… Em toàn làm nó khó xử, được mua đồ mới mà chả vui gì cả.. Nửa bực nửa vui.. Tóm lại không thoải mái.. Thành ra nó cứ im im mà đi về..
_Anh..?
_Gì?
_Không nghĩ linh tinh nữa..
Như vậy đó, em lúc nào cũng đang đi guốc trong bụng thế thì bảo sao..
_Ừ..
Đèo em về nhưng thôi không vô nhà.. Gần thi rồi hôm nay lại cúp học.. Về đến phòng nó nằm dài ra giường.. Nhìn đống đồ bên cạnh cứ thở dài thườn thượt.. Điện thoại rung..
_”Alo..?
_Mày có ở phòng không?
_Anh Cương ạ..? Em có.. Sao anh?
_Hè.. Tý anh qua rồi biết..
_Vâng..”

Tiếng gõ cửa.. Nó chạy ra, mời anh vô phòng.. Hai anh em thì chả có gì ngại ngùng cả nên có gì nói huỵch toẹt ra luôn..
_Có gì vậy anh?
Nó thấy anh mang theo một cái hộp chữ nhật được bọc trong lớp túi bóng đen.. Tò mò quá, hay mẹ lại gởi đồ gì nữa nhỉ..?
_Nay sinh nhật mày đúng không..?
_Ơ dạ.. Sao anh biết?
_Tao rảnh đâu biết, con Tâm tặng mày nè..
Anh cởi ra một đôi giày thể thao màu trắng và đen.. Đúng hai màu nó thích.. Nhưng trong trường hợp này thì chỉ làm nó thêm dằn vặt.. Tâm.. Em tệ quá.. Chả nói được gì, nó thấy buồn.. Run run cầm chiếc giày đầu tiên của mình ra.. Ngắm.. Quà của Tâm khác em… Nhưng cảm xúc khi nhận thì giống hệt..
_Nó bảo là tặng mày nhưng phải bảo là anh tặng đó.. Mày coi hai đứa sao thế.. Hỏi thì chẳng đứa nào chịu nói anh biết..
_Dạ không có gì..
_À.. Hôm nọ đi mua cái này cùng nó, cứ bắt anh lựa tới chiều mới về.. Mua được thì cười tủm tỉm cả tối.. Mày liệu liệu đấy.. Nó tốt thế mà mãi chưa triển đi..
_Anh thì hiểu sao được..
_Á à.. Thế lần sau nó gửi gì anh không đưa nữa nhé..
_Thôi hêhê.. Anh về nói với Tâm là em rất thích nhưng phải bảo do anh tặng nhé.. Coi như em không biết Tâm tặng..
_Ừ.. Lớn rồi như trẻ con vậy.. Chán hai chúng mày quá.. Mà anh phải về đây..
_Dạ, sớm thế anh..?
_Ủa.. đồ đứa nào mua mà mới cứng thế kia..?
_Dạ bạn em tặng..
_Mày cũng có bạn à?
_Lớn rồi phải khác chứ anh..?
_Ừ.. Anh về đây..

Nó để nguyên chỗ áo mới và giày mới..khi nào đi đâu mới mặc, phải biết giữ chứ.. Hồi xưa cứ lúc nào được đồ mới thì tết mới bắt đầu bỏ ra mặc.. Giờ cái tính đó vẫn còn nên thôi.. Giày cũng cất nguyên trong hộp..
Nằm thêm tý nữa rồi ra quán, vừa đi vừa ăn cái bánh mì mua của cô xe đẩy gần phòng, đồ ế có khác.. Giòn và cứng như đá..
Hôm nay khách cũng đông.. Họ đến để hưởng cái chỗ ấm cũng mà nó làm ra cộng những tách caphe nóng.. Thôi thì cũng vui vui hơn một chút vì thành quả mình làm ra được mọi người thích.. Có hứng liền chơi liên tiếp vài bài nhạc.. Coi như tự chúc mừng sinh nhật vậy.. Cũng không thấy em gọi nữa.. Chắc mải chơi điện tử =.=.. Vì giờ nó không cho em chơi tối nữa mà.. Sau khi chơi xong và những vị khách cũng thưa dần.. 4 giờ chiều nhưng trời âm u y như sáu giờ lúc hè, đông nhanh tối lắm.. Bỗng chị ở sau bếp gọi nó..
_Nhóc nhóc.. Qua đây..!
_Hả..hả..?
_Qua đây..! Qua đây..!
Cũng hơi ngạc nhiên vì chị gọi, mặt cười vẻ vui lắm.. Bỏ cốc nước ấm đang uống dở nó chạy vào bếp.. Vừa bước vô cửa thì nó bất ngờ.. Chị đang cầm chiếc bánh kem mini cắm một ngọn nến.. Mắt long lanh nhìn nó.. Dễ thương lắm..
_Chúc mừng sinh nhật nhóc ha..hihi..
_Ơ..ơ..em cảm ơn..
Nó bối rối vì bất ngờ..chị cười tít mắt, đưa nó một cái hộp..
_Hì.. Quà của nhóc nè.. Mong nhóc sẽ thích..
Chị khác với em, khác với Tâm.. Bên chị nó không có khoảng cách.. Chỉ là quen biết nhưng chị như chị ruột nó vậy.. Nhận qua lần này là vui, vui vì bất ngờ, vui vì được quà.. Thật sự là thế.. Cũng lại một đôi giày.. Nhưng chỉ toàn màu đen và..không có dây.. =.=..
_Chị ơi.. Em thích lắm, cảm ơn chị..
_Hihi.. Chị biết mà..
_Nhưng..nhưng không có dây sao đi chị..?
Nó lúng túng.. Ngượng ngượng.. Chị cười như được mùa..
_Trời ơi.. Nhóc tồ.. Giày lười thì làm gì có dây..?hihi..
_Vậy hả..?mà giày lười là sao..?
_Là nhóc cứ xỏ vô dễ dàng, không cần buộc dây gì hết mà vẫn vừa hihi..- Nghe cũng hay.. Mà nó lười, đi giày lười cũng đúng.. Nó hấp tấp tháo đôi quai hậu ra xỏ vô thì vừa thật.. Nhìn còn đẹp nữa..
_Hihi.. Thấy hay không?
_Dạ có.. Em cảm ơn ha..
_Cảm ơn hoài..thích là được rồi.. À quên chị hát cho nhóc nghe nhé..hihi..?
_Có vụ này nữa hả..?
_Hì, chị tập từ tối qua đấy.. Cấm trêu chọc..- Và thế là trong bếp, tiếng bài hát chúc mừng sinh nhật phiên bản Huyền s2 phát ra.. =.=.. Chị cứ hát hồn nhiên. Nhưng xinh đẹp.. Nó chìm đắm trong cái giọng trẻ con của chị.. Hạnh phúc ở đâu xa?? Hạnh phúc là trong một ngày được hai người con gái mình yêu thương hát cho nghe.. Với nó đơn giản vậy thôi, không mưu cầu gì cả.. Đúng, một nhân mã với tính cách thỏa mãn với những gì mình đang có mà.. Nghĩ ngợi, cười tươi rồi vỗ tay cổ vũ.. Chị được đà cứ nghêu ngao vài bài hát trẻ con nữa.. Nhưng nghe chẳng thấy chán.. Tiện tay còn đệm đàn luôn.. Chị thích quá hay sao mà mắt cứ híp lại vì cười..
_Khè.. Rát họng quá nhóc ơi..
Chị xụ mặt..
_Hề.. Hát cho lắm vào..?
_Hát cho ai nghe..?
_Em… Hát hay ghê..
_Ừ..hihi.. Mà chị quên, còn một người nữa gửi quà cho nhóc đây.. Cầm về đi, muộn rồi..hihi, tiết mục đến đây à kết thúc..
Lại quà nữa, lần này hổng biết của ai nhỉ.. Nó tò mò mở chiếc hộp bìa được ghép rất đẹp bằng giấy màu đen..

Giật mình đánh rơi chiếc hộp.. Toàn thân nó run rẩy, ngỡ ngàng.. Không thể như thế được.. Bên trong hộp là một chiếc khăn len đan tay đen trắng.. Có hình bông hoa siêu vẹo.. Chiếc khăn của cô bé ngày đó.. Kèm thêm mẩu giấy nhỏ.. “Chúc anh sinh nhật vui vẻ, đông rồi phải giữ ấm nhé… Em chưa bao giờ xa anh như anh tưởng đâu.. Chỉ một lúc nào đó, anh sẽ nhận ra thôi và mong em sẽ có một vị trí bên anh như trước.. Đừng quên lời hứa đó.. Anh đã không thực hiện nó 8 năm rồi đấy..hì..”.. Nó không hiểu, không hiểu nổi.. Đau đầu quá.. Rắc rối quá.. Chuyện gì đang xảy ra vậy nhỉ.. Nó thất thần suy nghĩ những hình cảnh về cô bé đó.. Không.. Không phải.. Chỉ là một sự trùng hợp thôi, nó tin là vậy..
_Nhóc sao vậy..?
_Chị..chị..!! Chị cho em biết ai đã tặng chiếc hộp này chị.. Cái khăn này của ai..?
Nó cầm đôi vai nhỏ bé của chị lắc.. Chị nhăn mặt..
_Chị đâu biết đâu, lúc chiều có người gửi đến quán mà..
Không.. Chị đang nói dối.. Bằng chứng là đôi tai chị đang đỏ.. Nó ngưng cái hành động điên cuồng kia lại.. Cầm theo quay đi về, không nói một lời nào.. Đầu đầy những nỗi nhớ và mâu thuẫn.. Đang vui lại thấy đau.. Đau vì cô ấy bỗng dưng xuất hiện sau 8 năm rời xa nó.. Chắc là gửi nhầm mà để ý chiếc khăn này to hơn và nếu đúng nó thì phải cũ chứ.. Không phải đâu.. Nó tự an ủi mình như vậy.. Rồi qua nhà em.. Nhưng đầu vẫn không làm theo ý nó.. Giờ chỉ có em mới giúp nó được thôi.. Công nhận món quà cuối cùng này đáng sợ thật..

Dắt chiếc xe vô sân thì thấy một hình ảnh.. Đẹp lắm.. Cô gái ngồi trên chiếc xích đu đang khẽ đung đưa, những vệt nắng cuối trời phản chiếc vào đôi gò má trắng bóc hồng hào.. Mái tóc ngắn nhẹ nhàng đùa với cơn gió đông.. Đôi mắt nhìn nó đầy yêu thương.. Miệng vẫn hát một bản tình ca nhẹ nhàng nào đó.. Tự nhiên thấy bình yên lạ thường..
_Sao hôm nay nàng lại có nhã hứng thế này.. Trời rất rét mà..
Em bật cười trước cách xưng hô của nó nhưng cũng hùa theo..
_Thiếp đợi chàng về.. Phu quân yêu dấu..hihi..
Tiến lại ngồi cạnh em.. Em nép vào người nó..
_Rét ngồi đây chi.. Sao không vào nhà..?
_Giờ em có thấy rét đâu..?hihi.. Đã bảo đợi anh mà lại..
Bầu trời nổi màu của hoàng hôn.. Nó hạnh phúc trọn vẹn một ngày với em.. Cảm giác vui lắm.. Em vẫn khe khẽ hát.. Chân đung đưa.. Hôm nay em mặc chiếc đầm màu trắng.. Trông thanh thoát, đẹp nhẹ nhàng..
_Em này..
_Dạ..
_Sao trồng nhiều bông lau thế..?
_Vì nó giống một loại hoa em thích nhất..hihi, không tìm được nên em lấy nó thay thế..
_Hoa gì vậy..?
_Bồ Công Anh..hihi, anh nghe qua chưa..?
_Nghe rồi nhưng chưa thấy bao giờ..
_Hihi.. Nó là một loại hoa không có màu sắc nhưng lại là loài hoa hạnh phúc nhất anh ạ.. Em cũng vậy..
_Ừ..
_Anh có muốn nghe chuyện về nó không..?
_Em kể đi.. Xem có gì hay nào..
Trông em có vẻ hào hứng.. Đôi mắt trong veo của em ngẩng lên nhìn nó, nhoẻn miệng cười.. Như đang chuẩn bị dẫn tâm hồn nó đi sâu vào thế giới của em.. Nó sắp chậm được vào tâm hồn em rồi.. Giọng em nhẹ nhàng theo tiếng gió..
_Trên một cánh đồng nọ, có rất nhiều loài hoa đẹp đẽ.. Nhưng trong đó có một loài hoa dại nhỏ bé không sắc,không hương..lại còn có nhưng chiếc lá nhọn hoắt.. Nó bị những loài hoa khác tránh xa vì xấu xí.. Nhưng chỉ sau khi đến đúng thời tiết ưa thích.. Đóa hoa vươn mình lên kiêu hãnh với từng sợi bông trắng muốt..sự đẹp đẽ này làm những loài cây khác mê mẩn và cây của hoa tự hào vì mang đứa con
duyên dáng.. Nhưng rồi một ngày, từ miền đất xa xôi nào đó.. Thổi một người con trai có tên là gió.. Gió cầm trên tay cây sáo, thổi về những bài ca từ cánh đồng, từ mọi miền đất gió đã đi qua..gió kiêu hãnh, gió lạnh lùng, gió cũng vô tâm.. Gió lướt qua cánh đồng khiến mọi loài hoa phải ngước mình theo.. Trong đó có bồ công anh.. Nàng choáng ngợp trước vẻ phong lưu bất cần.. Nên đã vươn mình đi theo gió, nàng muốn gió nhẹ nhàng vuốt từng sợi bông trắng.. Nàng yêu gió trong sáng trọn vẹn.. Nhưng gió là đứa con của ngao du.. Cánh đồng đó không phải là nơi cư ngụ.. Gió cứ thổi, bồ công anh vẫn vươn mình đi theo gió để níu giữ nhưng gió vẫn cứ thổi lạnh lùng.. Gió mang bồ công anh đi khắp nơi.. Để mọc lên những chồi non mới.. Những đứa con của hai người.. Cây có hoa nhưng không giữ nổi hoa.. Hoa chỉ muốn vươn mình đi theo gió..
Nó vẫn để đầu óc theo từng lời kể của em.. Câu chuyện buồn ngọt ngào.. Em là một bông bồ công anh như em nói ư..
_Buồn anh nhỉ.. Anh là gió.. Và gió sẽ đưa em đi.. Sẽ đưa bồ công anh đi.. Dù có chuyện gì xảy ra.. Bồ công anh vẫn theo gió.. Em yêu anh..
_Không.. Anh là anh, em là em.. Không gió, không hoa.. Em không phải theo anh đi đâu cả..
_Anh ngốc..hihi- rồi em ngân nga..
” Khi nào bồ công anh bay không cần gió..
Thì khi đó em hết yêu anh..”
_Đọc mấy cái thứ linh tinh ở đâu vậy..
_Trên mạng.. Không được nói linh tinh.. Hoa bồ công anh là em..
_Ừ.. Nhưng anh sẽ không là gió.. Anh sẽ là người nâng em lên nhẹ nhàng vuốt từng sợi bông trắng đó.. Anh yêu em.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.