Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 88



Nhìn qua em một cái rồi cùng nhỏ Chi bước ra ngoài sân, nơi chiếc xích đu đang đứng sững, đôi lúc khẽ đung đưa vì gió.. Nó ngồi xuống.. Nhỏ Chi cũng ngồi bên cạnh.. Nhưng tuyệt nhiên vài phút trôi qua chỉ có ánh đèn sân nhà em, tiếng gió thổi rét và sự im lặng.. Nó thờ ơ ngắm bầu trời đêm u tối không trăng sao.. Chờ đợi một lời nói nào đó từ nhỏ.. Cũng có tò mò nhưng nó muốn nghe hơn là nói..
_Minh…
_Ừ..
_Yêu Ly lắm hả..?
Nhỏ rụt rè, nó ngạc nhiên nhưng nhoẻn miệng cười.. Câu hỏi này là câu hỏi thứ hai rồi.. Dễ trả lời thôi..
_Ừ.. Hơn bất kì ai..
_Hi.. Ly hạnh phúc ghê..
_Sai..
_Sao?
_Mình chưa đủ sức làm Ly hạnh phúc..
_Minh nghĩ vậy hả?
_Thì rõ ràng là vậy mà?
_Với Ly thì có tình cảm sẽ là hạnh phúc.. Ly thiếu thốn tình cảm Minh ạ..
_Ừ.. Mình biết..
_Biết là tốt.. À, mai mình đi rồi hi..-
Sững sờ, nó giật mình.. Nỗi buồn đến nhanh lạ kì xâm chiếm toàn cơ thể nó.. Nhưng bên ngoài nó tỏ ra bình thản đến đáng sợ..
_Sớm vậy?
_Ừ.. Mình muốn..
_Tại sao?
_Ở VN có những người làm mình chùn bước.. Nên đi sớm ngày nào hay ngày đó.. Mình sợ không đủ dũng cảm để đi..
_Vậy thì đừng đi..
Vô thức lời nói của nó cất lên.. Nghe vẻ tha thiết.. Thật lòng nó cũng chẳng muốn xa cô bạn dễ thương này chút nào.. Nhỏ Chi cười buồn..
_Nhưng mình cũng không đủ dũng cảm ở lại đây Minh ạ..
_Lý do..?
_Ưm.. Minh đã yêu ai mà không dám nói chưa.. Kiểu yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.. Rồi đơn phương đó..?
_Ừm, mình chưa..
_Hi.. Mấy tháng trước mình có gặp một anh.. Anh ấy làm mình bị sét đánh.. Nghe ngộ nhỉ hihi.. Nhưng đến khi gặp lại thì mình không đủ dũng cảm để thổ lộ.. Chần chừ rồi anh ấy cũng có người yêu.. Hức..hức..huhu.. Mình buồn lắm..
Nhỏ đang cười thành khóc.. Nó bối rối, đâm hận thằng kia.. Nhưng chẳng biết làm gì.. Chỉ biết kêu nhỏ nín đi thôi..
_ Mình muốn đi.. Đi để có thể mạnh mẽ hơn.. Muốn được như Ly.. Muốn được anh ấy thấy mình ..hức đã khác sau khi về dù hết tình cảm.. Mình không muốn nhút nhát nữa…hức hức..
_Cố lên nha.. Mình tin Chi sẽ làm được..
Nó động viên nhỏ bằng nụ cười tươi.. Nhỏ cau mặt đập vô vai nó..
_ Hâm.. Người ta khóc.. Cậu cười..
_Xin lỗi..
Nhỏ im lặng.. Từ từ tựa vào vai nó.. Nó giật mình run run..
_Ơ..?
_Mình mượn chút..ki bo.. Mới có lần hai mà..
Nó nhớ đến lần đầu nhỏ với nó gặp nhau trên xe khách.. Cũng như thế này..
_Nó vẫn nhiều xương nhỉ..?
_Ừ..
_Nhưng mình không thấy đau đầu.. Nó thật kì lạ, lạ lắm Minh..
_Ừ..
Im lặng tiếp.. Thở dài.. Buồn.. Bên vai nó vẫn nặng.. Nước mắt chảy xuống, nhiều lắm.. Nó biết nhỏ đang khóc.. Nhưng không biết vì điều gì.. Chắc nhỏ buồn vì xa mọi người.. Lâu lắm.. Tiếng nấc phát ra rồi cũng nhỏ dần..
_Minh ơi..
_Sao?
_Nhìn trên trời kìa..
_Ừ..
_Cậu thấy gì..?
_Mây.. Đen.. Gió và lạnh..
_Thiếu..
_Mình cảm thấy vậy thui.. Còn cậu thấy gì nữa..?
_Hi.. Nhưng vì sao..
_Thật hả?
_Ừ.. Một vì sao sáng với những vì sao sáng khác bao quanh.. Và có một vì sao mờ nhạt đứng nhìn vì sao sáng nhất.. Vì sao mờ kia đang đau khổ vì nó sẽ đi..
_ Tại sao..?
_Nó sẽ đau nhiều khi ở lại..
_Ừ..
_Mỗi người đều giống một vì sao.. Mọi người như cả vũ trụ.. Đều được bầu trời sắp đặt, đều do duyên số Minh nhỉ..?
Khó hiểu nhưng nó biết tâm trạng của nhỏ nên cũng đồng tình..
_Ừ..
_Có lẽ.. Vì sao của Chi phải rời đi rồi.. Chẳng còn cảm giác được yêu đơn phương vì sao kia nữa..
_ Cảm giác à?
_ Ừ .. Vui buồn lẫn lộn.. Khó tả lắm..
.
Buổi đêm có vẻ lạnh hơn nhiều.. Nó với nhỏ Chi vẫn ngồi cạnh nhau.. Đầu nhỏ vẫn chưa rời đôi vai gầy của nó.. Thời gian cứ như ngừng lại.. Mọi người vẫn nói chuyện bên trong.. Hai đứa hai luồng suy nghĩ riêng.. Nhưng nó buồn..
_Minh nè.. Mai mình đi Minh đừng ra tiễn nhé..
_Ơ.. Tại sao?
_Sau này Minh sẽ hiểu.. Nhớ lời mình đừng ra tiễn..
Nhỏ kiên quyết.. Nó im lặng gật đầu.. Chợt nghĩ đến vì sao nhỏ nói.. Nó sắp xa thật rồi.. Mọi chuyện như một giác mơ và là một cơn ác mộng..
_Minh.. Mình đi Minh phải chăm sóc Ly thật tốt nhé.. Có chuyện gì mình về hỏi tội Minh đó..
_Được rồi mà..
_Ly.. Cần tình cảm, Minh nhớ đó.. Rất nhiều.. Minh nhỏ bé.. Nhưng Mình tin Minh sẽ đủ với Ly.. Chúc hai người hạnh phúc..
Giọng nhỏ run run mắt nhòe nước.. Nó cũng ứa nước mắt theo.. Tại sao ư.. Cô bé..”Mắt nâu tinh nghịch.., mái tóc đen mượt xõa dài, Má bầu bĩnh..” Mai cô ấy sẽ rời Việt Nam..đến nơi đất khách quê người..
_Minh khóc vì mình là mình vui rồi..hihi..
Một nụ hôn vào má.. Nhẹ nhàng ấm nóng..
_Minh giống người đó..
Không biết nên vui hay buồn, cười hay khóc.. Chỉ lặng người và cảm nhận.. Nó giống anh chàng đó, giống anh chàng nhỏ Chi yêu đơn phương.. Một cô gái yếu đuối, muốn trở lên mạnh mẽ.. Nhạt nhòa.. Nhỏ Chi vào trước.. Nó vẫn ngồi đó.. Ngắm sao..
.
.
.
3 giờ sáng.. Sân bay Nội Bài, một thằng lẩn ra trước trốn một góc nào đó ở cổng T1.. To đẹp.. Nhưng lòng người buồn, nó chẳng thể giữ lời với nhỏ.. Nó muốn thấy nhỏ Chi đi.. Tất cả mọi người, bạn bè, gia đình nhỏ nữa vì người mẹ đang khóc trông giống nhỏ, anh Vinh, chị.. Đều đang đứng nói chuyện với nhỏ.. Ngoại trừ nó đang đứng nhìn ở một hàng ghế khuất.. Đến giờ, Chiếc vali mà trước kia nó bê giùm được kéo theo về phía máy bay.. Nhỏ Đeo chiếc kính đen nhoẻn miệng cười bỗng quay về phía nó.. Giật mình không biết nhỏ thấy không nữa.. Miệng cười nhưng nó thấy nước mắt chảy.. Tiếng máy bay.. Tiếng cười nói.. Thất thần.. Nó quay xe về lặng lẽ trên con đường phủ đầy bóng tối của HN.. Rét.. Chi đi rồi.

Thời gian kế tiếp thì không có biến cố gì cả, nó với em vẫn yêu nhau, thậm chí còn nhiều hơn trước.. Có vẻ hai đứa đều sợ cảm giác chia li nên càng gần gũi nhiều hơn.. Một buổi tối, đài hôm qua báo HN 8 độ.. Rét, nó đang ở nhà em với cuốn doremon thứ 45, tập cuối.. Bên cạnh là em đang cuồng lên vì cái trò chơi dở hơi chẳng hiểu gì.. Tiếng bàn phím lạch cạch, tiếng nhạc ầm ỹ, ảnh hưởng quá không đọc được..
_Vặn nhỏ chút cho anh đọc cái..
_Ứ.. Nhỏ không hay..
_Chơi gì mà ham thế không biết?
_Xì.. Au ai không ham, lúc mới ra thì phải gọi đông khủng khiếp cơ..
_Anh tưởng con trai mới chơi điện tử chứ..
_Còn lâu, trò này con nào cũng chơi được mà anh..
Hết thuốc chữa, nhìn em gõ phím như điên nó thương thay cái bàn phím.. Tò mò nó nhoài người qua coi coi.. Toàn mấy đứa lăn lộn, uốn éo rồi đống mũi tên trên màn hình.. Eo chẳng hay ho gì cả..
_Thế con của em là con nào..
_Con áo trắng bên trái đó..hihi đẹp hông, em thiết kế cả nạp mới được đấy..
_Nạp gì?
_Nạp thẻ, kiểu như nạp tiền vô điện thoại đó..?
_Có vụ này nữa hả?
_Vâng.. Chứ không thì xấu hoắc, hay thì hay nhưng tốn tiền nên em nạp có chút hihi..
_Chút là bao nhiêu..?
Có vẻ em thấy hớ nên chỉ im im.. Chút của em chắc bằng tiền ăn 1 tháng của nó mất.. Vẫn cắm cúi chơi rồi tự nhiên nhạc dừng, lũ kia đứng hết trong phòng màu tím tím.. Em đang chat gì đó..
_Tên gì lạ vậy.. Mrs friday.13th
_ Hihi.. Hay không anh?
_Thứ sáu ngày 13 có gì hay, đen lắm..
_Anh.. Em sinh vào thứ sáu ngày 13 đấy..
_Hả..?
_Vâng.. Mẹ em tín lắm, nên ngày thứ hay giờ sinh mẹ đều ghi nhớ hết.. Em không biết số phận em ra sao nhưng cứ mỗi lần vào thứ sáu ngày 13 là em lại gặp may mắn.. Thế mà mọi người bảo là ngày đen đủi..hihi
_Vậy à..?- Nó suy nghĩ nhiều lắm.. Em sinh ra vào ngày đó ư? Đúng là một cô gái đặc biệt.. Em bỗng nép sát vào người nó hơn.. Môi kề môi nó.. Ngọt ngào..
_Không biết có phải sự trùng hợp không.. Nhưng ngày em thấy tên ngốc này nè.. Cũng vào thứ sáu ngày 13 đó..hihi.. Đúng là kì lạ anh nhỉ..may mắn ghê..
Nó ngạc nhiên vì sự trùng hợp này, tự nhiên thấy vui.. Một buổi tối đông, có hai đứa đang ôm nhau đều thích ngày thứ sáu đen.. Ngày cả thế giới đều không muốn bước chân ra khỏi nhà.. Cặp đôi này thật kì lạ.. Em vẫn ôm nó chặt cứng.. Không khí tĩnh lặng, ngoài tiếng gió ra thì không có gì nữa..
_Em thích ngày đó lắm hả?
_Vâng hihi.. Ngày của riêng em mà.. Quí cô thứ sáu ngày 13..hihi..
_Hâm..
_Có anh hâm ý..
Rồi em hát hát một bài chế con cóc của em.. Theo một điệu nhạc kì lạ..
“Trên trời có mây và gió..
Ánh Dương là em theo chàng suốt cuộc đời..
Chàng lãng tử nhẹ nhàng ơi..
Mây và gió muốn giữ chàng ở lại..
Nhưng ánh mặt trời không chịu đâu..
Em sẽ len lỏi qua mọi thứ soi tỏ bước chân chàng.. Vì chàng là của em.. La la..la..”
Giọng em trong như giọt nước, thấm đẫm vào đầu nó.. Mê hồn trận được giăng nó không thể thoát khỏi lưới tình.. Nó giờ chỉ biết yêu em mà thôi..
_Hihi.. Hay không anh..
_Nhạc đâu thế..
_ Dango guitarver.. Em chế đó..hay anh nhỉ?
_Ừ hay.. Anh yêu em..
Lần hai nó nói.. Nhẹ nhàng.. Em trợn tròn mắt đỏ mặt..
_ Em vui lắm.. Nếu ngày nào anh cũng như thế thì em muốn ngày nào cũng hát cho anh.. Tim anh đã tan hết rồi..vui quá. Hihi..
_Hết từ lúc lâu rồi..
_Không đâu.. Nó vẫn lạnh theo một cách nào đó anh ạ.. Em luôn cảm nhận được dù anh có yêu em.. Nhưng giờ thì em biết nó đã tan chảy vì em.. Em vui lắm.. Kể từ giây phút.. Mình mãi bên nhau anh nhé.. Hứa đi..
_Thề..
_hihi..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.