Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 87



Đi hết quán, bếp rồi khu ngoài, khu trong chả thấy bà chị của nó đâu cả.. Lúc cần thì như mất tích vầy hix.. Đang tính hỏi anh Vinh thì đi qua nhà kho, chỗ nó ngủ trước kia.. Lò dò bước vào.. Ui trời, chị nó đang nằm trên chiếc ghế xếp.. Chăn đắp kín mít, đang ngủ.. Đến gần.. Ngắm chị thêm chút trước khi kêu, hiếm thấy chị ngủ lắm mà.. Chị đẹp thế này mà cứ ngủ vạ vật hajzz đến nản..chắc rét quá.. Nó nhéo mũi chị..
_Ư..ứ.. Không phá..- Mắt vẫn nhắm nghiền mè nheo..
_Dậy đi lười quá..
Chị ti hí mắt nhìn nó..
_Ủa nhóc hả.. Chị mệt quá nằm chút nên ngủ quên..
_Ừ.. Ngủ này tối ngủ sao được.. Gần 7h rồi đó..
Chị ngồi dậy ngơ ngác..
_Muộn thế à?.. Hix.. Nay chị phải qua nhà bé Ly sớm..
_Ừh, Chi đi đúng hông?
_Nhóc biết à..?
_Ly nói..
_Ừ.. Buồn thiệt, nhưng bé Chi đi sẽ có tương lai hơn nhóc nhỉ?
_Vâng..
Không khí bỗng nhiên trầm xuống, im lặng.. Chị đứng dậy vươn vai.. Giả cười..
_Hihi.. Chỗ ngủ này của nhóc ấm ghê..
_Ừ..
_Nhóc sao vậy..?
_Em hỏi chị chút được không?
Đầu nó nghĩ chị sẽ biết nó nên làm gì bây giờ, ít ra con gái tâm lý hơn và chị còn hơn nó mấy tuổi liền.. Nhưng dĩ nhiên nó sẽ không hỏi trực tiếp vì ngại..
_Bày đặt hihi.. Nhóc hỏi đi..
_Em có thằng bạn thân.. Nó thích một con bé gần nhà nhưng nó phải chuyển đi.. Con bé kia bảo sẽ đợi nó một năm sau quay về và hứa với nó sẽ thay đổi mọi thứ vì nó, con bé này bảo yêu nó.. Nhưng thằng bạn em trót yêu một người khác mất rồi vì người này tốt với nó quá nhiều.. Rồi đến một hôm thằng bạn em thấy con bé gần nhà kia đã thay đổi đúng như lời hứa nên nó cắn rứt và muốn tìm lời khuyên, nó hỏi em nên thế nào chị ạ..- Nó nói sạch với chị cũng hơi lo chị biết nhưng kệ giờ nghe ý kiến mới là điều đáng quan tâm.. Chị có vẻ chăm chú lắm vào câu chuyện nó kể, chắc không nghi ngờ gì rồi..
_Ừ.. Nghe lãng mạn ghê nha nhóc hihi..
_Chị bảo nó phải thế nào hả chị..
_À..hihi, thời gian.. Hết một năm thui.. Theo chị thì cứ để thời hạn một năm thử thách cả ba người.. Nếu một năm sau bạn nhóc vẫn đang yêu người này và cô bé kia vẫn yêu bạn nhóc thì hãy tính tiếp.. Chứ giờ mà quyết định vội vã sai lầm, thì chỉ có 3 người mỗi người một nơi thui..hihi..
Chị nói làm nó bớt khó chịu đôi chút.. Ờ thì thời hạn đã đến đâu mà cứ lo, chắc gì em hay Tâm còn yêu nó sau một năm.. Nó sẽ có sự lựa chọn.. Tuy biết là tồi tệ nhưng nó vẫn có lòng tham.. Lòng tham về một người con gái bên mình.. Cái quan trọng đó là tình yêu.. Với nó tình yêu rất dễ trao nên không lo.. Nghe có vẻ bất công với em.. Nhưng sự thật là vậy.. Tính cách trước đến nay đã như vậy rồi.. Nó gật gù với cái lời khuyên của chị.. Bỗng chị không cười nữa.. Nhìn nó..
_ Vì là nhóc hỏi nên chị mới nói thôi.. Chứ bạn nhóc là một tên lăng nhăng đào hoa.. Chị ghét nhất những tên nào như vậy.. Cơ mà xui xẻo chị đang thích một tên đào hoa.. Đúng là ghét của nào trời trao của ấy mà.. – Chị thở dài.. Nó thì giật mình chột dạ và tò mò.. Khổ.. Nếu vậy khác gì chị ghét nó chứ.. Nhưng cái này mới hay nè..
_Ủa thiệt hả.. Anh nào có diễm phúc đó thế chị..- Chị chẳng nói gì chỉ biết đỏ mặt rồi đẩy nó ra..
_Thui thui.. Ra trước đi.. Không có ai đâu mà.. Chị gấp chăn đã.. Rồi qua bé Ly nha..
_Ơ vâng..
Ra đến cửa mà nó chẳng hiểu gì hết.. Chỉ cảm thấy đỡ đỡ ít nhiều.. Tìm chị đúng là chuẩn thiệt.. Nhưng thái độ của chị là gì nhỉ.. Lạ ghê gớm.
.
Muộn rồi.. Hai nhỏ kia cũng về, khu trong tắt đèn.. Nó vác cây đàn trong quầy đứng đợi.. Khách cũng hết, thế này để mình anh Vinh trông cũng ổn nhưng áy láy quá..
_Nay rét anh nhỉ..
Ngồi xuống cạnh cốc caphe nóng của anh.. Anh Vinh đang nhìn gì đó ngoài lớp của kính đen sì kia..
_Minh à.. Ừ rét thật.. Cái Huyền đâu em?
_Dạ đang trong kho gấp chăn.. Nãy chị ngủ quên đó anh..
_Ừ.. Tính nó trẻ con quá..
_Vầy mà hơn em mấy tuổi liền đó anh..hehe..
Hai anh em cười cười.. Nó nghĩ về chị.. Nụ cười toả nắng trong mùa đông lạnh giá.. Vui.. Chị quan tâm nó chẳng khác gì em.. Nhưng chỉ những lúc nó thật sự cần.. Cái gì cũng có giới hạn của nó thôi.
_Ừ.. Huyền nó kể gì cho chú không Minh?
_Dạ kể gì..?
_Ừ nếu nó không nói thì thui anh chả dám nói đâu..hehe.. Chú cứ từ từ biết..
_Dạ được rồi anh..- Nó lại một lần nữa tò mò, đút tay ào túi áo nghĩ ngợi.. Vì không muốn hỏi những gì người khác không muốn nói..
_Chú nghĩ gì về xã hội VN..- Anh triết lý.. Nó thì không thích về vấn đề này lắm nhưng vẫn trả lời..
_Theo em thì, lạc hậu, người dân có suy nghĩ cổ hủ, áp đặt.. Xã hội sống bằng quan hệ và tiền..- Có vẻ công nhận, anh Vinh cười rồi gật đầu..
_Đúng rồi.. Cổ hủ.. Anh ghét điều này.. Tội cái Huyền..
_Dạ tại sao anh?
_À.. Thôi không có gì..
Lúc đó chị cũng chạy ra.. Nó muốn thắc mắc nhưng anh cười..
_A.. Quản lý trốn đi ngủ hả..
_Hihi.. Em nằm ngủ quên chứ bộ..
Chị cười tươi kéo nó ra cửa..
_Anh trông giùm em ha.. Em với Nhóc qua bé Ly hihi..
_Ừ.. Hai đứa đi cẩn thận nhé..
_Em chào anh.
_Ừ..
Vô bãi gửi xe, nãy giờ chị vẫn kéo. Xem chừng vội lắm.. Nó thì cũng không nhiệt tình vì biết lũ nhện vẫn ở nhà em.. Nghĩ thấy ghê.. Kiểu này chết luôn rồi..hix.. Hôm nay đi xe máy, nhờ chị đeo đàn giùm rồi đèo chị đi.. Chẳng biết sao nữa, chỉ nhớ qua cầu LĐ chị ôm nó..
_Ơ..?
_Mượn chút, làm gì ghê vậy..hihi..
Nó mặc kệ, chị em nên không suy nghĩ nhiều với lại rét.. Chỉ ngẩn ngơ nhìn đường và lái xe thui… HN, vẫn có vẻ đẹp riêng của nó.. Gió rét, đèn đường đẫm sương.. Những cặp đôi nắm tay nhau đi chung một con đường vỉa hè.. Hay những hàng đồ nướng với mùi thơm đặc trưng.. Luôn đầy người ngồi tìm hơi ấm ngoài gia đình.. Thật đặc biệt, thủ đô đúng là chẳng đâu thay thế nổi..
_Nhóc ơi..
_Gì?
_Nhóc cảm giác sao?
_Cảm giác gì?
_Chị ôm..
_Ừm, ấm hơn..
_Hơn ai..?
_Hơn lúc không có ai..
Đoạn nói chuyện ngây ngô không đầu không cuối khó hiểu với người ngoài những đơn giản với người trong cuộc dù một thằng ngốc như nó.. Một người con gái nữa, tổn thương..
_Ừ.. Chị biết rồi..
Chị rụt tay lại.. Hai đứa im lặng, nó buồn.. Một nỗi buồn không tên..
.
.
.
Đến nhà em.. Chị mở cổng, trả đàn cho nó rồi tự động bước vào.. Điện nhà em sáng lung linh.. Đẹp, sang trọng.. Nếu có hai đứa thì không sao nhưng giờ nghe bảo có bạn em thì nó ngại.. 3 chiếc xe ngoài sân chứ đùa à..=.=.
Vào nhà, một con bé ở phòng khách, hai đứa trong bếp.. Không thấy em đâu.. Nó chần chừ chưa dám vào.. Em ở căn phòng bên cạnh bước ra.. Trên tay là mấy cái đĩa.. Nó mừng như bắt được vàng..Em cười tít mắt..
_Hihi.. Anh đến rồi à..
_Ừ..
Chẳng may lọt tai mấy con kia.. Y như rằng.. Ba đứa cùng đến gần, nhìn em cười.. Mặt đểu đểu.. Nó rùng mình.. Đứng sau lưng em.. Em cao hơn nó mà.. Mấy con này không xấu nhưng nó không để ý nhiều vì đang.. Sợ..
_Trộ ôi Ly ơi.. Chàng mày kể đây à..
_Ừ..hihi, thế nào..
_Baby dễ sợ..công tử đâu mà da trắng bóc nè..hihi..
_Anh ơi kệ nó đi theo em nè hihi..
Đấy tụi này dân xã hội, ăn chơi đủ kiểu nên bạo lắm chẳng ngại gì đâu hix.. Nó run run chẳng nói gì.. Mặc em chống trả lũ này.. Nó chạy tót lên tầng..
_Haha.. Trai ngượng rồi kìa tụi bay..
_Tao nói rồi tính ảnh vậy đó..hihi..
Trên cầu thang vừa nhục vừa ngại.. Bực quá.. Ngồi đọc doremon.. Mà chị vô rồi sao không thấy nhỉ..
Mùi thức ăn thơm bốc lên tiếng cười nói.. Hình như có người mới đến, nó cứ ngồi.. Lúc sau em lên.
_Anh ơi.. Ăn cơm..hihi
_Thui hay mọi người ăn trước đi..
_Anh ngại gì.. Tụi nó thế nhưng tốt lắm, Chi cũng đến rồi đó..
_Nhưng toàn con gái..thui anh không xuống đâu..
_Đi không em giận luôn đó..
Em kéo nó mặt hình sự.. Chịu thua, lò dò đi xuống.. Bạn của em đông.. Cười nói, nhỏ Chi với P.Anh đã đến, quay qua nhìn nó.. P.Anh nhìn lướt qua thui.. Ờ thì chắc hết, nhẹ lòng hơn.. Chi thì cười cười.. Ngồi xuống ăn.. Mấy mẹ trẻ kia trêu trêu nói chuyện, ăn uống, có mỗi nó với P.Anh im lặng.. Phong cách riêng của hai đứa.. Nó chỉ muốn ăn nhanh cho xong thôi.. Chị với em vẫn vậy.. Gắp đồ cho nó một cách tự nhiên.. Nhưng nó vẫn bình thường cúi mặt ăn vì ngại.. Mặt với tai đỏ lừ.. Một mình nó là con trai..hix..
_Á à.. Hai bà một ông nhá.. Lâu không gặp chị Huyền mà cũng ghê.. Trai này nguy hiểm quá..hihi
_Nhìn thế này cơ mà..hihi
Chị cũng tám luôn với mấy con này, em cười tươi.. Vẫn gắp đồ cho nó.. Nhỏ P.Anh nhăn mặt.. Nó không hiểu tại sao..
Bữa ăn kết thúc bởi những lời chúc tụng của mọi người đến nhỏ Chi.. Nó cũng chúc.. Nhưng khô khan và không ý nghĩa.. Nhỏ cười..
_Cảm ơn Minh.. Cảm ơn mọi người..hihi.
Đứng dậy phụ em dọn dẹp.. Mấy con kia ăn xong thì ngồi như bụt mọc.. Vô duyên gớm, nhỏ P.Anh cũng vậy.. Nó vô rửa bát cũng cứ nhìn.. Nhưng mắt không cảm xúc.. Kì lạ.. Em rửa nó tráng, sợ em buốt tay…
.
.
.
Xong, em ra phòng khách,mọi người chưa về vì còn mải tám con gái mà gặp cạ thì… nó ngồi ở cầu thang nghịch vì ngại. Kệ mấy người. Bỗng nhỏ Chi đến gần..
_ Mình nói chuyện riêng với Minh một chút được không..hihi..- Nụ cười hiền hậu..
_Được mà..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.