Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 86



Cũng phải vất vả vật lộn với gió ngoài đường mãi mới về đến nhà, đã rét còn gió nữa thì chịu sao nổi.. Tay tê cứng hết cả rồi.. Rét lại “thèm” đến em. Cái cảm giác chuộng hơi ấm của em hình thành ở nó từ lúc nào chẳng hay.. Mà tự nhiên được tiền trên trời rơi xuống đang muốn khoe.. Bỗng dưng em gọi..
“_A lo..
_Anh có sang em hông..?
_Đây anh sang đây đợi chút ha..
_Hay thui để tối sang.. Giờ nhà em mua nhiều đồ lu bu quá anh ạ..- Giọng em kì thiệt.. Cứ ngập ngừng..
_Thế hả.. Anh sang giúp được mà..?
_Ừ..thì có người rồi anh..
_Ai?
_Dạ bạn em.. Mấy con bé hay đi chơi cùng, em sợ anh không hợp.. Tụi nó quậy nên..
_Không sao.. Làm tốt nhé, tối anh qua..
_Dạ.. Anh đừng giận em..- Cũng chỉ vì em nghĩ cho nó thui, một thằng nhà quê như Đường Tăng thế này rơi vô ổ yêu quái nhện chỉ có mất xác.. Tất nhiên trừ thiên thần của nó rồi kaka.. Làm sao giận em được.. Vậy mà em giọng em có vẻ sợ.. Chắc chừa mấy vụ bị nó bơ rồi.
_Hâm.. Giận gì đâu..
_Vâng.. Yêu anh..hi
Cụp máy, vẫn mê mẩn bởi lời nói ngọt ngào của em.. Trời.. Yêu vào là như thằng điên.. Ngồi nhâm nhi cốc nước lọc mà cứ cười một mình.. Nay ăn toàn bánh kẹo nên lửng dạ chả đói tẹo nào.. Tính nằm chút rồi qua quán với chị.. Vì từ hôm chị ốm, hai đứa chẳng nói chuyện với nhau một lần tử tế, thấy cứ bứt rứt.. Cũng tại chị trẻ con quá, không đỡ nổi hix.. Với lại nay cần qua em sớm để phụ, dù sao nó với nhỏ Chi nhiều ấn tượng.. Ngẫm cũng lạ, lúc đầu gặp nhỏ Chi trên xe khách thấy nhỏ rất lém lỉnh, tinh nghịch đó chứ mà từ đợt gặp ở quán thấy nhỏ hiền hơn chính vì vậy mà nó mới có cảm tình với nhỏ trước.. Con gái thật kì lạ.. Đang thiu thiu thì cửa phòng nó đánh rầm một phát,, giật cả mình.. Chạy ra mở cửa..
_Ủa.. Anh Cương..?
Anh đến phòng nó, ngồi trên chiếc xe máy với lớp áo khoác rét.. Nó vẫn không khỏi ngạc nhiên..
_Mày cho anh đứng ngoài à?.. Rét quá..- Anh xuýt xoa trêu nó.. Mặt nó nghệt ra.. Chả biết nói sao chỉ thấy rất vui vì lâu lắm mới gặp lại anh.. Có phần gầy hơn trước..
_Ơ.. Không không.. Anh vô đi..
Dắt chiếc xe máy anh vô, nó ngồi đối diện cười tít mắt.. Vui ghê..
_Nay rồng đến nhà tôm thảo nào giảm độ.. Hehe
_À.. Mẹ tôm gửi đồ nên rồng mang qua..
_Mẹ em gửi tiếp hả anh?
_Ừ.. Trong túi kia á, mày không nói cho thím địa chỉ, làm thím lọ mọ lên tận phòng tao..
Mắt nó nhòe đi.. Cảm giác như thằng bất hiếu vậy.. Mấy tháng không về không liên lạc cho mọi người..
_Tao đập vỡ mặt mày giờ.. Khóc lóc gì..- Anh Cương có vẻ dữ dằn hơn thì phải..
_Dạ không…
_Ừ.. Anh đến đưa thôi, có cả số điện thoại bàn của nhà mày nữa đấy.. Chú thím mới lắp kêu mày gọi về.. Đi mấy tháng trời..
_Em biết rồi..
Đợt về quê trước bố mẹ có đồng ý nhưng chưa lắp được.. Giờ mới có.. Nó mừng lắm.. Anh Cương đứng dậy luôn..
_Anh bận nên phải đi luôn.. Mày sống hẳn hoi đấy nhé.. Vớ vẩn chết với anh.. Nghĩ cho chú thím nữa..
_Dạ..
Nó ngỡ ngàng anh qua thăm được có tý, chán chẳng nói chuyện được chút nào..
_ À Minh.. Anh bảo?
_Gì anh?
_Tối qua mày có đi đâu không?
_ Đi đâu hả anh?
_Cái chương trình ở trường cũ mày làm mày có ra đấy không..?
_Tâm nhờ anh hỏi đúng không?
Nó thấy giọng nói anh có phần lúng túng nên có phần đoán được.. Vậy là hôm qua Tâm thấy nó thật..
_À.. Ờ.. Nó nhờ anh hỏi nhưng không được nói cho mày biết là nó nhờ.. Mà anh chẳng hiểu hai đứa mày như nào nữa..
Tâm.. Ngốc, em làm nó day dứt đau đớn bởi mọi thứ, dằn vật như đang gậm nhấm con người nó.. Buồn thêm buồn..
_Anh về cứ vờ nó là em bảo không đi nhé..
_Được rồi.. Chán thật, anh thấy nó yêu mày lắm rồi đấy.. Mày mà nhìn nó bây giờ chắc sẽ nghĩ khác ngay.. Tội nghiệp, chẳng hiểu hai đứa mày như nào nhưng thấy con bé giờ trầm lắm.. Hôm nào về thăm cái cho nó vui..
Anh Cương chắc không biết hôm qua nó thấy Tâm rồi.. Chính vì vậy nó mới tệ thế này, nó sợ đối mặt với sự thật phũ phàng.. Sợ gặp lại em.. Cũng chỉ biết ợm ờ..
_Được rồi anh..
_Ừ mà mẹ mày lên có vẻ thích con bé đấy, khen nó ngoan….
_Thôi được rồi..!!..
_Ừ..ừ anh đi nhé..
_Dạ..
Tự nhiên thấy bực.. Anh Cương đi ra khép cửa vô, nó chẳng để ý gì nữa lục cái túi anh mang đến để quên.. Vừng lạc, áo bông của anh, có cả tiền mẹ cuộn bằng trun.. đếm từng đồng tiền một nghìn hai nghìn mà nó chảy nước mắt, chẳng thể kiềm được nữa.. Thương mẹ quá mà không thể làm gì được.. Đủ hai trăm bằng những tờ tiền lẻ mẹ kiếm hàng ngày, càng gạt nước mắt đi càng chảy.. Nhớ gia đình..
Vội vàng lục mẩu giấy số điện thoại bàn của nhà mà anh Cương đưa.. Vui sướng và hồi hộp khi sau hai tiếng tút là mẹ bắt máy.. Giọng mẹ nghẹn ngào qua điện thoại khi biết là nó.. Dặn dò nhiều lắm, nó không nhớ hết được.. Chỉ biết vâng dạ vì chính nó cũng đang khóc thút thít.. Mẹ bảo gia đình vẫn khỏe, cứ an tâm học khi nào nghỉ rồi về.. Rồi nói chuyện với anh, với bố.. Hai người nó kính trọng.. Động viên, khuyên nhủ nhiều.. Ứa nước mắt.. Cuối cùng không chịu được nữa.. Nó khóc thành tiếng.. Mẹ lại nghe..
_”Con trai không được khóc.. Mày đi học có phải đi chơi đâu.. Ráng lên nha con..
_Dạ..dạ..- Bỗng nhiên chẳng hiểu suy nghĩ gì.. Nó nói..
_Mẹ ơi.. Con có bạn gái rồi..
Những tưởng sau câu đó mẹ sẽ mắng cơ.. Nhưng mẹ tủm tỉm..
_Chết dở.. Giống y sì đúc bố mày.. Có thì không sao nhưng không được làm bậy rồi khổ con bé nhớ chưa.. Rồi tết dẫn nó về.. Học xong mẹ cho cưới..- Mẹ trêu nhưng cũng an tâm hơn trước.. Nó chẳng giấu mẹ điều gì, có sao kể vậy.. Nên hai mẹ con thường tâm sự với nhau.. Đôi khi thấy mình giống con gái thiệt.. Xấu hổ quá đi..
_Dạ con biết rồi.. Mẹ nhắc mọi người giữ ấm cả siêng qua nội nha mẹ.. Nội nhiều tuổi rồi..
_Ừ.. À. Hôm nọ gửi đồ thằng Cương mày lấy được chưa?
_Dạ rồi.
_Con bé nhà gần đó là bạn gái mày đúng không.. Đúng thì mẹ duyệt luôn.. Ngoan ngoãn, xinh gái, ăn nói lễ phép.. Còn siêng việc nữa.. Bố nó mời mẹ sang nói chuyện mà thấy nó đảm quá lại còn đòi mẹ kể về mày nữa đó.. Nghe vẻ mẹ đoán đúng nhỉ..? Mẹ làm một tràng.. Người miền bắc thật thà chất phác ăn nói bộp chộp nhưng chân thành, mẹ nó y vậy mắc bệnh nói nhiều.. Mà đúng đâu mà đúng chệch tùm lum..
_Đâu.. Không phải.. Người khác Tâm là bạn thui mà mẹ..- Nói vậy tuy vô tình nhưng phải dứt khoát cho mẹ hiểu không sinh chuyện.. Ấy thế mà mẹ hiểu sai ý.. Gần 50 tuổi lúc đó mà vẫn còn thích đùa..
_ Tiên sư bố mày còn nữa à.. Vớ vẩn là chết với mẹ đấy.. Tao không biết, tao là tao chấm nó rồi.. Chưa kể tên Tâm là rất hợp.. Về sau dễ nói chuyện với mẹ chồng hơn mày bỏ con bé kia đi cưa con Tâm cho mẹ, đảm bảo đổ..- Lo xa với mê tín ghê gớm.. Thành ra nó cũng chột dạ.. Buôn với mẹ chắc cả ngày không hết chuyện.. Với lại cái gì cũng có giá của nó tiền chắc hết mất tiêu rồi còn đâu mà gọi..
_Dạ dạ.. Bàn sau nha mẹ.. Con cúp máy nha..
Nói vậy cũng biết mọi người khỏe rồi, nó đỡ áy láy hơn chút..
_Ừ.. Thôi lại hết tiền.. Giữ cẩn thận khéo mất là xong đấy.. Mẹ không gửi nữa đâu..
Mẹ đùa vậy thui.. Chứ chẳng bao giờ thế.. Chào mẹ xong nó cụp máy thở dài thườn thượt.. Nhiều điều phải nghĩ, tình yêu, cuộc sống, gia đình tiền bạc.. Chán quá.. Giờ nó bị căng thẳng nặng.. Chả suy nghĩ nhiều nữa.. Lúc như thế này thì chỉ có một người làm nó khá hơn đó là chị.. Lóc cóc đạp xe sang quán.. Điếng người vì rét.. Mỗi lần bước chân ra khỏi phòng là cả một hành trình dài của tất cả người miền Bắc vì không khí khắc nhiệt.. Giả sử bắt một thằng ở châu Phi sang đây chắc nó ngỏm luôn quá .. Vi vu ù tai vì gió mới đến.. Anh Vinh rét quá chui luôn vô trong ngó xe qua cửa kính, ngồi run cầm cập mà thấy tội.. Nó cũng vầy nhưng vừa cải tiến được cái áo bông của anh mẹ gửi nên đỡ.. Chân thì có tất nhưng không giày nhìn hãm thế nào ấy.. Mà rét đến nỗi không cảm giác luôn..=.=..
Loanh quanh luẩn quẩn mãi với khách thì mới được thả, chẳng hiểu sao dân VN mình kì ghê.. Hôm nào rất nóng hay rất lạnh thì đến đông thấy ớn.. Làm nó chạy bở hơi tai.. Người bắt đầu ra mồ hôi dù đang là mùa đông.. Nhỏ Mi thấy vậy vẫn bình thản đứng khoanh tay nhìn..
_Giúp mình với..
_Ngại lắm Minh làm đi mai mình làm..
Con nhỏ độc, ác nó cau có..
_Không làm thì đến đây làm gì..?
_Đến coi cho vui đấy.. Rồi sao?
Tức ói máu.. Gân trên thái dương giật liên hồi.. Nhìn nhỏ bằng con mắt rực lửa.. Vậy mà nhỏ vẫn đứng yên vênh mặt lên.. Chịu thua, bệnh nhỏ nặng lắm rồi..
_Trời ơi.. Mấy người một ngày không cãi nhau thì không chịu được à..?- Nhỏ Yến hôm nay cũng đổ quạu, chỉ thấy không khí nóng làm người ta căng thẳng thui chứ lạnh thì chẳng bao giờ, ấy thế mà người như nhỏ Yến cũng bực thì chắc do nhiều khách quá rồi.. Im lặng ba đứa tản ra mỗi đứa một việc..để ý thấy cây ghitar trên quầy chắc thằng Tuấn gửi, nhưng nay chẳng có hứng chơi.. Bỗng nhiên nó nhìn chăm chăm vào chiếc bàn trung tâm quán.. Nghĩ mông lung điều gì đó chẳng định hình được.. Định thần, nó chạy đi kiếm chị.. Khó chịu lắm rồi..


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.