Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 85



Nếu những người khác, sống bằng sự lợi dụng hoặc giả dối. Em hỏi như vầy sẽ trả lời có cánh ngay.. Nhưng cái thằng thô lỗ ngu ngơ như nó thì chẳng thể làm được, chỉ biết nói những gì mình nghĩ thui, với lại tâm trạng hai đứa đều tệ khi nghe tin vừa rồi mà..
_Ừm, cũng có.. Nhưng lúc đó em hết yêu thì em tự động rời bỏ anh thui.. Còn anh chắc chắn chả bao giờ làm vậy..hì..- chẳng biết lúc đấy điên điên thế nào nó lại nhăn răng ra cười.. Có vẻ thằng hồn nhiên là nó chứ chả ai khác..
_Sao lại cười..?
_hì.. Không biết..
_Ngốc..
_Ừ..
_Nhưng vì thế em mới yêu anh.. Đừng bao giờ rời xa em nha.. Em sợ cô đơn lắm anh..
_Ừ.. Anh biết rồi.. Hứa..
Nó nói nhẹ nhàng chẳng biết em nghe được không nhưng thấy em đã nhắm mắt từ bao giờ, có vẻ lang thang khắp tối làm em mệt.. Nó cũng vậy, nghe tiếng em thở đều đều nó khẽ kéo chăn lên ôm em chặt hơn rồi ngủ luôn.. HN nay bình yên theo nỗi buồn của một số người..

Sáng sớm, chẳng còn tiếng chim râm ran hay ánh nắng chiếu vô mặt như mùa hè để đánh thức nữa.. Chỉ còn sáng rét buốt với tiếng gió rít hoặc làn sương mù đặc và phải tự động dậy.. Nó mở mắt ngáp dài ngồi ở giường ngắm em, chán chê rồi mang doremon ra coi.. Đọc nhiều nhưng chưa hết, em thì sưu tầm chọn bộ rồi nên cũng thích hơn là đọc những câu chuyện chả thể biết hồi kết.. Trời tối khiến nó phải bật điện, có vẻ ánh sáng ảnh hưởng đến em..
_Ơ..òap.. Mấy giờ rồi anh?
_Ừ.. 7 giờ kém..
_Trời ơi…! muộn vầy sao hông kêu em dậy..?
_Bữa nay để em nướng thêm chút, trời rét mà cứ ngủ đi..
_Ủa thế anh đi học thế nào?
_Nay nghỉ..hì..
Lý do rất đơn giản là lúc này em cần người bên cạnh.. Em đâu phải tuýt người dễ quên một thứ gì đâu.. Tỏ ra vầy nhưng nó biết em rất buồn mà..
_Lý do?
Em nheo mắt nhìn nó soi xét..
_Ừ.. Rét nên ngại, thôi đi ăn sáng đi..- Trống lảng chút, em mà truy ra thì thế nào cũng bắt đi học mà xem..
_Điêu.. Lo cho em thì nói đại cho rồi, yêu anh lắm hihi.. Nhưng sắp thi rồi thì phải đi học.. Không được bỏ dở..
_Đâu có đâu..
_Thế nghĩa là anh không lo cho em..?
Toàn bị bắt thóp đến chán nản, lúc đầu thì nghịch ngợm không sao.. Càng lúc càng khôn, cái gì cũng đoán được.. Có người yêu thông minh chẳng sướng gì cả..
_Thì có mà..- Nó xìu mặt..
_Thui.. Em biết Minh thương em nhưng giờ phải học để thi.. Qua thi em dành hết thời gian với Minh ha..hihi.. Rớt môn nào em giết đó..
Nó ỉu xìu vì em chơi đòn này, cái kiểu ăn nói dễ thương lại còn hôn nó một cái nữa thì ai chịu được, gật đầu ngay tắp lự..
_Hihi.. Giờ ăn sáng đã, nay em phải làm nhiều việc lắm..
Cái từ nhiều việc này nhằm che giấu cho nỗi buồn đang hiện hữu trong em, chắc em chẳng muốn nhắc lại nỗi buồn đó tý nào.. Thôi thì xong an ủi em vậy, chính nó còn chẳng thể tin nổi nhỏ Chi đi, nó lại còn có chút gì đó tiếc nuối nữa.. Hajzz..
_Uhm.. Thay đồ đi rồi đi.. Chờ anh chút nhé..
_Vâng..
Cũng chẳng lâu la để một thằng như nó VSCN, còn em chẳng biết làm gì mà mãi chưa thấy xuống. Đứng ngoài sân đợi lâu quá trời, đi dép rồi chẳng muốn vô lại nhà, tưởng em ra luôn. Nhìn mấy bông lau được trồng ở chỗ rải tường bên của nhà em mà cứ thấy chút gì đó lo lắng. Chúng nghiêng ngả vì gió lạnh. Cửa mở em bước ra. Vẫn luôn sành điệu như bình thường, phong cách của em là như vậy, hợp mốt mà vẫn đủ ấm siêu quá, đúng là chủ shop quần áo có khác. Nhưng nhìn mặt em nó lại nhăn nhó.. Hình như em thấy..
_Anh sao vậy..?
_Có sao đâu?
_Em bực rồi đó nha.. Người ta bôi ít xáp nẻ mà cũng nhăn nhó..
_Xáp gì môi đỏ chót thế kia?
_Ngốc ơi là ngốc, nhìn môi ai bị nẻ không đỏ hả?.. Anh soi gương xem anh kia kìa.- Nó ngó vô cái gương xe thì chuẩn thật..
_Ừ..ừ.
_Đuối lý không cãi được xong toàn ừ là xong đấy..
_Hì thôi đi..
Nhìn em hôm nay đẹp lắm nên nó thấy ái ngại kiểu gì đó mặc dù mọi hôm không sao..
_À, đi xe em được không..?
_Không.. Đừng làm em bực, em không nghĩ tại sao anh cứ nghĩ nhỉ.. Anh chưa bỏ được cái bệnh như vậy à.. Anh biết như vậy sẽ làm tổn thương em không.. Anh nghĩ em là đứa con gái như nào..?- Em có vẻ bực.. Tất nhiên em đến với nó chẳng vì cái gì, nhưng một người đẹp ăn mặc sành điệu, lại ngồi đằng sau một thằng mặc áo khoác rách thủng ở ngực, chân thì đi dép quai hậu không tất và con xe cà tàng wave bị cạo mất chữ “w” thì thiết nghĩ không hợp lắm.. Nó vẫn ngần ngại..
_Thế giờ anh có muốn đưa em đi hay không?
_Có..
_Thì đi thui..
_Nhưng…
_Mệt anh quá à.. Người đâu hơi một tý lại tự ti thì sao khá hơn được?
Nghĩ em nói cũng có lý, nhưng nó cũng có lý của nó chứ bộ.. Thôi thì im lặng là kim cương.. Tính nó vầy, lạnh lùng thì không phải lạnh lùng toàn tự tỏ ra thế, vì bé anh nó có dặn “…Đã không biết chọc tụi con gái cười thì thui im luôn nghe mày, tự động tụi nó sẽ thích mày, con gái không thích những thằng lắm mồm trừ phi nó nói chuyện có duyên, còn cái dạng như mày thì thôi..” Ngẫm lại cũng đúng, chả phải mẫu người lý tưởng gì đó, không đẹp trai, không giỏi, không giàu, ít nói.. Như vậy mà em vẫn yêu nó đấy thui.. Tình yêu là thứ gì đó chẳng đoán trước được.. Ai chứ nó tín lắm nên tin ai có duyên thì tự động đến với nhau thôi..
Nó đèo em ra một hàng phở gần dãy hàng phố cổ, từ lúc lên đây lại cứ khoái đến đó vì thấy cứ thích thích kiểu nhà quê lên tỉnh.. Tiền hết nhưng em đòi ăn thì nó chiều .. Em vẫn cầm ví nó mà.. Đang từ từ nuốt cái món đặc chưng của người VN mình vô bụng thì em gõ nhè nhẹ đôi đũa nó vừa lau cho em vô thành bát..
_Anh..anh..
_Á hả..?
_Tiệc chia tay thì làm gì những gì nhỉ?.. Em muốn cái Chi đỡ phần nào khi đi..
Em có vẻ nghiêm túc lắm vì em buồn thiệt mà..
_Em tính làm bao giờ..?
_Dạ.. tối anh ạ..
_Mỗi Chi thôi hả?
_Không.. Mời thêm một vài người bạn em chơi cùng nữa chứ, sợ nó tủi thân lắm anh..
_Ơ ùm.. Thì làm nhiều món mặn nhưng đơn giản thôi.. Cả làm món gì Chi thích nữa.. Chắc em biết chứ?
_Vâng.. Đành vậy, nhưng nghĩ vẫn buồn quá anh ạ..
_Anh cũng vậy..

Chở em qua chợ thì em đuổi nó đi học bảo tý bắt taxi về vì cần mua nhiều thứ để chuẩn bị.. Ờ thôi, đuổi thì đi vậy.. Em còn trả nó ví nữa. Thấy cứ lạ lạ. Về phòng giở ra xem thì biết em bỏ thêm tiền vô. Cảm giác vừa vui vừa buồn.. Em lo cho nó quá mà chẳng hiểu sao nó thấy có lỗi.. Tủi nhục thế nào ấy, ai là con trai chắc sẽ hiểu cảm giác này.. Thành ra nó hơi bực nhưng chẳng dám giận em.. Cất kĩ vào ngăn tủ để có cơ hội sẽ trả em.. Nó đi học.. Muộn thế nào mà được nửa tiếng mới chết.. Đỗ xe chạy lên lớp mà cứ thập thò ngoài cửa.. Thằng Tuấn thấy thế ném cả quyển sách vào cửa sổ…
_Bụp…!!
Ông giáo giật mình chạy ra nhặt quyển sách, nó liền lẩn vào.. Ổng bực hét lên mà chẳng đứa nào nhận.. Cả lớp đứa nào cũng cười rúc rích..
_ Hè tưởng đêm qua quá sức ngủ quên mẹ rồi còn đi học hả..?
_ Im.. Điểm danh giùm tui chưa?
_Rồi..
_Cảm ơn..
_Ừ.. Tý nghỉ xuống căng tin nhé..
_Làm gì?
_Đếu biết..hehe..
_Thì thui ở trên cho lành.. Rét lắm..
_Anh Quân bảo xuống, ai biết đâu..
_Ờ ờ..

Nghỉ giờ, xuống cùng thằng Tuấn.. Mẹ cha nó đi mà cứ cười tủm tỉm ghê chết đi được.. Vừa vô căngtin thì…
_Hú…hú..òa…!!!!
Nó bị một đám đông chùm khăn vô đầu nhấc lên.. Thôi chết hình như bị đánh hội đồng.. Ý không phải … Lúc sau im im khăn được bỏ ra.. Lại bắt đầu..
_Hu raaaaa…!!!
_Yeah…!!yeah..!!
Tiếng hò hết của cả nam lẫn nữ nó thấy rất nhiều thành viên của lớp nó đứng đầy cả căngtin.. Chưa hiểu cái gì thì..
_Nghệ sĩ.. Nghệ sĩ.. Nghệ sĩ…!!!!
Tiếng gào liên tiếp bởi cái biệt danh, điếc cả tai.. Anh Quân đến gần..
_Thả Minh xuống.. Haha..
Cả bọn tản ra nó ngã nhào xuống đất..
_ Á.. Ui da..!
_Anh em đỡ nó dậy.. Thằng này phê nên ngã kia haha..
_Nó sướng quá ấy mà..haha
Mấy thằng vừa thả nó trêu trêu cười nham nhở lũ khốn nạn.. Nó vẫn chưa hiểu gì hết..
_Hehe.. Nay thầy bảo tiết mục hai đứa hôm qua rất hay và truyền cảm.. Được đánh giá cao.. Nếu thích thì có thể thi miss hè tới đấy. Nên anh tổ chức liên hoan chúc mừng haha..
_Liên hoan..!! liên hoan..!! Liên hoan..!!- lại tụi nói đồng loạt lên giờ thì thêm bọn con gái nữa.. Không khí diễn ra rất vui vẻ ăn uống cười nói, nó thấy vui và có cảm giác lạ.. Lần đầu tiên nó nhiều bạn như vậy.. À, thêm nữa nhỏ Linh được tụi con gái dẫn ra.. Lại bắt đầu gào..
_ Ca sĩ..!! Ca sĩ..!! Ca sĩ..!!
_Chị làm em nhớ bố..- Một thằng phán hệt hôm qua làm tất cả mọi người cười to.. Thì ra tình sinh viên như vậy.. Vui lắm.. Đang nhai viên kẹo dẻo thì anh Quân đến gần vỗ vai..
_À của Minh này..
Anh đưa nó một cái phong bì.. Tiền, nó hơi ngạc nhiên..
_Dạ gì đây anh..?
_À.. Thầy thưởng..
Nó chẳng hiểu, ông này thừa tiền hay sao ấy có thế mà cũng được thưởng.. Dù sao cũng đang nghèo, thôi thì cứ nhận..
_ Vâng em xin.. Thế còn Linh thì sao hả anh?
_À.. Ban nãy anh đưa rồi.. Thế nhé..
_Vâng..
Cười nói, đùa cợt với cả lớp, tụi con gái cứ trêu nó.. Còn tụi con trai cứ trêu tụi con gái.. Hài.. Nó cứ im ỉm thôi.. Lúc sau rồi rủ thằng Tuấn đi về vì muộn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.